Hôm nay,  

Càng Kiên Định Càng Nói Phét

15/10/201000:00:00(Xem: 5658)

Càng Kiên Định Càng Nói Phét

Phạm Trần
Càng gần ngày Đại hội đảng XI bao nhiêu thì càng  có nhiều cán bộ đầu ngành muốn mọi người biết đảng cương quyết kiên định Chủ nghĩa Cộng sản, nhưng khi nói đi nói lại nhiều qúa thì hóa ra đảng đã "tự chuyển hóa" để tự tan trước mức độ "tự diễn biến" của đảng viên.
Tình trạng này được chứng minh trong Bài viết có tựa đề "Nắm vững ngọn cờ độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội trong thời kỳ phát triển mới" của  Lê Hữu Nghĩa, Giáo sư, Tiến sỹ,  Ủy viên Trung ương Ðảng, Giám đốc Học viện Chính trị - Hành chính quốc gia Hồ Chí Minh đăng trong Tạp chí Xây dựng  Đảng ngày 27-9-2010.
Điều đáng chú ý là Bài viết có đến 61 lần nhắc đến cụm từ "Chủ nghĩa xã hội" để gắn chủ nghĩa này với "độc lập dân tộc".
Nghĩa cho rằng  việc "nắm vững ngọn cờ độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội"  là "sự tổng kết sâu sắc về lịch sử và lý luận của quá trình cách mạng nước ta, là "sợi chỉ đỏ" xuyên suốt trong đường lối cách mạng của Ðảng từ khi  Ðảng ta ra đời cho đến nay."
Lập luận như thế là cố tình đem chủ nghĩa xã hội Cộng sản nhét vào mồm nhân dân cho chết nghẹn lè  lưỡi ra chứ khi đấu tranh dành độc lập có mấy ai khờ dại mơ tưởng đến thứ chủ nghĩa ngọai lai chết người này đâu "
Do đó, khi Nghĩa tự vẽ ra chuyện "nắm vững mối quan hệ biện chứng giữa độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội, vận dụng phù hợp trong từng thời kỳ lịch sử là một trong những nguyên nhân của thành tựu cách mạng nước ta"  cũng chỉ là chuyện tự biên tự diễn để phô trương thành tích cho đảng và chủ nghĩa Cộng sản mà thôi. Bởi vì điều được gọi là "thành tựu cách mạng" của Việt Minh ngày 19 tháng 8 năm 1945  chẳng qua cũng chỉ do lớp quần chúng khao khát muốn có độc lập  đã a dua theo Việt Minh cướp  chính quyền từ tay Chính phủ non yếu Trần Trọng Kkim chứ Việt Minh có đánh đấm ai đâu mà  cách mạng thành công "
Hơn nữa những hình ảnh cũ lưu lại còn ghi dấu đàn ông  Hà Nội lúc bấy giờ mặc Complet , đeo cravate (cà vạt) hay quần áo đẹp, đầu đội mũ "Phớt", chân đi giầy Tây "tham gia cách mạng" như đi coi xiệc thì đủ hiểu Cuộc Cách mạng ấy "gian khổ" như thế nào "
Vì vậy  khi Nghĩa rêu rao rằng: "Tổng kết, bổ sung, phát triển Cương lĩnh 1991 cũng là quá trình tiếp tục đổi mới tư duy, phát triển nhận thức về  chủ nghĩa xã hội và con đường đi lên  chủ nghĩa xã hội ở nước ta"  là chuyện nói tiều, nói qủang không thuyết phục được ai.
Do đó các khẩu hiệu kêu như thùng rỗng của Cương lĩnh sẽ được chấp thuận tại  Đại hội XI vào tháng 1/2011 như: "Mục tiêu xây dựng  chủ nghĩa xã hội là nhằm xây dựng một xã hội "dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh; do nhân dân làm chủ; có nền kinh tế phát triển cao, dựa trên lực lượng sản xuất hiện đại và chế độ công hữu về các tư liệu sản xuất chủ yếu; có nền văn hóa tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc; con người có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc, có điều kiện phát triển toàn diện; các dân tộc trong cộng đồng Việt Nam bình đẳng, đoàn kết, tôn trọng và giúp đỡ nhau cùng phát triển; có Nhà nước pháp quyền  xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân do Đảng Cộng sản lãnh đạo; có quan hệ hữu nghị và hợp tác với nhân dân các nước trên thế giới"  đã được đảng nhồi vào tai dân  từ khi Cương lĩnh này ra đời năm 1991 mà đến 20 năm sau dân vẫn còn phải banh tai ra mà nghe thì có chán đời không" 
Vậy mà Nghĩa vẫn nói oang oang như giữa chợ không người rằng : "Như vậy, trong thời kỳ mới của cách mạng nước ta, độc lập dân tộc và  chủ nghĩa xã hội vẫn là ngọn cờ, là sự lựa chọn nhất quán của Ðảng Cộng sản Việt Nam, Chủ tịch Hồ Chí Minh và nhân dân ta. Suốt 80 năm qua, từ khi Ðảng ra đời đến nay, dù trong hoàn cảnh nào, lúc thuận lợi hay khó khăn, kể cả khi trong tình thế "hiểm nghèo", Đảng ta vẫn không xa rời mục tiêu, lý tưởng độc lập dân tộc và  chủ nghĩa xã hội. Bởi vì con đường  xã hội chủ nghĩa là con đường đúng đắn phù hợp với quy luật và xu thế phát triển của thời đại. Chỉ có con đường  xã hội chủ nghĩa mới bảo đảm dân tộc độc lập thật sự, đất nước phát triển phồn vinh, nhân dân có cuộc sống ấm no, hạnh phúc, mới thực hiện được mục tiêu dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh."
Nhưng "độc lập"  đã bảo đảm chưa  khi ngay trên lãnh thổ Việt Nam đã xuất hiện những "vùng đất tự trị" của người Trung Hoa tại các khu nhà máy,kỹ nghệ, hầm mỏ, các khu rừng đầu nguồn thuê dài hạn 50 năm, và quan trọng hơn họ đã chễm chệ ngồi vào  hai vùng đất chiến lược ở Lâm Đồng và Đắk Nông để khai thác Bauxite.
Ngoài Biển Đông, Tầu vẫn chiếm đóng Quần đảo Hòang Sa từ tháng 1 năm 1974 và 8 hòn đảo trong Quần đảo Trường Sa từ năm 1988 trong khi  ngư dân Việt Nam vẫn thường xuyên bị Hải quân Tầu tấn công, đánh đập khi đánh cá trên vùng biển của ông cha mình để lại thì những lời rêu rao về  nền độc lập và sự tòan vẹn lãnh thổ của CSVN có bảo đảm hơn tờ giấy lộn không "
Sự nhu nhược của đảng trước đe dọa trắng trợn và hành động ngang ngược của Trung Hoa trên đất liền và ngòai Biển Đông từ  11 năm, kể từ khi hai nước ký các  Hiệp ước về biên giới trên đất liền (năm 1999) và Hiệp định phân định  Vịnh Bắc Bộ  (năm 2000)  đã chứng minh đảng không nói thật. 


Nhưng sự suy yếu của đảng không chỉ có bằng ấy chuyện. Hãy nghe Lê Hữu Nghĩa tự thú: "Ở nước ta, bên cạnh những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử mà Ðảng và nhân dân ta giành được trong gần 25 năm đổi mới thì đất nước ta cũng đang đứng trước nhiều khó khăn, thách thức không nhỏ. Tình trạng suy thoái về phẩm chất chính trị, đạo đức lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên; tình trạng quan liêu, tham nhũng, lãng phí diễn ra nghiêm trọng, chưa có giải pháp hữu hiệu để ngăn chặn, đẩy lùi; tình trạng phai nhạt lý tưởng, giảm sút niềm tin vào chủ nghĩa Mác - Lê-nin, vào Đảng, Nhà nước và chế độ xã hội chủ nghĩa... Bên cạnh đó, chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch ráo riết thực hiện âm mưu và hoạt động "diễn biến hòa bình" kết hợp gây bạo loạn lật đổ nhằm chống phá Đảng, Nhà nước và công cuộc xây dựng  chủ nghĩa xã hội.
Trước tình hình đó, các thế lực cơ hội chính trị và một số người muốn phủ nhận con đường  xã hội chủ nghĩa, phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản - đại diện cho con đường  xã hội chủ nghĩa.  Họ cho rằng  "chủ nghĩa xã hội là con đường không có tương lai", "đi vào ngõ cụt", "đã bị lịch sử phủ định"; "lựa chọn con đường  xã hội chủ nghĩa là do ý chí chủ quan của Ðảng" hoặc "chủ nghĩa nào chế độ nào cũng được, miễn là dân giàu nước mạnh"... Quan điểm đó là sai lầm, không phù hợp với thực tế lịch sử Việt Nam."
Nghĩa còn nói rằng : "Việc chúng ta lựa chọn con đường xã hội chủ nghĩa không phải là do ý muốn chủ quan của Đảng mà đây là tổng hợp điều kiện khách quan và nhân tố chủ quan, kinh tế và chính trị, trong nước và quốc tế, phản ánh khát vọng của dân tộc."
Khát vọng của dân tộc nào trong số 54 sắc dân sống trên lãnh  thồ Việt Nam hay Nghĩa đã bịa ra theo lối đem  "khát vọng riêng của đảng"   gán cho dân đề nhập nhằng tuyên truyền "
TỰ DIỄN BIẾN
Nhưng "thực tế lịch sử Việt Nam"  hiện nay là gì "  Đó là thực tế của  một nước Việt Nam bị  đảng Cộng sản độc quyền và độc tài cai trị.  Do đó người dân không  còn là chủ nhân của đất nước nữa mà là kẻ nộ lệ.  Quyền tự do và các quyền căn bản khác của người dân ghi trong Hiến pháp 1992 đã bị tước bỏ.  Nền dân chủ mà đảng đã phô trương chỉ dành cho những ai chịu nghe và làm theo  đảng theo chế độ "xin cho" chứ không phải ai muốn dân chủ cũng được.
Bây giờ, trước ngày Đại  hội đảng XI, đảng lại phô trương, cổ võ thực hiện điều được gọi là "dân chủ trong đảng" để cho đảng viên trực tiếp bầu  các cấp lãnh đạo, kể cả chức Tổng Bí thư đảng thay vì bầu người đã định sẵn như trước đây. Tuy nhiên không ai có thể bảo đảm được sự minh bạch của những lá phiếu trong các cuộc bầu cử này.
Nhưng để bảo vệ cho lập luận cho rằng dân tộc Việt Nam không có sự lựa chọn nào khác là tiếp tục kiên định Chủ nghĩa Cộng sản, Lê Hữu Nghĩa tự an ủi trước sau gì Chủ nghĩa Tư bản cũng sẽ bị lọai bỏ.
Nghĩa viết: "Chủ nghĩa tư bản hiện đại về bản chất vẫn là một chế độ áp bức, bóc lột và bất công. Chủ nghĩa tư bản không thể tự giải quyết được những mâu thuẫn nan giải của mình, muốn giải quyết phải thay thế chủ nghĩa tư bản bằng một chế độ xã hội tiến bộ hơn, nhân đạo hơn là  chủ nghĩa xã hội (đổi mới). Ðúng như Dự thảo Cương lĩnh bổ sung, phát triển đã khẳng định, chính sự vận động của những mâu thuẫn nội tại đó và cuộc đấu tranh của nhân dân lao động các nước sẽ quyết định vận mệnh của chủ nghĩa tư bản."
Viết đến đây thì Nghĩa dừng lại, không dám vung tay qúa trán để khẳng dịnh vô căn cứ  như Cương lĩnh cho rằng : " Đặc điểm nổi bật trong giai đoạn hiện nay của thời đại là các nước với chế độ xã hội và trình độ phát triển khác nhau cùng tồn tại, vừa hợp tác vừa đấu tranh, cạnh tranh gay gắt vì lợi ích quốc gia, dân tộc.  Cuộc đấu tranh của nhân dân các nước vì hoà bình, độc lập dân tộc, dân chủ, phát triển và tiến bộ xã hội dù gặp nhiều khó khăn, thử thách, nhưng sẽ có những bước tiến mới. Theo quy luật tiến hoá của lịch sử, loài người nhất định sẽ tiến tới chủ nghĩa xã hội."
Nhưng vì đảng đã suy luận hàm hồ như thế, nên Lê Hữu Nghĩa cũng hùa theo khi nói rằng : " Con đường tư bản chủ nghĩa là con đường đầy rẫy khuyết tật, là con đường đầy máu và nước mắt nên chúng ta không thể lựa chọn con đường đó. Đảng Cộng sản Việt Nam là một Đảng Mác - Lênin chân chính, do Chủ tịch Hồ Chí Minh sáng lập và rèn luyện, có bản lĩnh chính trị vững vàng, luôn gắn bó với nhân dân, dày dạn trong đấu tranh cách mạng, có nhiều kinh nghiệm lãnh đạo, hoàn toàn có khả năng lãnh đạo nhân dân ta xây dựng thành công  chủ nghĩa xã hội."
 Lập luận chủ quan, tự may áo gấm mặc cho mình còn được Nghĩa rào đón kiểu ba phải : " Tuy nhiên, xây dựng  chủ nghĩa xã hội là một sự nghiệp hoàn toàn mới mẻ, chưa có tiền lệ trong lịch sử, vô cùng khó khăn, phức tạp và lâu dài. Trong gần 25 năm đổi mới, nhận thức về  chủ nghĩa xã hội và con đường đi lên  chủ nghĩa xã hội ở nước ta ngày càng sáng tỏ hơn. Tuy nhiên, bên cạnh đó, còn rất nhiều vấn đề chưa được làm sáng tỏ, đòi hỏi Đảng ta phải tiếp tục đổi mới tư duy, đẩy mạnh nghiên cứu lý luận, tăng cường tổng kết thực tiễn, khắc phục sự lạc hậu, sự bất cập của lý luận để có thể giải đáp được những vấn đề do thực tiễn đổi mới đặt ra, phấn đấu đến năm 2020 đưa nước ta cơ bản trở thành một nước công nghiệp theo hướng hiện đại, để đến giữa thế kỷ 21 trở thành nước công nghiệp hiện đại theo định hướng  xã hội chủ nghĩa, làm cho con đường  xã hội chủ nghĩa không chỉ là định hướng mà ngày càng định hình vững chắc trong đời sống xã hội của đất nước."
Dân tộc Việt Nam đã bị đảng và nhà nước cho ăn đủ loại bánh vẽ  80 năm rồi. Nay Nghĩa lại vẽ thêm đường cho Hươu chạy đến giữa Thế kỷ 21 mà  đất nước vẫn còn phải  nương  theo "định hướng xã hội chủ nghĩa" mà đi thì bao nhiêu năm nữa người dân mới hết còn phải nghe đảng nói phét  "
Hơn nữa đảng làm gì còn  tư duy  mà đổi với chác " Cái đầu của đảng đã khô ran, cái óc của đảng  đã teo lại và con mắt của đảng cũng đã mờ rồi thì còn nhìn thấy gì nữa dâu mà "định hình vững chắc" "
Phạm Trần
(10/010)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Hủ cộng”, tôi có thể hợm mình tuyên bố, với sự chứng thực của Google, là do tôi khai sinh trong khi mấy lời cảm thán tiếp nối là của Tố Hữu khi nhà thơ này, nhân chuyến thăm viếng Cuba, đã tiện lời mắng Mỹ: “Ô hay, bay vẫn ngu hoài vậy!” Gọi “khai sinh” cho hách chứ, kỳ thực, chỉ đơn thuần là học hỏi, kế thừa: sau “hủ nho”, “hủ tây” thì đến “hủ cộng”. “Hủ nho”, theo Việt Nam Tự Điển của Hội Khai Trí Tiến Đức, là “nhà nho gàn nát”, chỉ giới Nho học cố chấp, từng bị những thành phần duy tân, đặc biệt là nhóm Tự Lực Văn Đoàn, nhạo báng sâu cay vào thập niên 1930. Nếu “hủ nho” phổ biến cả thế kỷ nay rồi thì “hủ tây”, có lẽ, chỉ được mỗi mình cụ Hồ Tá Bang sử dụng trong vòng thân hữu, gia đình. Hồ Tá Bang là một trong những nhà Duy Tân nổi bật vào đầu thế kỷ 20, chủ trương cải cách theo Tây phương nhưng, có lẽ, do không ngửi được bọn mê tín Tây phương nên mới có giọng khinh thường: "Chúng nó trước hủ nho giờ lại hủ tây!" [1]
Mới đấy mà đã 20 năm kể từ khi đảng CSVN cho ra đời Nghị quyết 36 về “Công tác đối với người Việt Nam ở nước ngoài” (26/03/2004-26/03/2024). Nhưng đâu là nguyên nhân chưa có “đoàn kết trong-ngoài” để hòa giải, hòa hợp dân tộc?
Cả Hiến Pháp 2013 và Luật Công An Nhân Dân năm 2018 đều quy định công an nhân dân là lực lượng bảo đảm an toàn cho nhân dân và chống tội phạm. Tại sao trên thực tế nhân dân Việt lại sợ hãi công an CSVN hơn sợ cọp?
Càng gần các Hội nghị Trung ương bàn về vấn đề Nhân sự khóa đảng XIV 2026-2031, nội bộ đảng CSVN đã lộ ra vấn đề đảng viên tiếp tay tuyên truyền chống đảng. Ngoài ra còn có hiện tượng đảng viên, kể cả cấp lãnh đạo chủ chốt đã làm ngơ, quay mặt với những chống phá Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh...
Hí viện Crocus City Hall, cách Kremlin 20 km, hôm 22 tháng O3/2024, đang có buổi trình diển nhạc rock, bị tấn công bằng súng và bom làm chết 143 người tham dự và nhiều người bị thương cho thấy hệ thống an ninh của Poutine bất lực. Trước khi khủng bố xảy ra, tình báo Mỹ đã thông báo nhưng Poutine không tin, trái lại, còn cho là Mỹ kiếm chuyện khiêu khích...
Khi Việt Nam nỗ lực thích ứng với môi trường quốc tế ngày càng cạnh tranh hơn, giới lãnh đạo đất nước đã tự hào về “chính sách ngoại cây giao tre” đa chiều của mình. Được Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), thúc đẩy từ giữa thập niên 2010, ý tưởng là bằng cách cân bằng mối quan hệ của Việt Nam với các cường quốc – không đứng về bên nào, tự chủ và thể hiện sự linh hoạt – nó có thể duy trì sự trung gian và lợi ích của mình, đồng thời tận dụng các cơ hội kinh tế do tình trạng cạnh tranh của các đại cường tạo ra
Cộng sản Việt Nam khoe có tự do tôn giáo ở Việt Nam, nhưng Hoa Kỳ và Thế giới nói “rất hạn chế”, tùy nơi và từng trường hợp. Tình trạng này đã giữ nguyên như thế trong những báo cáo trước đây của cả đôi bên. Nhưng tại sao Hoa Kỳ vẫn liệt Việt Nam vào danh sách phải “theo dõi đặc biệt”...
Đến giữa tháng 3 năm nay, hầu hết chúng ta đều thấy rõ, Donald Trump sẽ là ứng cử viên tổng thống của đảng Cộng Hòa và Joe Biden là ứng cử viên tổng thống của Democrat. Ngoại trừ vấn đề đột ngột về sức khỏe hoặc tử vong, có lẽ sẽ không có thay đổi ngôi vị của hai ứng cử viên này. Hai lão ông suýt soát tuổi đời, cả hai bộ não đang đà thối hóa, cả hai khả năng quyết định đều đáng nghi ngờ. Hoa Kỳ nổi tiếng là đất nước của những người trẻ, đang phải chọn lựa một trong hai lão ông làm người lãnh đạo, chẳng phải là điều thiếu phù hợp hay sao? Trong lẽ bình thường để bù đắp sức nặng của tuổi tác, con đường đua tranh vào Tòa Bạch Ốc, cần phải có hai vị ứng cử viên phó tổng thống trẻ tuổi, được đa số ủng hộ, vì cơ hội khá lớn phải thay thế tổng thống trong nhiệm kỳ có thể xảy ra. Hơn nữa, sẽ là ứng cử viên tổng thống sau khi lão ông hết thời hạn bốn năm. Vị trí và vai trò của nhân vật phó này sẽ vô cùng quan trọng trong lần tranh cử 2024.
Không phải “học” mà là bắt, là tóm đầu, là tống cổ vào nhà giam: khi cân bằng quyền lực ở Hà Nội xáo trộn với tiền chấn rung chuyển tận Amsterdam thì cái khẩu hiệu quen thuộc của Vladimir Lenin ngày nào cũng phải được cập nhật. Không còn “Học, học nữa, học mãi” mà, táo tợn hơn, hệ thống quyền lực đang giỡn mặt Lenin: “Bắt, bắt nữa, bắt mãi”.
Câu chuyện kể từ xa xưa, rất xa xưa, là từ thời đức Phật còn tại thế: Có một người Bà La Môn rất giầu có và rất quyền thế, ông thích đi săn bắn thú vật trong rừng hay chim muông trên trời. Một hôm đó, ông bắn được một con thiên nga to đẹp đang bay vi vút trong bầu trời cao xanh bát ngát thăm thẳm trên kia. Con thiên nga vô cùng đẹp bị trúng đạn, rơi xuống đất, đau đớn giẫy và chết. Ông liền chạy tới lượm thành quả của ông và xách xác con thiên nga lộng lẫy về cho gia nhân làm thịt, làm một bữa nhậu, có lẽ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.