Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Những Con Bò Hiền Lành Nhai Cỏ

18/08/200900:00:00(Xem: 4482)

NHỮNG CON BÒ HIỀN LÀNH NHAI CỎ
Chân-Quê

Tác giả Chân Quê cũng là nhạc sĩ/ca sĩ Diamond Bích Ngọc. (hình hồ sơ)
Lần nào cũng thế.  Từ Los Angeles đến Kentucky, chúng tôi phải chuyển máy bay ở thành-phố Chicago.  Đây có thể nói là phi-trường rộng lớn nhất nước Mỹ.  Các bà, các cô nào chưa kinh-nghiệm đi xa, mang giầy cao gót là chỉ có nước cởi giầy chạy chân trần từ cổng “gate” này qua cổng kia mới kịp chuyến bay.
Tôi thấy ai ai cũng khó chịu, bực mình khi phải di chuyển bằng máy bay, nhất là ở phi-trường LAX.   Từ việc xếp hàng hơn hai tiếng đồng hồ mới đến lượt mình làm thủ-tục “Check-in” để lấy vé “Boarding Pass”.  Tất cả hành-khách phải làm việc với máy “Computer”. Các hãng hàng-không cắt giảm hầu hết nhân-viên phục-vụ.  Ai không biết tiếng Anh và không người hướng-dẫn thì coi như “Lúa!”... Trễ chuyến bay là thường. 
Nếu có va-li hoặc thùng hàng gửi theo máy bay mà đến bấm máy trễ 20 phút ấn-định là tự động “Computer” từ chối không nhận gửi hành-lý của quý vị.  Chẳng lẽ bỏ hết để đi tay không"  Thế là khách phải chạy sang một quầy khác gọi là “Special Check-in” xếp hàng lại từ đầu.  Hãng hàng-không sẽ bắt khách đóng phạt (trên dưới 100US) để chuyển sang chuyến bay khác (nếu có trong ngày). 
Thêm một điều nữa rất là “Tricky” (Mánh Lới) của các hãng máy bay tại Mỹ.  Đó là trước khi “Boarding Pass” được in ra.  Phần quan trọng mà khách dễ bị nhầm lẫn sau những xác định về họ, tên, số chuyến bay… là câu hỏi khách có muốn “Upgrade” (Nâng cấp) lên ghế “First-class” (hạng Sang) hay không"  Như những cách trả lời trước, máy hiện sẵn lên phần được tô đậm trong khung màu vàng là: “Accepted” (Đồng Ý) để khách dễ tiện tay bấm vào. Nếu vì vội và không biết  từ  chối: “Not Accepted” với máy Computer,  thì ngay lập tức “Credit Card” của khách sẽ bị hãng máy bay rút tiền ra (có thể từ vài trăm đến vài ngàn đô Mỹ), tùy theo đường bay gần hay xa để thanh-toán cho việc nâng cấp chỗ ngồi hoàn toàn hợp tình, hợp lý này.  Nói chung, đó là những đường lối của các hãng hàng-không Hoa-Kỳ trong thời buổi “gạo châu củi quế”,  nhằm moi thêm tiền túi từ khách du-lịch. 
Khi xếp hàng vào khu-vực “Check Point” (kiểm soát hành-lý vì lý-do an-ninh sau biến cố 11 tháng 9) lại phải đợi, phiền nhất là việc cởi giầy, cởi áo choàng, dây nịt lưng. Máy Laptop nếu có mang theo phải lấy ra, không được để trong túi sách tay, không được mang theo bình nước uống hoặc những vật dụng cần thiết cá nhân bằng chất lỏng quá 4oz.  Nếu bị nghi ngờ thì khách sẽ bị xét, khám bằng máy dò người từ trên xuống dưới, không sót một chỗ nào.
Tính ra, khách phải có mặt ở phi-trường trước giờ  máy bay “Boarding” là 3 tiếng (cho đường bay nội-địa) để xếp hàng thì mới mong kịp mọi thủ-tục.  Còn bay đi nước ngoài  “International” thì phải dự trù là 4 tiếng.
Xem vậy, mà những hãng máy bay đi về các nước Á-Châu vẫn còn nhiều nhân-viên phục-vụ tận tình ở các quầy vé, khách không phải dùng đến “Computer” (nói chuyện với máy).  Rất tiếc, không có đường bay nội-địa Hoa-Kỳ của các hãng này.
Chưa kể đến việc “vật lộn” với “Traffic” (Xe-Cộ) trên các Freeway (Xa-Lộ) khi rời nhà đến phi-trường cũng là vấn đề nan-giải cho cư-dân sống ở California.  Tôi thường nói đùa với bạn bè rằng: mỗi lần leo lên “Con Ngựa Sắt” cầm tay lái, tôi thấy mình như Trưng-Trắc, Trưng-Nhị chuẩn bị ra trận đánh nhau với giặc Tô-Định, một tay lái xe, tay kia bấm qua lại liên tục hai đài phát thanh: 980AM (KFWB) và 1070AM (KNX), thay nhau 5 phút là có tin tức (Breaking News) và tường trình về tai-nạn lưu-thông.  Nếu chẳng may đường mình sắp tới có “rượt bắt nhau giữa cảnh-sát và tội-phạm” (là chuyện cơm bữa ở Hoa-Kỳ) thì phải bấm ngay máy GPS (Navigator) để chỉ đi đường bên trong cho kịp giờ, bằng không sẽ “ngồi chơi, xơi nước” trong xe từ hai tiếng trở lên…
Ôi! Sao mà vất vả, sao mà long-đong, lận đận cho người Cali là thế đấy!...  Bỗng dưng liên tưởng đến những con Bò ăn cỏ úa ở California.  Tôi đã đi thăm những nông trại nuôi Bò ở đây.  Sao mà tội nghiệp, sao mà thảm thương khi chúng suốt ngày bị nhốt trong những căn chuồng gỗ hạn hẹp, một diện tích không đủ để quay mình từ trái sang phải.  Chỉ được nhìn thẳng ra phía trước, chúi đầu vào máng để ăn rơm, ăn cỏ.  Đến giờ,  chờ người ta vắt hết sữa tươi hoặc đến ngày bị giết đi làm thịt  “Filet Mignon,  Steak, Veal…”  Chắc hẳn trong tâm tư của những con Bò Cali đều mơ ước được tự-do thênh thang trên những cánh đồng xanh,  Thiên-Đàng cỏ cây, bầu Trời rộng mở bát ngát đến chân mây như những quảng cáo về món “California Cheese” trên truyền-hình địa-phương chúng ta thường thấy…


 Máy bay hạ cánh xuống phi-trường “Bluegrass” (Lexington-Kentucky) là lúc chúng tôi cảm thấy thật nhẹ nhõm khi không phải chen lấn, vật vã.  Thoải mái hơn nữa là khi lái xe về thị-trấn “Mount Sterling”.  Hai bên đường là đồi cỏ  chập chùng nối tiếp những cánh đồng tươi mát, từng đàn, từng đàn Bò tự-do thong thả, nhẩn-nha gặm cỏ hiền hòa.   Bên cạnh những con Ngựa chiến, chân dài khỏe mạnh, thân hình vạm vỡ, thỉnh thoảng vươn mình phóng như bay trong những trang-trại bạt ngàn hoang vu.
 “Blue-grass”: tên một loài cỏ có màu xanh tím rất đặc biệt.  Chỉ mọc được ở những vùng lạnh thuộc Bắc Mỹ. Giống cỏ nguyên-thủy này không có ở nước Mỹ.  Nguồn gốc của “Blue-grass” từ miền Bắc Á-Châu và Âu-Châu; ngày xưa được những người thực-dân đem đến trồng tại Hoa-Kỳ.  Cao từ 18 đến 24 inches, giống cỏ này ngủ suốt mùa đông và vươn lên trong những mùa khác; nhất là mùa mưa.
 “Bluegrass Music”: tên của loại nhạc đồng-quê “Country Music” chất phát hiền lành. Được mang đến Hoa-Kỳ bởi những người di dân từ Liên-Hiệp-Anh như: Ái-Nhĩ-Lan, Tây Phi-Châu, Tô-Cách-Lan, Welsh và Anh.  Thể hiện qua làn điệu Blues và nhạc Jazz.  Phát triển từ 1940, nhất là sau Đệ-Nhị-Thế-Chiến “World War II”.    Thời-gian đầu các nhạc-sĩ chỉ sử dụng nhạc cụ không có điện như Banjo, Accordion, kèn Harmonica.  Trải qua ba thế-hệ (Thứ I: từ 1930 đến giữa 1960.  Thứ II: từ 1960 đến 1980.  Thứ III: từ giữa 1980 đến năm 2000). “Bluegrass Music” vẫn phổ biến và được nhiều người yêu chuộng đến nay (trong đó có chúng tôi: Ban-nhạc “Chân-Quê”).
Có ba loại nhạc “Bluegrass”:
1/ Loại Cổ-Điển “Traditional Bluegrass”: thường là những làn điệu, câu hát dân-ca.
2/ Loại Tân-Nhạc Cải-Tiến “Progressive Bluegrass”: xử dụng thêm các nhạc-cụ điện tử như Guitar, Bass, Trống bên cạnh Banjo, Harmonica… Lời nhạc diễn tả trực-tiếp.  Thí-dụ:  “Vì tôi quá đam-mê đánh bài, uống rượu, bia.  một hôm vừa bước vào nhà thì bị Vợ tôi quăng hết áo quần, đồ đạc đuổi ra ngoài đường.  Tôi buồn quá lang thang trên những cánh đồng cỏ xanh.  Trời đổ mưa xuống, tôi ướt và lạnh như một con Chuột Lột.  Lúc bấy giờ tôi mới thấm-thía cái thân-phận của mình…”
3/ Loại Nhạc Đạo “Bluegrass Gospel”: thường hát trong các Nhà-Thờ và các buổi Lễ.
“Bluegrass Music” còn dùng để đệm cho những điệu Dân-Vũ “Square-Dance”. 
Sao mà tôi yêu thế miền không gian trong lành vô-tận,  yêu thế những con Bò nhai cỏ hiền lành trên nương đồng xanh ngát cỏ tươi.  Tôi tự ví mình như những con Bò ở California, chắc chắn là tôi không muốn bị giới hạn bởi một xã-hội đóng khung bằng những căn chuồng chật hẹp, vụng về.  Bó mình trong bốn bức tường câm của những văn- phòng tranh cãi hội-họp đến ngộp thở.  Không muốn hít khí ô-nhiễm bởi khói độc của xe cộ, hóa-chất nhà máy… Tôi chỉ muốn nghe tiếng gió vi-vu trên đồi cỏ non, tiếng suối trong róc rách hay tiếng nhạc đồng-quê “Bluegrass” (Country Music).  Kể cả tiếng tù-và lẫn tiếng ca, tiếng nhạc của người thổ-dân “Arboginies” đơn sơ, mộc mạc.
Chợt nhớ về đàn Bò trong trang-trại của tôi ở “Brisbane-Queensland” nước Úc; đã có lần tôi nhắc tới trong bài viết “Vùng Đất Lành Chim Đậu” (*).  Nơi mà gia-đình tôi đã chọn để tìm về nghỉ ngơi, sau những tháng ngày dài vật vã chốn thị-thành.  Thật may mắn cho loài Bò ở Úc và Kentucky.  Dù là xứ quê mùa, thôn dã, nhưng trong mắt tôi: chúng hơn xa, xa lắm những kiếp làm Bò ở California huyên náo, ồn ào, bừa bộn.
Chả thế mà Thi-Hào Nguyễn-Bỉnh-Khiêm ngày xửa, ngày xưa đã bảo rằng:
“Ta Dại Ta Tìm Nơi Vắng Vẻ.
Người Khôn, Người Đến Chốn Lao Xao”.
Xin hiểu cho rằng: Tôi xin chấp nhận làm người “Dại” chốn đồng-quê; hơn là kẻ “Khôn” nơi phố-thị “Ngựa Xe Như Nước, Áo Quần Như Nêm” nhé!
Em Bé Quê - Chân-Quê (Kentucky, ngày 14 htáng 8, năm 2009).
(*):
http://www.diamondbichngoc.com/web/index.php"option=com_content&task=view&id=60&Itemid=37

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại.
Những bà mẹ Việt xưa nay rất chơn chất thật thà, rất đơn sơ giản dị cả đời lo cho chồng con quên cả thân mình. Sử Việt nghìn năm đương đầu với giặc Tàu, trăm năm chống giặc Tây. Những bà mẹ Việt bao lần âm thầm gạt lệ tiễn chồng con ra trận, người đi rất ít quay về. Những bà mẹ âm thầm ôm nỗi đau, nỗi nhớ thương da diết.
Trước công luận, Eisenhower lập luận là cuộc chiến không còn nằm trong khuôn khổ chống thực dân mà mang một hình thức chiến tranh ủy nhiệm để chống phong trào Cộng Sản đang đe doạ khắp thế giới. Dân chúng cần nhận chân ra vấn đề bản chất của Việt Minh là Cộng Sản và chỉ nhân danh đấu tranh giành độc lập cho Việt Nam; quan trọng nhất là phải xem ông Hồ chí Minh là một cánh tay nối dài của Liên Xô. Đó là lý do cộng đồng quốc tế cần phải tiếp tục hỗ trợ cho Pháp chiến đấu.
Dù vẫn còn tại thế e Trúc Phương cũng không có cơ hội để dự buổi toạ đàm (“Sự Trở Lại Của Văn Học Đô Thị Miền Nam”) vào ngày 19 tháng 4 vừa qua. Ban Tổ Chức làm sao gửi thiệp mời đến một kẻ vô gia cư, sống ở đầu đường xó chợ được chớ? Mà lỡ có được ai quen biết nhắn tin về các buổi hội thảo (tọa đàm về văn học nghệ thuật miền Nam trước 1975) chăng nữa, chưa chắc ông Nguyễn Thế Kỷ – Chủ Tịch Hội Đồng Lý Luận, Phê Bình Văn Học, Nghệ Thuật – đã đồng ý cho phép Trúc Phương đến tham dự với đôi dép nhựa dưới chân. Tâm địa thì ác độc, lòng dạ thì hẹp hòi (chắc chỉ nhỏ như sợi chỉ hoặc cỡ cây tăm là hết cỡ) mà tính chuyện hoà hợp hay hoà giải thì hoà được với ai, và huề sao được chớ!
Lời người dịch: Trong bài này, Joseph S. Nye không đưa ra một kịch bản tồi tệ nhất khi Hoa Kỳ và Trung Quốc không còn kiềm chế lý trí trong việc giải quyết các tranh chấp hiện nay: chiến tranh nguyên tử có thể xảy ra cho nhân loại. Với 8000 đầu đạn hạt nhân của Nga, khoảng 270 của Trung Quốc, với 7000 của Mỹ, việc xung đột hai nước, nếu không có giải pháp, sẽ là nghiêm trọng hơn thời Chiến tranh Lạnh.
Kính thưa mẹ, Cứ mỗi tháng 5 về, nước Mỹ dành ngày Chủ Nhật của tuần đầu tiên làm Ngày của Mẹ (Mother's Day), ngày để tôn vinh tất cả những người Mẹ, những người đã mang nặng đẻ đau, suốt đời thầm lặng chịu thương, chịu khó và chịu khổ để nuôi những đứa con lớn khôn thành người.
Khoảng 4.500 người đã được phỏng vấn, trong đó có khoảng 700 người gốc Á. 49% những người được hỏi có nguồn gốc châu Á đã từng trải qua sự phân biệt chủng tộc trong đại dịch. Trong 62 phần trăm các trường hợp, đó là các cuộc tấn công bằng lời nói. Tuy nhiên, 11% cũng bị bạo hành thể xác (koerperliche Gewalt) như khạc nhổ, xô đẩy hoặc xịt (phun) thuốc khử trùng.
Nguyệt Quỳnh: Anh còn điều gì khác muốn chia sẻ thêm? Trịnh Bá Phương: Trong cuộc đấu tranh giữ đất, nhóm chúng tôi đã tham gia các phong trào khác như bảo vệ cây xanh, bảo vệ môi trường, tham gia biểu tình đòi tự do cho các nhà yêu nước, tham gia các phiên toà xét xử người yêu nước bị nhà nước cộng sản bắt giam tuỳ tiện. Và hướng về biển đông, chống sự bành trướng của Bắc Kinh khi đã cướp Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam! Và mới đây là phản đối bè lũ bán nước đã đưa ra dự luật đặc khu và dự luật an ninh mạng.
Có một câu thần chú mới mà các nhân viên FBI đã khuyên tất cả chúng ta phải học thuộc và nên áp dụng trong thời đại này. Thời đại của cao trào xả súng đang diễn ra khắp nơi ở Hoa Kỳ. Xin giới thiệu cùng bạn đọc một bài viết hữu ích của nữ ký giả Alaa Elassar của đài CNN đang được đăng tải trên liên mạng. Cô đã nêu ra những lời khuyên rất cần thiết cho chúng ta, căn bản dựa trên những video clips huấn luyện và đào tạo nhân viên của FBI.
Since I arrived in the United States in “Black April” of 1975 (the Fall of Saigon) and had been resettled in Oklahoma City to date, I have had two opportunities to go back to schools. The first one I studied at Oklahoma City University (OCU) for 5 years and received my degree in 1981. Having to work during day time, I could only go to school in the evening.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.