Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Một Ngày, Không Như Mọi Ngày

20/06/200900:00:00(Xem: 4727)
MỘT NGÀY, KHÔNG NHƯ MỌI NGÀY
Huệ Trân
Vâng,
Một ngày không như mọi ngày.
Đó là ngày 16 Tháng 6 năm 2009 ngày chính thức khai trường hạ năm 2009 tại Phật Học Viện Quốc Tế, tỉnh North Hills, miền Nam California Hoa Kỳ, nơi được nhận trách nhiệm tổ chức An Cư Kiết Hạ.
Từ nhiều tuần lễ trước, khuôn viên PHVQT đã rộn rã với những chuyến xe tới lui, chở vật dụng, nhu yếu phẩm chuẩn bị cho mười ngày nhập hạ. Và hôm qua, khắp các ngả đường dẫn đến địa chỉ 9250 Columbus Ave, North Hills đã tràn ngập các tà áo lam, áo nâu, hoan hỷ chờ đón Chư Tôn Đức Tăng Ni từ khắp năm châu về nhập hạ. Buổi Cung An Chức Sự tối 15 tháng 6, 09 đã được Chư Tôn Đức hoan hỷ và nhanh chóng thông qua với thành phần chức sự đầy hùng lực:
Chứng minh:
H.T.Thích Minh Tâm, H.T. Thích Hạnh Đạo, H.T. Thích Chơn Thành, H.T. Thích Phước Thuận, H.T. Thích Nguyên Trí, H.T. Thích Tín Nghĩa.
Thiền chủ: H.T. Thích Thắng Hoan.
Phó Thiền Chủ: H.T. Trí Chơn.
Tuyên Luật Sư: H.T. Thích Đổng Tuyên
Giáo thọ: H.T. Thích Nguyên An.
Phụ tá giáo thọ cho Tăng Ni và thuyết giảng Cư Sĩ Phật Tử: TT Thích Nguyên Siêu
Hóa chủ: ĐĐ Thích Minh Chí
Thư ký: TT Thích Nhựt Huệ
Phụ tá thư ký: ĐĐ Thích Quảng Định
Xướng ngôn viên điều hợp: TT Thích Nhật Trí
Cùng tất cả các tiểu ban.
Ánh dương ló rạng sáng ngày 16 tháng 6 năm 2009 đã chính thức bắt đầu khóa An Cư Kiết Hạ lần thứ tám trong nghi thức Kiết Giới thập phần trang nghiêm và hùng tráng. Chánh điện ngập sắc y vàng với quý Chư Đại Lão Hòa Thượng nghiêm túc ngồi giữa, hai hàng Tăng Ni hai bên, đối diện nhau. Chuông trống Bát Nhã trầm hùng đã tiếp đón 156 vị, gồm mười vị Hòa Thượng cùng Chư Thượng Tọa, Đại Đức Tăng Ni,  Thức Xoa Ma Na, Sadi, Sadini.
Chương trình thời khóa đã bắt đầu ngay lúc 9g30 với phần “Thảo luận Phật pháp”do vị Hòa Thượng đến từ rất xa. Đó là HT Thích Minh Tâm, viện chủ chùa Khánh Anh, Pháp quốc và cũng là chủ tịch HĐĐHGHPGVNTN Âu Châu, chánh văn phòng, văn phòng điều hợp GHPGVNTNLC. Ngài nói về Phật sự quan trọng là xây dựng Tăng gìa, phải được đào tạo với giới luật và kỷ cương căn bản, rồi mới có thể tuỳ môi trường và hòan cảnh mà uyển chuyển.
Phần thảo luận cũng đề cập tới ngày Về Nguồn Hiệp Kỵ Lịch Đại Tổ Sư mang danh xưng thể hiện tinh thần Á Đông từ thuở khai thiên lập địa là luôn nhớ về nguồn cội, là ăn trái nhớ kẻ trồng cây.
Với đời-thường, ai không có tổ tiên, ông bà, cha mẹ" Tưởng nhớ tiền nhân không là nhớ về nguồn cội mình ư"
Với nghĩa-đạo, ai không có thầy, có tổ" Tưởng nhớ thầy, tổ, không là nhớ về nguồn cội, nhớ về ân sư, về môn phái đã khai mở cho mình cơ duyên lớn nhất của kiếp nhân sinh là được khoác áo Như Lai khóac, đi đường Như Lai đi, làm hạnh Như Lai làm,  nguyện lời Như Lai nguyện ư". Được nhận ân sâu như vậy, đệ tử cùng nhau hiệp kỵ nhớ về  Thầy Tổ không là Về Nguồn ư"
Lời giảng giải của Hòa Thượng viện chủ chùa Khánh Anh đã làm ấm lòng quý Thầy hiện diện. Giữa không khí cảm động và tràng đầy đạo vị đó, Thượng Tọa điều hợp chương trình đã cất giọng hào sảng, trầm ấm, đọc “Bức tâm thư gửi tăng sinh Huế” của Thầy Tuệ Sĩ nhắn gưỉ và trấn an các con Thầy trong cơn bão tố. Phút giây này, hoàn cảnh này, môi trường này, đệ tử của Thầy đang chuyên chở lời Thầy năm xưa, làm thổn thức bao trái tim hiện diện ở giảng đường, niềm thổn thức rạt rào, tưởng chừng như nức nở qua tình thương bao la mà Thầy luôn gưỉ tới cho các con dưới mọi hình thức:

“ … Nhiều người trong các con không biết đến Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất là gì; đã làm gì và cống hiến những gì cho sự nghiệp văn hóa, giáo dục, hòa bình dân tộc, trong những giai đoạn hiểm nghèo của lịch sử dân tộc và đạo pháp của đất nước. Một qúa khứ chỉ mới như ngày hôm qua, di sản vẫn còn đó nhưng đã bị chối bỏ một cách vội vàng. Di sản được tích lũy ròng rã hằng thế kỷ, bằng bao tâm tư, bao khổ lụy đau thương của biết bao Tăng, Ni, Phật tử. Nhưng sống hay chết, vinh hay nhục không làm dao động tâm tư của những ai biết sống và chết xứng đáng với phẩm cách con người, không hổ thẹn với phẩm hạnh cao qúy của bậc xuất gia, khi cất bước ra đi là hướng đến phương trời cao rộng….Nhẫn nhịn đời nhưng không để cho quyền lực đen tối của đời sai sử. Tùy thuận thế gian nhưng không tự đánh chìm trong dòng xoáy ô trược của thế gian. Các con hãy tự rèn luyện cho mình một tín tâm bất hoại, nỗ lực tự huân tập trí tuệ bằng văn, tư, tu để nhin rõ sự tướng chân, ngụy …. Cầu mong các con có đủ dũng mãnh để đi bằng đôi chân của mình, nhìn bằng đôi mắt của mình, tự xác định hướng đi cho chính mình. Thầy sẽ là người bạn đồng hành của các con trên đoạn đời bóng xế của đời mình.” (*)
Giọng vị điều hợp chương trình đã dứt mà âm vang lời Thầy qua bức tâm thư vẫn quyện chặt không khí giảng đường. Ơn Thầy, ngay gần đây, ngay đời này chúng con còn không biết lấy chi trả đủ; huống chi ơn Tổ bao đời, nay cùng nhau hiệp lại, cùng ôn lời dạy của ân sư, cùng tìm về nguồn cội, lẽ ra, phải là việc cần làm, đáng làm từ lâu; nhưng hoàn cảnh tha hương mỗi đứa con mỗi ngả, nay mới tạm ổn định để cùng nhau ngồi lại.
Tan buổi giảng, cá nhân con không thể không đứng chờ ngoài hành lang để qùy xuống đảnh lễ vị Thượng Tọa đã vừa truyền đạt lời Thầy năm xưa, cho chúng con cảm nhận rõ ràng Thầy luôn có mặt với chúng con. Nhận một lạy bất ngờ, vị Thượng Tọa chỉ thoáng ngạc nhiên, nhưng rồi hiểu ngay. Thầy nhìn con, mỉm cười, rồi cùng chắp tay, ngước lên bầu trời cao. Một áng mây trắng đang bềnh bồng trên đó … “Ai đem quán trọ mà ngăn nẻo về!” (*)
Buổi chiều của ngày đầu khóa An Cư Kiết Hạ, chánh điện lại trang nghiêm vàng rực sắc áo Như Lai, cùng khai kinh Đại Thông Phương Quảng Sám Hối Diệt Tội Trang Nghiêm Thành Phật.
Một trăm năm mươi sáu trưởng tử Như Lai đã đến từ nhiều tự viện khắp năm châu, tuân lời Phật dạy, nghiêm túc giữ gìn truyền thống đẹp đẽ của tinh thần An Cư Kiết Hạ, chính là hình ảnh muôn sông ngàn suối đổ về nguồn, cùng vun bồi và soi sáng Bản Thể Tăng Gìa.
Mùa An Cư Kiết Hạ tại Phật Học Viện Quốc Tế năm 2009 mới khởi sự ngày đầu. Thời khóa những ngày kế tiếp đều thức chúng từ 4 giờ rưỡi sáng và chuông báo chỉ tịnh lúc 10 giờ tối. Suốt thời gian hạ, Chư Tôn Đức Tăng Ni và Phật tử tham dự đồng truyền năng lượng chánh pháp, chánh niệm qua rất nhiều buổi thuyết giảng, pháp đàm, tụng kinh, niệm Phật, kinh hành …
Gần hai mươi sáu thế kỷ, qua bao thăng trầm, đổ vỡ, tang thương giữa ngũ trược ác thế, dòng suối từ của Đấng Từ Phụ vẫn luân lưu tuôn chảy vì những trưởng tử Như Lai từng hứng chiụ bát phong chính là hình ảnh những cây xanh trên triền núi. Những hình ảnh đó không phải là ngạo nghễ thách thức bão giông, mà là sự an nhiên trực diện trước mọi đổi thay nghiệt ngã.
Đó là sức mạnh của sự im lặng hùng tráng, là nội lực tiềm ẩn khởi từ tinh thần Bi Trí Dũng.
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Huệ Trân
Tháng 6/ 2009, Trường Hạ Phật Học Viện Quốc Tế
(*) Thầy Tuệ Sỹ      

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Liên quan đến cuộc bầu cử Quốc Hội Đức 2021 trước đây tôi đã giới thiệu lần lượt ba ứng cử viên: Scholz của SPD, Laschet (CDU) và Baerbock (Xanh). Nhưng trong những tháng qua có khá nhiều tin giật gân nên để rộng đường dư luận tôi lại mạn phép ghi ra vài điểm chính bằng Việt ngữ từ vài tin tức liên quan đến cuộc bầu cử 2021 được truyền thông và báo chí Đức loan tải.
Năm 17 tuổi, đang khi học thi tú tài, tôi bỗng nhiên bị suyễn. Căn bệnh này – vào cuối thế kỷ trước, ở miền Nam – vẫn bị coi là loại nan y, vô phương chữa trị. Từ đó, thỉnh thoảng, tôi lại phải trải qua vài ba cơn suyễn thập tử nhất sinh. Những lúc ngồi (hay nằm) thoi thóp tôi mới ý thức được rằng sinh mệnh của chúng ta mong manh lắm, và chỉ cần được hít thở bình thường thôi cũng đã là một điều hạnh phúc lắm rồi. If you can't breathe, nothing else matters!
Một người không có trí nhớ, hoặc mất trí nhớ, cuộc đời người ấy sẽ ra sao? Giả thiết người ấy là ta, cuộc đời ta sẽ như thế nào? Ai cũng có thể tự đặt câu hỏi như vậy và tự cảm nghiệm về ý nghĩa của câu hỏi ấy. Sinh hoạt của một người, trong từng giây phút, không thể không có trí nhớ. Cho đến một sinh vật hạ đẳng mà chúng ta có thể biết, cũng không thể tồn tại nếu nó không có trí nhớ. Trí nhớ, Sanskrit nói là smṛti, Pāli nói là sati, và từ Hán tương đương là niệm, cũng gọi là ức niệm, tùy niệm. Nói theo ngôn ngữ thường dùng hiện đại, niệm là ký ức. Đó là khả năng ghi nhớ những gì đã xảy ra, thậm chí trong thời gian ngắn nhất, một sát-na, mà ý thức thô phù của ta không thể đo được.
Ba mươi năm trước tôi là thành viên hội đồng quản trị của một cơ quan xã hội giúp người tị nạn trong khu vực phía đông Vịnh San Francisco (East Bay) nên khi đó đã có dịp tiếp xúc với người tị nạn Afghan. Nhiều người Afghan đã đến Mỹ theo diện tị nạn cộng sản sau khi Hồng quân Liên Xô xâm chiếm đất nước của họ và cũng có người tị nạn vì bị chính quyền Taliban đàn áp. Người Afghan là nạn nhân của hai chế độ khác nhau trên quê hương, chế độ cộng sản và chế độ Hồi giáo cực đoan.
Bà Merkel là một người đàn bà giản dị và khiêm tốn, nhưng nhiều đối thủ chính trị lại rất nể trọng bà, họ đã truyền cho nhau một kinh nghiệm quý báu là “Không bao giờ được đánh giá thấp bà Merkel”.
Hai cụm từ trọng cung (supply-side) và trọng cầu (demand-side) thường dùng cho chính sách kinh tế trong nước Mỹ (đảng Cộng Hòa trọng cung, Dân Chủ trọng cầu) nhưng đồng thời cũng thể hiện hai mô hình phát triển của Hoa Kỳ (trọng cầu) và Trung Quốc (trọng cung). Bài viết này sẽ tìm hiểu cả hai trường hợp. Trọng cung là chủ trương kinh tế của đảng Cộng Hoà từ thời Tổng Thống Ronald Reagan nhằm cắt giảm thuế má để khuyến khích người có tiền tăng gia đầu tư sản xuất. Mức cung tăng (sản xuất tăng) vừa hạ thấp giá cả hàng hóa và dịch vụ lại tạo thêm công ăn việc làm mới. Nhờ vậy mức cầu theo đó cũng tăng giúp cho kinh tế phát triển để mang lại lợi ích cho mọi thành phần trong xã hội. Giảm thuế lại thêm đồng nghĩa với hạn chế vai trò của nhà nước, tức là thu nhỏ khu vực công mà phát huy khu vực tư.
Gần đây, chỉ một tấm ảnh của nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ – Nicole Gee – ôm em bé người Afghan với thái độ đầy thương cảm thì nhiều cơ quan truyền thông quốc tế đều phổ biến và ca ngợi! Nhân loại chỉ tôn trọng sự thật, trân quý những tâm hồn cao thượng và những trái tim biết rung động vì tình người – như nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ, Nicole Gee – chứ nhân loại không bao giờ thán phục hoặc ca ngợi sự tàn ác, dã man, như những gì người csVN đã và đang áp đặt lên thân phận người Việt Nam!
Tôi vừa mới nghe ông Trần Văn Chánh phàn nàn: “Cũng như các hội nghề nghiệp khác, chưa từng thấy Hội nhà giáo Việt Nam, giới giáo chức đại học có một lời tuyên bố hay kiến nghị tập thể gì liên quan những vấn đề quốc kế dân sinh hệ trọng; thậm chí nhiều lần Trung Quốc lấn hiếp Việt Nam ở Biển Đông trong khoảng chục năm gần đây cũng thấy họ im phăng phắc, thủ khẩu như bình…”
Thế giới chưa an toàn và sẽ không an toàn chừng nào các lực lượng khủng bố trên thế giới vẫn còn tồn tại, một nhà báo, cựu phóng viên đài VOA từ Washington D.C. nói với BBC News Tiếng Việt hôm thứ Năm. Sự kiện nước Mỹ bị tấn công vào ngày 11 tháng 09 năm 2001 đã thức tỉnh thế giới về một chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo cực đoan đang tồn tại trong lòng các nước Trung Đông. Giờ đây, sau 20 năm, liệu người Mỹ có cảm thấy an toàn hơn hay họ vẫn lo sợ về một cuộc tấn công khủng bố khác trên đất nước Hoa Kỳ hay nhằm vào công dân Mỹ ở nước ngoài.
Vào ngày 11 tháng 9 năm 2001, những kẻ khủng bố Hồi giáo thuộc tổ chức mạng lưới Al-Qaida đã dùng bốn phi cơ dân sự làm thành một loại vũ khí quân sự để tấn công vào Trung tâm Thương mại Thế giới ở New York và Lầu Năm Góc ở Washington D.C. Các sự kiện không tặc loại này là lần đầu tiên trong lịch sử chiến tranh của nhân loại và đã có hậu quả nghiêm trọng nhất trong lịch sử cận đại.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.