Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Vài Nhận Xét Khi Đọc:‘cái Chết Của Một Dòng Sông’ Của Tác Giả Kim Sơn

29/10/200900:00:00(Xem: 5942)

Vài Nhận Xét Khi Đọc:‘Cái Chết Của Một Dòng Sông’ của Tác Giả Kim Sơn

Nguyễn-Viết Kim
John Steinbeck là một văn hào nổi tiếng của Mỹ, ông hay viết các đề tài xã hội về đời sống của người Hoa Kỳ, ngoài ra ông có viết về cuộc chiến Tây Ban Nha. Nhiều tác phẩm của ông được quay thành phim và rất được ưa chuộng. Ông phát biểu trong buổi lễ trao giải Nobel Văn Chương tại thủ đô của Thụy Điển:
"Nhà văn là người có năng khiếu diễn tả được những sự việc xảy ra chung quanh, có khả năng dùng ngòi bút để viết lại những diễn biến của sự việc và sự ứng xử của các nhân vật. Những dòng chữ này sẽ lưu lại và độc giả sau đó sẽ có sự cảm thông với môi trường và con người vào khoảng thời gian đó. Vì thế trách nhiệm của người viết rất quan trọng. Nhà văn phải chân thành, sống thực, nhìn sự việc dưới nhiều góc cạnh và ghi lại với sự nhân bản."
Qua sự tình cờ tôi được biết tác giả Kim Sơn qua giáo sư Mai Thanh Truyết, một buổi tối khi ông đãi chúng tôi bữa cơm thật ngon tại Florida, trong khung cảnh thân tình tại một nơi không có đông đảo đồng hương như Little Saigon. Ông có nhã ý tặng tôi quyển sách mà ông sẽ ra mắt vào chủ nhật ngày 1 tháng 11 năm 2009 tại Thư Viện Việt Nam, 10872 Westminster Avenue, thành phố Westminster, CA 92843, trong khu Little Saigon tại Nam California.
Khi đáp máy bay từ Fort Lauderdale về Atlanta thì tôi bắt đầu mở sách ra xem, những trang sách hứng thú nên những giây phút chờ đợi tại Atlanta đi qua thật mau và khi máy bay hạ cánh tại Orange County sau 5 tiếng bay thì tôi đã đọc hết cuốn sách đó và có nhiều truyện ngắn làm tôi suy nghĩ nên đã đọc lại có khi đến 3 lần. Chủ nhật vừa qua có dịp gặp lại ông trong kỳ họp mặt của 2 trường Nguyễn Đình Chiểu - Lê Ngọc Hân, tôi chợt có ý ghi lại vài nhận xét lên trang giấy và gửi đến ông .
Nhận xét về một cuốn sách văn chương rất khó vì như các cụ viết "văn mình vợ người", và nếu viết theo văn phong "huề vốn" thì chứng tỏ sự không tế nhị vì tác giả sẽ biết ngay là mình chưa đọc, chỉ đọc lướt qua hay không chú tâm cho lắm và có lẽ không có gì làm buồn lòng người viết bằng. Còn nếu có nói đến những điểm không đồng ý thì có thể làm sứt mẻ tình thân. Tôi đành "liều lĩnh" dùng sự chân thành để viết vài nhận xét về cuốn sách CCCMDS.


Tác giả đã chứng tỏ sự khiêm tốn của mình ngay trong phần đầu tiên mở đầu cuốn sách và coi như đây là những gì ghi lại cuộc đời qua những lúc thăng trầm "khóc cười theo vận nước nổi trôi". Những chuyện vui ghi lại qúa khứ vẫn phảng phất một chút lo âu, một nét ưu phiền và những truyện thật khốc liệt ghi lại trận đánh vào khu vực gia đình ông cư ngụ, thật là thương tâm qua sự tử nạn của người thân thuộc, tàn nhẫn với  súng đạn song chan hòa sự nhân ái của tình gia đình, nghĩa bạn hữu và sự biết ơn đời .
Ngay cả khi tác giả ở lúc thất thế phải bị giam cầm tù đày nơi "rừng thiêng nước độc" ngoài Bắc, thì cái nhìn vẫn bao dung và rộng lượng;  trong tận cùng của xấu xa, khổ cực, đau xót vẫn có những đốm lửa của yêu thương, làm cho mình cố gắng nhẫn nhục, chấp nhận tranh đấu trong cuộc sống hiện tại để hy vọng cho thế hệ mai sau có cơ hội nhiều hơn.
Với một văn phong ghi lại như nhật ký, tác giả không gọt rũa câu văn và cũng không bố cục diễn tiến theo hình thái nhà nghề nên nhiều khi thiếu phần lôi cuốn; song điều này lại làm cho người đọc cảm thấy thoải mái vì có thể tìm thấy một phần của cuộc đời người viết trong những câu chuyện xảy ra.
Như tác giả cho biết là viết để ghi lại cho các người thân yêu và cho thế hệ sau, những câu chuyện của tác giả như một cuốn phim ghi lại dòng đời, không khô khan như phim tài liệu, không thật hấp dẫn như các phim trình chiếu thương mãi. Tất cả là tấm lòng của tác giả đối với quê hương và dành cho các người thân yêu và bạn bè thân hữu.
Cả thời gian rồi ra chỉ là những đan kết của kỷ niệm, giây phút ta đang sống đi dần vào qúa khứ và tương lai chỉ là hiện tại kéo dài. Đã là kỷ niệm thì dù là đau đớn, khổ cực, chua xót nhưng khi nhìn lại thì ai mà nỡ dày vò những kỷ niệm vì nó đã trải qua và là một phần của cuộc đời mình .
Hẹn gặp lại tác giả vào cuối tuần và chắc chắn là bạn bè tác giả và đồng hương sẽ có những giây phút chia xẻ về cuộc đời, kỷ niệm quê hương và chung vui với nhà văn Kim Sơn.
Nguyễn-Viết Kim

(GHI CHÚ: UYÊN SƠN RA MẮT SÁCH
Nhà văn Uyên Sơn đến từ Florida ra mắt tuyển tập "Cái Chết Của Một Dòng Sông" vào lúc 11 giờ AM ngày 1-11 tại Thư Viện Việt Nam (trong khu chợ Người Việt). Nhà văn Nguyễn Đức Lập giới thiệu tác phẩm. Tiến sĩ Mai Thanh Truyết giới thiệu tác giả. L/L Ban Tổ Chức Lê Trung Minh (714) 224-6105)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Công bằng mà nói, ngày càng có nhiều sự đồng thuận là chúng ta cần phải làm nhiều hơn nữa để ngăn chặn các hành động của Trung Quốc trong khu vực. Sự răn đe đòi hỏi những khả năng đáng tin cậy. Liên minh mới này phù hợp với lý luận đó.
Liên quan đến cuộc bầu cử Quốc Hội Đức 2021 trước đây tôi đã giới thiệu lần lượt ba ứng cử viên: Scholz của SPD, Laschet (CDU) và Baerbock (Xanh). Nhưng trong những tháng qua có khá nhiều tin giật gân nên để rộng đường dư luận tôi lại mạn phép ghi ra vài điểm chính bằng Việt ngữ từ vài tin tức liên quan đến cuộc bầu cử 2021 được truyền thông và báo chí Đức loan tải.
Năm 17 tuổi, đang khi học thi tú tài, tôi bỗng nhiên bị suyễn. Căn bệnh này – vào cuối thế kỷ trước, ở miền Nam – vẫn bị coi là loại nan y, vô phương chữa trị. Từ đó, thỉnh thoảng, tôi lại phải trải qua vài ba cơn suyễn thập tử nhất sinh. Những lúc ngồi (hay nằm) thoi thóp tôi mới ý thức được rằng sinh mệnh của chúng ta mong manh lắm, và chỉ cần được hít thở bình thường thôi cũng đã là một điều hạnh phúc lắm rồi. If you can't breathe, nothing else matters!
Một người không có trí nhớ, hoặc mất trí nhớ, cuộc đời người ấy sẽ ra sao? Giả thiết người ấy là ta, cuộc đời ta sẽ như thế nào? Ai cũng có thể tự đặt câu hỏi như vậy và tự cảm nghiệm về ý nghĩa của câu hỏi ấy. Sinh hoạt của một người, trong từng giây phút, không thể không có trí nhớ. Cho đến một sinh vật hạ đẳng mà chúng ta có thể biết, cũng không thể tồn tại nếu nó không có trí nhớ. Trí nhớ, Sanskrit nói là smṛti, Pāli nói là sati, và từ Hán tương đương là niệm, cũng gọi là ức niệm, tùy niệm. Nói theo ngôn ngữ thường dùng hiện đại, niệm là ký ức. Đó là khả năng ghi nhớ những gì đã xảy ra, thậm chí trong thời gian ngắn nhất, một sát-na, mà ý thức thô phù của ta không thể đo được.
Ba mươi năm trước tôi là thành viên hội đồng quản trị của một cơ quan xã hội giúp người tị nạn trong khu vực phía đông Vịnh San Francisco (East Bay) nên khi đó đã có dịp tiếp xúc với người tị nạn Afghan. Nhiều người Afghan đã đến Mỹ theo diện tị nạn cộng sản sau khi Hồng quân Liên Xô xâm chiếm đất nước của họ và cũng có người tị nạn vì bị chính quyền Taliban đàn áp. Người Afghan là nạn nhân của hai chế độ khác nhau trên quê hương, chế độ cộng sản và chế độ Hồi giáo cực đoan.
Bà Merkel là một người đàn bà giản dị và khiêm tốn, nhưng nhiều đối thủ chính trị lại rất nể trọng bà, họ đã truyền cho nhau một kinh nghiệm quý báu là “Không bao giờ được đánh giá thấp bà Merkel”.
Hai cụm từ trọng cung (supply-side) và trọng cầu (demand-side) thường dùng cho chính sách kinh tế trong nước Mỹ (đảng Cộng Hòa trọng cung, Dân Chủ trọng cầu) nhưng đồng thời cũng thể hiện hai mô hình phát triển của Hoa Kỳ (trọng cầu) và Trung Quốc (trọng cung). Bài viết này sẽ tìm hiểu cả hai trường hợp. Trọng cung là chủ trương kinh tế của đảng Cộng Hoà từ thời Tổng Thống Ronald Reagan nhằm cắt giảm thuế má để khuyến khích người có tiền tăng gia đầu tư sản xuất. Mức cung tăng (sản xuất tăng) vừa hạ thấp giá cả hàng hóa và dịch vụ lại tạo thêm công ăn việc làm mới. Nhờ vậy mức cầu theo đó cũng tăng giúp cho kinh tế phát triển để mang lại lợi ích cho mọi thành phần trong xã hội. Giảm thuế lại thêm đồng nghĩa với hạn chế vai trò của nhà nước, tức là thu nhỏ khu vực công mà phát huy khu vực tư.
Gần đây, chỉ một tấm ảnh của nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ – Nicole Gee – ôm em bé người Afghan với thái độ đầy thương cảm thì nhiều cơ quan truyền thông quốc tế đều phổ biến và ca ngợi! Nhân loại chỉ tôn trọng sự thật, trân quý những tâm hồn cao thượng và những trái tim biết rung động vì tình người – như nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ, Nicole Gee – chứ nhân loại không bao giờ thán phục hoặc ca ngợi sự tàn ác, dã man, như những gì người csVN đã và đang áp đặt lên thân phận người Việt Nam!
Tôi vừa mới nghe ông Trần Văn Chánh phàn nàn: “Cũng như các hội nghề nghiệp khác, chưa từng thấy Hội nhà giáo Việt Nam, giới giáo chức đại học có một lời tuyên bố hay kiến nghị tập thể gì liên quan những vấn đề quốc kế dân sinh hệ trọng; thậm chí nhiều lần Trung Quốc lấn hiếp Việt Nam ở Biển Đông trong khoảng chục năm gần đây cũng thấy họ im phăng phắc, thủ khẩu như bình…”
Thế giới chưa an toàn và sẽ không an toàn chừng nào các lực lượng khủng bố trên thế giới vẫn còn tồn tại, một nhà báo, cựu phóng viên đài VOA từ Washington D.C. nói với BBC News Tiếng Việt hôm thứ Năm. Sự kiện nước Mỹ bị tấn công vào ngày 11 tháng 09 năm 2001 đã thức tỉnh thế giới về một chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo cực đoan đang tồn tại trong lòng các nước Trung Đông. Giờ đây, sau 20 năm, liệu người Mỹ có cảm thấy an toàn hơn hay họ vẫn lo sợ về một cuộc tấn công khủng bố khác trên đất nước Hoa Kỳ hay nhằm vào công dân Mỹ ở nước ngoài.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.