Hôm nay,  

Những Con Bò Hiền Lành Nhai Cỏ

18/08/200900:00:00(Xem: 5652)

NHỮNG CON BÒ HIỀN LÀNH NHAI CỎ
Chân-Quê

Tác giả Chân Quê cũng là nhạc sĩ/ca sĩ Diamond Bích Ngọc. (hình hồ sơ)
Lần nào cũng thế.  Từ Los Angeles đến Kentucky, chúng tôi phải chuyển máy bay ở thành-phố Chicago.  Đây có thể nói là phi-trường rộng lớn nhất nước Mỹ.  Các bà, các cô nào chưa kinh-nghiệm đi xa, mang giầy cao gót là chỉ có nước cởi giầy chạy chân trần từ cổng “gate” này qua cổng kia mới kịp chuyến bay.
Tôi thấy ai ai cũng khó chịu, bực mình khi phải di chuyển bằng máy bay, nhất là ở phi-trường LAX.   Từ việc xếp hàng hơn hai tiếng đồng hồ mới đến lượt mình làm thủ-tục “Check-in” để lấy vé “Boarding Pass”.  Tất cả hành-khách phải làm việc với máy “Computer”. Các hãng hàng-không cắt giảm hầu hết nhân-viên phục-vụ.  Ai không biết tiếng Anh và không người hướng-dẫn thì coi như “Lúa!”... Trễ chuyến bay là thường. 
Nếu có va-li hoặc thùng hàng gửi theo máy bay mà đến bấm máy trễ 20 phút ấn-định là tự động “Computer” từ chối không nhận gửi hành-lý của quý vị.  Chẳng lẽ bỏ hết để đi tay không"  Thế là khách phải chạy sang một quầy khác gọi là “Special Check-in” xếp hàng lại từ đầu.  Hãng hàng-không sẽ bắt khách đóng phạt (trên dưới 100US) để chuyển sang chuyến bay khác (nếu có trong ngày). 
Thêm một điều nữa rất là “Tricky” (Mánh Lới) của các hãng máy bay tại Mỹ.  Đó là trước khi “Boarding Pass” được in ra.  Phần quan trọng mà khách dễ bị nhầm lẫn sau những xác định về họ, tên, số chuyến bay… là câu hỏi khách có muốn “Upgrade” (Nâng cấp) lên ghế “First-class” (hạng Sang) hay không"  Như những cách trả lời trước, máy hiện sẵn lên phần được tô đậm trong khung màu vàng là: “Accepted” (Đồng Ý) để khách dễ tiện tay bấm vào. Nếu vì vội và không biết  từ  chối: “Not Accepted” với máy Computer,  thì ngay lập tức “Credit Card” của khách sẽ bị hãng máy bay rút tiền ra (có thể từ vài trăm đến vài ngàn đô Mỹ), tùy theo đường bay gần hay xa để thanh-toán cho việc nâng cấp chỗ ngồi hoàn toàn hợp tình, hợp lý này.  Nói chung, đó là những đường lối của các hãng hàng-không Hoa-Kỳ trong thời buổi “gạo châu củi quế”,  nhằm moi thêm tiền túi từ khách du-lịch. 
Khi xếp hàng vào khu-vực “Check Point” (kiểm soát hành-lý vì lý-do an-ninh sau biến cố 11 tháng 9) lại phải đợi, phiền nhất là việc cởi giầy, cởi áo choàng, dây nịt lưng. Máy Laptop nếu có mang theo phải lấy ra, không được để trong túi sách tay, không được mang theo bình nước uống hoặc những vật dụng cần thiết cá nhân bằng chất lỏng quá 4oz.  Nếu bị nghi ngờ thì khách sẽ bị xét, khám bằng máy dò người từ trên xuống dưới, không sót một chỗ nào.
Tính ra, khách phải có mặt ở phi-trường trước giờ  máy bay “Boarding” là 3 tiếng (cho đường bay nội-địa) để xếp hàng thì mới mong kịp mọi thủ-tục.  Còn bay đi nước ngoài  “International” thì phải dự trù là 4 tiếng.
Xem vậy, mà những hãng máy bay đi về các nước Á-Châu vẫn còn nhiều nhân-viên phục-vụ tận tình ở các quầy vé, khách không phải dùng đến “Computer” (nói chuyện với máy).  Rất tiếc, không có đường bay nội-địa Hoa-Kỳ của các hãng này.
Chưa kể đến việc “vật lộn” với “Traffic” (Xe-Cộ) trên các Freeway (Xa-Lộ) khi rời nhà đến phi-trường cũng là vấn đề nan-giải cho cư-dân sống ở California.  Tôi thường nói đùa với bạn bè rằng: mỗi lần leo lên “Con Ngựa Sắt” cầm tay lái, tôi thấy mình như Trưng-Trắc, Trưng-Nhị chuẩn bị ra trận đánh nhau với giặc Tô-Định, một tay lái xe, tay kia bấm qua lại liên tục hai đài phát thanh: 980AM (KFWB) và 1070AM (KNX), thay nhau 5 phút là có tin tức (Breaking News) và tường trình về tai-nạn lưu-thông.  Nếu chẳng may đường mình sắp tới có “rượt bắt nhau giữa cảnh-sát và tội-phạm” (là chuyện cơm bữa ở Hoa-Kỳ) thì phải bấm ngay máy GPS (Navigator) để chỉ đi đường bên trong cho kịp giờ, bằng không sẽ “ngồi chơi, xơi nước” trong xe từ hai tiếng trở lên…
Ôi! Sao mà vất vả, sao mà long-đong, lận đận cho người Cali là thế đấy!...  Bỗng dưng liên tưởng đến những con Bò ăn cỏ úa ở California.  Tôi đã đi thăm những nông trại nuôi Bò ở đây.  Sao mà tội nghiệp, sao mà thảm thương khi chúng suốt ngày bị nhốt trong những căn chuồng gỗ hạn hẹp, một diện tích không đủ để quay mình từ trái sang phải.  Chỉ được nhìn thẳng ra phía trước, chúi đầu vào máng để ăn rơm, ăn cỏ.  Đến giờ,  chờ người ta vắt hết sữa tươi hoặc đến ngày bị giết đi làm thịt  “Filet Mignon,  Steak, Veal…”  Chắc hẳn trong tâm tư của những con Bò Cali đều mơ ước được tự-do thênh thang trên những cánh đồng xanh,  Thiên-Đàng cỏ cây, bầu Trời rộng mở bát ngát đến chân mây như những quảng cáo về món “California Cheese” trên truyền-hình địa-phương chúng ta thường thấy…


 Máy bay hạ cánh xuống phi-trường “Bluegrass” (Lexington-Kentucky) là lúc chúng tôi cảm thấy thật nhẹ nhõm khi không phải chen lấn, vật vã.  Thoải mái hơn nữa là khi lái xe về thị-trấn “Mount Sterling”.  Hai bên đường là đồi cỏ  chập chùng nối tiếp những cánh đồng tươi mát, từng đàn, từng đàn Bò tự-do thong thả, nhẩn-nha gặm cỏ hiền hòa.   Bên cạnh những con Ngựa chiến, chân dài khỏe mạnh, thân hình vạm vỡ, thỉnh thoảng vươn mình phóng như bay trong những trang-trại bạt ngàn hoang vu.
 “Blue-grass”: tên một loài cỏ có màu xanh tím rất đặc biệt.  Chỉ mọc được ở những vùng lạnh thuộc Bắc Mỹ. Giống cỏ nguyên-thủy này không có ở nước Mỹ.  Nguồn gốc của “Blue-grass” từ miền Bắc Á-Châu và Âu-Châu; ngày xưa được những người thực-dân đem đến trồng tại Hoa-Kỳ.  Cao từ 18 đến 24 inches, giống cỏ này ngủ suốt mùa đông và vươn lên trong những mùa khác; nhất là mùa mưa.
 “Bluegrass Music”: tên của loại nhạc đồng-quê “Country Music” chất phát hiền lành. Được mang đến Hoa-Kỳ bởi những người di dân từ Liên-Hiệp-Anh như: Ái-Nhĩ-Lan, Tây Phi-Châu, Tô-Cách-Lan, Welsh và Anh.  Thể hiện qua làn điệu Blues và nhạc Jazz.  Phát triển từ 1940, nhất là sau Đệ-Nhị-Thế-Chiến “World War II”.    Thời-gian đầu các nhạc-sĩ chỉ sử dụng nhạc cụ không có điện như Banjo, Accordion, kèn Harmonica.  Trải qua ba thế-hệ (Thứ I: từ 1930 đến giữa 1960.  Thứ II: từ 1960 đến 1980.  Thứ III: từ giữa 1980 đến năm 2000). “Bluegrass Music” vẫn phổ biến và được nhiều người yêu chuộng đến nay (trong đó có chúng tôi: Ban-nhạc “Chân-Quê”).
Có ba loại nhạc “Bluegrass”:
1/ Loại Cổ-Điển “Traditional Bluegrass”: thường là những làn điệu, câu hát dân-ca.
2/ Loại Tân-Nhạc Cải-Tiến “Progressive Bluegrass”: xử dụng thêm các nhạc-cụ điện tử như Guitar, Bass, Trống bên cạnh Banjo, Harmonica… Lời nhạc diễn tả trực-tiếp.  Thí-dụ:  “Vì tôi quá đam-mê đánh bài, uống rượu, bia.  một hôm vừa bước vào nhà thì bị Vợ tôi quăng hết áo quần, đồ đạc đuổi ra ngoài đường.  Tôi buồn quá lang thang trên những cánh đồng cỏ xanh.  Trời đổ mưa xuống, tôi ướt và lạnh như một con Chuột Lột.  Lúc bấy giờ tôi mới thấm-thía cái thân-phận của mình…”
3/ Loại Nhạc Đạo “Bluegrass Gospel”: thường hát trong các Nhà-Thờ và các buổi Lễ.
“Bluegrass Music” còn dùng để đệm cho những điệu Dân-Vũ “Square-Dance”. 
Sao mà tôi yêu thế miền không gian trong lành vô-tận,  yêu thế những con Bò nhai cỏ hiền lành trên nương đồng xanh ngát cỏ tươi.  Tôi tự ví mình như những con Bò ở California, chắc chắn là tôi không muốn bị giới hạn bởi một xã-hội đóng khung bằng những căn chuồng chật hẹp, vụng về.  Bó mình trong bốn bức tường câm của những văn- phòng tranh cãi hội-họp đến ngộp thở.  Không muốn hít khí ô-nhiễm bởi khói độc của xe cộ, hóa-chất nhà máy… Tôi chỉ muốn nghe tiếng gió vi-vu trên đồi cỏ non, tiếng suối trong róc rách hay tiếng nhạc đồng-quê “Bluegrass” (Country Music).  Kể cả tiếng tù-và lẫn tiếng ca, tiếng nhạc của người thổ-dân “Arboginies” đơn sơ, mộc mạc.
Chợt nhớ về đàn Bò trong trang-trại của tôi ở “Brisbane-Queensland” nước Úc; đã có lần tôi nhắc tới trong bài viết “Vùng Đất Lành Chim Đậu” (*).  Nơi mà gia-đình tôi đã chọn để tìm về nghỉ ngơi, sau những tháng ngày dài vật vã chốn thị-thành.  Thật may mắn cho loài Bò ở Úc và Kentucky.  Dù là xứ quê mùa, thôn dã, nhưng trong mắt tôi: chúng hơn xa, xa lắm những kiếp làm Bò ở California huyên náo, ồn ào, bừa bộn.
Chả thế mà Thi-Hào Nguyễn-Bỉnh-Khiêm ngày xửa, ngày xưa đã bảo rằng:
“Ta Dại Ta Tìm Nơi Vắng Vẻ.
Người Khôn, Người Đến Chốn Lao Xao”.
Xin hiểu cho rằng: Tôi xin chấp nhận làm người “Dại” chốn đồng-quê; hơn là kẻ “Khôn” nơi phố-thị “Ngựa Xe Như Nước, Áo Quần Như Nêm” nhé!
Em Bé Quê - Chân-Quê (Kentucky, ngày 14 htáng 8, năm 2009).
(*):
http://www.diamondbichngoc.com/web/index.php"option=com_content&task=view&id=60&Itemid=37

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Không ai biết chắc khi nào một đế chế sẽ sụp đổ. Chẳng ai có thể xác định chính xác thời điểm Đế chế La Mã, Bồ Đào Nha, Ottoman hay Anh kết thúc. Trong bài thơ "Waiting for the Barbarians", nhà thơ Hy lạp Constantine P. Cavafy nhiều lần khẳng định rằng những kẻ man rợ sẽ đến hôm nay. Người ta chờ đợi, như thể đây là chuyện thường nhật như việc một công ty sẽ phá sản, hay một buổi lễ ra trường vậy. Nhưng một đế chế thì sao? Liệu vào thời của mình, nhà thơ Hy Lạp Cavafy có thuộc về một đế chế nào đáng để gọi là đế chế không?
Tôi hoàn toàn (và tuyệt đối) không có năng khiếu hay tham vọng gì ráo trong lãnh vực thơ văn/thi phú. Suốt đời chỉ ước mong sao có sách báo để đọc, để thưởng thức những lời hay ý đẹp của giới văn nhân thi sỹ, là vui thích lắm rồi. Sở thích, cùng niềm vui, tuy giản dị thế thôi nhưng đôi lúc tôi vẫn bị lôi thôi vì những câu cú (vô cùng) tối nghĩa:
Tệ nạn “dưới đẩy lên, trên đùn xuống” và “vô trách nhiệm” không mới trong cán bộ, đảng viên CSVN, nhưng số người “sáng vác ô đi tối vác về” vẫn khơi khơi trong hệ thống cầm quyền mới là điều lạ. Tổng Bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng từng nói:“Ai không làm thì đứng sang một bên cho người khác làm”, nhưng không ai muốn về vườn vì chứng bệnh nan y “tham quyền cố vị” đã có trong máu thịt Đảng...
Đảng CSVN đang bối rối về câu hỏi: Tại sao phải kiên định Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh để xây dựng đất nước? Lý do đơn giản, vì đảng sợ “dân chủ”, nhát “tự do” và lo phải đối phó với tình trạng “tự diễn biến, tự chuyển hóa” trong nội bộ đảng, đe dọa sự sống còn của chế độ...
BBC ái ngại loan tin: “Hôm 8/6, Đài Truyền hình Việt Nam (VTV) đã phát một video (‘Thông tin xuyên tạc ẩn tu của ông Thích Minh Tuệ’) có độ dài 3 phút 40 giây … Sau khi phóng sự được đăng tải trên các trang báo, cũng như các trang mạng xã hội, có không ít người nghi ngờ về độ chân thực của video”.
Hội nghị thượng đỉnh về hoà bình cho Ukraine tại Bürgenstock, Thụy Sĩ vào ngày 15 và 16 tháng 6 năm 2024 được coi là một thành công khiêm nhường cho Ukraine. 80 nước đã lên tiếng ủng hộ mạnh mẽ cho chính nghĩa đấu tranh của Ukraine, nhưng tiếp tục phát huy thành quả này sẽ là không chắc chắn.
Cảnh người Mỹ tranh cãi và dọa dẫm kiện tụng liên quan đến “Thập giới” lại làm tôi nghĩ đến “Thập cửu giới” – tức “Mười chín điều đảng viên không được làm” trên đất Việt. Trên phương diện sử học thì “Thập giới”, hay “Mười điều răn”, chính là bộ luật hình sự đầu tiên của nhân loại. Theo Cựu ước thì bộ luật này được Thượng Đế ban cho Nhà tiên tri Moses trên đỉnh núi Sinai để thiết lập trật tự cho cộng đồng Do Thái. Cũng trên phương diện sử học thì Cựu ước chính là một “đại tự sự” – một “câu chuyện lớn” tương tự câu chuyện về Bốn ngàn năm văn hiến hay con Rồng cháu Tiên của chúng ta v.v.. – với ý hướng tạo một bản sắc chung để kết hợp các bộ lạc Do Thái lại với nhau.
Tôi quen Đinh Quang Anh Thái đã lâu, lâu tới cỡ không còn biết là mình đã gặp gỡ y vào cái thuở xa xưa nào nữa. Dù không mấy khi có dịp “giao lưu” (hay “tương tác”) nhưng tôi vẫn nghe thằng chả ra rả hàng ngày, về đủ thứ chuyện trên trời/biển – ròng rã suốt từ thế kỷ này, qua đến thế kỷ kia – và hoàn toàn chưa thấy có dấu hiệu gì là gã sẽ (hay sắp) tắt đài trong tương lai gần cả. Nghề của chàng mà. Tắt tiếng là (dám) treo niêu luôn, chớ đâu phải chuyện chơi. Chỉ có điều hơi bất ngờ là đương sự không chỉ nói nhiều mà viết cũng nhiều không kém. Hết xuất bản Ký 1, Ký 2, rồi tới Ký 3. Nay mai (không chừng) sẽ có Ký 4 và Ký 5 luôn nữa.
Đảng CSVN tiếp tục cãi chầy cãi cối về các quyền tự do tôn giáo, tự do tư tưởng, tự do báo chí, tự do lập hội và tự do biểu tình. Tất cả những quyền này đã được quy định trong Hiến pháp 2013, nhưng khi thi hành thì lại nại cớ “theo pháp luật quy định” với những điều kiện khe khắt để can thiệp thô bạo...
Việc tòa án New York sẽ công bố mức án của Donald Trump vào ngày 11 tháng 7 năm 2024 và kết quả của cuộc bầu cử tổng thống vào ngày 5 tháng 11 năm 2024 là hai diễn biến nội chính trọng đại của nước Mỹ, nhưng cũng sẽ là thách thức mới dành cho các nước khắp thế giới. Nhiều nước đang quan tâm, theo dõi và chuẩn bị tìm cách đối phó, trong đó có cả châu Âu.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.