Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Gương Sáng Phụ Nữ: Bà Cory Aquino, Vị Nữ Tổng Thống Đầu Tiên Của Đna

25/11/200900:00:00(Xem: 3158)

Gương Sáng Phụ Nữ: Bà Cory Aquino, Vị Nữ Tổng Thống Đầu Tiên Của ĐNA

Phan Văn Song
Năm 2009 sắp tàn, chúng ta thử kiểm điểm lại những biến chuyển hay những sự việc đã xảy ra trong năm đã làm cho chúng ta chú ý. Nhiều  sự việc lắm! Nhiều dữ kiện lắm !, dư luận đã chú ý,  ít có , nhiều có, có những việc người ta quảng cáo rầm rộ, nhưng kỷ niệm ngày Bức tường Bá linh sụp đỗ. Cũng có những mất mát, có những vị ra đi, như nhà nhân chủng  học Claude Levy-Strass chẳng hạn. Nhưng có một vị cựu nguyên thủ một quốc gia vùng Đông Nam Á mất trong năm nay, đối với tôi là một biểu tưọng, tôi muốn vinh danh bà trong dịp thiện hạ đang đưa  vùng Đông Nam Á lên hàng đầu thời sự, với sự thăm viếng của Tổng Thống Mỹ Obama, với sự lên gân cường điệu của Trung Cộng có tham vọng Hán Hóa Đông Nam Á và Biển Đông.
Tôi muốn nói đến bà Cory Aquino.
Ngày 1  tháng tám 2009, bà Cory Aquino, Tổng Thống Phi Luật Tân tứ 1986 đến 1992, mất vì bệnh ung thư. Bà Cory Aquino, vị nữ Tổng Thống đầu tiên của một quốc gia vùng Đông Nam Á, điển hình cho « những việc gì phải làm và có thể làm được » của đất nước Phi Luật Tân thời hậu  độc tài Marcos.
Một « Yes We Can » Phi Luật Tân, không phải chờ Mỹ bật đèn xanh, tự túc, tự lập.
Con người của quần chúng:
Sức mạnh của  người dân nghèo là  trong sự quan trọng của cái liên hệ gắn bó giữa người dân nghèo đối với giai cấp người giàu. Đối với toàn thể dân chúng  Phi Luật Tân, Corazon Sumulong Cojuangco, cô gái cưng của một điền chủ giàu có gốc Hoa-Phi, chỉ là « Cory », người vợ yêu quý của nhà tranh đấu cách mạng rất được quần chúng ủng hộ và yêu chuộng, Benigno « Ninoy » Aquino. Nàng và chàng lấy nhau khi nàng vừa tròn 22 tuổi, và tạo một hình ảnh điển hình của một cặp trai tài gái sắc cho xã hội Phi Luật Tân thời bấy giờ. Cạnh người chồng yêu quý của mình, là một nhà tranh đấu cách mạng và một nhà đối lập với chánh quyền độc tài của Tổng Thống Ferdinand Marcos, nàng đã học được  - nếu không phải là  một nghề nghiệp « làm chánh trị » -  thì ít ra nàng cũng nắm rõ thế nào là trách nhiệm của những « kẻ sĩ » hay những « nhà trí thức »,  hay những người có may mắn sanh ra trong nhưng gia đình có tiền của , và có được kiến thức  trước thời cuộc. Một thời cuộc đầy khó khăn đối với một đất nước đang bị một nhà « độc tài » tàn phá một cách vô trách nhiệm,  vì chỉ có 20 năm cầm quyền mà đã xóa bỏ tất cả những điệu kiện thuận lợi tạo được sau Hậu Chiến.
Một tấm bi kịch đã đẩy nàng lên sàn sân khấu chánh trị: ngày 21 tháng 8 năm 1983, hai vợ chồng Aquino trở về Manille sau một thời gian bị buộc phải ly hương sang Huê Kỳ. Bàn chân của Ninoy vừa chạm đất  quê hương thân yêu thì chàng phải gục ngã dưới chân cầu thang máy bay trước làn đạn ám sát  của kẻ thù. Chắc chắn là do bàn tay của tên độc tài bạo chúa, nhưng làm sao chứng minh được" Cory góa phụ vào lúc 50 tuổi. Nàng phải nắm lấy - như nàng nói « Có những lúc chúng ta phải biết nhận những nhiệm vụ mà quần chúng muốn chúng ta phải đảm nhận », -  vận mạng ; và với sự ủng hộ của quần chúng, nàng ứng cử Tổng Thống năm 1986. Mặc dù nàng thắng rõ, nhưng kết quả  chánh thức cuộc bầu cử lại tuyên bố Marcos thắng.  Lập tức một Phong trào quần chúng được tập họp và nỗi dậy: Phong Trào People Power, - Sức Mạnh của Quần Chúng. Một cuộc biểu tình ôn hòa trên một triệu người trên các đường phố thành phố Manille. Và  ngày 25 tháng 2 1986. Marcos chấp nhận thua cuộc và Cory Aquino trở thành vị nữ Tổng Thống đấu tiên ở một quốc gia Đông Nam Á, lập lại trật tự , đem lại nền Dân Chủ cho Phi Luật Tân.
Không tham quyền cố vị:
Con người mà suốt thời gian qua chỉ biết ủng hộ và đứng bên cạnh ông chồng, ngày nay phải có bổn phận  và trách nhiệm là xây dựng lại xứ sở Phi Luật Tân đã bị lạm dụng và bất công tàn phá. Công việc bề bộn, khó khăn, nàng gánh vác cùng chánh phủ của nàng trong vòng 6 năm.  Một bản Hiến Pháp mới ra đời năm 1987, và Phi Luật Tân, nhờ sự ủng hộ của Huê Kỳ và Nhựt Bổn, thoát ra khỏi sự suy thoái của thời Marcos. Thế nhưng, phe Quân Đội, lúc trước đứng giữa không tranh chấp  vì lúc ấy, cần hạ bệ Marcos, nay lại ló mòi đòi chia chác quyền lực : 6 lần đảo chánh. Mặc dù không thành công, nhưng cũng làm hao tổn sức lực, hay làm chậm lại  của những công trình đang cải tổ và cần cải tổ. Thêm vào đó, nhóm nhà giàu, đầy quyền thế và quyền lực nay cũng muốn Cory nhớ lại nguồn gốc gia đình mình.
Cuộc cải tổ về Nông Nghiệp và Điền Địa cần thiết để Phi Luật Tân bước vào một thế giới mới vì vậy không thông qua nỗi Quốc Hội. Bao nhiêu dịp bỏ lỡ,  bấy nhiều lần thất vọng. Sự thật, là vì bà Tổng Thống nắm rõ sự hạn chế của những nỗ lực để thực hiện những giấc mơ của mình, nên nhiều khi bà  cũng phải, một cách chánh trị, xử dụng cơ hội chủ nghĩa. Điều ấy chứng tỏ sự chưa trưởng thành của một  nảo trạng thiếu ý thức chánh trị của giới chánh trị Phi Luật Tân, đặt những  quyền lợi cá nhơn, hay những quyền lợi của nhóm trên những quyền lợi quốc gia. Và bà rời chánh quyền.


Mặc dù Cory đã rời chánh quyền và quyết không trở lại nữa, nhưng vẫn giữ một  vai trò chủ chốt trong sanh hoạt chánh trị Phi Luật Tân. Bà cũng nhận khuyết điểm khi bà quyết tâm đòi sửa đổi Hiến Pháp để những người thừa kế Bà chỉ có một nhiệm kỳ thôi ; và khi làm như vậy, người kế bà là Tổng Thống Fidel Ramos không được tái ứng cử nữa. Đây là một dịp lỡ, ông Fidel Ramos là người « chống quyền lực của nhóm nhà giàu » duy nhứt, có thể chận đứng những cuộc phá hoại xâm chiếm quyền lực của nhóm trên, và giúp Phi Luật Tân bước vào dân chủ hữu hiệu hơn. Nhưng Bà cũng kêu gọi thẳng thừng Tổng Thống Joseph Estrada (1998-2001) hãy từ chức đi.  Bà cũng không ngại chỉ trích Tổng Thống Gloria Macapagal Arroyo, Tổng Thống đương nhiệm để bà Arroyo có một nền quản lý hữu hiệu hơn, và đặc biệt khuyên bà Arroya bớt « đi sát»  với  Huê Kỳ.
Những lời chỉ trích rất đúng đắn của một con người không màng danh lợi, không tham quyền cố vị,   là  một chuyện hi hữu của một quốc gia thuộc Đông Nam Á, vì Bà cũng  là của một con người  bước vào  chánh trị một cách tình cờ.  Với  một dân tộc Phi đầy tâm linh, đầy tín tưởng vào những phép lạ, vào mệnh trời, từ tôn giáo đến chánh trị, Cory Aquino đã chứng minh rằng, « với quyết tâm, tất cả đều làm được. » .
Phải , « Yes we can ». 
Dân tộc Phi Luật Tân cũng như tất cả dân Đông Nam Á, có một nền văn minh nông nghiệp. Cũng cùng văn minh nông nghiệp như Việt Nam. Cũng trải qua một thời gian thuộc địa như Việt Nam. Tại sao ngày nay Phi Luật Tân đứng trên hạng Việt Nam từ sản xuất, đến đời sống mãi lực của quần chúng, đến cả cán cân thương mãi. Quản lý hữu hiệu hơn " Khoa nhọc hơn " Giàu hơn " Hay cái gi khác , phải chăng Việt Nam thiếu dân chủ hơn " Với một  Đảng Cộng sản độc tài với một ý thức hệ   thiếu sáng suốt "
Ta thử so  sánh, đối chiếu:  
tài liệu Cơ Quan Tiền Tệ (IMF -FMI) Số liệu 2007.
Phi Luât Tân ; Việt Nam
TSL/người: : $US 1 784 / người ; $US 805/người
TSL quốc gia : 157 tỷ $ US; 67 tỷ $ US
tăng trưởng : 7,3%; ; 8,5%
Đầu tư quốctế: 2,2 tỷ $ US; 2,3 tỷ tỷ US
Du lịch: : 3,1 tỷ $ US; ; 3,2 tỷ $ US
Dân số: : 88 triệu dân; 85 triệu dân
diện tích: : 300 000km²; 330 000km²
Sản xuất Điện : 58 000 tỷ Kwh; 60 000 tỷ Kwh
tiêu dùng Điện : 600 ngàn kwh/người; 660 ngàn Kwh/người cán cân thương mại: +6 351 tỷ $ US; -6 722 tỷ $ US.
Nếu ta đọc kỹ và so sánh, Việt Nam và Phi Luật Tân rất giống nhau,  nghèo như nhau.
Việt Nam lợi điểm hơn là có một điạ dư dính liền nhau. Phi Luật Tân là một quần đảo gồm 7 700 hòn đảo lớn nhỏ khác nhau.
Phi Luật Tân ít đất canh tác hơn : chỉ sản xuất được có 17 triệu tấn gạo,
Việt Nam 37  triệu tấn, đứng hàng thứ 5 thế giới; về heo Việt Nam sản xuất 27 triệu tấn đứng hàng thứ 4, Phi chỉ có 13 triệu thôi.
Về khoáng sản, Việt Nam ta giàu hơn than 42 triệu tấn đứng hàng thứ 17 trên thế giới,
Về dầu hỏa 17 triệu tấn với một trử lượng tương lai là 500 triệu tấn đầu hỏa đứng hàng thứ 30 trên thế giới và 220 triệu tấn khí đốt. Phi Luật Tân không sản xuất được than, dầu hỏa và có ở ngoài khơi 19 trìệu tấn dầu chưa khai thác.
Việt Nam còn có sức mạnh canh tác, nông dân là lá phổi cho sanh hoạt kinh tế và xã hội:
Tỷ lể người dân thành thị ở Việt Nam là  chỉ 27 %,
ở Phi Luật Tân tỷ lệ lên đến 65 % gây khó khăn cho quản lý dân số và tệ nạn xã hội.
Nhưng Việt Nam phung phí sức canh tác hơn.
Với 73 % số dân, nông dân chỉ sản xuất được 20 % chỉ số Tông sản lượng quốc gia.
Phi luật Tân , với 35 % dân số , nông phẩm chiếm 15 % TSL quốc gia.
Hai cái nghèo giống nhau. Tại sao người dân Phi Luật Tân sống tương đối dễ thở và thoải mái hơn TSL đầu người  là 1 784 dollars với một mãi lực tương đương với 3 153 dollars Mỹ (227 % của TSL đầu người, nghĩa là đời sống đắt đỏ hơn Việt Nam)
 Việt Nam có tới một  mãi lực tương đương với 2 363 dollars  với một TSL đầu người kém hơn ( so sánh gấp 338 % của TSL / người là 805 $ US).
Hỏi tức là trả lời. Bức tường Bá linh đã đỗ, chừng nào bứv tường giàu nghèo ở Việt Nam sụp đỗ" Chừng nào bức tường ngăn cách của những biệt thự đồ sộ và những khu ổ chuột sụp đỗ "
Chừng nào có những người ý thức được rằng  mình có may mắn, có kiến thức, có học lực,  và biết trả cái may mắn có người, biết lấy trách nhiệm « lo cho ngườié , biết đật quyền lợi chung , quyền lợi đất nước trước quyền lợi vủa mình. 
Chừng nào có vài vị cách mạng biết không tham quyền cố vị biết xuống để trao quyền lại cho người khác " Chừng nào không còn những Chủ Tịch muôn năm, những Bô trưởng muôn năm, nhửng Chủ nghĩa bất diệt, những Đảng cầm quyền hằng chục  năm nữa " 
Chừng nào "
Chừng nào "
Phan Văn Song

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Sau ngày 30/4/1975, nếu phe chiến thắng đã có những chính sách mang lại sự hoà giải quốc gia, đối xử nhân bản với bên thua trận, thay vì cải tạo học tập, càn quét và thiêu huỷ văn hoá miền Nam, đánh tư sản mại bản, thì đã không có hàng triệu người bỏ nước ra đi và người Việt sẽ chẳng mấy ai còn nhớ đến một đất nước của quá khứ, tuy chưa hoàn toàn tự do dân chủ nhưng so với Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam thì người dân đã được tự do hơn bây giờ rất nhiều.
Tất nhiên phải “thành công” vì đảng một mình một chợ, không có ai cạnh tranh hay đòi chia phần. Nhưng việc đảng chọn cho dân bầu chỉ để tuyên truyền cho phương châm “ý đảng lòng dân”, trong khi người dân không có lựa chọn nào khác mà buộc phải đi bỏ phiếu để tránh bị làm khó trong cuộc sống.
Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại.
Những bà mẹ Việt xưa nay rất chơn chất thật thà, rất đơn sơ giản dị cả đời lo cho chồng con quên cả thân mình. Sử Việt nghìn năm đương đầu với giặc Tàu, trăm năm chống giặc Tây. Những bà mẹ Việt bao lần âm thầm gạt lệ tiễn chồng con ra trận, người đi rất ít quay về. Những bà mẹ âm thầm ôm nỗi đau, nỗi nhớ thương da diết.
Trước công luận, Eisenhower lập luận là cuộc chiến không còn nằm trong khuôn khổ chống thực dân mà mang một hình thức chiến tranh ủy nhiệm để chống phong trào Cộng Sản đang đe doạ khắp thế giới. Dân chúng cần nhận chân ra vấn đề bản chất của Việt Minh là Cộng Sản và chỉ nhân danh đấu tranh giành độc lập cho Việt Nam; quan trọng nhất là phải xem ông Hồ chí Minh là một cánh tay nối dài của Liên Xô. Đó là lý do cộng đồng quốc tế cần phải tiếp tục hỗ trợ cho Pháp chiến đấu.
Dù vẫn còn tại thế e Trúc Phương cũng không có cơ hội để dự buổi toạ đàm (“Sự Trở Lại Của Văn Học Đô Thị Miền Nam”) vào ngày 19 tháng 4 vừa qua. Ban Tổ Chức làm sao gửi thiệp mời đến một kẻ vô gia cư, sống ở đầu đường xó chợ được chớ? Mà lỡ có được ai quen biết nhắn tin về các buổi hội thảo (tọa đàm về văn học nghệ thuật miền Nam trước 1975) chăng nữa, chưa chắc ông Nguyễn Thế Kỷ – Chủ Tịch Hội Đồng Lý Luận, Phê Bình Văn Học, Nghệ Thuật – đã đồng ý cho phép Trúc Phương đến tham dự với đôi dép nhựa dưới chân. Tâm địa thì ác độc, lòng dạ thì hẹp hòi (chắc chỉ nhỏ như sợi chỉ hoặc cỡ cây tăm là hết cỡ) mà tính chuyện hoà hợp hay hoà giải thì hoà được với ai, và huề sao được chớ!
Lời người dịch: Trong bài này, Joseph S. Nye không đưa ra một kịch bản tồi tệ nhất khi Hoa Kỳ và Trung Quốc không còn kiềm chế lý trí trong việc giải quyết các tranh chấp hiện nay: chiến tranh nguyên tử có thể xảy ra cho nhân loại. Với 8000 đầu đạn hạt nhân của Nga, khoảng 270 của Trung Quốc, với 7000 của Mỹ, việc xung đột hai nước, nếu không có giải pháp, sẽ là nghiêm trọng hơn thời Chiến tranh Lạnh.
Kính thưa mẹ, Cứ mỗi tháng 5 về, nước Mỹ dành ngày Chủ Nhật của tuần đầu tiên làm Ngày của Mẹ (Mother's Day), ngày để tôn vinh tất cả những người Mẹ, những người đã mang nặng đẻ đau, suốt đời thầm lặng chịu thương, chịu khó và chịu khổ để nuôi những đứa con lớn khôn thành người.
Khoảng 4.500 người đã được phỏng vấn, trong đó có khoảng 700 người gốc Á. 49% những người được hỏi có nguồn gốc châu Á đã từng trải qua sự phân biệt chủng tộc trong đại dịch. Trong 62 phần trăm các trường hợp, đó là các cuộc tấn công bằng lời nói. Tuy nhiên, 11% cũng bị bạo hành thể xác (koerperliche Gewalt) như khạc nhổ, xô đẩy hoặc xịt (phun) thuốc khử trùng.
Nguyệt Quỳnh: Anh còn điều gì khác muốn chia sẻ thêm? Trịnh Bá Phương: Trong cuộc đấu tranh giữ đất, nhóm chúng tôi đã tham gia các phong trào khác như bảo vệ cây xanh, bảo vệ môi trường, tham gia biểu tình đòi tự do cho các nhà yêu nước, tham gia các phiên toà xét xử người yêu nước bị nhà nước cộng sản bắt giam tuỳ tiện. Và hướng về biển đông, chống sự bành trướng của Bắc Kinh khi đã cướp Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam! Và mới đây là phản đối bè lũ bán nước đã đưa ra dự luật đặc khu và dự luật an ninh mạng.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.