Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Không Thể Có Hai Ngọn Cờ Tại Hải Ngoại

26/12/200700:00:00(Xem: 7131)

Cuộc đấu tranh cho nền độc lập, tự chủ chống lại những cuộc xâm lăng và đồng hóa của Hán Tộc từ thuở Âu Lạc tới nước Vạn Xuân, Đại Cồ Việt, Đại Việt rồi tới Nam Việt và Việt Nam bây giờ của dân tộc ta là một truyền thống anh dũng, đẹp tuyệt vời, lưu truyền như máu chảy về tim, không bao giờ đứt đoạn. Trong quá khứ, tổ tiên ta – do sức yếu, nhiều lần đã phải triều cống giặc Phương Bắc nhưng không bao giờ khuất phục, không chịu để mất một tấc đất vào tay kẻ thù. Ngược lại, đã có những thời kỳ huy hoàng như Ngô Quyền, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung…ddã “ddánh cho chim muông tan tác” (1) và đòi lại Châu Ung, Châu Liêm, Lưỡng Quảng vốn là đất đai của dân tộc Việt từ thuở xa xưa. Chưa bao giờ tổ tiên ta xưng tụng, tán dương, bợ đỡ, tìm sự che chở của Hán Tộc để giữ yên bờ cõi. Mà tổ tiên ta lúc nào cũng đề cao cảnh giác với kẻ thù truyền kiếp này, ngay cả trong những lúc đất nước thái bình. Chúng ta hãy nghe Trần Quang Khải nhắn nhủ cho muôn ngàn đời sau:

Đoạt sáo Chương Dương độ

Cầm Hồ Hàm Tử Quan

Thái bình nghi nỗ lực

Vạn cổ thử giang san

Và ngay cả việc Đức Vua Trần Nhân Tôn rời bỏ ngai vàng xuất gia cũng đã được Ngô Thời Nhiệm diễn giải là nhà vua truyền ngôi cho con, lên núi Yên Tử tu hành là nhìn động tĩnh từ Phương Bắc để giúp con giữ yên bờ cõi.(2) Thế nhưng truyền thống oai hùng và bất khuất này lại bị hoen ố bởi sự yếu hèn, ngu xuẩn của Hồ Chí Minh và Đảng CSVN. Chưa bao giờ đất nước Việt Nam lại trải qua một thời kỳ dài tán dương, ngưỡng mộ, đầu phục giặc Phương Bắc như triều đại cộng sản kéo dài từ Hồ Chí Minh cho tới ngày nay. Vì quá tôn sùng Trung Cộng và điên cuồng theo đuổi chủ nghĩa cộng sản, họ trở nên mù quáng mà quên mất cả hiểm họa nô lệ và mất nước:

-Những thành công về khoa học, kỹ thuật từ đó chế tạo được những vũ khí tối tân của Trung Cộng được Đảng CSVN ca ngợi như những thắng lợi của giai cấp vô sản toàn thế giới.

-Những bành trướng về mặt quân sự của Trung Cộng được coi là hòn đá tảng để bảo vệ hòa bình cho nhân loại.

-Những thành công về mặt kinh tế của Trung Cộng được ca ngợi như sự lãnh đạo tài tình của các đồng chí trong Đảng Cộng Sản Trung Quốc và quên đi mất rằng nền kinh tế khổng lồ đó đang đè bẹp nền kinh tế chậm tiến của mình.

Hồ Chí Minh và tập đoàn lãnh đạo Đảng CSVN luôn luôn nghĩ rằng khi họ đã “nằm trong vòng tay trìu mến” của bà mẹ Trung Quốc thì họ sẽ dần dần trở nên một đại cường “thế giới phải đỏ mình” (Tố Hữu). Giống như Lê Duẩn sau khi chiếm trọn Miền Nam dương dương tự đắc, ví mình với A Lịch Sơn Đại Đế năm xưa và chuẩn bị cho bộ đối tiến đánh Thái Lan và sẽ bơi qua Biển Đông để đánh Mỹ. Ảo tưởng điên cuồng và ngu dại của Hồ Chí Minh và Đảng CSVN giống như Cô Bé Quàng Khăn Đỏ ngây thơ hỏi con chó sói Trung Quốc:

-Sao tai bà dài thế"

-Tai bà dài để nghe xem Đế Quốc Mỹ bọn nó nói gì.

-Sao mắt bà sáng thế"

-Mắt bà sáng để xem âm mưu của Đế Quốc Mỹ ra làm sao.

-Sao răng bà dài thế"

-Rằng bà dài là để …ăn thịt cháu cho gọn!

Cho nên cái thảm họa mất nước bây giờ là do Hồ Chí Minh và Đảng CSVN gây ra.

Trong suốt thời kỳ dài lỡ “nằm trong vòng tay trìu mến” của bà mẹ Trung Quốc, Đảng CSVN chỉ phản ứng chiếu lệ hoặc không phản ứng gì trước âm mưu thôn tính lãnh thổ của tập đoàn lãnh đạo Trung Nam Hải. Còn trí thức và người dân trong nước vì bị bưng bít cho nên đã không hay biết gì về hành vi bán nước, yếu hèn của Đảng CSVN. Và cũng chẳng có thanh niên, sinh viên trong nước nào dám dứng ra biểu tình hoặc hô hào biểu tình để phản đối Trung Cộng cả. Trong khi đó thì tại Hải Ngoại, ngay từ năm 1988 khi Hải Quân Trung Cộng xua quân chiếm Quần Đảo Trường Sa và nhất là các hiệp định về lãnh thổ ký kết với Trung Cộng năm 1999 & 2000 đã gây công phẫn cho khối người Việt lưu vong. Công cuộc ngoại vận chống chính sách Đại Hán của Tàu Cộng kiên trì kéo dài ít nhất đã 20 năm qua cho tới ngày 2-12-07. Thế nhưng sự kiện Trung Cộng tuyên bố thành lập Thành Phố Tam Sa trên các Quần Đảo Hoàng Sa và Trừơng Sa của Việt Nam vào ngày nói trên giống như một liều thuốc kích thích khi trong nước nổ ra những cuộc biểu tình của thanh niên, sinh viên…những cuộc biểu tình lần đầu tiên sau hơn 20 năm dài im lặng. Phải nói đây là một tích lũy từ nhiều biến cố như: Sự xụp đổ của chủ nghĩa cộng sản ở Liên Xô & Đông Âu, sự thức tỉnh của hàng ngũ trí thức cộng sản, cuộc cách mạng về truyền thông, công lao của các nhà đấu tranh dân chủ, tự do, các văn nghệ sĩ ái quốc ở trong nước và nhất là cuộc đấu tranh chống cộng sản bền bỉ của khối ba triệu người Việt hải ngoại ròng rã 32 năm. Trong khi cuộc dấu tranh của các nhà dân chủ tự, của dân oan bị đàn áp khốc liệt, các cuộc biểu tình của thanh niên, sinh viên trong nước đã đã được coi như một nguồn cổ vũ mới cho số đông người Việt ở hải ngoại cho nên các cuộc biểu tình đó đã được quảng bá và hoan hô nhiệt liệt. Thế nhưng có điều trớ trêu là khi thanh niên, sinh viên trong nước xuống đường để phản đối quân cướp nước họ dương cao ngọn cờ của quân bán nước, của thủ phạm bán nước đó là ngọn cờ đỏ sao vàng! Tôi hoàn toàn đồng ý với nhận định của nhà báo Vi Anh khi ông viết “Người Việt hải ngoại đủ khoan dung, đủ ý thức tự do, dân chủ để có thể hiểu sinh viên trong nước vì hoàn cảnh bất khả kháng phải biểu tình dưới bóng cờ CSVN”. Thế nhưng sự khoan dung, hiểu biết, cảm thông của chúng ta ngày hôm nay đã tạo nên một vết dầu loang có nguy cơ tai hại không biết đâu mà lường.

Những tin tức mới nhất cho biết thanh niên, sinh viên trong nước trong khi biểu tình chống Trung Cộng ở Hà Nội và Sài Gòn họ đã hát những bản nhạc “ Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng!” ...ngày bức tử của hơn 30 triệu dân Miền Nam, ngày hơn 1 triệu người bỏ xác trên Biển Đông, ngày 65,000 quân-cán-chính VNCH bỏ mình trong lao tù cộng sản… và bản Tiến Quân Ca “Thề phanh thây, uống máu quân thù” ..tức phanh thây và uống máu người Miền Nam, nay là người Việt tỵ nạn chúng ta. Vết dầu loang này đang có nguy cơ biến thành một bệnh dịch lan tràn mau chóng với chủ trương đòi dương cao ngọn cờ máu trong các cuộc biểu tình chống Trung Cộng tại hải ngoại.

Tôi không có đủ dữ kiện để kết luận rằng đây là âm mưu thâm độc của cộng sản lợi dụng sinh viên để “nhờ gíó bẻ măng” hoặc giả đây chỉ là chuyện đi quá đà và quá bồng bột của một số sinh viên du học. Nhưng nếu ngọn cờ máu được dương cao ở hải ngoại hoặc đứng song song với ngọn cờ vàng ba sọc đỏ thì bạo quyền bất chiến tự nhiên thành. Đảng CSVN trong suốt 32 năm qua, bỏ ra biết bao tiền của mà không thể nhuộm đỏ hải ngoại- tức ngọn cờ máu của chúng không thể xuất hiện ở hải ngoại. Nay do biến cố Tam Sa, nương theo những cuộc biểu tình của du sinh mà ngọn cờ máu đó đứng sừng sững ở hải ngoại và từ đó trở nên ngọn cờ tiểu biểu cho dân tộc Việt Nam, đầy đủ chính nghĩa để bày tỏ lòng yêu nước chống ngoại xâm! Cái trớ trêu, nghiệt ngã của vấn đề là ở chỗ đó. Tôi không phải là người cực đoan, tự che mắt mình để chống đối các cuộc biểu tình của thanh niên, sinh viên trong nước cũng như ngoài nước. Thế nhưng tôi muốn đặt một câu hỏi với các bạn thanh niên, sinh viên trong và ngoài nước như sau:

-Các bạn có biết rằng ngọn cờ mà các bạn đang in trên áo, đang cầm trên tay là ngọn cờ đẫm máu dân tộc không" Các bạn có biết rằng chính ngọn cờ này đã là nguyên do của sự bán nước, mất nước khiến ngày hôm nay các bạn phải xuống đường biểu tình không" Các bạn có biết rằng ngọn cờ này là nguyên do của mọi oan khiên, nghiệt ngã, chia ly, thống khổ, đọa đày của dân tộc suốt nửa thể kỷ qua không"

-Chúng ta không thể dương cao ngọn cờ phi chính nghĩa để đòi hỏi chính nghĩa.

-Chúng ta không thể dương cao ngọn cờ bán nước để bày tỏ lòng yêu nước.

-Chúng ta không thể dương cao ngọn cờ của tội ác để làm những chuyện tốt lành.

-Chúng ta không thể dương cao ngọn cờ đã đàn áp dân chủ để đòi hỏi dân chủ.

Theo dõi những cuộc đàn áp, ngặn chặn và đe dọa của bạo quyền đối với các cuộc biểu tình của các bạn trẻ trong nước thời gian qua, tôi thấy: Dù các bạn có giương cao ngọn cờ máu để làm cái “mộc che” thì bạo quyền vẫn đàn áp các cuộc biểu tình của các bạn như thường. Vậy thì dương cao ngọn cờ máu làm gì trong khi chính nó không là “cái bùa hộ mệnh” hữu hiệu nữa" Để công cuộc đấu tranh, nhất là để cho lòng ái quốc của các bạn không bị hoen ố, tôi đề nghị từ rày về sau, trong các cuộc biểu tình chống Trung Cộng, các bạn không nhất thiết phải vác theo ngọn cờ máu. Chỉ cần lời hô, biểu ngữ, lời gào thét yêu nước của các bạn là quá đủ. Nếu chỉ vì các bạn không vác theo ngọn cờ máu mà bạo quyền đàn áp các bạn thì đây lại thêm một bằng chứng rõ ràng bạo quyền là kẻ bán nước không thể chối cãi.

Còn đối với khối ba triệu người Việt hải ngoại, chúng ta nghĩ gì khi ngọn cờ máu được treo ngang với cờ vàng ba sọc đỏ hoặc đứng riêng trong các cuộc biểu tình chống Trung Cộng"

1) Chúng ta phải hiểu như thế này. Khi ngọn cờ máu có thể được giương lên trong các cuộc biểu tình ở hải ngoại thì nó có thể được treo trong các cuộc hội thảo hoặc các diễn dàn phản đối Trung Cộng. Khi nó đã được giương lên trong các cuộc biểu tình và trong các buổi hội thảo thì nó có thể cắm trên xe chạy phoong phoong trên đuờng phố. Khi nó đã có thể chạy nhong nhong trên đường phố thì tại các khu thương mại Việt Nam, chỉ cần một khẩu hiệu “DDả Đảo Trung Cộng Lấn Chiếm Hoàng Sa & Trường Sa” là ngọn cờ máu có thể ung dung, trang trọng treo lên đó! Chúng ta nhất định không để chuyện này xảy ra.

2) Các Nghị Quyết vinh danh cờ vàng của các tiểu bang và các thành phố, các đại hội vinh danh cờ vàng của cộng đồng, cuộc đấu tranh của hằng chục ngàn đồng bào Nam Cali trong vụ Trần Trường có ý nghĩa gì khi ngọn cờ máu xuất hiện công khai trong cộng đồng chúng ta" Phải chăng các nghị quyết đó là một khẳng định của các cấp chính quyền Hoa Kỳ, Úc Châu, Canada “Ngọn cờ vàng là ngọn cờ trước đây của Miền Nam – chứ không phải là ngọn cờ máu cộng sản - là ngọn cờ tiêu biểu duy nhất cho cộng đồng tỵ nạn. Đó cũng là ngọn cờ tiêu biểu cho Tự Do, cho lý tưởng mà 58,000 chiến binh Hoa Kỳ đã chết”. Nay cờ máu cộng sản xuất hiện công khai mà chúng ta chẳng phản ứng gì thì người Mỹ sẽ nói “Ồ, cờ nào thì cũng thế. Chúng tôi cần gì phải vinh danh, phải công nhận ngọn cờ của các ông”. Chúng ta cần bảo vệ các nghị quyết này. Nó là uy tín và danh dự của cộng đồng chúng ta đối với chính quyền bản địa.

3) Khi có ngọn cờ máu treo trong các đại học, chúng ta vận dụng sinh viên, đồng bào, con em mình tới biểu tình. Nhiều khi cuộc biểu tình căng thẳng, kéo dài cả tháng trời. Quan điểm của chúng ta khiến cho các đại học thông cảm là vì ngọn cờ đó gợi trong chúng ta bao khổ đau, bao bất hạnh, bao ác mộng.

Chúng ta đã nói cho người Mỹ biết rằng sở dĩ chúng tôi phải trốn chạy qua đây cũng chỉ vì ngọn cờ này đây. Người Việt chúng tôi khi nhìn thấy ngọn cờ này chẳng khác nào người Do Thái nhìn thấy ngọn cờ chữ Vạn của Hitler. Nay cũng ngọn cờ đó treo trong các đại học, chúng ta có đến phản đối thì người Mỹ sẽ hỏi tại sao ngọn cờ đó treo ở đây thì gợi trong quý vị bao ác mộng" Còn khi biểu tình thì quý vị lại thấy OK, chẳng thấy ác mộng gì cả" Tới mức này thì quả chúng ta dở khóc, dở cười! Ăn nói làm sao đây" Chúng ta phải giữ vững lập trường trong mọi tình huống.

Trong bất kỳ cuộc đấu tranh một mất một còn nào, không thể có hai ngọn cờ cùng giương lên một lúc trên một đất nước. Khi cộng sản chiếm Miền Nam thì ngọn cờ vàng ba sọc đỏ phải bị kéo xuống. Khi Tưởng Giới Thạch bỏ chạy ra Đài Loan thì ngọn cờ “Thanh Thiên Bạch Nhật Mãn Địa Hồng” của Trung Hoa Dân Quốc phải bị ném xuống đường và cờ của Mao Trạch Đông được trương lên. Khi Bắc Quân chiến thắng Nam Quân trong cuộc Nội Chiến (Civil War) tại Hoa Kỳ thì ngọn cờ của Miền Nam phải bị hạ xuống và ngọn cờ 50 ngôi sao trắng & sọc đỏ hiện diện hiên ngang cho tới bây giờ. Khi chế độ cộng sản tại Nga sụp đổ thì ngọn cờ búa liềm phải bị vứt đi và thay thế vào đó bằng ngọn cờ cũ của nước Nga. Do đó ngọn cờ là tiêu biểu cho sức mạnh và chính nghĩa của cuộc đấu tranh. Khi ngọn cờ của chúng ta bị kéo xuống hoặc bị xâm lấn bởi ngọn cờ của kẻ thù là lúc cuộc đấu tranh của chúng ta đang đi vào bại vong. Chúng ta không thể lãng mạn trong cuộc chiến đấu này. Chúng ta không thể đánh đổi cả cuộc chiến đấu hào hùng, gian khổ của thế hệ cha anh, của chúng ta cho lý tưởng Tự Do, Dân Chủ cho 80 triệu đồng bào để chiều lòng một số du sinh. Nếu các anh em du sinh hiểu rằng họ cần phải dứt khoát giã từ chủ nghĩa cộng sản - cùng những hệ lụy của nó - để đứng chung với chúng ta - bằng cách không giương cao ngọn cờ máu trong các chiến dịch phản đối Trung Cộng là điều tốt lành nhất. Nếu họ cứ khăng khăng làm thế và vu vạ cho chúng ta cản trở lòng yêu nước của họ thì chúng ta phải quyết tâm và không khoan nhượng.

Chúng ta đang có khối đồng minh đang càng ngày càng lớn mạnh trong nước, đó là các nhà đấu tranh dân chủ, các dân oan, các văn nghệ sĩ, trí thức phản tỉnh và sự hỗ trợ của lương tâm loài người. Một số du sinh ở hải ngoại, hoặc vì yêu nước bồng bột, hoặc do cộng sản đạo diễn, không thể bẻ gẫy cuộc đấu tranh gian khổ và hào hùng của chúng ta. Ngọn Cờ Vàng đang là linh hồn của cuộc chiến đấu này. Nó không thể đứng chung với ngọn Cờ Máu. Nên nhớ rằng chúng ta không phải chỉ chiến đấu cho chính chúng ta mà còn cho tiền đồ của muôn đời con cháu mai sau.

Đào Văn Bình

Caliornia đêm 23-12-07

(1) Bình Ngô Đại Cáo

(2) Ngô Gia Văn Phái

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
Nước Úc đã bước vào tiết Thu, khí trời lạnh, những chiếc lá đang đổi sang màu, cơn mưa đầu mùa làm lòng người se lại. Nhận tin báo từ quê nhà Thầy đã viên tịch, lòng con đau nhói vì không về được để đảnh lễ Kim Quan nhục thân Thầy, thọ tang Ân Sư Giáo Dưỡng. Nơi phương trời viễn xứ, con hướng về ngôi Chùa Bình An, Giác Linh Đài tâm tang thọ phục.
Tôi tin vào những điều không thể. Tưởng tượng bạn đang rất căm ghét một con người hay một con vật nào đó. Rồi bỗng dưng một ngày bạn thấy họ là chính mình. Bạn có cảm giác mình biết về họ rõ như biết về những đường chỉ trên bàn tay của mình. Thậm chí, bạn cảm được cái khát khao và thương nó như thương nỗi khát khao của mình ngày nào - đó là cái tình cảm lạ lùng mà tôi dành cho con chuột của con trai tôi.
Nước tìm chỗ trũng thì tiền cũng biết chạy vòng quanh thế giới kiếm lời. Thị trường nhà đất ở Nhật bị sụp vào đầu thập niên 1990 nên tiền chạy sang Đông Nam Á và Đông Âu tìm các con rồng sắp cất cánh. Khi Đông Á và Đông Âu bị khủng hoảng vào cuối thập niên 1990 tiền lại đổ vào Mỹ và Nam Âu bơm thành hai bong bóng địa ốc rồi vỡ tung năm 2007 (Mỹ) và 2010 (Nam Âu).
Tôi tình cờ tìm được ấn bản Lá Thư Về Làng của nhạc sỹ Thanh Bình, do nxb Lúa Mới phát hành, năm 1956. Vào thời điểm đó, tuy chưa đủ tuổi để cắp sách đến trường nhưng tôi cũng đã thuộc lời của nhạc phẩm này rồi vì nghe mấy bà chị và radio hay hát
Thới gian vẫn không ngừng trôi, hết xuân lại hạ, ngày tháng dần qua như nước chảy mây bay, sóng sau đè sóng trước, từng thế hệ lần lượt nối tiếp nhau. Ba chẳng mấy chốc giờ đã lên nội, ngoại. Tóc ba đã bạc trắng mái đầu, mỏi gối chồn chân… Thương ba nhưng đành chịu thôi, quy luật sinh – lão – bệnh – tử có chừa ai đâu!
Khi vừa nhận chức, Tổng thống Joe Biden đã phát biểu rằng dân chúng Mỹ sẽ có thể tụ họp ăn mừng Lễ Độc lập 4/7 trong hè sắp tới. Điều đó chắc sẽ xảy ra vì còn một tháng nữa là đến ngày 4/7, trong khi tiểu bang California là nơi đã có những giới hạn khắc khe nhất nước trong việc phòng chống Covid thì cũng đang mở cửa ra. Nhiều trường phổ thông và đại học đang tổ chức lễ tốt nghiệp, trong giãn cách xã hội và giới hạn khách tham dự là dấu hiệu đáng mừng cho sinh viên học sinh. Giờ N sắp điểm với Covid-19 ở California. Chiến thắng cơn đại dịch trên nước Mỹ cũng đã thật gần.
Nhưng ngặt nổi, cả 3 Văn kiện Cương lĩnh, Điều lệ đảng và Hiến pháp đều tập trung vào một mục tiêu là bảo vệ tuyệt đối quyền cai trị độc tôn và độc tài cho đảng. Cho nên, khi tình trạng “tự diễn biến, tự chuyển hóa” của cán bộ đảng vẫn “tưng bừng hoa lá cành” đe dọa vị trí cầm quyền của đảng và sự sống còn của chế độ thì “bảo vệ nội bộ” cũng chính là giữ cho đảng khỏi vỡ từ trong lòng Chế độ.
Tuần này đã mang đến một sự thay đổi đầy ngạc nhiên trong cuộc tranh luận về dịch Covid. Tổng thống Biden đã ký một sắc lệnh hành pháp ra lệnh cho giới tình báo Hoa Kỳ tái xét cuộc điều tra về nguồn gốc của virus. Lệnh xảy ra sau khi Avril Haines, Giám đốc Cơ quan Tình báo Quốc gia, thừa nhận là chúng ta không kết luận được căn bệnh khởi phát như thế nào.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.