Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chuyện Trong Nhà Ngoài Ngõ: Lết Thân... Trên Miếng Da...

21/02/200900:00:00(Xem: 9863)
Chuyện Trong Nhà Ngoài Ngõ: lết thân... trên miếng da...
Trương Ngọc Bảo Xuân
Hôm nay chị Diệu tới câu lạc bộ sớm hơn bình thường.
Tập thể dục xong, thay áo tắm qua phiá hồ bơi thì thấy ít người quá. Chị Diệu đi men theo hồ thấy có một chiếc xe lăn của ai gần chỗ để bước xuống nước. Nhìn sơ qua, bên hàng cho người lội giỏi, chị thấy một người đàn ông Mỹ trắng đang lội sải rẽ nước như con rái cá, chị không thấy rõ ràng hình dạng phân nửa đang chìm dưới nước, hàng kế bên thì có hai ba nguời, hình như người Mễ, đang lội đều đều, hàng bên mặt thì có hai bà Đại Hàn đang đi bộ dưới nước, vừa đi vừa nói chuyện còn hàng dành riêng cho "xóm nhà lá nhiều chuyện" là nơi tụ họp của nhóm lực sĩ "tồ bà dền" của chị thì chưa có ai hết.
Như vậy chiếc xe lăn này phải là của cái ông đang lội như con cá kình kia rồi.
Bước xuống nước, chị đi tới đi lui, đi cả buổi lâu lâu, ngóng ngóng coi sao giờ này mà mấy chị em bạn trong nhóm "tồ bà dền" của chị chưa thấy vô. Còn tò mò vụ chủ nhân chiếc xe lăn, chị ngó qua chỗ người Mỹ, đợi ông ta quay ngược đầu lội tới góc đàng kia, chị kín đáo nhìn theo thân hình ông. Phần dưới của ông không còn. Hai chân của ông ta đã cụt mất hết. Một chân cụt tới phía trên đầu gối, còn chân kia thì cụt tới háng. Vậy mà khi lội, phần còn lại của cái chân đã mất ấy, cử động quạt nước như chưa bị thiếu phần nào. Thân hình ông rất to lớn, không có hai chân hỗ trợ, chỉ dùng hai cánh tay và thân hình mà ông ta lội quá giỏi, chứng tỏ ông ta là người có đầy đủ sức khỏe và năng vận động.
Chị Diệu thở dài. Ngày xưa khi còn nhỏ, còn sống bên nhà, chị đã nhìn thấy một người bị cụt hết hai chân vì đi bươi kiếm vỏ đạn đồng đem về cho cha anh chế tạo ra những bình chưng hoa, những cái lư hương bán ngoài chợ... anh đạp nhằm một trái mìn còn sót, mìn nổ,  tàn phế một đời thanh niên. Về sau, cả cha mẹ bị bịnh không thuốc thang, theo nhau qua đời, anh ấy không còn ai để nương tựa, chỉ còn cách lết thân hình còm cõi trên một miếng da lấy từ cái ghế sa lông nào đó, đầu đường xó chợ sống lây lất, làm bất cứ việc gì có thể làm được bằng đôi bàn tay và nhờ vào lòng từ thiện của xóm dân nghèo.
Nhìn người đàn ông Mỹ đang bơi lội nhởn nhơ trong hồ, hình ảnh của người thanh niên tàn phế ấy lởn vởn trong trí, xốn xang trong lòng, chị ứa nước mắt. Người tàn tật ở xứ Mỹ được chính phủ trợ cấp, có mọi đặc ân, mọi quyền lợi, đi tới đâu cũng được ưu tiên. Những điều ấy có lẽ làm dịu được phần nào mất mát của họ"
Còn ở bên nhà, quê hương xa xôi kia, bao nhiêu là thảm cảnh. Mấy chục năm trước, có lần ra công sở làm giấy tờ, chị gặp một người thương binh, cụt nguyên một cánh tay, còn cánh tay kia cụt tới cùi chỏ, khúc xương chỗ cùi chỏ liền lại nhưng chia ra làm hai, và ông ấy đã xử dụng hai khúc xương này để cầm cây viết.
Trên xứ Mỹ cũng có nhiều thương phế binh từ chiến trường Bá Đa, chắc chắn họ sẽ không bị ngược đãi đâu. Nếu có khả năng làm việc họ cũng được nhiều chương trình giúp đở, bởi vì ngay cả với người dân thường, tàn phế không phải là cuộc đời bỏ đi.

Chị nhớ có lần vào một tiệm uốn tóc, gặp một cô thợ rất trẻ ngồi xe lăn làm việc. Xe của cô có thể nâng cho cao lên hạ cho thấp xuống vừa tầm tay, cô rất vui vẻ vừa cắt tóc vừa cười đùa với khách. Thật là một con người lạc quan, sự lạc quan hiện rõ trong đôi mắt xanh biếc lấp lánh sáng như nước biển dưới ánh mặt trời, đôi môi hồng mềm mại gợi cảm, hàm răng đều đặn sáng bóng, chứng tỏ là con nhà khá giả, có đủ khả năng đưa con tới nha sĩ săn sóc hàm răng thường xuyên, thân hình cô phần trên nở nang đều đặn, chị Diệu tránh nhìn xuống thấp hơn.
Chị nghĩ, làm sao mà cô ấy không lạc quan, không vui vẻ làm việc cho được" ở đây, những người tàn phế được tôn trọng, giúp đở và đối xử bình đẳng. Như chỗ chị làm việc, sáng hôm nào chạy xe gần tới sở chị cũng thấy người đàn ông mù, cầm cây gậy trắng dò đường. Chị đi làm rất đúng giờ. Thường thường khi chị vừa tới ngả tư nầy gặp đèn đỏ, ngừng xe lại là cũng vừa lúc thấy ông ấy băng qua lộ. Chị đúng giờ ông ấy cũng đúng giờ. Trong đường dành riêng, băng qua sáu lane, ông dò cho tới khi gậy đụng lề đường thì bước lên rồi đi sát men vách tường để tới sở, cách đó thêm hai đoạn đường nữa. Ông ta làm việc cho công sở, tầng dưới tầng lầu chị làm việc. Nghe đồng nghiệp chị nói ông ấy được huy chương là người đi làm đúng giờ và một năm không nghỉ ngày nào. Có một lần chị vô cửa cùng một lượt với ông thì thấy ông vừa đi vừa lẩm nhẩm. Sau này mới biết là ông vừa đi vừa đếm. Chắc là đếm bao nhiêu bước thì tới chỗ này chỗ kia"
Mỗi lần chị đi công tác bằng máy bay, chồng chị luôn dặn dò rằng: "khi bước vô máy bay, mình phải nhớ phương hướng, tay vịn mấy hàng ghế, cần đếm coi từ cửa cho tới chỗ ngồi là bao nhiêu hàng ghế, bao nhiêu bước, để lỡ máy bay có chuyện gì, đèn bị cúp hết, trong bóng tối mình cũng có thể đếm bao nhiêu bước để tới cửa mà ra khỏi máy bay""" Chị đã cười xòa, chọc ông chồng lo xa, "lỡ máy bay có rớt nội cái sợ quíu hết tay chân, hồn phi phách tán, chuyện đầu tiên là lo cầu nguyện, nếu có rớt xuống đất thì cho tui nát thây chết liền không đau đớn, nếu rớt xuống biển thì tui không biết lội ngáp ngáp vài cái là hạ màn là bế mạc là lẹ làng thành con ma da, trí óc đâu mà nhớ phương hướng và đếm bao nhiêu bước nữa trời""
Chị lẩn thẩn mĩm cười.
Nhìn chiếc xe lăn, loại này cỡ mấy ngàn đô một cái, loại bấm nút chạy chớ không phải lăn bằng tay. Lúc trước người ta còn chế tạo ra loại xe lăn cho người vừa ngồi vừa đứng lên được. Đứng đây không có nghĩa là người tự đứng lên mà là chiếc xe, chiếc xe thay đổi hình dạng sao không biết mà từ từ đưa người đang ngồi trở thành đứng thẳng nhưng vẫn còn dính vô chiếc xe. Không biết đã có bao nhiêu nguời được xử dụng loại xe lăn này rồi để tự an ủi là mình có thể đứng đâu mặt với người đối diện.
Sau khi vùng vẫy một hồi, cũng phải hơn nửa tiếng đồng hồ, người đàn ông "rái cá" lội lần lần qua chỗ chiếc xe, nhìn chị Diệu cười cười gật đầu chào. Y chống hai cánh tay lực luỡng, từ dưới nước đưa thân hình lên khỏi bờ hồ, tay vịn chiếc xe, thân hình chống lên phần đùi  còn lại, đặt thân hình ngồi gọn vào xe và bấm nút chạy đi.
Chị Diệu còn nhìn theo.
Trương Ngọc Bảo Xuân

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.