Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Nguyễn Thanh Nhiên Thư Ngỏ Gửi ông Nguyễn Như Phong, Phó Tổng Biên Tập Báo An Ninh Thế Giới CSVN

06/11/200700:00:00(Xem: 5612)

(Sau đây là thư ngỏ của cô Nguyễn Thanh Nhiên gửi phó tổng biên tập báo An Ninh Thế Giới CSVN Nguyễn Như Phong.)

 Hải Phòng, ngày 30 tháng 10 năm 2007

Thưa ông Phong, tôi là Phạm Thanh Nhiên, giới tính: nữ; trú tại số nhà 17, Phương Lưu 2, phường Đông Hải- An Hải - Hải Phòng. Tôi năm nay 30 tuổi, nghĩa là chỉ đáng tuổi con ông. Vậy mà trong lá thư này tôi phải xưng hô với ông là "ông, tôi" lịch sự theo kiểu Âu- Mỹ, chứ không phải Á Đông. Kể cũng khá bực mình cho cả hai.

Tôi đã đọc bài báo của ông đăng trên An ninh thế giới, số ra ngày 27-10-2007 với tựa đề: "Lại một kiểu đâm bị thóc, chọc bị gạo" nói về chuyến viếng thăm của phái đoàn Uỷ ban tự do tôn giáo quốc tế Hoa Kỳ (UBTDTG) và những nhà hoạt động tôn giáo, dân chủ nhân quyền đang bị cầm tù liên quan.

Thưa ông, vì bài báo của ông có nói đến người quen của tôi là LS Lê Thị Công Nhân bằng giọng khiếm nhã không xứng với bề nổi con người ông là Phó Tổng biên tập một tờ báo lớn, trong khi đó LS lê Thị Công Nhân đang bị cầm tù, không thể phản hồi phơi bày sự thật nên tôi phải phản hồi bằng bài báo này. Còn những nội dung khác, tôi biết đã có nhiều người lên tiếng chỉ trích ông nên không muốn lặp lại.

Thưa ông, từ ngày LS Lê Thị Công Nhân bị cầm tù bằng luật của các ông, bà Trần Thị Lệ, mẹ LS LTCN có mấy lần xuống Hải Phòng ghé thăm gia đình tôi. Lần nào bà cũng kể chuyện đi thăm, tiếp tế cho LS LTCN cho cả nhà tôi nghe. Vậy có nghĩa là bà Trần Thị Lệ có được đi thăm và tiếp tế cho con. Trong một cuộc trả lời phỏng vấn đài RFA hồi LS LTCN đang trong thời gian giam cứu, bà có nói bà không được đi thăm; sau này tôi chưa bao giờ nghe bà nói đến chuyện đó nữa. Khi chuyện thăm nuôi tù nhân là quyền lợi và nghĩa vụ của thân nhân được thực hiện đúng luật định thì không còn gì đáng nói.

Vậy mà trong bài báo, ông viết: "Họ (chỉ UBTDTG) cũng đề nghị được đi thăm trực tiếp Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân mà theo họ thì tại buổi mời cơm với thân nhân của hai đối tượng họ được nghe nói rằng, từ ngày bị bắt đến giờ, Đài và Nhân chưa được tiếp tế..."; đọc đoạn viết này, người đọc nào cũng hiểu rằng trong bữa cơm hôm ấy bà Trần Thị Lệ và vợ LS Nguyễn Văn Đài nói họ không được chăm nuôi thân nhân đang bị cầm tù. Nghĩa là hai người này đã vu khống chế độ nhân đạo nhà tù cộng sản.

Để cho khách quan, tôi đã gọi điện cho bà Trần Thị Lệ và được biết bà không hề nói với phái đoàn UBTDTG như ông đã đơm chuyện và rất bức xúc trước hành vi ăn không nói có của ông. Nhưng vì bận rộn nhiều chuyện quan trọng hơn là phản hồi một bài báo của ngành sen đầm, bà không còn thời gian.

Thưa ông! Sự tàn bạo của nhà tù cộng sản thì không cần phải ai vu khống nữa, bởi ông Vũ Thư Hiên (đêm giữa ban ngày), ông Bùi Ngọc Tấn (chuyện kể năm 2000), ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện, LM Nguyễn Văn Lý, cùng hàng trăm nhà hoạt động dân chủ ôn hoà và hàng vạn cựu Quân nhân cán chính Việt Nam Cộng Hoà đã "vu khống" đủ rồi, không cần đến bà Trần Thị Lệ và bà Vũ Minh Khánh nữa. Tôi chỉ xin phép nêu ra phương pháp viết báo dùng sự vu khống của người viết để người đọc nhận ra người vu khống không phải là người viết mà thôi!

Theo quy định, thân nhân được thăm nuôi tù nhân mỗi tuần một lần, vị chi một tháng 4 lần, vậy mà trong bài báo ông dám nói theo quy định mỗi tháng chỉ được một lần. Nếu người đọc tin vào trò đánh lận con đen của ông thì quả nhiên LS LTCN và LS NVDD được ưu tiên; nhưng nếu biết một tuần được thăm nuôi một lần thì ai cũng thấy họ không được ưu tiên chút nào. Tuy các ông kêu gọi khản cổ "một cửa" cho các vấn đề dân sự mà đến nay đã thấy đâu! Vậy làm sao thủ tục thăm nuôi tù nhân chính trị không bị gây phiền hà gấp bội lần cho được! Trên thực tế từ ngày con gái bị bắt giam, bà Trần Thị Lệ chỉ được đi thăm nuôi 4 lần, vậy mà ông viết vống lên 32 lần; phịa như vậy lại có rất nhiều người tin thì thấy cái lợi của chính sách độc quyền thông tin, nghiêm trị tự do ngôn luận. Đọc bài phản hồi này nếu ông lập luận rằng: "chúng tôi đâu có độc quyền thông tin, bằng chứng là cô có quyền viết ra sự thật đấy thôi!", thì tôi xin thưa ông: Muốn ngôn luận ắt phải có phương tiện. Bài phản hồi của tôi chắc chắn là không thể in ở giới truyền thông trong nước; các trang mạng của người Việt Hải Ngoại cho phép chúng tôi thực hiện quyền tự do ngôn luận bị chính quyền làm tường lửa, khi tôi định nhờ nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa gửi lên mạng thì được biết đường truyền internet của ông đã bị cắt.... Khi bài viết này xuất hiện trên mạng internet theo cách của tôi thì thế nào một con nhóc gầy bé còm nhom như tôi lại sẽ bị triệu tập lên công an chống bạo loạn lật đổ Hải Phòng cho 3 đến 5 "chú" công an lực lưỡng vây quanh lục vấn 4- 5 giờ đồng hồ. Ông có cá với tôi không"

Ông còn viết: "Đài và Nhân béo chun chút, mặt mũi phởn phơ. Hoá ra từ ngày bị bắt đến nay Đài và Nhân sống có khi còn đầy đủ hơn ở ngoài". Không hiểu ông có biết rằng mọi nhà tù ở các nước văn minh, thân nhân đi thăm tù nhân không phải bánh trái quà cáp lỉnh kỉnh, vì ăn uống trong nhà tù không kém bên ngoài. Người nhà đi thăm tù nhân chỉ với mục đích tình cảm; vậy mà ở Việt Nam, khi đi thăm thân nhân phải chuẩn bị đồ ăn cho tù nhân đủ mấy ngày, phải mua thuốc chữa bệnh cho thân nhân, dù trong đó có dịch vụ y tế. Đã bắt giam người ta lại còn bắt gia đình người ta phải chung nuôi với mình, chữa bệnh chung với mình. Đấy là cái đáng vinh hay đáng nhục của chế độ xã hội chủ nghĩa thưa ông Nguyễn Như Phong"

Cái ông phải nghĩ ra được là dù LS Đài và LS Công Nhân không khổ vì bị đối xử tàn bạo về vật chất nhưng vẫn khổ vì bị đối xử về mặt tinh thần. Họ không thuộc phường giá áo túi cơm như ai để mà sung sướng vì được ăn uống đầy đủ, có địa vị, bổng lộc. "Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách (Quốc gia thịnh, suy, đến kẻ thất phu cũng phải có trách nhiệm). Họ đều là trí thức, ham muốn cho đất nước có tự do, dân chủ, nhân quyền, độc lập, phồn vinh mà bị tù oan thì đúng là "nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại". Ông Phong không phải là họ cho nên mới chỉ mong ước cái "chun chút" của họ thôi.

Thưa ông Phong! Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa dùng một câu thơ: "Cứ để cho họ sủa" để nói về làng báo của các ông. Tôi thấy câu thơ này không quá chút nào. Tôi biết báo An ninh thế giới của ông có số phát hành khá lớn. Tuy nhiên, tôi cuộc với ông rằng nếu tôi được phép ra báo tư nhân như Hiến pháp quy định, thì dù chưa qua một trường đào tạo báo chí nào, tờ báo của tôi cũng đánh bại tờ báo của ông bằng một tiêu chí duy nhất: Viết thật! Viết đúng! Biết tôn trọng độc giả. Ông có dám cá không; thưa ông"!

Kính chào ông.

Phạm Thanh Nhiên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại.
Những bà mẹ Việt xưa nay rất chơn chất thật thà, rất đơn sơ giản dị cả đời lo cho chồng con quên cả thân mình. Sử Việt nghìn năm đương đầu với giặc Tàu, trăm năm chống giặc Tây. Những bà mẹ Việt bao lần âm thầm gạt lệ tiễn chồng con ra trận, người đi rất ít quay về. Những bà mẹ âm thầm ôm nỗi đau, nỗi nhớ thương da diết.
Trước công luận, Eisenhower lập luận là cuộc chiến không còn nằm trong khuôn khổ chống thực dân mà mang một hình thức chiến tranh ủy nhiệm để chống phong trào Cộng Sản đang đe doạ khắp thế giới. Dân chúng cần nhận chân ra vấn đề bản chất của Việt Minh là Cộng Sản và chỉ nhân danh đấu tranh giành độc lập cho Việt Nam; quan trọng nhất là phải xem ông Hồ chí Minh là một cánh tay nối dài của Liên Xô. Đó là lý do cộng đồng quốc tế cần phải tiếp tục hỗ trợ cho Pháp chiến đấu.
Dù vẫn còn tại thế e Trúc Phương cũng không có cơ hội để dự buổi toạ đàm (“Sự Trở Lại Của Văn Học Đô Thị Miền Nam”) vào ngày 19 tháng 4 vừa qua. Ban Tổ Chức làm sao gửi thiệp mời đến một kẻ vô gia cư, sống ở đầu đường xó chợ được chớ? Mà lỡ có được ai quen biết nhắn tin về các buổi hội thảo (tọa đàm về văn học nghệ thuật miền Nam trước 1975) chăng nữa, chưa chắc ông Nguyễn Thế Kỷ – Chủ Tịch Hội Đồng Lý Luận, Phê Bình Văn Học, Nghệ Thuật – đã đồng ý cho phép Trúc Phương đến tham dự với đôi dép nhựa dưới chân. Tâm địa thì ác độc, lòng dạ thì hẹp hòi (chắc chỉ nhỏ như sợi chỉ hoặc cỡ cây tăm là hết cỡ) mà tính chuyện hoà hợp hay hoà giải thì hoà được với ai, và huề sao được chớ!
Lời người dịch: Trong bài này, Joseph S. Nye không đưa ra một kịch bản tồi tệ nhất khi Hoa Kỳ và Trung Quốc không còn kiềm chế lý trí trong việc giải quyết các tranh chấp hiện nay: chiến tranh nguyên tử có thể xảy ra cho nhân loại. Với 8000 đầu đạn hạt nhân của Nga, khoảng 270 của Trung Quốc, với 7000 của Mỹ, việc xung đột hai nước, nếu không có giải pháp, sẽ là nghiêm trọng hơn thời Chiến tranh Lạnh.
Kính thưa mẹ, Cứ mỗi tháng 5 về, nước Mỹ dành ngày Chủ Nhật của tuần đầu tiên làm Ngày của Mẹ (Mother's Day), ngày để tôn vinh tất cả những người Mẹ, những người đã mang nặng đẻ đau, suốt đời thầm lặng chịu thương, chịu khó và chịu khổ để nuôi những đứa con lớn khôn thành người.
Khoảng 4.500 người đã được phỏng vấn, trong đó có khoảng 700 người gốc Á. 49% những người được hỏi có nguồn gốc châu Á đã từng trải qua sự phân biệt chủng tộc trong đại dịch. Trong 62 phần trăm các trường hợp, đó là các cuộc tấn công bằng lời nói. Tuy nhiên, 11% cũng bị bạo hành thể xác (koerperliche Gewalt) như khạc nhổ, xô đẩy hoặc xịt (phun) thuốc khử trùng.
Nguyệt Quỳnh: Anh còn điều gì khác muốn chia sẻ thêm? Trịnh Bá Phương: Trong cuộc đấu tranh giữ đất, nhóm chúng tôi đã tham gia các phong trào khác như bảo vệ cây xanh, bảo vệ môi trường, tham gia biểu tình đòi tự do cho các nhà yêu nước, tham gia các phiên toà xét xử người yêu nước bị nhà nước cộng sản bắt giam tuỳ tiện. Và hướng về biển đông, chống sự bành trướng của Bắc Kinh khi đã cướp Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam! Và mới đây là phản đối bè lũ bán nước đã đưa ra dự luật đặc khu và dự luật an ninh mạng.
Có một câu thần chú mới mà các nhân viên FBI đã khuyên tất cả chúng ta phải học thuộc và nên áp dụng trong thời đại này. Thời đại của cao trào xả súng đang diễn ra khắp nơi ở Hoa Kỳ. Xin giới thiệu cùng bạn đọc một bài viết hữu ích của nữ ký giả Alaa Elassar của đài CNN đang được đăng tải trên liên mạng. Cô đã nêu ra những lời khuyên rất cần thiết cho chúng ta, căn bản dựa trên những video clips huấn luyện và đào tạo nhân viên của FBI.
Since I arrived in the United States in “Black April” of 1975 (the Fall of Saigon) and had been resettled in Oklahoma City to date, I have had two opportunities to go back to schools. The first one I studied at Oklahoma City University (OCU) for 5 years and received my degree in 1981. Having to work during day time, I could only go to school in the evening.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.