Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Cộng Hòa: Tang Gia Bối Rối

14/12/200700:00:00(Xem: 8165)

...Có lẽ TT Bush  sẽ về vui thú điền viên trong tình trạng rối ren nhất...

Trong những tuần lễ qua, người ta đã chứng kiến cảnh đảng Cộng Hòa Mỹ đi từ tiểu họa này đến đại họa kia kiểu "họa vô đơn chí". Hoàng Đế Bush chưa băng hà, nhưng quả là tình trạng tang gia bối rối tột cùng.

Bắt đầu từ tổng thống Bush càng ngày càng bơ vơ trơ trọi, thất bại liên tục tại quốc hội, trong khi cái gân gà Trung Đông vẫn còn dai hơn lúc nào.

Hậu thuẫn của TT Bush trong quần chúng Mỹ cũng vẫn đì đẹt ở cấp thấp nhất lịch sử Mỹ, khoảng ba mươi phần trăm. Do đó ông đang cố vật lộn để leo lên cao hơn một chút, làm sao để lại một gia tài coi cho được một chút. Nhưng hình như "mệnh thiên tử" đã hết nên chẳng những không leo lên đâu hết, mà trái lại, ngày càng lún sâu thêm, kéo cả đảng Cộng Hòa theo luôn.

Trong vòng vài tháng gần đây, các cộng sự viên thân tín và quan trọng nhất của Bush đã lần lượt ca bài vĩnh biệt. Không kể các cấp nhỏ, chỉ từ thượng tầng thân cận nhất với tổng thống, cũng đã có hơn một tá viên chức giã biệt. Từ quân sư tối cao Karl Rove, đến các cố vấn chính trị, cố vấn kinh tế, cố vấn an ninh, cố vấn giao tế, phát ngôn viên, v.v… Ai cũng biết TT Bush chỉ còn tại chức một năm nữa thôi, và trong năm cuối cùng, ông sẽ chỉ lo dọn dẹp hành trang nên cũng chẳng làm nên chuyện gì, do đó họ có ra đi để sớm lo cho tương lai của họ thì cũng dễ hiểu và cũng chẳng có hại gì nhiều. Nhưng ra đi hàng loạt như vậy, chẳng chút thắc mắc gì đến ông thuyền trưởng đang vật lộn với những cơn sóng lớn thì hình như có vẻ hơi dã man quá. Nhất là sau khi phủi áo ra đi thì vội vàng viết sách bật mí những chuyện hậu trường nói xấu xếp cũ một cách tận tình, thì đúng là chỉ có… Mỹ mới có thể cạn tầu ráo máng như vậy thôi.

Nước Mỹ có rất nhiều điều hay lạ chúng ta cần học hỏi, nhưng những  chuyện ăn cháo đá bát kiểu này, mong con cháu chúng ta đừng học.

Trước tình trạng hậu thuẫn của quần chúng càng ngày càng yếu, TT Bush cũng ngày một mất tư thế và ảnh hưởng trong quốc hội. Chẳng những khối đa số Dân Chủ càng ngày càng làm mạnh, biểu quyết nhiều điều luật bất lợi cho phe Cộng Hòa và TT, khiến TT phải sử dụng quyền phủ quyết nhiều hơn trước, mà ngay cả các dân biểu nghị sĩ đồng chí Cộng Hòa cũng phớt lờ, thậm chí công khai chống đối lại đảng trưởng Bush. Điển hình là các vụ chiến tranh Iraq với càng ngày càng nhiều ông dân biểu nghị sĩ Cộng Hòa chống cuộc chiến, và vụ dân cư ở lậu trong đó đa số mấy ông Cộng Hòa chủ trương trái ngược hẳn lập trường của Bush, bất chấp mọi lời kêu gọi của Bush.

Tại Trung Đông, tình hình Iraq có vẻ sáng sủa hơn trước vì các vụ tấn công của quân khủng bố giảm sút rõ rệt trong hai tháng qua, nhưng giải pháp dài hạn vẫn chưa ai nhìn thấy. Chính phủ Iraq do nhóm Shiites kiểm soát, vẫn nhất quyết không nhượng bộ chia bớt quyền hành và tiền dầu lửa cho nhóm thiểu số Sunnis, mặc dù áp lực nặng nề của Bush. Rõ ràng là ngay tại Iraq, tiếng nói của Bush cũng rất nhẹ ký.

Về vụ Iran, TT Bush vừa lãnh một quả bom CBU và đang bối rối không biết đỡ làm sao.

Trong suốt hai năm nay, sau khi tin tức tổng hợp của các cơ quan tình báo Mỹ qua phúc trình National Intelligence Estimate (là phúc trình an ninh tổng hợp nộp cho quốc hội) đã kết luận Iran đang chế tạo bom nguyên tử, TT Bush khua chiêng gõ trống, báo nguy với thế giới về hiểm họa Iran đang làm bom nguyên tử, hò hét tới độ nhiều người lo ngại Bush sẽ đánh Iran trong nay mai. Bất ngờ trong tuần qua, cũng cái cơ quan này lại đưa ra một phúc trình mới, với kết luận trái ngược là… Iran đã ngưng chương trình võ trang nguyên tử từ bốn năm nay rồi!

Chẳng ai hiểu chuyện gì đang xẩy ra. Người thì cho rằng các cơ quan tình báo của Mỹ vẫn bất tài bất lực hơn bao giờ hết, chỉ giỏi đoán mò lung tung, nay này mai khác. Người khác thì cho rằng cơ quan này âm mưu kéo giò TT Bush vì phúc trình được viết bởi ba viên chức có tiếng là cấp tiến chống chính sách đối ngoại của TT Bush. Cũng có người cho rằng sau khi tình báo Mỹ bị hố to vì vụ vũ khí giết người tập thể của Iraq, bây giờ các xếp mới được bổ nhiệm của các cơ quan tình báo Mỹ lạnh cẳng nên chơi đạo chắc ăn, nói Iran không có gì hết. Lại có giả thuyết TT Bush cho ra phúc trình này để lấy cớ thối lui, bớt hung hãn với Iran. 

Không cần biết nguyên nhân nào, chỉ biết là phúc trình mới này chắc chắn cột chân TT Bush khiến ông không còn có thể hăm dọa trừng phạt Iran nữa. Nhưng quan trọng hơn nữa là phúc trình này chẳng những khiến ông tổng thống Iran vui mừng la hét "Thấy chưa, tôi vẫn nói là tôi không có gì mà!"mà còn khiến các đồng minh của Mỹ như Do Thái, Anh, Pháp và Đức bối rối không biết phải giải thích làm sao chính sách của họ từ trước đến giờ là ủng hộ lập trường chống Iran của Mỹ. Phúc trình này cũng giúp cho Nga và Trung Quốc mạnh dạn hơn trong việc chống lại mọi biện pháp trừng trị Iran.

Ngoài Tòa Bạch Ốc, cảnh chạy loạn đào ngũ tập thể của phe Cộng Hòa cũng đã lan rộng từ hàng ngũ cộng sự viên của Bush qua cả quốc hội.

Hàng loạt dân biểu nghị sĩ thâm niên và uy tín nhất của Cộng Hòa đã hoặc là từ chức, hoặc tuyên bố sẽ không ra tranh cử lại năm 2008. Trong đó có lãnh tụ Cộng Hòa tại Thượng Viện Trent Lott và lãnh tụ Cộng Hòa tại Hạ viện Denis Hastert. Các nhân vật khác gồm có các nghị sĩ lão thành của Virginia, Nebraska, New Mexico… Ít nhất là tám vị, cho đến nay. Họ cảm thấy tương lai sẽ tiếp tục nằm trong khối thiểu số bị Dân Chủ đè đầu, chẳng còn quyền hạn gì nhiều nên về hưu cho khỏe. Tương lai Cộng Hòa trong kỳ bầu cử năm 2008 đen tối hơn bao giờ hết, và đảng Dân Chủ có hy vọng chiếm đa số với hơn 60 ghế tại thượng viện, là đa số có thể quyết định mọi chuyện, có khả năng vượt qua quyền phủ quyết của tổng thống.

Thậm chí đến ông thị trưởng New York Bloomberg cũng nhẩy xuồng, bỏ đảng Cộng Hòa để hăm he dòm ngó ghế tổng thống, với tư cách ứng viên độc lập. Chỉ vì tình hình phe Cộng Hòa trong cuộc tranh cử tổng thống này cho đến nay vẫn còn mù mịt, không ai nhìn thấy gì rõ ràng hết.

Trong khi bà Clinton đang dẫn đầu rõ ràng bên Dân Chủ mặc dù sự hậu thuẫn bị kém đi nhiều trước các cuộc tấn công của các ông Obama va Edwards, thì bên Cộng Hòa vẫn rối loạn, có khi còn hơn trước đây.

Ngôi sao già Thompson chưa mọc đã tắt. Cụ McCain ì ạch leo thang mãi mà vẫn chưa lên được bao nhiêu bực. Ông Romney thì vẫn bận rộn phân trần giải thích hết chuyện này đến chuyện khác, từ chuyện đạo Mormon của ông đến chuyện người làm vườn là dân Mễ ở lậu, rồi đến chuyện trước đây đã từng chấp nhận phá thai bây giờ lại chống. Ông Giuliani vẫn quanh đi quẩn lại chỉ quảng cáo được thành tích 9-11 mà chẳng nói được chuyện gì khác, ngoại trừ việc biện hộ cho mấy tay đàn em đang bị ra tòa vì tham nhũng trước đây. Hai ông Romney và Giuliani bắt đầu đánh nhau túi bụi khiến ông cựu thống đốc Arkansas Mike Huckabee bất ngờ nhẩy lên vai trò ngư ông thủ lợi, từ 1% hậu thuẫn trong đảng vọt lên đến hơn 20%, thua Giuliani sát nút.

Ông Huckabee "có tướng" hơn nhiều ứng viên khác: đẹp trai hơn Thompson, hiền lành hơn Giuliani, trẻ hơn McCain, đáng tin hơn Romney. Tướng mạo cũng rất quan trọng trong chính trị Mỹ. Quan trọng hơn thế là tính bảo thủ của ông Huckabee.

Ông có lẽ là nhân vật bảo thủ nhất trong tất cả các ứng viên tổng thống trong cả hai chính đảng, triệt để chống phá thai, chống hôn nhân đồng tính, chống đồng tính trong quân đội, không muốn có nữ quân nhân, đã từng kêu gọi cô lập những bệnh nhân AIDS, và chủ trương bãi bỏ tất cả mọi thứ thuế ngoại trừ thuế bán hàng (sales tax), do đó đang được nhóm bảo thủ cực hữu của Cộng Hòa ủng hộ triệt để như là ứng viên biểu tượng cho tư tưởng Cộng Hòa nhất. Nhưng cái khổ của đảng Cộng Hòa là nếu ông ta đắc cử để đại diện cho phe Cộng Hòa thì Cộng Hòa sẽ nguy to, khó chiếm được Nhà Trắng vì dân Mỹ nói chung khó chấp nhận một tổng thống là người cực hữu đã từng là nhà truyền giáo trước đây. Chưa gì thì những thăm dò dư luận mới nhất đã ghi nhận ông Huckabee này sẽ thua đậm tất cả ba ứng viên hàng đầu của Dân Chủ.

Tóm lại, cho đến giờ thì thiên hạ vẫn chỉ thấy cảnh "kẹt xe" bên Cộng Hòa, lố nhố nửa tá ứng viên mà chẳng ai có tư thế nổi bật như bà Clinton bên Dân Chủ, và vẫn chưa ông nào có được sự ủng hộ của một phần ba đảng viên Cộng Hòa, chứ chưa nói tới cả nước Mỹ.

Từ Tòa Bạch ốc đến hành lang quốc hội và cả cuộc tranh cử tổng thống, trước sau gì chỉ toàn là những tin "không vui" cho Cộng Hòa.

Trước tình trạng bi đát này, TT Bush bắt buộc phải "làm một cái gì" để lưu danh sử xanh và lấy điểm cho Cộng Hòa. Nhìn đi nhìn lại vẫn chẳng thấy có gì có thể làm được trong những vấn đề quốc nội vì phe Dân Chủ vẫn nắm quyền ở Quốc hội và chắc chắn sẽ không hợp tác.

Bèn phải nhìn ra ngoài nước Mỹ.

Kết quả tương đối thành công, áp lực được Do Thái và Palestine đến Annapolis để họp thượng đỉnh tìm giải pháp cho cuộc chiến trường kỳ giữa hai này. Nhưng tựu chung vẫn chỉ là đồng ý gặp nhau, và cùng nhau hứa hẹn sẽ… tiếp tục gặp nhau trong suốt năm tới! Có nghĩa là cho đến khi TT Bush về hưu thì cũng sẽ vẫn chưa có gì mới lạ. Trong khi đó Iraq sẽ còn lủng củng ít ra là vài năm nữa, cho dù Cộng Hòa hay Dân Chủ chiến thắng trong cuộc bầucử tổng thống tới đây.

Có lẽ TT Bush này sẽ đi về vui thú điền viên trong tình trạng rối ren nhất của đảng Cộng Hòa từ hơn mười năm qua. Chắc phải mười năm nữa thì hy vọng mới vươn lên cho phe Cộng Hòa.

Vũ Linh

12-11-07

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trước khi hạ cánh an toàn, Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh đã không quên bầy tỏ sự quan ngại sâu sắc về cái mối tình hữu nghị (rất) mong manh giữa nước ta và nước bạn: “Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung Quốc.”
Hôm nay tôi và quý vị là người được đón nhận ngày lễ quốc gia đầu tiên để ghi nhớ ngày Juneteenth. Chúng ta hãy cùng nhau đi vào lịch sử để ôn và tìm hiểu thêm về ngày này và hi vọng từ đó chúng ta sẽ có những bài học sẽ làm cho cuộc sống ta thêm phần ý nghĩa về tình người cũng như đạo đức.
Cuộc họp thượng đỉnh giữa hai tổng thống Biden và Putin được báo chí quốc tế quan tâm và tin tức về cuộc họp này được loan tải rộng rãi. Phần tóm lược sau dựa vào các bản tin và bình luận của các cơ quan truyên thông Anh, Pháp, Nga và Trung Quốc về cuộc họp này.
Một tiểu tiết khá thú vị được ghi nhận trong cuộc gặp gỡ này là TT Biden đã đến biệt thự Villa La Grande, nơi tổ chức cuộc họp sau Putin. Theo bản tin của VOA Anh ngữ, dù Putin đã đến khá đúng giờ, nhưng đây là sắp xếp chu đáo của các nhân viên Bạch Ốc nhằm ngừa sự tái diễn như TT Donald Trump đã bị Putin cho đợi đến 30 phút trong cuộc họp thượng đỉnh tại Helsinki vào năm 2018, dù trước đó Trump đã đến muộn khi đến họp với NATO hay yết kiến Nữ Hoàng Anh.
Nền âm nhạc Việt Nam đã mất đi những khuôn mặt tài hoa, nhân cách… nhưng, rất may đã gởi lại những ca khúc bất tử. Nhạc sĩ tài hoa của nhân loại Johann Sebastian Bach (1865-1750) cho rằng “Âm nhạc có thể giúp tinh thần rũ sạch mọi bụi trần của cuộc sống thường ngày” nên khi “đầu óc vẩn đục” hãy lắng nghe ca khúc của tác giả đã quý mến để rũ sạch bụi trần.
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
Nước Úc đã bước vào tiết Thu, khí trời lạnh, những chiếc lá đang đổi sang màu, cơn mưa đầu mùa làm lòng người se lại. Nhận tin báo từ quê nhà Thầy đã viên tịch, lòng con đau nhói vì không về được để đảnh lễ Kim Quan nhục thân Thầy, thọ tang Ân Sư Giáo Dưỡng. Nơi phương trời viễn xứ, con hướng về ngôi Chùa Bình An, Giác Linh Đài tâm tang thọ phục.
Tôi tin vào những điều không thể. Tưởng tượng bạn đang rất căm ghét một con người hay một con vật nào đó. Rồi bỗng dưng một ngày bạn thấy họ là chính mình. Bạn có cảm giác mình biết về họ rõ như biết về những đường chỉ trên bàn tay của mình. Thậm chí, bạn cảm được cái khát khao và thương nó như thương nỗi khát khao của mình ngày nào - đó là cái tình cảm lạ lùng mà tôi dành cho con chuột của con trai tôi.
Nước tìm chỗ trũng thì tiền cũng biết chạy vòng quanh thế giới kiếm lời. Thị trường nhà đất ở Nhật bị sụp vào đầu thập niên 1990 nên tiền chạy sang Đông Nam Á và Đông Âu tìm các con rồng sắp cất cánh. Khi Đông Á và Đông Âu bị khủng hoảng vào cuối thập niên 1990 tiền lại đổ vào Mỹ và Nam Âu bơm thành hai bong bóng địa ốc rồi vỡ tung năm 2007 (Mỹ) và 2010 (Nam Âu).
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.