Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chuyện Trong Nhà Ngoài Ngõ: Sống Không Bằng Chết...

06/11/201000:00:00(Xem: 10915)

Chuyện Trong Nhà Ngoài Ngõ: Sống Không Bằng Chết...

Trương Ngọc Bảo Xuân
Trong bản tin hôm nay có một tin nghe qua vừa giựt mình vừa mắc cười, không biết buộc tội cho ai"""
Một anh chàng kia, hôm thứ bảy dẫn theo đứa con ba tuổi đi dự đám cưới người bạn, tối về nhậu say chạy lạng quạng sao đó mà bị cảnh sát thổi vô, đi tới đi lui quơ tay quơ chân biểu diễn, không qua được cái test say rượu của cảnh sát, bị còng tay thảy lên xe đem về bót giam lại. Qua sáng chúa nhựt, cô vợ la toáng lên, báo cảnh sát đứa con ba tuổi đã bị mất tích.
Thiên hạ tưởng tượng cảnh bắt cóc, đặt nghi vấn lung tung, người mẹ trẻ bù lu bù loa kêu gọi giúp đỡ, người người trong xóm túa xua bươn ra tìm, sau cùng họ  gặp chiếc xe của anh chàng say rượu ấy đậu cách nhà vài đoạn đường. Nhìn qua cửa sổ thấy em bé ba tuổi trong xe trên ghế còn cài seatbelt đang gào khóc hãi hùng. Chính là em bé bị bỏ quên.
Trời thần ơi, người cha say rượu quên con thì không nói làm gì, còn người mẹ" thấy đã khuya rồi mà hai cha con chưa về, không biết báo động ngay đêm ấy hay sao" đợi tới sáng ra mới báo, nếu bị bắt cóc thật sự thì đứa nhỏ đã bị đem đi quá xa rồi. Cũng may trời lúc này mùa thu mát mẻ, em bé bị bỏ quên ngủ một giấc dài, thức giấc chẳng thấy cha thấy mẹ đói bụng và sợ sệt mà khóc chứ trường hợp xảy ra trong mùa hè nắng đổ hào quang, bị bỏ quên trong xe vậy, nhiều em đã mất mạng.
Gia đình kia, người vợ bịnh nằm nhà, người chồng thay vợ  trên đường đi làm đem con theo để gởi nhà trẻ, đã quên, chạy thẳng tới sở làm, con còn trong xe, bốn tiếng đồng sau chực nhớ  ù ra xe thì đứa con đã bị chết ngộp mất rồi.
Trường hợp khác, hai đứa con bị cha mẹ nhốt trong xe để họ vào đánh bài, chừng ra xe thì hai đứa con đã chết, thằng anh ôm thằng em.
Đau lòng quá, mình là người dưng còn thấy đau lòng.
Cách đây thập niên, có một người mẹ trẻ li dị chồng nhưng giữ hai đứa con trai xinh xắn. Trong hãng làm việc, cô ta phải lòng người con trai của chủ hãng, một ngày nọ, cô ta chở hai đứa con tới một cái hồ sâu, nhảy ra khỏi xe, khóa cửa, cho chiếc xe chìm xuống hồ mang theo hai đứa con. Cảnh hãi hùng nhứt là thằng lớn tới giờ phút cuối cùng vẫn còn nhìn qua cửa kiếng kêu gào thảm khốc vì khi tìm ra được người ta nhìn thấy tất cả mười đầu ngón tay rách bươm ứ máu vì nó đã cào cấu bấu vào kiếng xe.
Cô ta lại gian dối dựng đứng một câu chuyện, lớn tiếng với nhà cầm quyền và công chúng, vu oan là đã bị một người đàn ông da đen cướp xe cướp con,  khiến cho dân cả tỉnh lỵ lục lọi mọi ngõ ngách mà tìm, đến chừng điều tra ra được sự việc thì mới hởi ôi! người mẹ tàn nhẫn vì không muốn mất người tình mới, không muốn bị hai con vướng bận bước chân, đã đông đá trái tim và khối óc, từ bỏ quá khứ mà nạn nhân là hai đứa bé trai vô tội chết oan. 


Một chuyện khác, người vợ người mẹ có năm đứa con, đứa lớn nhứt 11 tuổi, đứa nhỏ nhứt mười mấy tháng. Trong một phút mất trí, đã trấn nước cả năm đứa con trong bồn tắm tại nhà. Con chết xong bà để chúng nằm sấp lớp rồi gọi cảnh sát. Khi họ tới, cảnh tượng khiếp đảm thương tâm khó quên, đau đớn nhứt là đứa con trai đầu lòng, những gãy đổ trong nhà chứng tỏ bà mẹ đã rượt bắt đứa con này, trước khi chết nó đã vùng vẫy trong tuyệt vọng như thế nào nhưng không thoát được bàn tay độc ác điên cuồng của người mẹ.
Bây giờ, người mẹ này nằm trong nhà tù của người điên, bởi vì luật sư đã cãi cho bà thoát khỏi án tử hình, họ phải đem cái cớ "một phút cuồng tâm" để động lòng bồi  thẩm đoàn, tội chết được tha, tội sống không thể miễn, giam bà lại, để cho bà ngậm nhấm tội giết con của mình trong nhà thương điên.
Thiệt là sống không bằng chết!
Cách nay hơn hai chục năm, một chuyện thương tâm khác. Người con gái Nhật được người đàn ông Mỹ gốc Nhật qua tận quê hương cưới cô về. Sống với nhau có đứa con thì anh chồng phụ bạc vợ, có nhân tình. Người đàn bà đau buồn ấy đem con ra biển, trấn nước cho chết rồi đi lần ra sâu tự vận theo con nhưng trớ trêu thay được người ta thấy và cứu sống. Luật sư đã cố gắng bào chữa cho cô, trong ngày xử án, cô đã tự cắt đứt mạch máu, ngồi cạnh luật sư trong suốt ngày hầu tòa mà chẳng một ai hay biết, đến chừng cô ngã xuống, người ta mới khám phá ra thì đã trễ rồi, dòng máu trong tim của người đàn bà đau khổ đã chảy ra gần cạn. Dĩ nhiên người ta không thể nào cứu sống cô lần này.
Linh hồn của người vợ bất hạnh của người mẹ đau đớn đã theo linh hồn đứa con vô tội trở về Nhật Bản xa xôi.
Một chuyện khác, vài năm trước, người ta tìm ra xác của hai mẹ con được trói chung với nhau, xác chết người mẹ ôm đứa con bị mắc dưới gầm của chiếc cầu nổi trong một bến tàu. Thế là người chồng đã bị tống giam, nghi can giết vợ con mình
Một vụ khác đã gây sôi nổi dư luận, anh chồng mê tình nhân, đã giết người vợ có bầu gần ngày sanh rồi đem neo xuống biển. Anh ta được phỏng vấn lên tivi khóc thảm thiết nước mắt rớt lộp độp như sợi chuổi hột bị đứt dây, mạnh miệng lên án kết tội cho ai đó đã cướp của giết người vợ yêu dấu cùng đứa con trai chưa kịp mở mắt chào đời. Thế nhưng, sau khi điều tra có chứng cớ chắc chắn anh ta là hung thủ, ra lịnh bắt giam, anh ta thoát được.  Lưới trời lồng lộng, sau một thời gian dài theo dõi, cảnh sát bắt anh ta tại biên giới khi anh ta giả dạng người khác với mái tóc nhuộm vàng và thông hành của người em đang trên đường trốn ra khỏi nước. Anh ta đã bị buộc tội và xử tử hình. Anh chàng trẻ tuổi đẹp trai đang ngồi trong khu vực tử tội, gậm nhấm chuyện tình bất nhân và không biết anh ta có hối hận về tội ác của mình hay không" trong khi cô tình nhân tóc vàng của anh ta đã quên kẻ sát nhân mà đi lấy chồng.  
Những chuyện dài xã hội, xảy ra thường xuyên, bao nhiêu tội ác bao nhiêu đớn đau, thiệt tình khó nói khó đoán khó hiểu thật.
Trương Ngọc Bảo Xuân

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.