Hôm nay,  

Cách Hành Xử Của Nhà Nước Khủng Bố, Hay Của Tân Thành Viên Hội Đồng Bảo An Không Thường Trực

17/11/200700:00:00(Xem: 10179)

Đảng độc tài, nhà nước khủng bố, công an côn đồ, báo chí vỗ tay.

Xưa nay vẫn thế, cái bộ tứ này được sự chỉ đạo dẫn dắt tài tình của đảng, luôn luôn kết hợp với nhau để hành xử với như vậy đối với các nhà bất đồng chính kiến.

Trước hết là đảng độc tài" Đảng bảo trắng là phải trắng, đen thì kiểu gì cái màu đó trắng đến mấy cũng phải đen. Đảng bảo gì thì phải nghe thế ấy, đảng bảo nó là "phản động", thì kiểu gì nó tốt, nó đứng đắn đến mấy, phải theo đảng bảo thằng ấy chính cống là "phản động". Y như rằng dưới con mắt của mọi người, từ nhà nước cho tới công an báo chí đều đồng loạt coi kẻ đó là phản động, đảng bảo khủng bố nó, vần nó, đánh cho nó chừa thói "phản động", đánh cho nó để đứa khác nhìn thấy sẽ phát hoảng lên, sợ không dám làm "phản động" nữa thì thôi. Như trường hợp kỹ sư Nguyền Phương Anh bị cái công cụ đàn áp ở tại tỉnh Lạng Sơn thể hiện ngày 30/10/2007 vừa qua.

Từ xưa đến nay, bất kỳ sự cố vấn đề gì, tất cả mọi quyền hành đều do một tay đảng chỉ đạo, mọi chủ trương đường lối đều do đảng sáng suốt dẫn đường. Đảng độc tài chủ mưu ra lệnh, nhưng được cái đảng ta rất chi là hèn hạ, không bao giờ đảng dám ra mặt nhận bất kỳ cái "mắm thối" về mình. Đảng toàn mượn tay "nhà nước của nhân dân" để nhà nước chấp hành mệnh lệnh của đảng, lên kế hoạch ra lệnh cho bộ máy công cụ đàn áp khủng bố bọn "phản đông" cứng đầu.

Vậy thế nào là nhà nước khủng bố.

Trước hết chúng ta hãy xem thế giới người ta định nghĩa về khủng bố như thế nào:

Cá nhân, tổ chức có hành vi dùng quyền lực, vũ lực, vũ khí và các phương tiện khác đe dọa tính mạng, sức khỏe, tinh thần người khác thì hành vi đó được xác định là khủng bố.

Căn cứ vào khái niệm trên ta có thể khẳng định nhà nước CHXHCN Việt Nam là nhà nước khủng bố vì đã có hành vi dùng quyền lực và vũ lực cũng như các phương tiện khác (công an, báo chí, truyền thông) để đe dọa tính mạng, sức khỏe cũng như tinh thần một số các nhà bất đồng chính kiến.

Tuy nằm dưới sự chỉ đạo của đảng độc tài, nhà nước là tổ chức hợp hiến có tư cách pháp nhân phải chịu trách nhiệm trước mọi hành vi của các tổ chức nằm trong hệ thống nhà nước. Bởi vậy những hành vi khủng bố nêu trên nhà nước CHXHCN Việt Nam phải chịu trách nhiệm và bị lên án như một tổ chức khủng bố cấp nhà nước.

Tất cả các chứng cứ buộc tội đã thể hiện bằng những cuộc theo dõi trấn áp, khống chế của phương tiện chức năng là công an, liên tục dùng quyền lực tìm cách theo dõi, khống chế, phong tỏa cuộc sống sinh hoạt hàng ngày của các nhà bất đồng chính kiến trong suốt thời gian họ tham gia hoạt động dân chủ. Cụ thể là ông HMChính, ông Nguyễn Phương Anh, ông Đỗ Nam Hải, ông Nguyễn Thanh Giang, Linh Mục Nguyễn Văn Lý và nhiều người khác.

- Dùng vũ lực hoặc các phương tiện khác để đe dọa tính mạng và sức khỏe của các nhà bất đồng chính kiến, như vụ hành hung cố ý gây thương tích cho ông Đỗ Nam Hải; đặc biệt ngày 30/10/2007, họ đã trắng trợn cho lực lượng công an cố ý tấn công gây thương tích cho ông Nguyễn Phương Anh, một hành động khủng bố hết sức dã man.

- Dùng phương tiện khác như báo chí để vu khống, bôi nhọ danh dự, nhằm khủng bố tinh thần các nhà bất đồng chính kiến; rất nhiều nhà bất đồng chính kiến đã là nạn nhân của hình thức khủng bố này.

Công cụ công an với bản chất côn đồ

Được đảng độc tài coi là công cụ đắc lực trong việc trấn áp các phần tử tích cực đấu tranh dân chủ, được nhà nước khủng bố giao nhiệm vụ trực tiếp thực hiện các hành vi khủng bố. Với những "đặc quyền" trong việc trấn áp các nhà bất đồng chính kiến, Với một lực lượng đông đảo được trang bị những phương tiện tối tân, công cụ an ninh mật vụ đã thể hiện bản chất của một công cụ đắc lực, tráo trở, gian manh và rất côn đồ.

Họ không từ thủ đoạn nào, hành vi nào để đạt được mục đích, từ việc ngày đêm cắt cử người túc trực theo dõi, nghe trộm nghe lén, cho đến việc dùng thủ đoạn để gây thương tích, bằng nhiều hình thức sử dụng vũ lực để đàn áp, đánh đập gây thương tích cho các nhà bất đồng chính kiến. Trường hợp ông Nguyễn Phương Anh bị công an kết hợp với xã hội đen tấn công, đã được các hãng thông tấn tin cậy như BBC, RFA đưa tin, phỏng vấn, chụp hình là một bằng chứng không thể chối cãi.

Việc họ sử dụng hỗ trợ bọn côn đồ xã hội đen tấn công các nhà bất đồng chính kiến, là một bằng chứng cho thấy họ là một nhà nước khủng bố có tính chất côn đồ, có lẽ đây là trường hợp điển hình hiếm thấy trên thế giới (chưa có 1 nhà nước nào sự dụng xã hội đen vào việc chính trị).

Báo chí có dám vỗ tay"

Bao giờ cũng vậy, sau những đợt trấn áp bằng quyền lực, vũ lực là đến lựot báo chí và các phương tiện thông tin một chiều, tấn công các nhà bất dồng chính kiến(BDDCK) trên báo đài truyền hình vv...tìm cách vu khống, bôi xấu nhằm khủng bố tinh thần họ.

Không biết những hành động côn đồ dã man vừa qua của họ đối với ông Phương Anh, báo chí, thông tin có dám phản ánh, có dám vu khống mạ lị ông Phương Anh chống người thi hành công vụ không" Chúng ta hãy chờ xem.

Liều thuốc thử của tân thành viên hội đồng bảo an

Tất cả những hành động đàn áp diễn ra từ đầu năm 2007 là rất trắng trợn, thô bạo của nhà nước CHXHCN Việt Nam đối với công dân, đã cho thấy bộ mặt thật của họ, điển hình cho hành vi trên là hình ảnh Linh mục NVLý bị bịt miệng và vụ tấn công có tính chất côn đồ nhà dân chủ Nguyễn Phương Anh, cho thấy mặt thật của Việt Nam hôm nay... và vừa qua họ được bầu vào thành viên không chính thức của hội đồng bảo an không thường trực; chưa nóng chỗ ngồi, họ đã trắng trợn đàn áp, đánh đập người vô tội.

Vậy tại sao họ lại có hành động "dại dột" như vậy! Khi mà đang cần có vị thế mới, một hình ảnh mới của một tân thành viên hội đồng bảo an trên trường quốc tế""" Phải chăng đây là liều thuốc thử của tân thành viên Việt Nam, xem có sự phản ứng nào về phía họ không"

Chắc chẳng có vấn đề gì xảy ra, bởi cái sự cố ấy "bé tí" so với cái thế giới vốn đã không mấy yên bình này. Với lại cũng như khi Hoa Kỳ rút tên ông độc tài ra khỏi CPC, thì ngay lập tức ông đã gửi tặng ông Bush món quà "ba tù nhân lương tâm" và nay cũng theo thông lệ, họ cố tình tạo ra thành tích khủng bố gây thương tích cho nhà DC kỹ sư Nguyền Phương Anh, làm món quà kỷ niệm ông Ban-Ky-Moon, tổng thư ký nhân ngày Việt Nam được bầu là thành viên không thường trực.

Những hành động nhờn mặt như vậy, làm mọi người phải đặt ra câu hỏi, phải chăng cái tổ chức LHQ này có một tí chút quyền uy đối với các thành viên nào không. Hay chỉ là tổ chức tượng trưng, chỉ là một tổ chức có tính ngoại giao!!! Ngay cả đến cái tổ chức gọi là hội đồng bảo an cơ quan gọi là quyền lực cao nhất của LHQ, cũng làm người ta nghi ngờ cái uy quyền và vai trò của nó" Nếu không thì tại sao Việt Nam lại coi thường đến vậy"

Xét lại trong quá khứ kể từ khi thành lập năm 1946 đến nay, tổ chức này chưa bao giờ được ghi nhận có quyền lực thật sự. Hay giải quyết các vụ việc có liên quan đến con người đặc biệt là quyền con người, cũng chỉ mang tính chất hòa giải "vĩ hòa di quí" hoặc tìm giải pháp hoà bình, để lâu rồi "cứt trâu hóa bùn" bức xúc là vậy. Nhưng mọi chuyện ròi sẽ êm xuôi, không giải quyết vấn đề một cách triệt để tận gốc rễ, cho thấy thực chất cái tổ chức lớn nhất hành tinh này lại chẳng có mấy quyền lực. Nó có uy tín hay không còn nhờ những cố gắng nỗ lực của những cá nhân trên cương vị tổng thư ký mà thôi!

Sự kiện Miến Điện vừa qua cũng vậy, một đặc phái viên của tổng thư ký LHQ đã đi thị sát và dàn xếp tình hình, trước sự kiện việc đã rồi và đến nay mọi việc đâu vào đấy, máu người dân đã chảy, hàng nghìn người vẫn bị giam cầm, tra tấn và nhà cầm quyền quân sự độc tài vẫn nhởn nhơ... Thế giới chỉ nhận được sự phản ứng yếu ớt của một số nước châu âu, hội đồng châu âu và lời đe dọa Hoa Kỳ... Còn LHQ không thấy động tĩnh.

Bởi vậy tân thành viên Việt Nam một mặt tâng bốc vị thế của mình khi được bầu vào thành viên không thường trực hội đồng bảo an LHQ, một mặt chẳng coi cái tổ chức này là đinh gỉ gì, nên vẫn ngang nhiên hành xử có tính khủng bố công dân nước mình.

Nhưng có một thực tế mà nếu so sánh, ai cũng lấy làm thắc mắc. Tại sao một số các quốc gia khác vi phạm quyền con người, như Hoa Kỳ chẳng hạn, dính một tí hành vi bạo ngược với tù nhân, hay bĩnh sĩ của họ tại Irắc có hành vi bạo hành, thì bị lôi ra lên án, hết báo chí truyền thông, đến các tổ chức quốc tế ra tuyên bố, tẩy chay vv... ngay tại diễn đàn LHQ.

Vậy mà với Việt Nam, việc vi phạm xảy ra thường ngày như "ở huyện". Một điều mọi người lưu ý là những nhà dân chủ Việt Nam dù sao cũng được thế giới biết đến để bảo vệ, còn những nạn nhân của nhà nước Việt Nam là dân thường bị lực lượng công an tra tấn đánh đập, bức tử thì không sao kể xiết. Những vụ việc này ít nhiều đã có những tiếng kêu cứu từ nơi dân chúng, từ những nhà bất đồng chính kiến kêu cứu, nhưng đều nhận được sự im lặng, thờ ơ đáng sợ.

Phải chăng giá trị của một công dân Việt Nam không bằng giá trị của các công dân nước khác" Hay tiếng kêu cứu của họ quá yếu ớt, không thấu tới ngôi cao chí cả LHQ.

Vậy thì tiêu chuẩn nào để xét và bầu chọn một quốc gia thành viên có thành tích khủng bố, vi phạm nhân quyền làm thành viên của hội đồng bảo an không chính thức" Hay đây chỉ là hình thức ngoại giao chiếu lệ!

Mục đích của tổ chức LHQ là yếu tố con người! Vậy mà có những kẻ đang tâm chà đạp lên giá trị sơ đẳng về quyền con người, vẫn được cái tổ chức vì quyền con người châm chước bỏ qua, chấp nhận bầu vào thành viên không thường trực của hội đồng baỏ an, thì không hiểu cái mục đích "Vì quyền con người" ấy có còn được tôn vinh, được giương cao làm khẩu hiệu chính trước tiền sảnh của đại hội đồng LHQ có còn ý nghĩa hay chỉ là sự giả tạo phù phiếm. Thật đáng xấu hổ cho cái tổ chức danh giá hàng đầu này.

Hẳn chúng ta còn nhớ, cuộc viếng thăm Việt Nam của ông tổng thư ký Kurt Waldheim, diễn ra năm 1982, khi trở về ông có sáng kiến đi bằng đường biển, chuyến đi đó của ông cứu vớt hàng nghìn con người, đã nhân cơ hội đó chạy ùa lên tầu của ông, trước sự chứng kiến của nhà đương cục Việt Nam. Chúng ta biết ơn và đánh giá cao hành động nhân đạo của ông Kurt Waldheim

Nhân dân Việt Nam mong rằng tổ chức LHQ và ông tổng thư ký Ban-Ky-Moon, sẽ không thể làm ngơ cho những hành động tương tự như nhà nước độc tài Việt Nam, một thành viên mới của hội đồng bảo an đã đối xử có tính chất khủng bố với công dân nước mình. Như tấm gương của người tiền nhiệm đã giúp đỡ nhân dân Việt Nam trước kia.

Hà Nội, ngày 3/11/2007

DQT

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày 09/05/2024, đảng CSVN tung ra 5 “điều răn” mới quy định tiêu chuẩn gọi là “chuẩn mực đạo đức cách mạng cho cán bộ, đảng viên trong giai đoạn mới”, nhưng liệu có dậy được ai không? Tất cả 5 Điều chứa đựng những tiêu chuẩn đã có từ lâu, nhưng thất bại vì những chứng hư tật xấu trong đảng vẫn tồn tại, đứng đầu là tham nhũng, tiêu cực và chủ nghĩa cá nhân, lợi ích nhóm...
Trong thời gian gần đây, thế giới đã chứng kiến cuộc khủng hoảng lãnh đạo chưa từng thấy ở Việt Nam kể từ ngày quốc gia Á châu này nằm trong tay thống trị của đảng Cộng Sản gần một nửa thế kỷ. Tính từ tháng Năm, 2022 đã có hai chủ tịch nước, hai phó thủ tướng, một trưởng ban kinh tế trung ương, chủ tịch quốc hội, và một thường trực ban bí thư kiêm trưởng ban tổ chức trung ương bị cách chức vì chiến dịch chống tham nhũng. Bộ Chính Trị Khóa 13 cũng bị mất năm ủy viên hiện chỉ còn 13 người. Nhiều nhà quan sát chính trị tự hỏi đã đến lúc Việt Nam chuyển biến thành một nước dân chủ hay chưa? Kinh nghiệm những nước cộng sản Trung Âu và Đông Âu đã trải nghiệm qua tiến trình này khoảng bốn thập niên về trước có giúp gì cho Việt Nam ngày nay được không? Đây cũng là chủ đề của bài báo này
Dù sống cùng thời nhưng khác nơi nên tôi không gặp Nguyễn Tất Thành lần nào ráo. Giao lưu, tương tác, chit chat … (qua không gian mạng) cũng không luôn. Bởi vậy, tôi chỉ đoán già/đoán non rằng con đường học vấn của ổng không dài và (dường như) cũng không được suôn sẻ gì cho lắm.
Trong lúc đảng chuẩn bị các kỳ họp Trung ương để tìm nhân sự cho khóa đảng XIV thì rộ lên tuyên truyền về “dân chủ Xã hội Chủ nghĩa” ở Việt Nam. Đảng nói văng mạng rằng: “Đặc trưng của dân chủ xã hội chủ nghĩa là quyền dân chủ của công dân không ngừng được mở rộng trong tất cả các lĩnh vực hoạt động của nhà nước, của xã hội mà cơ bản nhất là dân chủ về kinh tế.” Nhưng thực tế không phải như vậy. Tất cả mọi quyết định điều hành việc nước phải “do đảng, vì đảng và của đảng”.
Một cuộc tranh giành quyền lực kéo dài được ngụy trang bằng một chiến dịch chống tham nhũng rộng rãi hơn đã dẫn tới việc bất ngờ sa thải Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng, và chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ. Kết quả của cuộc đấu tranh này sẽ khiến những người vẫn còn hy vọng rằng Việt Nam có thể tham gia một "Liên minh chống Trung Quốc" phải suy nghĩ lại. Mặc dù cuộc tranh giành quyền lực này không liên quan đến chính sách đối ngoại nhưng nó sẽ khiến Việt Nam gần gũi hơn với Trung Quốc và xa rời phương Tây.
Những năm gần đây, chúng ta thường thấy trên mạng xã hội, nhiều trường hợp rơi nước mắt trong giới lao động tại Việt Nam, khi những người dân nghèo vướng phải căn bệnh ung thư hiểm nghèo, không có bảo hiểm y tế hay tiền bạc để chữa trị, chiến đấu chiếu lệ với tử thần, qua đời trong cảnh thương tâm. Hầu như căn bệnh ung thư lan tỏa khắp nơi, nhất là vây hãm giới lao động trong các xóm nghèo...
30.04.2024 lọt ra tin kêu cứu từ trại giam số 6 tỉnh Nghệ An nên thời gian lúc này phải dành cho việc khẩn cấp là viết thư báo động cho các tổ chức bảo vệ Nhân quyền quốc tế và các tòa đại sứ tại Hà Nội, nhờ can thiệp về vấn đề một số tù nhân lương tâm đang bị nhốt tại Việt Nam trong những phòng giam chật hẹp...
Lý do Việt Nam còn chậm tiến và lạc hậu hơn các nước láng giềng vì đảng CSVN chỉ muốn chỉ huy trí thức, thay vì hợp tác chân thành trong dân chủ và tự do...
Với sự miễn nhiệm ba nhân vật ở vị trí lãnh đạo quốc gia như Chủ tịch nước và Chủ tịch Quốc hội của Việt Nam chỉ trong vòng một năm từ năm 2023 đến năm 2024 vì lý do ba nhân vật đó thiếu liêm chính đã dẫn đưa người ta có cái nhìn về viễn ảnh trước mắt là sự khủng hoảng cơ cấu và sự bất ổn kinh tế làm cho giới đầu tư nước ngoài e dè, thận trọng, và chuyển hướng đầu tư sang các quốc gia khác...
Mỗi khi tai qua nạn khỏi hay gặp một điều lành, chúng ta đều nhắc tới chữ Phúc Đức: “Nhờ phúc ông bà nên tôi vừa thoát nạn.” “Nhờ phúc nhà nên cháu vừa thi đỗ.” “Cầu phúc tổ tiên cho được mẹ tròn con vuông.”...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.