Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tản Mạn Về Cuốn Sách ‘tâm Pháp Khí Công’

24/03/201000:00:00(Xem: 4457)

Tản Mạn Về Cuốn Sách ‘Tâm Pháp Khí Công’

Nhà báo Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh (trái), 90 tuổi, khuyên rằng muốn hút thuốc mà vẫn sống thọ, minh m ẫn, cần phải tập “Tâm Pháp Khí Công.”

Thư Sinh
Mỗi Thứ Sáu hàng tuần, tôi vẫn có thói quen ghé quán “Mcafe” để lượm mấy tờ báo Việt ngữ, nhâm nhi ly cà phê, phì phèo vài điếu thuốc lá, và đấu láo với bạn bè.
Nhà báo Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh cũng vậy.
Không hẹn mà gặp, chúng tôi tụ tập chung bàn. Và ông là người cao tuổi nhất. Nên dù ông tỏ ra rất hòa đồng, bọn tôi vẫn giữ cái lễ về khoảng cách tuổi tác. Có anh gọi ông bằng Bác. Có anh gọi ông bằng Thầy. Còn anh nào cùng đồng nghiệp với ông, thì ông lại thích được họ gọi  bằng Anh.
Riêng chữ “Cụ”, tôi chưa bao giờ nghe người ta gọi ông bằng cái danh xưng đầy vẻ lão này. Tôi đoán, ai cũng bị đánh lừa  bởi những nét trẻ trung toát ra từ con người ông. Về thể xác, nom ông còn “cốt xì tô” hơn cả một gã vừa mới được hưởng medicare như Thư Sinh tôi. Về tinh thần, ông vẫn tỏ ra minh mẫn, qua những bài bình luận được đăng trên rất nhiều tờ báo Việt ngữ tại hải ngoại. Đối với thính giả từng theo dõi những buổi talk show qua làn sóng điện, nghe giọng nói rổn rảng và đầy sung mãn của ông - không ai nghĩ rằng, ông đang tròm trèm chín chục tuổi.
Khi gặp ông, ai cũng hỏi, tại sao ông còn giữ được sức khỏe tốt đến như vậy. Và lần nào ông cũng trả lời:
“Nhờ luyện tập khí công”.
Cách đây vài năm, tôi cũng đã xin ông chỉ dẫn cách tập môn khí công này. Phương pháp ông hướng dẫn cho tôi khá giản dị. Nhưng tính vốn lười và hời hợt, nên chỉ tập khoảng một tuần, mà cảm thấy chẳng có kết quả gì ráo, nên tôi bỏ cuộc.
Nay, sau khi đọc xong cuốn sách “Tâm Pháp Khí Công” do ông gởi tặng, tôi mới biết rằng, mình dục tốc bất đạt.
Vì ngay ở phần lời tựa, ông đã viết:
 “Muốn tập luyện khí công, cần phải nhẫn nại. Đã tập là hàng ngày phải tập, không được bỏ sót ngày nào mới mong đạt được kết quả mau lẹ. Bí quyết tập luyện khí công gồm 8 chữ: TU TÂM DƯỠNG TÁNH, HUẤN NHỤC LUYỆN CÔNG”.
Nếu tìm hiểu cặn kẻ 8 chữ trên, ta mới thấy, thời gian và sự kiên nhẫn là hai yếu tố căn bản trong việc luyện tập khí công.
Vì thiếu cả hai yếu tố trên, nên cốt khỉ vẫn hoàn cốt khỉ, Thư Sinh tôi vẫn là… một gã thư sinh trói gà không chặt.
Nhưng nếu bây giờ làm lại từ đầu, tôi vẫn không cảm thấy lỡ làng. Vì cuốn sách cho thấy, môn khí công không đến nỗi, đòi hỏi một kẻ gần bẩy chục tuổi như tôi, phải tốn sức lực nhiều quá.
Vì căn bản của khí công là… THỞ!
Thở cho đúng cách, cộng với một ít động tác thể dục nhẹ nhàng. Có nghĩa là, chúng ta đang tập khí công đó thôi!
Mà khí công là gì"
Theo Kinh Dịch, vũ trụ gồm có “Tam Tài” (Thiên, Địa, Nhân). Trong mỗi tam tài có chứa sẵn một loại sức mạnh tự nhiên: Thiên Khí, Địa Khí và Nhân Khí (hay Chân Khí). Ở trong phạm vi cuốn sách, nhà báo Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh chỉ dề cập đến chân khí, mà ông gọi là một thứ “Life Energy”. Nếu biết vận hành đúng cách, thứ chân khí có sẵn trong cơ thể ấy, chúng ta sẽ tạo thêm sức khỏe cho cơ thể, và kéo dài tuổi thọ.
Và đó là khí công!
Nơi trang 116 tác giả viết:
“Học khí công là luyện môn pháp tăng cường chân khí, thúc đẩy nó chạy trong cơ thể đúng mức đúng hướng và biết dung nạp dự trữ nó ở đâu để cấp thời phát huy khi cần. Vì thế ở giai đoạn đầu, khí công nhắm đả thông kinh kỳ bát mạch, tức đánh thông kinh mạch, để dẫn khí dịch chuyển”.
Tất cả những chân khí đó được sản xuất từ thận, rồi được chứa ở trong một cái kho gọi là “Đan Điền”, tức tên gọi một huyệt nằm ở vị trí dưới rốn. Lúc cần rút chân khí, cho chạy khắp tám huyệt - tức là, chúng ta đã dùng  đến khí công rồi vậy.
Để cho dễ hiểu, tác giả đã ví von khí công với việc… thông các ống cống! Cống càng được thông, thì khí huyết mới điều hòa, giúp ta ngăn ngừa được rất nhiều bệnh tật.
Cơ thể chúng ta có tới tám cái ống cống chính, tức bát mạch. Mỗi mạch khi được thông, qua khí công, sẽ chữa được rất nhiều bệnh (trang 51 và 52):
1.- Xung mạch: trị các bệnh bao tử, xuyễn, áp huyết cao, mất ngủ, sinh lý bất thường.
2.- Đới mạch: trị nhức đầu, mỏi mắt, ù tai, mỏi lưng, nhức vai, thận yếu, tứ chi lạnh, các bệnh của phụ nữ.
3.- Nhâm mạch: trị bệnh xuyễn, nấc cục, nhiều đàm, bệnh về tim, đau ngực, tức ngực, đi tiểu nhiều lần, chân tay run, tê chân, sưng chân.
4.- Đốc mạch: trị các bệnh mỏi mệt, mất ngủ, đại não suy thoái, bất lực, di tinh, xuất tinh sớm, đau lưng, cứng xương sống, táo bón, bí đái, bạch đái, rụng tóc.
5  & 6.- Duy mạch và Dương Duy mạch: trị bệnh áp huyết cao, áp huyết thấp, tiểu đường, nhức mỏi, phong thấp.
7 & 8.- Âm Khiêu mạch và Dương Khiêu mạch: trị các bệnh dương suy, thận suy, đau ngọc hành, xuất tinh sớm, sinh lý yếu, tai điếc.
Đối với một số bệnh nêu trên, Thư Sinh tôi nghe… quen quen!
Nhất là chứng cao máu và “co lét tê rôn”. Nếu mỗi ngày, tôi  không xài đến ba viên thuốc Tây, thì khốn, chớ chẳng bỡn. Mà chiếc thẻ Medicare tôi vừa nhận được, chỉ miễn phí ở part A (nằm bệnh viện), chứ không free ở phần B (khám bác sỹ) và phần D (mua thuốc).
Nên khi được nhà báo Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh tặng cho cuốn “Tâm Pháp Khí Công”, tôi nghĩ tôi không còn phải vật vã với cái thẻ Medicare này nữa, nếu như tôi chịu khó tập khí công theo những điều ông chỉ dẫn trong cuốn sách.


Và muốn học khí công cho đến nơi đến chốn, chắc tôi phải nâng nhà báo lão thành của làng báo Việt ngữ hải ngoại, lên hàng…Sư Phụ!
Hai tiếng “Sư Phụ”, nghe có vẻ võ hiệp kỳ tình quá. Phải không bạn. Nhưng nếu đọc chương một (Khí Công là gì), thì ta sẽ thấy, khí công liên quan đến rất nhiều môn phái võ công ở Trung Hoa. Như đạo trưởng Trương Tam Phong, thuộc phái Võ Đang, đã sáng tạo ra Thái Cực Quyền. Như môn phái Thiếu Lâm với Đạt Ma Sư Tổ, dùng Dịch chân kinh để tăng hiệu năng của các chiêu thức quyền cước.
Lịch sử Trung Hoa cho thấy, cuối đời Nam Tống (1127-1279), Nhạc Phi đã xử dụng khí công, tạo ra phép Bát Đoạn Cẩm, để dạy tướng sĩ tăng cường thể lực.
Thế nên, những cuốn tiểu thuyết võ hiệp của Kim Dung, không hẳn chỉ là giả tưởng, với những nhân vật đặc biệt như Hồng Thất Công, Vương Trùng Dương, Âu Dương Phong, Đoàn Nam Đế, Hoàng Dược Sư. Vì võ thuật của họ, đều dựa vào khí công.
Và không biết có phải vì ám ảnh bởi võ thuật hay không, mà ông nhà báo Lê Văn Hải (Chủ Nhiệm tuần báo Thằng Mõ San Jose và Sacramento), người chịu trách nhiệm bỏ tiền in ấn, phát hành và tổ chức ra mắt cuốn sách, đã biến “Tâm Pháp Khí Công” thành… “Tâm Pháp Khi Công”!
Còn nội dung cuốn sách, riêng đối với tôi, nó là một cuốn sách hấp dẫn. Vì nó đã dẫn giải cho tôi hiểu thế nào là khí công, cùng tất cả những điều lợi ích, nếu tôi chịu khó luyện tập.
Cuốn sách cũng cho chúng ta thấy, tác giả không phải viết để mà chơi. Vì chính bản thân ông đã là một điển hình tốt về khí công. Nơi trang 122, ông viết:
“Tôi tuổi Tân Dậu (1921), năm nay đã gần 80, nhưng tình thần và thể xác vẫn còn khang kiện, làm việc bình thường 6, 7 tiếng một ngày, trừ Chủ Nhật, tôi chỉ làm 4 tiếng. Và như vậy liên tục gần 7 năm nay, không ngày nào nghỉ. Nhiều bạn bè thân thuộc mến tôi thường hỏi đùa tôi có “bí quyết” gì không mà tuổi già được như vậy"”.
Câu trả lời, dựa vào nhiều lý do. Nhưng theo ông, điều quan trọng nhất, là ta phải biết cách thở. Tập thể dục, chơi thể thao, học võ thuật, và cả lúc ngồi thiền - đều phải dùng đến hơi thở, một nguyên tắc căn bản của khí công.
Khi tiết lộ những “bí quyết” trên, nhà báo lão thành của chúng ta chỉ mới … tám chục cái xuân xanh. Đến lúc cuốn “Tâm Pháp Khí Công” được in ấn và phát hành, chúng ta phải cộng thêm vào đời ông 10 năm nữa. Để thấy, tuy lưng ông có hơi khòm đôi chút, nhưng nét tinh anh nơi khuôn mặt ông, thì vẫn y như 10 năm cũ.
Trong khoảng thời giữa 10 năm ấy (2004) ông lại còn đem… truyền thông cắm vào khí công!
Thoạt nghe, chúng ta cứ ngỡ ông bị méo mó nghề nghiệp. Nhưng nghiền ngẫm kỹ bài viết “Truyền Thống Cắm Vào Khí Công” trong phần phụ lục của cuốn sách, tôi mới thấy thấm thía những ý tưởng ông gởi gấm trong bài viết. Theo ý ông, ngoài việc kiện toàn sức khỏe, thì luyện khí công còn giúp cho trí tuệ được sáng suốt. Mà trí tuệ đã sáng suốt, thì cái tâm của chúng ta sẽ hướng thiện. Trong khí công, sự chuyển hóa này, được gọi là “Luyện Khí Hóa Thần”. Trí tuệ tượng trưng cho kiến thức; Thần tượng trưng cho đạo đức. Nếu “cột trụ của nghề làm báo là kiến thức và đạo đức”. Làm báo cũng như luyện khí công. Ý và thần trong truyền thông đã có sẵn. Một nguyên tắc nằm trong 4 chữ đơn giản, để chúng ta khỏi bị “tẩu hỏa nhập ma”. Đó là TINH THẦN TRÁCH NHIỆM (T.P.K.C. trang 119).
Cả đời làm báo 60 năm của Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh, đều thể hiện đúng những gì mà ông đã viết trong đoạn văn trích dẫn nêu trên. Một bài góp ý ông gởi cho Đại Hội Truyền Thông Hải Ngoại cách đây vài năm, đã được anh em ký giả trân trọng đón nhận. Bài viết này đã được in trong tuyển tập “Những Mùa Xuân Trở Lại”, do ông tự xuất bản vào năm 2007.
Và nay, là cuốn sách “Tâm Pháp Khí Công”.
Dù trình bày sắp xếp ý tưởng thế nào chăng nữa, nhà báo lão thành của chúng ta vẫn hướng độc giả về một chữ TÂM mà thôi.
Vì khi đọc tới trang cuối cuốn sách, chúng ta đã được ông để lại mấy giòng chữ cuối cùng như thế này:
“Bạn ơi, tất cả chỉ ở một chữ Tâm. Ở cái Tâm nó chứa toàn bộ năng lượng (energy) của con người. Luyện được cái Tâm đó là xử dụng được sức mạnh của trí tuệ và thể xác tiềm ẩn trong con người của bạn vậy”.
Không phải tản mạn thêm, thì ai trong chúng ta cũng đều biết, đó là cái Tâm hướng thượng - Phải không bạn.
Thư Sinh
GHI CHÚ: Đã vào tuổi 90, với hơn 63 năm làm nghề truyền thông, nhà báo Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh vẫn khỏe mạnh và minh mẫn, sẽ ra mắt tác phẩm  “Tâm Pháp Khí Công” 164 trang, ấn bản 2010, ấn phi 10 mỹ kim, để tiết lộ bí quyết trường thọ và khỏe mạnh. Buổi ra mắt sách sẽ tổ chức vào lúc 2 giờ chiều Thứ Bẩy 27-3-2010, tại Việt Báo Gallery. 14841 Moran Street, Westminster, CA 92683. MC là Khổng Trọng Hinh, Minh Phượng. Sẽ có nhiều thân hữu phát biểu trong buổi ra mắt sách, như Đại diện Hôi Cựu Sinh Viên Đại Học Vạn Hạnh, nhiều nhà văn từ San Jose tới Quận Cam để nóí chuyện như Lê Văn Hải, Cao Sơn... và các thân hữu trong Việt Báo như Kiều Chinh, Nhã Ca, Trần Dạ Từ, Phan Tấn Hải, vân vân. Tổ chức, tiếp tân: Loan Nguyễn, Lệ Nguyễn, Hạnh Lâm, Quyên Trần, Hoà Bình, Chấn Lê...Kính mời đồng hương tham dự.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Cuộc họp thượng đỉnh giữa hai tổng thống Biden và Putin được báo chí quốc tế quan tâm và tin tức về cuộc họp này được loan tải rộng rãi. Phần tóm lược sau dựa vào các bản tin và bình luận của các cơ quan truyên thông Anh, Pháp, Nga và Trung Quốc về cuộc họp này.
Một tiểu tiết khá thú vị được ghi nhận trong cuộc gặp gỡ này là TT Biden đã đến biệt thự Villa La Grande, nơi tổ chức cuộc họp sau Putin. Theo bản tin của VOA Anh ngữ, dù Putin đã đến khá đúng giờ, nhưng đây là sắp xếp chu đáo của các nhân viên Bạch Ốc nhằm ngừa sự tái diễn như TT Donald Trump đã bị Putin cho đợi đến 30 phút trong cuộc họp thượng đỉnh tại Helsinki vào năm 2018, dù trước đó Trump đã đến muộn khi đến họp với NATO hay yết kiến Nữ Hoàng Anh.
Nền âm nhạc Việt Nam đã mất đi những khuôn mặt tài hoa, nhân cách… nhưng, rất may đã gởi lại những ca khúc bất tử. Nhạc sĩ tài hoa của nhân loại Johann Sebastian Bach (1865-1750) cho rằng “Âm nhạc có thể giúp tinh thần rũ sạch mọi bụi trần của cuộc sống thường ngày” nên khi “đầu óc vẩn đục” hãy lắng nghe ca khúc của tác giả đã quý mến để rũ sạch bụi trần.
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
Nước Úc đã bước vào tiết Thu, khí trời lạnh, những chiếc lá đang đổi sang màu, cơn mưa đầu mùa làm lòng người se lại. Nhận tin báo từ quê nhà Thầy đã viên tịch, lòng con đau nhói vì không về được để đảnh lễ Kim Quan nhục thân Thầy, thọ tang Ân Sư Giáo Dưỡng. Nơi phương trời viễn xứ, con hướng về ngôi Chùa Bình An, Giác Linh Đài tâm tang thọ phục.
Tôi tin vào những điều không thể. Tưởng tượng bạn đang rất căm ghét một con người hay một con vật nào đó. Rồi bỗng dưng một ngày bạn thấy họ là chính mình. Bạn có cảm giác mình biết về họ rõ như biết về những đường chỉ trên bàn tay của mình. Thậm chí, bạn cảm được cái khát khao và thương nó như thương nỗi khát khao của mình ngày nào - đó là cái tình cảm lạ lùng mà tôi dành cho con chuột của con trai tôi.
Nước tìm chỗ trũng thì tiền cũng biết chạy vòng quanh thế giới kiếm lời. Thị trường nhà đất ở Nhật bị sụp vào đầu thập niên 1990 nên tiền chạy sang Đông Nam Á và Đông Âu tìm các con rồng sắp cất cánh. Khi Đông Á và Đông Âu bị khủng hoảng vào cuối thập niên 1990 tiền lại đổ vào Mỹ và Nam Âu bơm thành hai bong bóng địa ốc rồi vỡ tung năm 2007 (Mỹ) và 2010 (Nam Âu).
Tôi tình cờ tìm được ấn bản Lá Thư Về Làng của nhạc sỹ Thanh Bình, do nxb Lúa Mới phát hành, năm 1956. Vào thời điểm đó, tuy chưa đủ tuổi để cắp sách đến trường nhưng tôi cũng đã thuộc lời của nhạc phẩm này rồi vì nghe mấy bà chị và radio hay hát
Thới gian vẫn không ngừng trôi, hết xuân lại hạ, ngày tháng dần qua như nước chảy mây bay, sóng sau đè sóng trước, từng thế hệ lần lượt nối tiếp nhau. Ba chẳng mấy chốc giờ đã lên nội, ngoại. Tóc ba đã bạc trắng mái đầu, mỏi gối chồn chân… Thương ba nhưng đành chịu thôi, quy luật sinh – lão – bệnh – tử có chừa ai đâu!
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.