Hôm nay,  

Sổ Tay Cuối Năm: Ưu Tư Về ‘dân Chủ Và Nhơn Quyền’ Tại Việt Nam

05/01/200900:00:00(Xem: 8194)

Sổ Tay Cuối Năm: ƯU TƯ VỀ ‘DÂN CHỦ VÀ NHƠN QUYỀN’ TẠI VIỆT NAM 

Phan Văn Song
Tuần lễ qua có một Phái đoàn Nhà Nước Xã hội Chủ nghĩa Việt nam qua Pháp đến thăm Quốc hội Âu châu xin tiền: bị chất vấn về vấn đề tình trạng Nhơn quyền ở Việt nam hiện nay vẫn còn bị xâm  phạm vả nhiều  người không đồng tư tưởng, không đồng ý kiến, vẫn còn bị giam cầm.
Người đại diện và trưởng phái đoàn Việt nam ung dung tự tại trả lời không ngượng miệng là Quốc hội Âu châu chỉ biết nghe những tin thất thiệt và hiểu lầm Việt nam, vả lại quan niệm Nhơn quyền ở Đông phương và Tây phương khác nhau: theo định nghĩa Tây phương, quan niệm Nhơn quyền là quyền của cá nhơn con người, còn ở Đông phương, chúng tôi quan niệm Nhơn quyền là quyền của một cộng đồng, của một tập thể con người: Nhơn quyền ở Việt nam, theo định nghĩa và tư duy của Đảng Cộng sản, là thứ Nhơn quyền do Đảng Cộng sản chỉ đạo.
Quyền tự do Tôn giáo và tự do Tín ngưởng, cũng theo định nghĩa của Đảng Cộng sản, là quyền của một tập thể Cộng sản , nay được song tịch vào việt nam, trước thờ các ông có râu xồm [Mác, Lê Nin, Xì ta lin..], nay tiếp tục thờ một xác chết ướp khô, đệ tử chơn truyền của các vị thánh râu xồm kia, với cuốn Thánh kinh được gọi là Tư tưởng HCM.  Do đó, Nhà nước Xã hội Chủ nghĩa Việt nam, vốn thuộc Đảng cộng sản, không thể chấp nhận những quan niệm thờ phượng khác.
Về quan niệm Yêu quê hương, yêu Tổ quốc giang san cũng thế: quan niệm yêu quê hương là yêu quê hương xã hội chủ nghĩa, yêu Tổ quốc giang san là Tổ quốc giang san Xã hội chủ nghĩa, núi liền núi sông liền sông, vì thế thà giao núi, giao sông, giao biển, giao đảo cho quan thầy Trung Hoa giữ, cho chắc ăn, hơn là giữ lấy một mình sợ không kham.  Phần dân chúng  thì dân chúng phải biết tuân lệnh, không được biểu tình phản đối...dù chỉ phản đối, đả đảo chống Tàu. 
Biểu tình là một nhơn quyền, dù là thứ nhơn quyền tập thể.  Đó là quyền phát biểu của một tập thể công dân để nói lên sự không đồng ý, không bằng lòng của mình đối với nhà cầm quyền. Nhưng có điều lạ: Biểu tình là nghề ruột của chàng Cộng sản lúc còn nằm vùng ở Việt nam Cộng hòa. Cộng sản đã từng xúi dân chống nhà nước Việt nam Cộng hòa lúc ấy, vậy mà ngày nay vị thủ trưởng Cộng sản Nguyễn Tấn Dũng lại đọc đít-cua ra lệnh Cảnh sát Công an của mình phải dẹp biểu tình: chống biểu tình lại biến thành một quốc sách, và quyền biểu tình, vốn là một Nhơn quyền tập thể dân chủ, củng biến thành một món hàng quôc cấm.
Vậy quan niệm Nhơn quyền, dù là Nhơn quyền của một tập thể, của một cộng đồng, cũng không có ở Đông phưong tuốt luốt, hay có lẽ các ông Cộng sản chỉ muốn nói là “không có ở Đông phưong Cộng sản ». Sao các ông không nói toẹt ra là ở xứ Việt nam Cộng sản chúng tôi chẳng những không tôn trọng Nhơn quyền mà ở xứ chúng tôi thực sự là không có Nhơn quyền. Người dân Việt nam không có quyền gì cả. Và vì không có quyền nên Dân chẳng làm Chủ , vậy thì Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt nam cũng không có Dân chủ.  Ce qu'il fallait démontrer.  CQFD.
Như vậy các vị dân biểu Tây phương sẽ hiểu và sẽ không đòi đi thăm Việt nam như anh Dân biểu Quốc hội Âu châu Mario Panella và anh Thượng Nghị sĩ Ý Mario Peducca.  Nhà cầm quyền Việt nam sẽ không phải lo lắng cấm các vị ấy vào Việt nam, e bị tập thể nhơn dân Việt nam hành hung, vì các vị người Tây phương, thiếu ngoại giao và thiếu thông tin, đã cả gan hỏi thăm đến tình trạng giam cầm của Tăng thốngThích Quảng Độ và tình trạng Nhơn quyền ở Việt nam.
Ngành Ngoại giao Việt nam nó cao cả như vậy.  Quan niệm và từ ngữ Khoa học Chánh trị của Việt nam ngày nay đã đi vượt thời gian và không gian, ngay đến cả chúng ta, tuy là những người gốc Việt, đọc sõi việt ngữ, vẫn không hiểu hết chiều sâu đầy triết lý lòng vòng của những quan niệm khoa học chánh trị Cộng sản.
Về những định nghĩa triết học chánh trị ấy, chúng ta thử suy nghĩ và so sánh: Cộng Hòa hay Đế Quốc" Xã hội Nhà Nước hay Xã Hội Dân Sự"  Phát huy Dân Chủ bằng Tổ chức Xã Hội hay bằng Tổ chức Pháp trị"
1. Tổ Chức Pháp trị:
Đó là giấc mơ của các hệ thống cơ chế Nhà nước Dân chủ trên thế giới. Ở Pháp, ngay từ những năm sau Thế Chiến II, 1945, sau mỗi lần có thay đổi chánh phủ lãnh đạo là mỗi lần  đều có nói trong chương trình sự cần thiết là phải sữa đỗi chế độ Luật Pháp Nhà Nước. Ngay cả ngày hôm nay trong các thể chế Cộng hòa, với định nghĩa một đất nước thống nhứt, « một và không phân chia » (un et indivisible), quan niệm phân chia quyền hạn (séparation des pouvoirs) hay  tam quyền phân lập, hay quan niệm phân chia quyền lực cho nhơn dân, dân chủ tham dự, vẫn còn mù mờ không rõ ràng. Tại sao khó khăn như vậy" Có phải tại từ ngàn xưa, quyền lực thường nằm trong tay kẻ cầm quyền :  thời của các Vua Chúa, độc đoán, độc tài "  Ở Pháp, ngay từ những ngày đầu nền Cộng Hòa ( vì Jean  Bodin là người đề nghị nền Cộng Hòa ngay từ thế kỷ thứ XVI),  Jean Bodin (Angers Pháp 1530 – Laon Pháp 1596),  tuy là nhà luật gia với một tư tưởng rất Tân Thế giới (« Không có của cải hay sức mạnh nào bằng con người – il y a ni richesse ni force que l'homme » Six Livres de la République Livre V Chapitre II – Sáu Luận Thư về nền Cộng Hòa, Tập V Chương II), vẫn có  cái suy nghĩ  rằng, dù với một nền Cộng hòa, cũng nên giao quyền lập Pháp cho các Nhà Cầm quyền. Và ngay cả ngày nay, những nhà luật gia hay chánh trị gia tân thời vẫn còn lẫn lộn cầm quyền và làm luật: « Nếu ta cầm quyền ta sẽ ban những Luật như thế nầy .... ». Ở Pháp thiên hạ vẫn còn tôn sùng các vị cầm quyền sáng giá:   Vua Henri IV đã dẹp yên vấn nạn Giáo Chiến, tướng Bonaparte,  những tranh giành ảnh hưởng sau cuộc Đại Cách Mạng, tướng De Gaulle, những vấn nạn do các Đảng Phái...Và ngày nay, với tình hình khủng hoảng kinh tế, một quốc gia như nước Pháp phải trả một cái giá rất đắt, vì phải vòng vo thương thuyết tìm  những giải pháp chánh trị và kinh tế, hoặc phải sử dụng ở chổ nầy những luật phá rào kinh tế (dérèglementation) hoặc phải bãi bỏ ở những chổ khác những rào cản  thuế vụ (niches fiscales), hoặc phải ban bố ơn huệ tài chánh bằng những luật thuế vụ khuyến khích (incitations fiscales), trong khi còn phải áp dụng những biện pháp cải tổ do các nhà nghiên cứu chuyên nghiệp, thuộc cả hai phe cầm quyền và đối lập đề nghị, theo cả hai trường phái tự do (kinh tế thị trường) và xã hội (kinh tế chỉ đạo).
Nhưng việc phải làm để cải tổ nền Pháp trị, mà chúng tôi nghĩ là rất cần thiết, là cải tổ ngành Tư pháp, vì trên nguyên tắc, ngành Tư pháp  phải được độc lập và thoát khỏi quyền lực chánh trị, và nếu có thể, nên trao quyền kiểm soát cho dân, qua việc nhiệm cách của Quốc hội. Ngành Tư pháp phải được độc lập, phải có nhiều quyền hạn và nhiều trách nhiệm hơn.  Viện Kiểm Soát, hay Tối Cao Pháp Viện phải được độc lập, thoát khỏi ảnh hưởng quyền lực chánh trị và thành viên phải do dân cử. Chương trình và đường hướng chánh trị của ngành Tư pháp phải được đưa ra bàn cải trước Quốc hội hằng năm và biểu quyết.
Ngược lại, tại những quốc gia độc tài, như Việt nam Xã hôi Chủ nghĩa do Đảng Cộng sản Việt nam ngày hôm nay, việc phân nhiệm tam quyền, chỉ là hình thức múa rối, bằng cách “Đảng cử dân bầu người dân cử”: nghĩa là Đảng cử tay sai, đồng bọn, ra diễn tuồng “phân nhiệm, chia quyền” với nội bộ bè đảng.  Chỉ những người có thẻ Đảng, có cảm tình với Đảng, tay sai của Đảng, mới đóng vai  vế “hành pháp, lập pháp và tư pháp”.   Đúng là “chia chác” đồng đều theo quy hoạch đảng phiệt, theo hệ thống lớp lang “xã hội chủ nghĩa”...cộng sản. 
2. Cộng hòa, Đế quốc Dân chủ, Quân chủ:
Theo thông lệ, thiên hạ cho Cộng hoà và Dân chủ là hai quan niệm hoặc đối nghịch lẫn nhau hoặc thay thế cho nhau. Theo Aristote,
Cộng hòa là định nghĩa cho một thể chế tổ chức xã hội mà lợi ích hàng đầu là phục vụ cho lợi ích chung - (Rès Publica = phục vụ cho cái chung – pour La Chose Publique). Quyền lực do Pháp luật áp dụng bình đẳng cho mọi thành phần cá nhơn có tự do trong xã hội. Thể chế ngược lại là thể chế độc tài, hay đế quốc.
Dân chủ – quyền lực ở nhơn dân, về phương thức quản trị. Một quốc gia theo chiều hướng dân chủ,có thể dùng phương thức quản trị Quân chủ: Vương Quốc Anh, Vương quốc Bỉ, Đan Mạch, hay dùng phương thức quản trị bằng giai cấp quý phái như thời Cộng hòa Venise, và cả một vài quốc gia cộng hòa ngày nay trên thế giới.
Nếu chúng ta nghiên cứu kỹ, phân tích và đi sâu vào trình độ Văn hóa và giai cấp xã hội, các nhà cầm quyền ngày nay trên các quốc gia tiên tiến đếu xuất thân từ những Trường Đại học chuyên môn về Luật học và Chánh trị học, đặc biệt đào tạo những chánh trị gia lỗi lạc: ở Mỹ là các Học đường Harvard, Columbia, ở Anh, Oxford, Cambridge.  Đặc biệt ở Pháp, có phải các trường Chánh trị học (Sciences politiques) và các Trường Quốc Gia hành Chánh (ENA) đều huấn luyện và cung ứng một giai cấp quý tộc bằng cấp không "  Cả ở những địa hạt quản trị lãnh đạo kinh tế, tài chánh và luật pháp, với phương thức bảo trợ lẫn nhau, các nhân viên Ngân hàng cao cấp là những thành viên (member-associate), các Luật sư cao cấp là những Luật sư associates.  Tất cả các ngành quản trị lãnh đạo đất nước đều phải qua hệ thống bảo trợ nghề nghiệp (cooptation professionnelle). Phần quản trị lãnh đạo thực sự bình dân, do dân cử, chỉ còn ở phần hạ tầng cơ sở... như Xã trưởng các làng xã nhỏ.
Đệ Ngũ Cộng hòa Pháp sử dụng phương thức hổn hợp: một nền Công hòa, một Tổng thống dân cử với một quyền hạn quân chủ, với một chánh phủ quý tộc, quan chức hành chánh xuất thân trường ENA. Thậm chí Đảng đối lập, khi Tả lúc Hữu, cùng đếu do các viên chức cùng lò ENA điều khiển. Hiến Pháp thành lập nền Đệ Ngũ Cộng Hòa Pháp nầy phát xuất từ những  ý kiến của Tướng De Gaulle không lấy gì làm  Dân chủ lắm "


Để bổ túc cái thiếu thốn về sanh hoạt Dân chủ ấy, và để thực hiện một nền “Dân Chủ Chân Chính”, dân chúng thường lập những tổ chức Xã hội Công dân. Vì hệ thống chính trị (la Structure politique) thiếu dân chủ, người ta phải tạo ra những “tác viên dân chủ” (des acteurs/actants démocratiques) ấy.  Đó là cách tổ chức xã hội công dân (sociétés civiles), những hội đoàn, (ở Pháp, lập theo luật 1901 - tháng 7 / 1901; ở những quốc gia theo luật anglo-saxon, là những hội đoàn “bất vụ lợi” / non profit organisation), những hội đoàn phi chánh phủ (NGO: non governemental organisations), và các nghiệp đoàn [giáo giới, lao động, báo chí] v.v..  Các tổ chức này là những “tác viên dân chủ” có khả năng tham dự [hoặc ảnh hưởng gián tiếp] vào quyền lực quản trị, hành chánh của Nhà nước.
Vậy chúng ta thấy rõ cần phải kêu gọi cải tổ hệ thống dân chủ ở nhiều địa hạt.  Sau khi đề nghị cải tổ nền Pháp trị, bằng cải tổ lại ngành Tư pháp, chúng ta phải nghĩ ngay đến việc cải tổ cột trụ thứ hai của một nền  Dân chủ tân tiến: đó là ngành  Giáo dục.  Dân chúng tham dự vào Chánh trị chưa đủ.  Dân chúng cần phải có những hành động sáng suốt, có khả năng dành lấy những quyết định chính đáng. Hiện nay, ở các nước tiên tiến và nhứt là ở Pháp, chỉ có một số ít Trường dạy cho Công dân binh thường thành những Chánh trị gia có những hành động quyết định chánh trị. Ngoài hệ thống ưu tú Harvard, Columbia ở Mỹ, Oxford, Cambridge ở Anh và ENA (Quốc Gia hành chánh) ở Pháp, cần có một hệ thống “giáo huấn mở rộng” tìm cách quảng bá và phối hợp quan niệm chánh trị, kinh tế hành chánh vào các ngành nghề khác để tạo những người quản trị đất nước tương lai với những cái nhìn hổ tương với nhau, với những góc độ nghề nghiệp khác nhau, và xa hơn nữa với những tiểu sử giai cấp khác nhau.  Đó là quan niệm “đầu tư kết sinh nhân sự”, nương tựa và bổ túc lẫn nhau để thêm hài hoà, hữu hiệu.
Một lần nữa phải nói đến Việt nam để đo lường cái mức độ xa cách thiếu Dân chủ ấy. Toàn bộ bộ máy Hành chánh do Đảng Cộng sản chỉ đạo. Ghê gớm hơn và quỷ quyệt hơn, tất cả các bực thang  hành chánh đều nhân đôi. Bên cạnh bộ máy Hành chánh của Chánh phủ và Nhà nước, bộ máy Hành chánh do Đảng nằm cạnh kiểm soát. Người dân bị kiểm soát bởi các thế lực chèn kẹp tại nhiều bề diện: diện “thi hành phần xác” do hệ thống hành chánh « dân sự » với những cường hào ác bá, cửa quyền tham nhũng bóc lột, diện chính trị chỉ đạo, do các “apprachik”, người của bộ máy Đảng Cộng sản kiểm soát, nhưng nguy hiểm hơn là ở phần tư tưởng tức là phần hồn.  Tất cả các chánh trị gia Việt Nam, với sở trường quản trị bằng bạo lực và tham nhũng, đều phát xuất ở một lò đào tạo tư tưởng độc nhất, đó là cái giáo đường Chủ nghĩa Cộng sản Mác Lê-nin lỗi thời, cũ rích, đã từng phá sản cả trên 20 năm nay.
3. Phát huy Dân chủ bằng cải tiến Tổ chức Xã hội hay bằng cải tổ nền  Pháp trị"
Khi chúng ta nhìn vào những phúc lợi đang được hưởng ngày nay của những công dân tại các quốc gia tân tiến trong đời sống hằng ngày, chúng ta phải nhìn nhận rằng những tiên tiến ấy là do sự thắng lợi của những đấu tranh để cải tổ Xã hội về điều kiện làm việc, luật lệ làm việc, điều kiện tổ chức ngày giờ giữa những ngày nghỉ, ngày làm việc, lương bổng, đến những luật lệ xã hội, quỹ hưu bổng, tuổi về hưu... thậm chí đến quỹ Sức khoẻ, quỹ An Sinh Xã hội, Giáo dục và cưởng bức giáo dục, nhà ở.
Nhà nước bác ái (Etat providence), vì cưu mang công dân của mình từ lúc mở mắt chào đời đến tuổi già xuống lỗ,  đã tạo nên nền ổn định xã hội, song song với việc củng cố nền Cộng hòa (như nền Cộng hòa Pháp). Thủ tục Tổ chức Xã hội là những yếu tố điển hình của đời sống chánh trị tại đa số các quốc gia Âu châu. Thế nhưng, Thủ tục Tổ chức Xã hội có thể xóa bỏ các tranh chấp giữa những cộng đồng chủng tộc không "  Những tệ nạn xã hội vẫn còn: phân chia nam nữ (gender, sexisme), kỷ thị chủng tộc, hà hiếp kẻ dưới quyền, đuổi người vô cớ ... Thủ tục Tổ chức Xã hội không thể giải quyết mọi vấn đề, vì Thủ tục Tổ chức Xã hội không thay thế được tất cả đời sống chánh trị. Chỉ có Pháp luật mới cải tổ đời sống chánh trị, mới đem những cải thiện vào Xã hội, trên căn bản Pháp luật Chánh trị (droit politique).  Muốn phát huy tổ chức cải thiện xã hội,  cần trước tiên có một nền Pháp Luật Chánh trị tiên tiến, có khả dụng cải tiến và hữu hiệu hoá cơ bản Dân chủ.
Còn Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt nam"  Danh xưng đó chỉ là một cái vỏ không rỗng tuếch.  Thực sự, Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt nam không phải là một Cộng hòa, vi thiếu nền Pháp trị, vì không có sự phân chia minh bạch về quyền lực.  Tam quyền phân lập ở Việt nam chỉ là một cuộc phân nhiệm do Đảng Cộng sản chỉ đạo. Cũng từng ấy người cán bộ cao cấp lãnh ba nhiệm vụ khác nhau. Kể cả xã hội dân sự và quyền tham dự chánh trị của người dân, Dân biểu là đại diện dân do Đảng đề cử dân  bầu để gọi là, các hội đoàn, đoàn thể do Đảng tổ chức đề cử Ban lãnh đạo và gom lại trong một bộ phận ngoài nhà nước là Mặt Trận Tổ quốc  (nhưng do Đảng kiểm soát). Vì không có Đảng đối lập nên Dân chủ không có, còn định nghĩa Xã hội Chủ nghĩa thì Xã hội và tổ chức xã hội cũng không tìm thấy... Nói như vậy để nhắn với các vị đại diện Nhà Nước Việt nam Xã hội chủ nghĩa chớ tuyên bố định nghĩa từ ngữ các tư tưởng hay quan niệm như Dân Chủ Tự Do Nhân quyền Độc lập làm gì ! Mong quý vị cứ thẳng thừng và hãnh diện tuyên bố: chúng tôi là một nước độc tài, chúng tôi là Đảng Cộng sản, chúng tôi là người Cộng sản... chúng tôi cầm quyền, làm luật, làm toà, làm hội đoàn, làm sản xuất, làm kinh tài, làm tiền, làm mật vụ, làm đủ mọi thứ, vì Đảng, vì quyền lợi của Dân-có-thẻ-Đảng.  Ở Việt nam, chúng tôi không có Tự do, không có Nhân quyền, không có Dân chủ.  Quốc gia Việt nam chúng tôi là một quốc gia theo chế độ Cộng sản quốc tế, chúng tôi không có biên cương giới hạn lãnh thổ gì với anh láng giềng Trung Quốc, hai chúng tôi là một.  Như vậy “đồng bào Việt nam ở Hải ngoại, khúc ruột thừa, thãi” không nên hiểu mù mờ, vớ vẩn, và các anh Tây phương cũng rõ ràng không nên đi thăm Việt nam bậy bạ rủi bị dân chúng Việt nam biểu tình đả đảo phải tông cửa sau mà đi. Tội nghiệp lắm !!!
KẾT LUẬN:  Sự tương khắc giữa những Nhơn quyền (cá nhơn) và những Luật lệ Nhà nước (cộng đồng).
Xã hội là một tổ chức lấy Cá nhơn con người làm trung tâm. Luật Pháp là một tổ chức lấy cộng đồng làm trọng điểm.  Hai quan niệm ấy có bề mâu thuẩn với nhau chăng"  Như vậy Nhơn quyền và luật lệ Nhà nước có nhiều xung khắc. Từ ngàn xưa, luật lệ Nhà nước đã được phát xuất ra ngay từ những thời quân chủ thạnh hành, thế kỷ thứ XVI, thế kỷ thứ XVII để bảo đảm những thành tựu về nền Độc lập, về Chủ quyền của đất đai mình, và hệ thống hóa những liên hệ giữa nhà cầm quyền và công dân. Nhơn quyền trái lại sanh sau đẻ muộn vào thế kỷ thứ XVIII, được nhìn nhận như những quyền tự nhiên và bất khả kháng của con người (công dân) đối với Nhà nước cầm quyền, và được công bố qua những Bản Tuyên Ngôn Nhân quyền của thế kỷ thứ XVIII.  Nhưng sự tương khắc ấy không phải lúc nào cũng có, vì Nhân quyền chỉ được tôn trọng khi các Quốc gia cam  kết bảo đảm sự tôn trọng.  Đó là chủ trương của các Quốc gia có nền Pháp trị, hay các quốc gia có nền Cộng hòa trọng Hiến.  Vì thế khi được đặt một câu hỏi về Nhân quyền và Nhà nước, nhà Triết học Emmanuel  Kant (sanh năm 1724 Kưnigsberg – mất năm 1804 Kưnigberg) của thời đại Ánh Sáng (époque des Lumières) đã không ngần ngại trả lời rằng chỉ có một cách hòa giải Nhơn quyền với Luật Nhà nước là phải có một nền cộng hòa toàn diện (république universelle) và một nền hòa bình vĩnh cửu (une paix perpétuelle).
Nhưng còn về phần những liên quan (ngoại giao) chánh trị giữa các Quốc gia với nhau" Đế quốc, độc tài, đảng trị, dân chủ " Muốn có hòa bình, muốn có hòa giải, hai rào cản phải được né tránh: một  là  phương thức ngoại giao chánh trị úp úp mở mở, đu giây giữa sự khủng bố và sự tránh chấp biểu diển sứ mạnh của các Quốc gia có Pháp trị và những Quốc gia độc tài.  Hai, sử dụng lòng nhân đạo, bác ái vô biên của quần chúng (Đạo Đức).  Nhưng chỉ biết tố cáo các Quốc gia Pháp trị không làm tròn phận sự ngăn cản những sự xâm phạm Nhơn quyền của các quốc gia độc tài.  Giữa giải pháp quá thực tế của “real politics” và cái nhìn quá lý tưởng của Đạo đức, một con đường trung dung có thể có chổ đứng, đó là con đường của quyền Xen lấn Nhân đạo, thường được gọi là Xâm  phạm chủ quyền nhơn đạo (ingérence humanitaire) và các Tòa Án quốc tế .  
Mong thay !
Đối với Việt nam, con đường Xen lấn Nhơn đạo là những chương trình giúp đở người Dân Việt nam kết lực tạo quyền, nhưng không giúp đỡ, a tòng với nhà cầm quyền Việt nam, nếu những điều kiện Nhơn quyền dành cho con người vẫn còn khiếm khuyết, bị chà đạp. Cũng đừng quên nhắc nhở cho các nhà lãnh đạo Việt nam nhứt là những Đảng viên Đảng Cộng sản Việt nam là họ vẫn là những người nhận trách nhiệm về những tội ác do Đảng Cộng sản Việt nam gây ra từ 70 năm nay: Cải cách Ruộng đất ở miền Bắc  từ 1949 đến 1956, Thảm sát Tết Mậu Thân Huế 1968, Cải tạo thương nghiệp và Chế độ lao tù tập thể và cưỡng bách lao động dành cho các quân cán chánh và gia đình của chánh quyền miền Nam sau ngày 30 thánh Tư 1975.   Tòa Án Quốc tế có thể được thành lập để xét xử họ, như đã từng xét xử những bị can quốc tế dã man vô nhân đạo khác trên thế giới.
Cuối Năm 2008
Phan Văn Song

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong thời gian gần đây, thế giới đã chứng kiến cuộc khủng hoảng lãnh đạo chưa từng thấy ở Việt Nam kể từ ngày quốc gia Á châu này nằm trong tay thống trị của đảng Cộng Sản gần một nửa thế kỷ. Tính từ tháng Năm, 2022 đã có hai chủ tịch nước, hai phó thủ tướng, một trưởng ban kinh tế trung ương, chủ tịch quốc hội, và một thường trực ban bí thư kiêm trưởng ban tổ chức trung ương bị cách chức vì chiến dịch chống tham nhũng. Bộ Chính Trị Khóa 13 cũng bị mất năm ủy viên hiện chỉ còn 13 người. Nhiều nhà quan sát chính trị tự hỏi đã đến lúc Việt Nam chuyển biến thành một nước dân chủ hay chưa? Kinh nghiệm những nước cộng sản Trung Âu và Đông Âu đã trải nghiệm qua tiến trình này khoảng bốn thập niên về trước có giúp gì cho Việt Nam ngày nay được không? Đây cũng là chủ đề của bài báo này
Dù sống cùng thời nhưng khác nơi nên tôi không gặp Nguyễn Tất Thành lần nào ráo. Giao lưu, tương tác, chit chat … (qua không gian mạng) cũng không luôn. Bởi vậy, tôi chỉ đoán già/đoán non rằng con đường học vấn của ổng không dài và (dường như) cũng không được suôn sẻ gì cho lắm.
Trong lúc đảng chuẩn bị các kỳ họp Trung ương để tìm nhân sự cho khóa đảng XIV thì rộ lên tuyên truyền về “dân chủ Xã hội Chủ nghĩa” ở Việt Nam. Đảng nói văng mạng rằng: “Đặc trưng của dân chủ xã hội chủ nghĩa là quyền dân chủ của công dân không ngừng được mở rộng trong tất cả các lĩnh vực hoạt động của nhà nước, của xã hội mà cơ bản nhất là dân chủ về kinh tế.” Nhưng thực tế không phải như vậy. Tất cả mọi quyết định điều hành việc nước phải “do đảng, vì đảng và của đảng”.
Một cuộc tranh giành quyền lực kéo dài được ngụy trang bằng một chiến dịch chống tham nhũng rộng rãi hơn đã dẫn tới việc bất ngờ sa thải Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng, và chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ. Kết quả của cuộc đấu tranh này sẽ khiến những người vẫn còn hy vọng rằng Việt Nam có thể tham gia một "Liên minh chống Trung Quốc" phải suy nghĩ lại. Mặc dù cuộc tranh giành quyền lực này không liên quan đến chính sách đối ngoại nhưng nó sẽ khiến Việt Nam gần gũi hơn với Trung Quốc và xa rời phương Tây.
Những năm gần đây, chúng ta thường thấy trên mạng xã hội, nhiều trường hợp rơi nước mắt trong giới lao động tại Việt Nam, khi những người dân nghèo vướng phải căn bệnh ung thư hiểm nghèo, không có bảo hiểm y tế hay tiền bạc để chữa trị, chiến đấu chiếu lệ với tử thần, qua đời trong cảnh thương tâm. Hầu như căn bệnh ung thư lan tỏa khắp nơi, nhất là vây hãm giới lao động trong các xóm nghèo...
30.04.2024 lọt ra tin kêu cứu từ trại giam số 6 tỉnh Nghệ An nên thời gian lúc này phải dành cho việc khẩn cấp là viết thư báo động cho các tổ chức bảo vệ Nhân quyền quốc tế và các tòa đại sứ tại Hà Nội, nhờ can thiệp về vấn đề một số tù nhân lương tâm đang bị nhốt tại Việt Nam trong những phòng giam chật hẹp...
Lý do Việt Nam còn chậm tiến và lạc hậu hơn các nước láng giềng vì đảng CSVN chỉ muốn chỉ huy trí thức, thay vì hợp tác chân thành trong dân chủ và tự do...
Với sự miễn nhiệm ba nhân vật ở vị trí lãnh đạo quốc gia như Chủ tịch nước và Chủ tịch Quốc hội của Việt Nam chỉ trong vòng một năm từ năm 2023 đến năm 2024 vì lý do ba nhân vật đó thiếu liêm chính đã dẫn đưa người ta có cái nhìn về viễn ảnh trước mắt là sự khủng hoảng cơ cấu và sự bất ổn kinh tế làm cho giới đầu tư nước ngoài e dè, thận trọng, và chuyển hướng đầu tư sang các quốc gia khác...
Mỗi khi tai qua nạn khỏi hay gặp một điều lành, chúng ta đều nhắc tới chữ Phúc Đức: “Nhờ phúc ông bà nên tôi vừa thoát nạn.” “Nhờ phúc nhà nên cháu vừa thi đỗ.” “Cầu phúc tổ tiên cho được mẹ tròn con vuông.”...
Có 6 loại cán bộ, đảng viên sẽ bị loại khỏi thành phần Ban Chấp hành Trung ương đảng khóa XIV, nhưng tiêu chuẩn người được chọn “vẫn cũ như trái đất”...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.