Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Anh Minh Zippost: Nhà Phát Hành Báo Đầu Tiên Của Người Việt Cali

14/03/200800:00:00(Xem: 3881)

Anh Minh và sạp báo Zippost

Hồi tôi mới qua Mỹ và bắt đầu tìm cách làm ăn sinh sống, chuyện gì cũng mới lạ, nên tôi cần có một người đóng vai trò “quân sư quạt mo”. Theo sự giới thiệu của bạn bè, tôi tìm cách lân la làm quen với anh “Minh Zippost”, chủ nhân tiệm  Zippost tọa lạc ngay giữa khu Bolsa người Việt, vì anh quen biết nhiều. Sau một thời gian tiếp xúc với con người xuề xòa, vui tính này, tôi mới phát hiện ra sự nghiệp mà anh tự hào nhất lại liên quan đến báo chí hơn là các business khác của anh. Anh Minh là người đã có công đầu tiên trong việc đặt những tờ báo tiếng Việt tại Cali trang trọng vaò những sạp báo, thay vì cho không và nằm lăn lóc tại các góc chợ. Có thể nói, anh Minh là nhà phát hành báo chuyên nghiệp đầu tiên của người Việt tị nạn. Tôi đã gặp anh ở Zippost, để nghe anh kể câu chuyện “… Khởi nghiệp nào cũng gian lao lắm lắm…”

Anh Minh đi qua Mỹ và đến Cali vào cuối năm 1989. Anh Minh kể lại: “ đối với một người không bằng cấp, tiền bạc như tôi thời đó, việc kíêm tiền nhanh nhất, dễ nhất  là đi bỏ báo Mỹ!”. Nhà anh hồi đó ở Fullerton. Anh nhận việc bỏ báo ở Huntington Beach. Mỗi ngày anh rời nhà từ 3 giờ sáng trên một chiếc xe cũ mèm, đi 20 miles để đến khu vực làm việc, bỏ báo cho khỏang 300 địa chỉ trong vòng 2 tiếng đồng hồ.

Giao báo Mỹ xong, anh đi tìm… báo Việt để đọc! Vào thời điểm đó, báo tiếng Việt còn cho không, đặt ở trước cửa các chợ. Anh phải mầy mò ra các chợ khu Bolsa để tìm tờ Người Việt, tờ nhật báo Việt Nam duy nhất thời đó. Khi còn, khi hết. Những người ở xa muốn đọc báo tiếng Việt thiệt là khổ sở! Báo Việt Nam lúc đó cũng đã có dịch vụ giao báo tận nhà qua bưu điện. Một tuần giao hai lần, có nghĩa là tin tức bị lạc hậu đi vài ngày. Chán cảnh “đọc báo cũ”, anh nảy ra ý nghĩ kết hợp công việc giao báo Mỹ với giao báo Việt. Vào tháng 4 năm 90, anh lên tòa sọan tờ Người Việt xin mua lại 100 tờ nhật báo mỗi ngày, để thử nghiệm việc giao báo cho người Việt trong khu vực Little Sài Gòn, sau khi anh đã giao báo Mỹ xong. Tòa sọan quyết định tặng không cho anh 100 tờ, và hỗ trợ bằng cách đăng dịch vụ của anh lên trang quảng cáo. Ai có nhu cầu, xin gọi phone cho anh Minh, sẽ được phục vụ! Anh đã khởi đầu nghề giao báo Việt như vậy đó.

Nhân viên Zippost đặt báo vào các thùng báo…

Giao báo Việt khó khăn hơn giao báo Mỹ ở chỗ địa bàn rộng hơn nhiều. 100 địa chỉ phải đi cả ngày mới giao hết. Được cái là công việc phát triển nhanh chóng không ngờ. Chỉ sau một tháng, một mình anh đi bỏ báo không xuể, phải tuyển thêm hai “cộng tác viên”. Sau một năm, số địa chỉ đặt giao báo đã lên tới 500. Con số này là 1,000 vào cuối năm 92. Đội ngũ giao báo của anh Minh lúc này đã là 20 người. Anh Minh tự tin là mình đã đi đúng hướng.

Cũng trong thời điểm đó, một số nhu cầu mới phát sinh đối với ngành báo tiếng Việt. Nhiều tờ báo mới ra đời. Người đọc có thêm tờ nhật báo mới: Việt Báo. Những tờ tuần báo, nguyệt san, bán nguyệt san vẫn chưa có trung tâm phát hành. Người đọc vẫn phải tự tìm báo ở các chợ, cửa tiệm. Anh Minh quyết định phát triển công việc phát hành của mình thêm một bước nữa bằng cách sang lại tiệm Zippost, lúc đó thuần túy dịch vụ mailbox & gởi bưu phẩm. Anh đến từng tòa sọan các tờ báo, đề nghị được bày bán các tờ báo của họ trên các kệ báo của Zippost, mô hình của các sạp báo ở Sài Gòn xưa. Zippost đã trở thành trung tâm phát hành báo chí đầu tiên của người Việt tị nạn. Anh Minh kể lại: “ tôi vẫn có nhớ cảm giác mãn nguyện của mình khi lần đầu nhìn những tờ báo, tạp chí tiếng Việt được đặt trang trọng trên các kệ báo của Zippost. Hồi đó, tôi gặp một trở ngại là nhiều người Việt của mình chưa có thói quen “mua báo”, nay phải trả tiền khi lấy báo tại Zippost. Tôi đã phải giải thích với bà con rằng tiền bán báo để bù cho những chi phí như thuê chỗ, thuê người sắp xếp báo chí lên kệ, để phục vụ cho người đọc thỏai  mái hơn. Cũng mất cả năm mới hình thành lại được thói quen mua báo này”.

Thành tựu đạt được thật là đáng khích lệ cho công sức của anh Minh bỏ ra. Sau hai năm, lượng người đọc đến mua báo tại Zippost tăng gấp 5 lần. Từ thành công của Zippost, nhiều cửa tiệm cũng có nhu cầu mở thêm các sạp báo khác để phục vụ cho cộng đồng người Việt. Anh Minh cũng là người tổ chức, giao báo cho chừng 10 sạp báo nữa trong khu vực Little Sài Gòn. Sau chặng đường hơn 15 năm hình thành & phát triển, dịch vụ phát hành báo tiếng Việt đã có một bộ mặt khác hẳn. Hiện nay đã có 3 trung tâm phát hành tại Nam Cali. Báo tiếng Việt cũng đã đi ra nhiều tiểu bang khác ngòai Cali, phục vụ cho bà con người Việt mình trên khắp nước Mỹ. Có thể nói, người Việt là cộng đồng thiểu số có hệ thống báo chí bằng ngôn ngữ riêng lớn nhất, phong phú nhất ở Cali.

...và giao báo tại các cửa tiệm mỗi sáng

Thách thức cho ngành phát hành báo tiếng Việt trong tương lai" Theo anh Minh, vào thời điểm này thì báo tiếng Việt trên đất Mỹ vẫn chưa khai thác hết tiềm năng của mình. Với tổng số người Việt ở Nam Cali vào khỏang nửa triệu, con số phát hành khỏang 30,000 tờ nhật báo hằng ngày như hiện nay vẫn còn khá khiêm tốn. Nếu khâu in ấn và phát hành làm tốt hơn, chắc hẳn số lượng báo tiếng Việt sẽ không dừng ở con số này.

Tuy nhiên, trong tương lai xa hơn, chừng vaì chục năm nữa, tình thế có thể sẽ thay đổi. Cũng theo anh Minh, khi thế hệ thứ nhất và thứ hai của người Việt tị nạn mình đã trở thành quá khứ, ai sẽ là người  đọc báo tiếng Việt trên đất Mỹ này"
Anh kết thúc câu chuyện với một câu hỏi hóc búa như vậy, làm tôi thừ người ra suy nghĩ mông lung. Hình ảnh ông đồ già của cụ Vũ Đình Liên mơ hồ hiện ra trước mắt tôi:

“… Năm nay đào lại nở
Không thấy ông đồ xưa
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ…” 

Như nhìn thấy được suy nghĩ của tôi, anh đổi giọng và chủ đề liền: “Nhưng hơi đâu mà lo! Bảo đảm đời mình vẫn đọc báo tiếng Việt thả dàn. Sau đó thì là chuyện của đám con cháu. Cuối tuần này ghé về nhà tôi làm một vài ly rượu vang chơi cho biết gia đình. Hai đứa con gái của tôi lớn lên ở Mỹ, mà nói, đọc, viết tiếng Việt cũng được lắm!...”

Có lẽ lạc quan vẫn là đức tính cố hữu của anh, giúp anh vượt qua gian lao của buổi khởi đầu giao báo tiếng Việt. Khi tôi xin phép được đổi tên gọi anh là “Anh Minh Sạp Báo”, anh cười hỉ hả…

Tháng 3 -2008

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.