Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Truyện Dài: Về Phương Trời Cũ

04/04/201000:00:00(Xem: 2979)

Truyện dài: Về Phương Trời Cũ – Người Phương Nam

LGT: Một trong những nhiệm màu tạo hóa ban cho loại người là tình yêu lứa đôi. Lịch sử của nhân loại từ xưa đến nay cũng như kinh nghiệm của mỗi người trong khoảnh khắc ba vạn sáu ngàn ngày trên đời, cũng luôn luôn chứng minh sức mạnh màu nhiệm của tình yêu. Nhưng dù cho có sức mạnh màu nhiệm đó, không phải tình yêu nào cũng đẹp, cũng kết trái hạnh phúc, nhất là khi tình yêu đó chỉ chập chững ở tuổi học trò... Vậy mà truyện tình "Về Phương Trời Cũ" của Người Phương Nam không những là một truyện tình có thật chớm nở ở tuổi học trò tại một trường dòng ở Sóc Trăng, mà còn là tình yêu gian nan giữa một nữ sinh xinh đẹp với một sư huynh dậy Pháp văn. Trải qua không biết bao nhiêu khó khăn giữa khói lửa của cuộc chiến tranh Việt Nam, cuối cùng tình yêu đó kết trái, hai người thành vợ thành chồng, cùng chia sẻ không biết bao nhiêu vui buồn, phúc họa trên đường đời, kể cả những gian truân trên chặng đường tỵ nạn và những bỡ ngỡ khi hội nhập đời sống mới tại Úc... Sàigòn Times xin chân thành cảm ơn tác giả Người Phương Nam, và sau đây, xin trân trọng giới thiệu cùng quý độc giả phần tiếp theo của truyện tình "Về Phương Trời Cũ"...

*

(Tiếp theo...)

Trên bục gỗ, Frère đang viết, đang giảng bài, giọng trầm ấm thao thao, phong cách ung dung tự tại, Frère trong lớp áo chùng đen khắc khổ trông thật đức độ hy sinh khiến cô ray rứt chùn lòng. Cô không thể nào bất chấp lương tâm, bôi xóa hủy diệt đi hình ảnh cao đẹp khả kính ấy của Frère trong tâm tưởng mọi người. Cô không thể nào vô trách nhiệm, thản nhiên nhìn Frère lạc hướng lạc lòng sa lầy tình cảm, sẩy hố đam mê. Cô phải lên tiếng nhắc nhở, phải có phản ứng thế nào với Frère để Frère thức tỉnh, để Frère quay đầu lại làm bổn phận một thiên sứ chân chính trung thành. Dù lòng không nỡ nhưng cô phải hạ bút xuống tay, cô phải viết cho Frère một lời khuyến cáo: “N’oubliez pas que vous êtes Frère religieux”. Đừng quên rằng Frère là một sư huynh, một tu sĩ, Frère đừng tỏ bày gì với em cả, em không có quyền chấp nhận đâu Frère.
Biết rằng lời lẽ phũ phàng của cô sẽ làm tim Frère rướm máu nhưng cô chẳng còn cách nào khác hơn để ngăn chận lại nguồn tình cảm trong lòng cả hai đang như một con suối lai láng tuôn tràn, một con đê sắp vỡ bờ ngập lụt, một trận hồng thủy mà càng lúc càng dâng, dâng mãi không ngừng…
Hôm sau Frère vào lớp với nét mặt đau buồn, nụ cười thường khi Frère vẫn kèm theo trong lời giảng dạy giờ đây bỗng dưng tan biến làm không khí lớp học trở nên ngột ngạt buồn tênh. Frère không gọi cô hỏi bài như mọi bữa, cũng không nhìn đến cô nửa mắt khiến cô rất đổi tủi lòng. Cô cúi mặt nghe lòng tê tái âm thầm độc thoại. Frère giận em lắm sao Frère" Frère ơi! em cũng rất mến thương Frère nhưng em sợ, sợ miệng đời như rắn rít chỉ chực chờ nhả độc. Em cũng không dám cướp đi người sứ thần cậy trông của Thiên Chúa, hủy hoại đi công đức của Frère đã bao nhiêu năm bồi đắp cao dày. Hãy xem em như là một trái cấm mà Chúa đã dùng để thử thách Frère, đừng nhẹ dạ yếu lòng để bị cám dỗ phạm tội. Nếu có trách em đã nhẫn tâm với Frère thì cũng xin hiểu cho rằng lòng em cũng đang não nề rên rỉ…
Thôi thế là xong là hết! Cô nói cô không muốn bỏ cuộc nhưng cô không dám nhào vô, cô không dám chơi cũng không chịu chơi chút nào hết thì làm sao. Đối phương chỉ vừa mới tỏ ý làm thân với cô thôi là đã bị cô dở giọng cao thượng công kích như tát nước vào mặt người ta rồi, bảo sao người ta không ghét không giận cho được. Cao thượng là đồng nghĩa với thua thiệt hy sinh, cô nhắm cô có cam nổi hay không cái ngôn từ vĩ đại ghê gớm đó mà bày đặt lên mặt rồi giờ đây ngồi đó than khổ kêu đau. Nhưng thôi cô nhẫn nại đi, nếu đối phương kia quả thật là tri âm tri kỷ thì tất nhiên sẽ hiểu được ý đẹp nỗi khổ của cô, sẽ càng quý mến cô bội phần và tình sẽ càng thêm thắm thiết, sẽ chặt không đứt bứt không rời như keo sơn gắn bó. Bằng ngược lại thì cứ coi như cô đã đặt tình cảm lộn chỗ sai người, thì hãy nhân cơ hội này mà rút lui kết thúc, đừng luyến tiếc khổ sầu chi nữa cho oan uổng thiệt thân.

Chương 3

Tuần lễ này học sinh có ba ngày nghỉ liên tục. Chúa nhựt là ngày nghỉ cuối tuần đương nhiên. Thứ hai và thứ ba là hai ngày lễ công cộng. Ba ngày quá ngắn để học sinh nội trú ở xa có thể về thăm nhà nhưng lại quá dài nếu cứ phải vào ra quanh quẩn trong cái khung viên nhà trường tù túng. Thế nên sư huynh hiệu phó cho chỉ thị toàn trường một ngày chúa nhựt đi du ngoạn bên ngoài. Mỗi lớp được tự quyền chọn lựa địa điểm và tổ chức lấy theo ý riêng. Đang rầu rĩ trong lòng, Tiểu Kiều không thiết gì đến chuyện vui chơi nhưng vì nhiệm vụ phó lớp, cô không thể làm ngơ vắng mặt, phải cùng anh trưởng lớp lo toan, nào ghi tên góp tiền, nào bàn món ăn, nào tính cách di chuyển, sắp xếp cho lớp mình một cuộc picnic như tất cả các lớp kia.
Địa điểm của lớp cô chọn ở một vùng ngoại ô không xa thành phố mấy nên phương tiện di chuyển là xe đạp. Khải đi chung xe với cô vì chiếc xe của Khải đã cho hai anh em nội trú mượn. Những người khác, kẻ thì chở thức ăn, người thì gạo củi, người thì chén bát nồi niêu…
Khi đi ngang qua trại điểm của lớp Frère Venance, trong đoàn cô có người dừng lại ghé vào xin nước uống. Frère đang đứng sâu bên trong cách mặt lộ khoảng non trăm thước, bên cạnh có cả Tú Vân, cô bạn cùng lớp với cô. Tú Vân là đệ tử một dòng nữ tu nhưng xem chừng không có căn tu cho mấy. Tú Vân có một cắp mắt sắc sảo, một đôi mày vòng nguyệt đen mượt trên một khuôn mặt thật trắng. Tuy có điểm nổi bật nhưng nhìn chung nét mặt Tú Vân trông như một tượng bột thạch cao thô cứng nặng nề chớ không như Tiểu Kiều mơ màng và gợi cảm. Tú Vân cũng có vẻ rất ưa thích Frère nên hay tìm cách làm cho Frère quan tâm chú ý. Chẳng hạn như trong giờ học, Tú Vân thường giả vờ không theo kịp lời Frère, thường nêu lên những câu hỏi thắc mắc về bài Frère đang giảng, và đến khi tan lớp thì hay chận Frère lại hỏi này hỏi nọ không thôi. Rồi hôm nay chẳng hiểu vì lý do gì mà Tú Vân lại có mặt nơi đây, thật không đúng chỗ đúng lúc chút nào, không biết lại có ý đồ gì đây nữa. Kiều nghe xốn xang bứt rứt trong lòng nhìn trừng trừng vào trong. Bên trong kia, nhác thấy cô, Frère đưa tay lên vẫy vẫy như tỏ ý gọi mời khiến cô cảm thấy lạ lùng bỡ ngỡ. Không phải là Frère đang oán giận cô lắm hay sao, hay là Frère đã rộng lượng xí xóa bỏ qua cho cô rồi. Lòng rộn lên một niềm vui khôn tả, trong phút chốc cô cơ hồ quên hết mọi sự chung quanh, như một kẻ mộng du cô bước tới nhưng bất chợt một bàn tay giữ cô lại và tiếng Khải trầm buồn vang lên:


- Đừng Kiều, Kiều không thể ở lại đây đâu. Mình có bổn phận phải đưa lớp mình đi đến nơi picnic, Kiều quên rồi sao" Tú Vân kỳ thật, lớp mình thì không đi chung, lại đi với lớp khác. Sáng nay tôi tới trường sớm để đón các bạn, chờ một lát thì thấy Tú Vân và mấy chị đệ tử kia vào tới. Lúc ấy học sinh lớp đệ ngũ đã sẵn sàng trên xe, Frère Venance sắp sửa cho xe chạy thì bỗng dưng thằng Sơn thò đầu ra hỏi: “Chị Vân có muốn đi với lớp em không"” Không hiểu nghĩ sao Tú Vân lại gật đầu lên xe đi theo bọn họ.
Cái vẫy tay của Frère nếu có một mãnh lực huyền bí thì lời nói của Khải đúng là tiếng chuông đánh thức hiệu lực cũng không kém gì. Cô thẩn thờ quay lại, nét mặt ê chề buồn bã. Không biết Khải nghĩ thế nào về cô lúc ấy mà Khải lại thở dài. Nhưng mặc kệ, Khải muốn nghĩ sao cũng được, dù sao thì cô cũng thầm cám ơn Khải vô cùng, vô hình chung đã giúp cô giải tỏa được nỗi thắc mắc trong lòng về sự hiện diện của Tú Vân bên cạnh Frère ngày hôm nay. Khải đã không nhỏ mọn lợi dụng tình thế đó mà đặt điều nói xấu Frère mặc dù trong thâm tâm Khải đã nhen nhúm một sự bất kính nào đó từ khi xảy ra lời đồn đãi dèm pha từ lũ học trò.
Suốt ngày hôm ấy, cô ngoài mặt tuy cũng nói nói cười cười nhưng trong lòng thì ủ dột héo hon. Cô nghĩ đến Frère không ngớt không ngừng. Giờ đây Frère đang làm gì" Đang cùng Tú Vân chuyện trò đùa cợt hay đang cùng lũ trẻ hòa mình vào cuộc chơi" Frère có nghĩ gì đến em hay không" Em rất muốn nhưng tiếc rằng em không thể nào ghé vào đó cho được để tìm xem Frère có còn buồn còn giận em nữa hay không để em được nhẹ nhõm yên lòng. Em muốn thấy Frère cười vui trở lại, muốn nghe Frère nói năng thăm hỏi em như mọi lần chứ đừng lặng thinh bỏ mặc bỏ xó em như vậy. Em đâu có làm gì nên tội nên tình, chỉ nhắc nhở Frère thôi mà, sao Frère lại giận người khổ mình đến thế.
Buổi chiều tàn cuộc, trên đường về mọi người ai nay đều tản mác rẻ dần về nhà, chỉ còn mấy anh nội trú, Khải và cô phải trở lại trường để trả vài món đồ đã mượn của nhà bếp và để Khải lấy lại xe. Lúc sắp chia tay, Khải chợt hỏi cô:
- Mấy hôm rày tôi thấy Kiều dường như có tâm sự. Như bữa du ngoạn hôm nay, bạn bè ai cũng nói cười không ngớt, chỉ có riêng mình Kiều là cứ dàu dàu nét mặt, hoặc có cười đi chăng nữa thì cũng là cái cười gượng gạo vô hồn. Tôi biết tôi hỏi như vậy là tò mò quá đáng nhưng thấy Kiều buồn tôi cảm thấy không yên tâm nên không thể nào không hỏi. Tuy nhiên, trả lời hay không là quyền của Kiều, tôi không dám miễn cưỡng.
Lời han hỏi ân cần của Khải làm cô rất đổi băn khoăn, Khải quan tâm đến cô thật như trong một chiều mưa nào đã từng tỏ ra quan tâm lo lắng hay chỉ muốn tìm hiểu dọ dẫm tình ý của cô đối với ông thầy. Cô còn nhớ một chiều thứ bảy tháng trước, hôm ấy có trận đấu túc cầu giữa hai lớp đệ tam và đệ nhị ở sân vận động tỉnh. Sư huynh chủ nhiệm trước đó đã dặn dò cả lớp là nên đi đông đi đủ để cổ võ tinh thần anh em. Dù không thích gì về thể thao nhưng cô cũng vâng lời rủ Trúc cùng đi. Lúc đi thì trời quang mây tạnh nên chẳng ai nghĩ đến chuyện mang dù mang áo mưa chi cho vướng vít rườm rà. Chẳng ngờ đến xế chiều thì trời bỗng chuyển màu âm u và cơn mưa thình lình kéo ập đến. Lúc ấy trận đấu đang đến hồi gay go quyết liệt nên cả hai đội banh vẫn không chịu ngừng cuộc và cả đám khán giả cũng như cổ động viên vẫn cố nán lại tiếp tục theo dõi. Cô gọi Trúc về nhưng Trúc nói: “Mưa này chẳng nhằm nhò gì tao, mày kiếm chỗ núp lại chờ tao chút nữa đi, sắp kết thúc rồi.” Cô đành chạy vào một gốc cây có tàng lớn rậm rạp đứng ẩn mình. Mưa càng lúc càng như trêu người mang theo từng cơn gió vút qua lành lạnh khiến cô không khỏi rùng mình. Đang đứng co ro rầu rĩ thầm mong cho trời mau tạnh thì bỗng đâu có ai khoác lên người cô một chiếc áo che mưa. Cô giật mình quay lại thấy Khải đang nhìn cô cười ngọt ngào. Khải không đẹp trai mấy nhưng có nụ cười đầm ấm và tự tin của tài tử Charlton Heston trong vai Benhur thuở vàng son chưa vướng vòng lao lý, nụ cười đã gây ít nhiều cảm tình với cô trong ngày đầu vào lớp. Hơi khó chịu về cử chỉ thân mật đường đột của Khải, cô gạt phăng chiếc áo định trả lại nhưng Khải khoác tay, khẩn khoản nói:
- Kiều hãy mặc áo mưa của tôi mà về kẻo ướt. Tôi thấy Kiều không khỏe mạnh mấy, coi chừng bị cảm mưa đó.
Cô ngần ngừ hỏi:
- Còn anh thì sao"
Khải cười đưa tay chỉ về hướng nhà thờ: "Nhà tôi gần đây thôi, ở ngay sau ngôi nhà thờ đó, chạy một mạch là tới ngay, sẵn dịp tắm mưa luôn cũng thích."
Cô vẫn lắc đầu tìm cách từ chối:.
-Mưa chắc cũng sắp tạnh rồI, chắc không cần đến áo mưa đâu, nếu anh không mặc thì cũng mang về đi.
Khải nhìn trời rồi nhìn ra đám đông vừa giải tán đang nhốn nháo chạy, có đứa tìm chỗ đụt, có đứa liều ướt cắm đầu chạy băng ra đường để về, tiếp tục thuyết phục:
- Thứ mưa không ào ạt này rất là dai dẳng, không chóng tạnh đâu. Kiều hãy nghe tôi mặc chiếc áo này đi về đi, đứng đây làm gì cho thêm lạnh, ai cũng lo về hết rồi đó.
Lúc ấy Trúc cũng vừa chạy đến ướt loi ngoi run lập cập nói:
- Mưa thế này mà có người nhường áo mưa cho là phước đức ba đời, còn e lệ kiêu kỳ cái nỗi gì nữa. Mày không mượn thì để tao, tao sắp bệnh rồi đây, tao phải đi về ngay mới được.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
Mỗi năm lên tuổi già đi, tưởng đâu đã được an nhàn, nào ngờ đảng Cộng sản Việt Nam vẫn phải tối mắt đấu tranh để tồn tại vì các chứng nan y: Suy thoái tư tưởng; Đạo đức xuống cấp; Tham nhũng; và, Lợi ích nhóm trong trong cán bộ,đảng viên.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.