Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chuyện Dài Dài Ngành Thẩm Mỹ:khi Yêu Người Ta Pha Mật...

07/02/200900:00:00(Xem: 9831)
Chuyện Dài Dài Ngành Thẩm Mỹ:khi yêu người ta pha mật...
Trương Ngọc Bảo Xuân
Khi người đàn ông trung niên bước vô cửa tiệm, mọi người nhìn ra, chị Ngà la lên đầu tiên rồi hỏi lăng xăng:
- Ủa, anh Liu, trời ơi lâu quá, chị đâu" sao đi một mình vậy, lúc này anh thể nào" còn làm neo hông" vô đi vô đi, anh ngồi đi ngồi đi uống nước nha.
Người tên Liu ấy kéo ghế ngồi xuống, nhìn quanh quất trong tiệm, cười cười hỏi:
- Chaaa... tiệm được quá há... mạnh giỏi chị" Độ này làm ăn sao"  kinh tế xuống, tiệm chị có bị ảnh hưởng gì không chị"
Chị Ngà thở ra, nói kéo dài:
- Khoan khoan khoannnn, khoan nói chuyện làm ănnnn... để tui hỏi thăm trước đã, bả đâu" con anh chắc  có vợ có chồng hết rồi há hai ông bà khỏe rồi há khỏe rồi mới đi chơi vầy há" ủa" còn tiệm" bữa nay đóng cửa sao"
Liu cười cười, đỡ chai nước lọc Sương vừa lấy ra trong tủ lạnh, cám ơn rồi trả lời từ chuyện:
- Dà, bữa nay còn đóng cho tụi nó sơn sửa cái nhà vệ sinh, cũ quá hư hoài phải sửa một lượt cho rồi, dồn khách lại làm ngày mốt. Đáng lẽ xong rồi mà sao tụi này kéo thêm hai ngày nữa. Khổ lắm, hể sửa cái hư này thì lòi thêm cái hư khác. Lúc này khu đó hơi chậm chị à, bà xả tui về thăm ông già rồi, tui đi chợ đằng kia nhớ nhớ tiệm của chị đâu cũng gần đây thành ra ghé thăm chị luôn mà trúng ngay chóc. Ừ, đám con tui nhỏ lớn có hai đứa con rồi thằng kế chưa cưới vợ thằng út còn đi học, còn chị" ảnh lúc này thể nào" còn ở cái nhà cũ chớ
Chị Ngà thở ra nói:
- Ối, tụi tui ly dị lâu rồi anh hổng hay à" cũng ở đó chớ đi đâu bây giờ. Lúc trước người ta tới nườm nượp hỏi mua giá gấp ba lần xém chúc nữa ham tiền bán rồi mà nghĩ lại cũng khó, bán nhà rồi cũng phải mua nhà khác, bán mắc thì mua lại cũng mắc thành raaaa, ờ, trời ơi anh tới thăm tui mừng quá, mấy đứa nhỏ tui chưa đứa nào có gia đình hết, vừa đi học vừa có bạn trai bạn gái đi nhong nhong nói gì được... uống nước đi anh. Tiệm anh đông thợ hông" hồi đó nghe nói anh làm giàu mà, mở thêm hai ba cái.
Liu nhìn mấy người thợ trong tiệm gật gật đầu chào. Tất cả thợ trong tiệm lên tiếng chào rồi trở lại việc ai nấy làm. Liu nói:
- Ối, giàu gì, cũng thâu vô đầu này tuôn ra đầu kia nuôi đám con ăn học trầy vi tróc vẩy bả thì về bển mỗi năm. Đây cũng được quá há tiền nhà chắc hổng mắc mấy há chị" tui sang bớt hai cái rồi chỉ còn giữ lại một cái thôi vì đám con không muốn theo nghề, giữ làm gì mất công lo. Tiệm tui có tám thợ, mới thêm một người mà chắc là hổng ở bền đâu.
Chị Ngà hỏi:
- Sao vậy" bộ dở hả"
Liu nhíu mày, nói nhỏ:
- Coi bộ thợ của chị lễ phép dễ thương quá hả. Chị mà vô tiệm tui thì thấy, nhiều cái phát ghét lắm chị ơi.
Chị Ngà hỏi tới:

- Kể tui nghe đi chuyện gì dợ"
Liu nói:
- Thiệt với chị, chuyện này nói ra có vẻ như là kỳ thị người mới qua mà thực sự không phải vậy, chuyện đời xảy ra hằng ngày, nói lên để có thể ơơơ... như là để cho người nào như vậy thì nên nghĩ lại.
Tiệm tui có một thanh niên trẻ mới vô mấy tháng, làm thì có giỏi thiệt mà nghe cái giọng xấc của y nhiều khi tui thiệttt... muốn dộng vô mặt. "Có tài mà cậy chi tài" tài giỏi mà cái miệng chảnh thì tài gì tài cũng chẳng bền đâu. Đi tới đâu nói chuyện trái lỗ tai người ta tới đó. Chị nhớ hồi mình mới qua, chưa có cái gì hết, chợ búa le hoe,  chưa biết tiếng Anh, nghề nghiệp khó kiếm chớ có được như bây giờ, mình tạo ra cái nghề làm nails, những người qua sau ai cũng có thể đi làm kiếm sống được hết. Nhớ hồi đó nghề nào tui cũng làm, lúc làm nghề giao báo tháng, sáng sớm thức dậy 2, 3 giờ lạnh muốn chết đi lấy báo bỏ trước cửa nhà người ta, nhớ mấy chuyện thiệt là tủi thân, không có đôi giày tốt mà mang, lết đôi dép khi bị đứt quai phải lấy cọng kẽm ràng lại xài cho tới khi dép đứt làm hai..
Ông Liu ngừng lại hớp ngụm nước. Chị Ngà cũng buồn buồn ngó ra đường. Trời u u, như có hơi nước trong không khí. Tối qua cở ba giờ sáng nghe mưa lớn nhưng ào xúông một cái là tạnh liền. Mưa như vậy chưa kịp ướt đường, làm sao sông hồ giữ được lượng nước cần thiết cho thành phố. Cũng may năm nay có tuyết nhiều trên núi, giữ được tuyết cũng như giữ được nước cho dân chúng xài. Ối! mình nghĩ gì đâu lung tung quá. Chị Ngà xây qua Liu, cười cười đổi đề tài:
- Anh làm tui nhớ hồi mình còn đi học. Anh nhớ hồi đó mỗi buổi trưa anh lãnh phận sự đi mua bánh mì, chè cho cả lớp hông" vui thiệt há anh.
Liu cũng cười cười, con mắt có đuôi như cánh quạt:
- Ừa. Mà có phải tử tế gì đâu chị, tui đi mua cũng có lợi cho tui đó chớ, cứ mua hai ổ được tặng một, ổ free đó tui ăn mà. Nghèo phải tính! Ha ha ha.
Chị Ngà vỗ vai Liu:
- Ai mà hông biết, anh nhớ bà Quang bữa nào cũng mua thêm ly chè đậu trắng "tặng anh Liu ăn lấy thảo" hông" Lấy thảo mỗi ngày! Ha! lúc đó ai cũng tưởng anh dính với bả rồi chớooớ...
Liu nói:
- Xời! bà chằng lửa. Ngu gì xáp vô bà chằng lửa đó, chị. 
Ngà nói:
- Chằng đâu hông biết chớ với anh chỉ ngọt như đường. Khi yêu thì người ta pha mậtttt...
Liu ngắt ngang:
- Thôi chị, được rồi chị, lo chọc tôi, còn chị" chớ không phải cha nội Thành đeo theo chị sao" biết chị có gia đình rồi chả cũng dê dê...
Chị Ngà cười rung rinh cái bàn:
- Ối! già rồi, đi học thì thấy trẻ lại, nhiều khi quên, tưởng mình mới mười mấy, có con trai chọc ghẹo, sợ thấy bà nhưng khoái muốn chếtttt...
Rồi chị quay ngược dòng dĩ vãng.
(còn tiếp)
Trương Ngọc Bảo Xuân

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.