Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Lý Tống - Một Viên Gạch Lót Đường

02/08/201000:00:00(Xem: 10806)

Lý Tống - Một Viên Gạch Lót Đường

Trang Vo
(LTS: Lý Tống và Đàm Vĩnh Hưng vẫn là chuyện sôi nổi trong cộng đồng. Hai baì viết của Bùi Văn Phú và Trang Vo đăng trên cùng số báo hôm nay chỉ thể hiện các quan điểm cá nhân, không nhất thiết của tòa soạn VB.)
 Khi anh Lý Tống khoát áo chiến binh để làm trách nhiệm của 1 công dân trong thời chiến  thì tôi vẫn được ngồi yên ấm trên ghế nhà trường để mơ mộng, vẽ vời cho tương lai.
Khi anh Lý Tống ngồi tù ở phương xa vì tội cướp máy bay đi thả truyền đơn thức tỉnh người dân tôi thì tôi vẫn đang lận đận  xây dựng sự nghiệp trên quê hương mới…
Khi anh Lý Tống trở lại nhà tù vì đã thay chúng tôi nói lên tiếng nói dứt khoát với 1 văn công Việt Cọng đang “công tác” ở Hoa Kỳ thì tôi vẫn còn bâng khuâng tính toán hơn thiệt cho cả cuộc đời còn lại"…
 Tuần qua, chuyện anh Lý Tống cải trang thành phụ nữ vào đại nhạc hội để xịt hơi cay vào ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng đã gây những tranh luận gay gắt và cũng là cơ hội để người Việt tị nạn xét lại thái độ chống cọng của mình".
Thú thật tôi chưa bao giờ xem Đàm Vĩnh Hưng hát trong Live Show hay ngay cả trong Video.  Khi được biết sự việc xãy ra, tôi tìm lại phần thâu hình những trình diễn của người ca sĩ này để thử xem tài nghệ của anh ta ra sao mà có thể huyênh hoang như thế" Từ một thợ hớt tóc, Đàm Vĩnh Hưng đã được đánh bóng thành 1 nghệ sĩ sáng chói trong quốc nội để đưa ra hải ngoại làm việc"     Với một cái “background” tầm thường như vậy làm sao Đàm Vĩnh Hưng có thể thu hút được sự chú ý của giới văn nghệ hải ngoại,  của một vài nhân vật có “máu mặt” tại Texas, Cali(")  - như trong nhiều bức hình đang được phát tán rộng rãi trên Internet mấy hôm nay".  Đàm Vĩnh Hưng hét nhiều hơn hát – và ngay cả trong tiếng hát tôi cũng không cảm nhận được một “impact” nào cả dù rằng anh có động tác nhảy nhót rất năng động và ăn mặc diêm dúa cũng không thua gì Elvis Presley.  Chỉ trong lãnh vực  văn nghệ, chẳng lẽ tôi đã quá già để có thể hòa nhập với tuổi trẻ ngày nay" Hay là vì tôi không những đã già mà còn đồng phái tính với Ca Sĩ Đàm Vĩnh Hưng để không cảm nhận được những nét “sexy” của anh" Thế thì tại sao 1 số người Việt tại hải ngoại mê mệt đến độ phải che mặt để vượt qua hằng lớp người biểu tình để vào trong rạp trình diễn" – hay như trường hợp có 1 người chị tôi quen đã nói với tôi Đàm Vĩnh Hưng rất lôi cuốn(!)… dù không đồng ý với lời tuyên bố của anh trong lần tranh chấp năm rồi tại Hoa Kỳ như anh đã ngạo mạn nói rằng anh cảm phục những khán giả đã can đảm vượt hàng rào biểu tình để vào rạp nghe anh hát!… Có phải đây là lý do mà những người phụ nữ , vốn không xa lạ với cộng đồng VN tỵ nạn, đã "sát vai kề má" chụp ảnh với anh chàng này , hay trong đó còn tiềm ẩn những nguyên nhân " bưng bợ " nào khác " Và rồi sau sự việc bị anh Lý Tống xịt hơi cay vào mặt trong buổi trình diễn tại Santa Clara, trong 1 cuộc “họp báo” giải độc ở Cali sau đó, một lần nữa anh vẫn ngạo mạn nói rằng cọng đồng người Việt tị nạn cứ thoải mái biểu tình nhưng nên hành động có văn hóa, rất phù hợp với phát biểu của ký gỉa Đỗ Dũng của báo Người Việt trong phỏng vấn của đài BBC.
 Tôi không rõ Đàm Vĩnh Hưng đã nhận những nhiệm vụ gì của CSVN hoặc sau khi đã được nổi danh,  nhà nước CSVN mới “phong tước” cho anh để lưu động quảng bá cho chế độ"  Nhưng anh đã hoạt động trong cọng đồng tị nạn với những chức phận mà anh được CS gán cho (Chủ Tịch Hội Nghệ Sĩ Nhân Dân kiêm Ủy Viên Đại Biểu của Hiệp Hội Thanh Niên của thành phố HCM nhiệm kỳ 2010-2015). Với tư cách này Đàm Vĩnh Hưng dĩ nhiên sẽ là một trong những tiếng nói quyết định cho hoạt động của những nghệ sĩ hải ngoại cần giấy phép hành nghề tại thành Hồ"   Nhưng với 1 thân phận lộ liểu như vậy, người Việt tị nạn nghĩ gì và cần có thái độ  gì khi Đàm Vĩnh Hưng ngang nhiên đi lại, thậm chí còn tuyên bố lếu láo xấc xược ngay chính giữa cọng đồng tị nạn này"
 Trong cái thế cài răng lược, Cọng Sản gài người vào cộng đồng bằng tình cảm, liên hệ cá nhân, gia đình, quan hệ làm ăn buôn bán hay mua chuộc để người Việt Quốc Gia không thể thẳng tay đối phó với người thân, ruột thịt của mình.  Không thuyết phục được người Việt tị nạn bằng chủ nghĩa Cọng Sản thì họ lôi kéo  bằng lòng nhân đạo, tình quê hương.    Không thành công trong chiêu bài hòa hợp hòa giải dân tộc vì người Việt tị nạn đã quá kinh nghiệm với quá khứ, họ xữ dụng văn nghệ như công cụ để xóa nhòa ranh giới quốc cọng.  Có nhiều nguồn tin cho rằng số đông những người đi coi nhạc hội là những du học sinh và thành phần liên hệ đã làm việc theo chỉ thị hay xúi giục.  Họ đã xữ dụng du học sinh như những vận động viên cho họ và có thể trong tương lai là những lá chắn cho những hoạt động của họ.  Và như vậy, đây không còn là một buổi trình diễn thuần tuý văn nghệ nữa! Kỹ thuật này cũng không có lạ gì.  Trong chiến tranh họ đã tận dụng tình trạng vàng thau lẫn lộn này để xâm nhập, lũng đoạn hàng ngũ quốc gia và thực tế là hầu như không một gia đình nào của miền Nam trước năm 1975 mà không có liên hệ với những người ở lại miền Bắc.  Không lạ gì những lực lượng phòng không được đặc trên nóc nhà của những bệnh viện.  Người Việt tị nạn chống cọng nhưng đầy nhân bản,  Với Cọng Sản thì không:  Người Cọng Sản dám tàn nhẩn để đạt mục đích, ngay cả con tố cha, vợ tố chồng không phải là điều quá xa trong quá khứ. 


Ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng và những tay sai cọng sản có thể mập mờ rằng những bài nhạc anh trình bày ở hải ngoại chỉ là nhạc tình, không hề có tính ca tụng  “Bác” và đảng!.  Nhà nước CSVN không ngu dại gì huấn luyện anh làm những chuyện lộ liểu như thế.  Bỏ qua những bài anh hát và những hoạt động trong nước vì có thể được giải thích bị “ép buộc”, những gì CSVN muốn rất đơn giản:  xóa bỏ cái ranh giới của tình cảm Quốc-Cọng.  Một ngày mà những tên “đặc công” cọng sản ngang nhiên ra vào cọng đồng Người Việt Tị Nạn, cùng múa hát, cùng vỗ tay thì ngày ấy tính đề kháng của cả cọng đồng tị nạn đã bị triệt tiêu rồi!  Ngày ấy CS có thể mở tiệc ăn mừng.  Họ đủ mạnh để áp lực với chính phủ Mỹ hạ cờ vàng, xóa bỏ những di tích thuyền nhân như họ đã áp lực với các chính phủ Nam Dương và Mã Lai, với lý do đây là những trở ngại trong việc bình thường hoá bang giao Việt-Mỹ mà những đối kháng lẽ loi trở thành quá khích trong 1 cọng đồng đã thờ ơ vô cảm.  Ngày ấy mới chính thức là ngày công cuộc “giải phóng” miền Nam hoàn toàn thành công.  Ngày ấy lịch sữ sẽ được chính thức viết lại vì người Việt tị nạn và con cháu của họ đã chấp nhận sống với 1 danh nghĩa khác , cũng ê chề như những thành phần đã từng được gọi là đĩ điếm, phản quốc và không còn 1 đại dương nào, 1 lý do nào cho họ vượt biên 1 lần nữa. 
 Người Mỹ đã hy sinh hơn 58,000 người trong chiến tranh Việt-Nam.  Giờ đây, họ có thể gác lại chuyện này để bắt tay với CSVN trong 1 chính sách mới vì quyền lợi của quê hương họ.  Điều này không có gì mâu thuẩn cả.  Nhưng với những người tị nạn VN thì khác.  Họ đã trốn chạy sự xâm lăng của Cọng Sản và giờ đây quê hương họ vẫn còn đang sống trong đọa đày của những người Cọng Sản này.  Những người Mỹ có thể hô hào cho nhân quyền VN nhưng họ không cần chịu trách nhiệm gì cả.  Chỉ có người Việt-Nam mới chịu trách nhiệm về sự hưng thịnh của quê hương mình.   “Xịt nước” vào mặt Đàm Vĩnh Hưng có phải là một hành động tấn công hình sự trong phán xét của tòa án Hoa Kỳ hay không thì chưa biết nhưng đối với những tội ác tày trời của cọng sản thì họ và tay sai của họ không đủ tư cách để phê phán.  Trong chiến tranh, hằng đêm pháo kích vào trung tâm Sài-Gòn tại những khu dân cư vô tội họ có nghĩ tấn công hình sự này là quá dã man hay không"
 Cứ tiếp tục giao du buôn bán làm ăn với Việt-Cộng rồi bảo rằng tôi không làm chính trị"  Tôi không nghĩ lần này anh Lý Tống muốn làm anh hùng vì chuyện anh làm không phải là chuyện đội đá vá trời.  tôi nghe được nhiều người hoạt động vẫn thường nói họ chỉ mong làm một viên gạch lót đường …  nhưng nói chỉ để nói.  Trong cuộc đời thật tế họ và gia đình họ vẫn sống ấm êm trong đầy đủ, hạnh phúc.  Trong khi nhiều cơ sở truyền thông đã vì lợi nhuận quãng cáo hổ trợ cho hoạt động của 1 tên văn công cọng sản và một số khác thầm lặng , bàn quang thì một mình Lý Tống giả dạng “xịt nước” vào mặt tên này, như 1 gáo nước tạt vào mặt những người còn lại"…  Lý Tống có phải là một anh hùng hay không thì còn tùy vào phán xét của mỗi người.  Có người bạn nói với tôi rằng Lý Tống đã dùng 1 con giao mỗ bò để giết 1 con gà là … phung phí.  Tôi không rõ nếu cọng đồng tị nạn không có thái độ dứt khoát với chiến dịch văn hoá vận của cọng sản thì hậu quả như thế nào.  Nhưng đây đã là hành động duy nhất bên cạnh những cuộc biểu tình.  Rõ ràng anh đã hành động trong tỉnh thức hoàn toàn.  Chấp nhận vào tù để thức tỉnh những người tị nạn còn lại là hành động thật sự như 1 viên gạch lót đường.
 Trong 1 bài phỏng vấn trên đài phát thanh của phóng viên Anh Vũ trong chương trình Văn Nghệ và Đời Sống, phóng viên kết luận phải chăng hoạt động văn nghệ của người Việt hải ngoại đang bị chính trị hóa" – Không!  Chính Cọng Sản Việt-Nam đã chính trị hóa hoạt động văn nghệ của họ và đưa ra hoạt động ở hải ngoại.  Người Việt tị nạn đã nhìn thấy và do đó phải tự vệ.  Điều này không phải khó hiểu gì như họ đã nói:  trong chế độ Cọng Sản, tất cả các hoạt động đều là công cụ phục vụ chế độ.  Những chương trình văn nghệ như “Duyên Dáng Việt-Nam” đã được yểm trợ bằng những chuyến máy bay riêng dành cho văn công với chi phí cả triệu đồng thì rõ ràng đó là những chính sách của nhà nước.
 Anh Lý Tống sẽ ra tòa để chịu sự phán xét của toà án Hoa Kỳ.  Dù có bị buộc tội thì với những tiền án mà anh đã chịu, như cả chục năm tù ở nước ngoài, cũng không làm anh nao núng  gì, tôi tin tưởng như thế.  Đàm Vĩnh Hưng chỉ bị “choáng”  trong chốc lát vì chỉ 15 phút sau đó anh đã trở lại sân khấu và trình diễn bình thường.  Cho nên hành động của anh Lý Tống chỉ là 1 hành động tấn công chính trị chứ không phải tấn công để đã thương như anh thừa có cơ hội.  Anh đã nói và đã làm điều tôi muốn nói nhưng chưa dám làm cho nên ít nhất là xin ghi lại ở đây chút lòng biết ơn đối với những con người dám làm viên gạch lót đường.  Có 1 danh từ người Mỹ đã dùng khi gởi cả trăm ngàn quân, đi xa cả ngàn dặm đường, đến tận Iraq và Afghanistan để lùng kiếm những kẻ thù gần như vô hình mà hoàn toàn cho là có lý:  Tự Vệ.  Còn trường hợp có con người Việt Nam tị nạn, lẻ loi chịu hy sinh làm viên gạch lót đường để vạch mặt những tên tay sai, những kẽ thù nhất định không chịu buông tha cho anh và những người đồng hương như anh, dù đã 35 năm sau, để truy kích trên phần đất cuối cùng mà anh và họ may mắn tìm được thì gọi là cái gì"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Như vậy là bao trùm mọi lĩnh vực quốc phòng, an ninh xã hội có nhiệm vụ bảo vệ đảng và chế độ bằng mọi giá. Nhưng tại sao, giữa lúc tệ nạn tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, suy thoái đạo đức, lối sống và tình trạng “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong nội bộ vẫn còn ngổng ngang thì lại xẩy ra chuyện cán bộ nội chính lừng khừng trong nhiệm vụ?
Nhật báo Washington Post của Mỹ ghi nhận là: “Tổng thống Pháp Macron vốn dĩ đã rất tức giận khi được tham vấn tối thiểu trước khi Mỹ rút khỏi Afghanistan. Điều đó bây giờ đã tăng lên. Chính quyền Biden nên xem xét sự không hài lòng của Pháp một cách nghiêm túc. Hoa Kỳ cần các đối tác xuyên Đại Tây Dương vì đang ngày càng tập trung chính sách đối ngoại vào cuộc cạnh tranh cường quốc với Trung Quốc. Và trong số này, Pháp được cho là có khả năng quân sự cao nhất.
Sau khi tấm ảnh người đàn ông đi xe máy chở người chết cuốn chiếu, chạy qua đường phố của tỉnh Sơn La (vào hôm 12 tháng 9 năm 2016 ) được lưu truyền trên mạng, Thời Báo – Canada đã kêu gọi độc giả góp tay ủng hộ gia đình của nạn nhân. Số tiền nhận được là 1,800.00 Gia Kim, và đã được những thân hữu của toà soạn – ở VN – mang đến tận tay gia đình của người xấu số, ở Sơn La.
Công bằng mà nói, ngày càng có nhiều sự đồng thuận là chúng ta cần phải làm nhiều hơn nữa để ngăn chặn các hành động của Trung Quốc trong khu vực. Sự răn đe đòi hỏi những khả năng đáng tin cậy. Liên minh mới này phù hợp với lý luận đó.
Liên quan đến cuộc bầu cử Quốc Hội Đức 2021 trước đây tôi đã giới thiệu lần lượt ba ứng cử viên: Scholz của SPD, Laschet (CDU) và Baerbock (Xanh). Nhưng trong những tháng qua có khá nhiều tin giật gân nên để rộng đường dư luận tôi lại mạn phép ghi ra vài điểm chính bằng Việt ngữ từ vài tin tức liên quan đến cuộc bầu cử 2021 được truyền thông và báo chí Đức loan tải.
Năm 17 tuổi, đang khi học thi tú tài, tôi bỗng nhiên bị suyễn. Căn bệnh này – vào cuối thế kỷ trước, ở miền Nam – vẫn bị coi là loại nan y, vô phương chữa trị. Từ đó, thỉnh thoảng, tôi lại phải trải qua vài ba cơn suyễn thập tử nhất sinh. Những lúc ngồi (hay nằm) thoi thóp tôi mới ý thức được rằng sinh mệnh của chúng ta mong manh lắm, và chỉ cần được hít thở bình thường thôi cũng đã là một điều hạnh phúc lắm rồi. If you can't breathe, nothing else matters!
Một người không có trí nhớ, hoặc mất trí nhớ, cuộc đời người ấy sẽ ra sao? Giả thiết người ấy là ta, cuộc đời ta sẽ như thế nào? Ai cũng có thể tự đặt câu hỏi như vậy và tự cảm nghiệm về ý nghĩa của câu hỏi ấy. Sinh hoạt của một người, trong từng giây phút, không thể không có trí nhớ. Cho đến một sinh vật hạ đẳng mà chúng ta có thể biết, cũng không thể tồn tại nếu nó không có trí nhớ. Trí nhớ, Sanskrit nói là smṛti, Pāli nói là sati, và từ Hán tương đương là niệm, cũng gọi là ức niệm, tùy niệm. Nói theo ngôn ngữ thường dùng hiện đại, niệm là ký ức. Đó là khả năng ghi nhớ những gì đã xảy ra, thậm chí trong thời gian ngắn nhất, một sát-na, mà ý thức thô phù của ta không thể đo được.
Ba mươi năm trước tôi là thành viên hội đồng quản trị của một cơ quan xã hội giúp người tị nạn trong khu vực phía đông Vịnh San Francisco (East Bay) nên khi đó đã có dịp tiếp xúc với người tị nạn Afghan. Nhiều người Afghan đã đến Mỹ theo diện tị nạn cộng sản sau khi Hồng quân Liên Xô xâm chiếm đất nước của họ và cũng có người tị nạn vì bị chính quyền Taliban đàn áp. Người Afghan là nạn nhân của hai chế độ khác nhau trên quê hương, chế độ cộng sản và chế độ Hồi giáo cực đoan.
Bà Merkel là một người đàn bà giản dị và khiêm tốn, nhưng nhiều đối thủ chính trị lại rất nể trọng bà, họ đã truyền cho nhau một kinh nghiệm quý báu là “Không bao giờ được đánh giá thấp bà Merkel”.
Hai cụm từ trọng cung (supply-side) và trọng cầu (demand-side) thường dùng cho chính sách kinh tế trong nước Mỹ (đảng Cộng Hòa trọng cung, Dân Chủ trọng cầu) nhưng đồng thời cũng thể hiện hai mô hình phát triển của Hoa Kỳ (trọng cầu) và Trung Quốc (trọng cung). Bài viết này sẽ tìm hiểu cả hai trường hợp. Trọng cung là chủ trương kinh tế của đảng Cộng Hoà từ thời Tổng Thống Ronald Reagan nhằm cắt giảm thuế má để khuyến khích người có tiền tăng gia đầu tư sản xuất. Mức cung tăng (sản xuất tăng) vừa hạ thấp giá cả hàng hóa và dịch vụ lại tạo thêm công ăn việc làm mới. Nhờ vậy mức cầu theo đó cũng tăng giúp cho kinh tế phát triển để mang lại lợi ích cho mọi thành phần trong xã hội. Giảm thuế lại thêm đồng nghĩa với hạn chế vai trò của nhà nước, tức là thu nhỏ khu vực công mà phát huy khu vực tư.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.