Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Làm Thế Nào Để Tránh Việc Bị Cảnh Sát Xử Dụng Vũ Lực Quá Đáng?

02/11/200900:00:00(Xem: 6150)

Làm Thế Nào Để Tránh Việc Bị Cảnh Sát Xử Dụng Vũ Lực Quá Đáng"

Chu tất Tiến.
Mấy tháng gần đây, tại San Jose, Bắc California, đã xẩy ra ba (3) vụ cảnh sát xử dụng vũ lực một cách quá đáng, trong đó có hai người Việt Nam thiệt mạng và một sinh viên Việt bị đánh bằng tay và bằng súng điện. Cuối tháng 10, tại thành phố Garden Grove, lại một cụ ông trên 80 tuổi bị cảnh sát đánh bất tỉnh. Vì những sự việc thương đau liên tiếp như thế, người viết đã mời Cảnh Sát Westminster đến phòng thâu hình đài Truyền Hình SBTN để phỏng vấn và Đại Úy Cảnh Sát Mitch Waller thuộc Ty Cảnh Sát thành phố Westminster, California đã nhận lời. Qua cuộc phỏng vấn, người viết đã tóm lược được những điểm chính yếu sau đây mà cộng đồng cần lưu tâm để tránh các sự việc bất hạnh xẩy ra trong tương lai:
1-Tại sao cảnh sát lại bắn người khi chính người trong gia đình gọi 911 nhờ giải quyết các vụ lộn xộn"
Trả lời: Khi bất cứ một người nào (trong gia đình hoặc hàng xóm) gọi đến số 911 để nhờ giải quyết một vụ lộn xộn, hoặc là bạo hành, hoặc mới chỉ đe dọa xuông, hoặc vì một bệnh nhân tâm thần gây nguy hiểm cho tính mạng của chính người bệnh ấy hay cho ai đó, người gọi điện thoại phải giữ máy điện thoại liên tục không nên chỉ nói vài lời “Help! Help! Có người cầm dao (cầm tuốc nơ vít…) đe dọa…” rồi cúp máy. Lý do: Người Cảnh sát đang thi hành nhiệm vụ ở nơi khác không thể biết rõ tình trạng của sự lộn xộn như thế nào, chỉ nghe loáng thoáng là có người hăm dọa, hay cầm một thứ vũ khí nào đó, lập tức trong đầu người cảnh sát đã có tư tưởng phải tự vệ ngay. Tinh thần họ đã căng thẳng, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu có vũ khí! Vì thế, khi tới hiện trường và nhìn thấy một ai cầm bất cứ thứ gì, “tuốc nơ vít” hay một con dao bếp, họ phải kêu gọi bỏ cái thứ đó xuống. Nếu người kia không bỏ xuống, vì không hiểu tiếng Anh, vì bệnh tâm thần, mà cứ giữ cái vật đó, những người cảnh sát thiếu kinh nghiệm, hoặc nhát gan, sẽ nổ súng ngay sau lời kêu gọi lần thứ ba, với mục đích để tự bảo vệ chính minh, và cũng để bảo vệ những người đứng gần đấy luôn! (Thực tế cho thấy, trong rất nhiều trường hợp khi cảnh sát đến nhà vì một vụ bạo hành trong gia đình, lại nhận ngay nhiều phát đạn bắn vào mình. Nhiều cảnh sát viên đã chết khi vừa bước vào cửa nhà để giải quyết vụ cãi nhau của vợ chồng.)
Nhưng nếu người gọi 911 mà bình tĩnh, biết cách nói chuyện, cứ giữ máy và cho càng nhiều thông tin càng giúp cho người Cảnh sát biết rõ sự việc (người đe dọa là một người bệnh tâm thần, người này không biết tiếng Anh, hay người này đang say rượu…), họ sẽ biết cách giải quyết hợp lý hơn. Hai vụ cảnh sát bắn chết người đều do người gọi 911 không nói rõ chi tiết!
Kết luận (của người viết): Nên thật thận trọng khi gọi 911. Hãy suy nghĩ kỹ càng, đừng nóng vội, đừng bực tức, giận chồng, giận vợ, giận con, chán ông hàng xóm mà nhấc điện thoại gọi ngay 911 để giải quyết. Nên nhớ : Cảnh sát = vũ lực = vũ khí = sinh mạng.
2-Tại sao lại bắn người ta, khi người ấy chỉ cầm có một cái tuốc-nơ-vít vô hại"”


-Trả lời: Thời gian để cho một người cầm dao, tuốc-nơ-vít, hay một mảnh gương vỡ có thế nhẩy đến tấn công một người cảnh sát là 4 (bốn) giây. Khoảng cách cho một người cảnh sát có thể rút súng bắn cũng trong 4 giây là 21 feet (21 bộ). Do đó, cho dù chỉ cầm một miếng sắt nhọn và đứng trong tầm bắn 21 bộ, thì cũng có thể bị cảnh sát bắn tử thương. Một số băng đảng có võ nghệ có thể tấn công bằng tay chân, nếu cảnh sát đứng trong tầm 21 bộ.
Kết luận (của người viết): Cho dù có cầm vũ khí trong tay hay không, khi cảnh sát đến nhà, phải lập tức đứng yên, buông xuôi tay xuống, không cử động, để tránh tạo ra sự căng thẳng của cảnh sát. Chính người nhà nên khuyên bảo thân nhân của mình bỏ tất cả mọi thứ cầm trong tay xuống ngay khi thấy cảnh sát xuất hiện.
3- Trong khi lái xe, nếu bị cảnh sát chặn lại, có thể cúi xuống lấy ví, hoặc tìm giấy tờ xe ở trong “cốp” xe trước mặt không"
-Trả lời: Tuyệt đối không! Khi bị cảnh sát chặn lại, phải để hai tay trên vô lăng, cho cảnh sát thấy mình không có vũ khí đã, rồi sau khi người cảnh sát đứng bên cạnh xe, có thể nhìn rõ cử động của hai tay mình, lúc đó, mới hỏi người cảnh sát là “cho tôi lấy ví nhé!” hoặc “cho tôi lấy giấy tờ ở trong “cốp” xe này.. Được người cảnh sát ưng thuận, mới cúi xuống nhặt ví, hoặc mở “cốp” xe, hoặc vòng tay ra sau lấy ví ở túi sau…
4- Có thể mở cửa xe bước xuống để phân trần không"
-Trả lời: Tuyệt đối không! Không bao giờ tự động mở cửa xe và bước ra ngoài khi không có lệnh của cảnh sát. Dĩ nhiên, tuyệt đối không giơ tay, chân ra làm cử chỉ vung mạnh, hít thở, hay vươn vai.. Cảnh sát sẽ nghĩ rằng mình muốn đấm đá người ấy, và sẽ phản ứng ngay. Trường hợp ông cụ 80 tuổi ở Garden Grove bị đánh bất tỉnh, Cảnh sát cho biết là ông cụ giơ chân “đá” họ (") cho nên họ mới phải phản ứng. 
5- Có thể phản đối hành động mà mình cho là “sai trái” hoặc “kỳ thị” của cảnh sát không"
-Trả lời: Tuyệt đối không! Cho dù cảnh sát có lỗi, hoặc cố tình kỳ thị, thậm chí đến mức còng tay mình một cách oan uổng, cũng không bao giờ có cử chỉ chống cự lại. Cũng không nên bực bội, hăm he rằng: “Tôi sẽ thưa ông ra tòa!” Câu này làm cảnh sát bực lên, có thể nghĩ ra cách khác hại mình nặng tội thêm và cũng để bảo vệ họ trước! Nếu cảnh sát có còng mình oan uổng, cứ lẳng lặng làm theo lời, như câu châm ngôn ngày xưa trong quân đội: “Thi Hành trước, Khiếu Nại sau!” Sau khi mình “bị còng, bị nhốt vào bóp” rồi, bấy giờ mình mới yêu cầu cho gặp luật sư và khiếu nại sau.
Kết luận: Tuyệt đối tuân theo lời của người cảnh sát và tuyệt đối không có cử chỉ, hành động nào khiến cho cảnh sát nghĩ rằng mình chống cự lại họ. Người sinh viên ở San Jose vì muốn nhặt cái kính đeo mắt của mình, mà bị đánh te tua…
Mong cộng đồng Việt Nam thận trọng trong sinh hoạt, tránh gặp cảnh sát và nếu lỡ phải gặp thì coi như chấp nhận “xui xẻo” chút chút mà cố giữ bình tĩnh, tránh cho câu chuyện trở thành sự việc thương đau.
Chu tất Tiến

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong chiến tranh 1954-1975 vừa qua trên đất nước chúng ta, cả Bắc Việt Nam (BVN) và Nam Việt Nam (NVN) đều không sản xuất được võ khí và đều nhờ nước ngoài viện trợ. Nước viện trợ chính cho NVN là Hoa Kỳ; và một trong hai nước viện trợ chính cho BVN là Liên Xô. Những biến chuyển từ hai nước nầy ảnh hưởng rất lớn đến tình hình chiến tranh Việt Nam.
Nói một cách tóm tắt, hiểm hoạ lớn nhất của Việt Nam không phải là chế độ độc tài trong nước hay âm mưu xâm lấn biển đảo của Trung Quốc mà là sự dửng dưng của mọi người. Chính sự dửng dưng đến vô cảm của phần lớn dân chúng là điều đáng lo nhất hiện nay.
Bà Vivien Tsou, giám đốc Diễn đàn Phụ nữ Mỹ gốc Á Thái Bình Dương, cho biết: “Mặc dù trọng tâm là sự thù ghét người gốc Á, nhưng tất cả đều bắt nguồn từ quan điểm da trắng thượng đẳng, và bất cứ ai cũng có thể trở thành “Con dê tế thần bất cứ lúc nào”.
Tổ chức Người Bảo Vệ Nhân Quyền cho biết hiện có 276 tù nhân lương tâm đang bị giam giữ tại Việt Nam. Nhà đương cuộc Hà Nội đối xử với họ ra sao? Tồ Chức Ân Xá Quốc Tế nhận định: “Các nhà tù ở Việt Nam có tiếng là quá đông và không đáp ứng được các tiêu chuẩn quốc tế tối thiểu. Vietnamese jails are notoriously overcrowded and fail to meet minimum international standards.”
Nếu so sánh ta sẽ thấy các cuộc biểu tình giữa Việt Nam và ba nước kia khác nhau: ở Việt Nam, yếu tố Trung Quốc là mầm mất nước, nguyên nhân chánh làm bùng phát các cuộc biểu tình. Còn ở Miến Điện, Hồng Kông và Thái Lan, nguyên nhân thúc đẩy giới trẻ xuống đường là tinh thần dân chủ tự do, chống độc tài.
Ma túy đang là tệ nạn gây nhức nhối cho toàn xã hội Việt Nam, nhưng Đảng và Nhà nước Cộng sản chỉ biết tập trung nhân lực và tiền bạc vào công tác bảo vệ Chủ nghĩa Mác-Lenin và làm sao để đảng được độc tài cầm quyền mãi mãi.
Tôi sinh ra ở Sài Gòn, nơi vẫn được mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn Đông. Chỉ tiếc có điều là ngay tại chỗ tôi mở mắt chào đời (Xóm Chiếu, Khánh Hội) thì lại không được danh giá hay ngọc ngà gì cho lắm.
Một ngày không có người Mexican có thể sẽ không dẫn đến tình trạng xáo trộn quá mức như cách bộ phim hài "A day without a Mexican" đã thể hiện nhưng quả thật là nước Mỹ sẽ rất khó khăn nếu thiếu vắng họ. Xã hội sẽ bớt phần nhộn nhịp vì sự tươi vui và tràn đầy sức sống của một sắc dân phần lớn là chân thật và chăm chỉ.
Công cuộc chống độc tài vẫn đang tiếp tục và đang trả những cái giá cần phải trả cho một tương lai tốt đẹp hơn. Chị là một trong số những người chấp nhận tự đóng góp vào những phí tổn đó cho toàn dân tộc. Chị là: NGUYỄN THÚY HẠNH.
Dưới thể chế Việt Nam Cộng Hòa người dân không chỉ bình đẳng về chính trị mà còn có cơ hội bình đẳng về kinh tế, nên mặc dù chiến tranh khoảng chênh lệch giàu nghèo giữa nông thôn và thành thị, giữa những người ở thành thị với nhau không mấy khác biệt.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.