Hôm nay,  

Đại Cường Cờ Hoa Và Đồng Minh

03/09/200700:00:00(Xem: 9906)

Nước Mỹ có một biệt tài là nặn ra kẻ thù... và để họ sống thọ hơn đồng minh!

Tuần lễ qua, Thượng Nghị Sĩ Carl Levin của đảng Dân Chủ lên tiếng kêu gọi thay thế Thủ Tướng Iraq, ông Nuri al-Maliki, vì ông này đã không đạt được những tiến bộ gì trong việc giải quyết những mâu thuẫn chính trị phe nhóm tại nước này như đảng Dân Chủ Mỹ đòi hỏi. Ngày hôm sau, bà Hillary Clinton, một ứng viên tổng thống của đảng Dân Chủ cũng mau mắn lên tiếng đưa ra đòi hỏi tương tự.

Nếu chúng ta rảnh rỗi, có thời giờ uống trà ngắm trăng, suy nghĩ chuyện… thiên hạ, thì có thể nhận thấy một điểm không lý thú gì lắm.

Từ ngày Dân Chủ thắng lớn, kiểm soát lưỡng viện quốc hội, mấy ông chính khách đảng này không ngớt hô hào rút quân khỏi Iraq. Nhưng rồi cũng không đủ sức ngăn cản TT Bush gia tăng quân số. Chỉ còn hy vọng hành động vớt vát cuối cùng này sẽ thất bại và Dân Chủ sẽ ở thế mạnh hơn.

Trung tuần tháng Tám vừa qua, Thượng Nghị Sĩ Levin, chủ tịch Ủy Ban Quân Vụ Thượng Viện, đích thân bay qua Iraq để xem xét tình hình. Chẳng rõ ông đã nhìn thấy gì, mà chỉ thấy khi trở về Mỹ thì ông vội vàng lên tiếng kêu gọi… hất cẳng thủ tướng Iraq.

Người ta chỉ có thể đoán mò là có lẽ việc tăng quân vừa qua đã đạt được vài kết quả đáng kể, khiến cho Dân Chủ phải… chuyển thế võ, tạm bỏ qua việc đòi hối hả rút quân, để chỉa mũi dùi vào chính quyền Iraq. Ngay chính bà Hillary cũng phải nhìn nhận quân đội Mỹ đã đạt được một số thành quả trên phương diện quân sự, vài ngày trước khi bà kêu gọi thay thế Thủ Tướng Iraq.

Chẳng hiểu đòi hỏi này có thành không, hay cũng vẫn chỉ là những tiếng trống ồn ào của mùa tranh cử. Dù sao thì hai ông bà có vai vế lãnh đạo của Dân Chủ - trong đó bà Hillary là người nuôi hy vọng làm tổng thống Mỹ năm 2009 - đã đưa ra một ý kiến có vẻ mới lạ, nhưng thật ra rất tiêu biểu cho chính sách đối ngoại bất di bất dịch của đại cường Cờ Hoa từ nửa thế kỷ qua.

Bước qua thế kỷ hai mươi, Mỹ trở thành một đại cường, hiện diện và có quyền lợi trên khắp năm châu bốn bể, do đó cũng có kẻ thù và đồng minh khắp thế giới. Kẻ thù thì phần đông là những thế lực to lớn cỡ khối Phát-xít, khối Cộng sản, và hiện nay là khối Hồi giáo quá khích. Đồng minh thì không kể những cường quốc đồng minh cố hữu như Anh, Pháp, Úc, Canada,… còn thì thường là những anh nhược tiểu có thể cho Mỹ mượn đất làm căn cứ chiến lược, hay làm bình phong để Mỹ đánh nhau theo kiểu ủy nhiệm, vừa có vẻ có chính nghĩa, vừa bớt hao quân Mỹ, còn có thể góp được vài phiếu tại Liên Hiệp Quốc. Đổi lại thì sẽ được ít đô-la cho các người hùng chậm tiến gửi vào trương mục riêng tại Thụy Sỹ.

Từ sau Đệ Nhị Thế Chiến, chúng ta có thể kể ra khá nhiều tên các lãnh tụ nhược tiểu đồng minh của Mỹ. Điểm đáng nói là hầu hết đều một thời làm đồng minh được Mỹ tung hô và phò hộ hết mình (chẳng hạn TT Ngô Đình Diệm được TT Eisenhower ca tụng như là một Churchill của Á Châu). Và tất cả cũng đều chia sẻ một số phận như nhau: bị chính phủ hay quốc hội Mỹ bỏ rơi một cách rất “vô tư”, hay tệ hơn – cũng là thông thường hơn- là bị Mỹ trực tiếp hay gián tiếp lật đổ, đưa đi đầy, bỏ tù, hay giết chết!

-- TT Tưởng Giới Thạch bị Hồng Quân của Mao truy lùng, đuổi chạy qua Đài Loan trước sự thờ ơ của TT Truman.

-- TT Lý Thừa Vãn bị nhóm quân nhân Nam Hàn thân Mỹ đảo chính dưới thời TT Eisenhower.

-- TT Batista của Cuba bị Fidel Castro lật đổ trong khi TT Eisenhower ngó lơ.

-- Hoàng Đế Iran, Mohammad Pahlevi, bị nhóm Hồi giáo quá khích của Khomeni lật đổ và bị TT Carter không cho vào Mỹ chữa bệnh sau khi lưu vong.

-- TT Marcos bị dân Phi nổi dậy lật đổ trong khi TT Reagan từ chối can thiệp.

-- TT Diệm bị các tướng lãnh VNCH lật đổ với sự yểm trợ của TT Kennedy.

-- TT Lon Nol bị quân Khờ-Me Đỏ đánh bại sau khi TT Ford chấm dứt yểm trợ dưới áp lực của quốc hội Mỹ.

-- TT Thiệu bị TT Nixon bán đứng và TT Ford ép từ chức, hy vọng dọn đường cho một chế độ trung lập được Hà Nội chấp nhận.

-- TT Noriega của Panama bị TT Bush (cha) đánh, bắt mang về Mỹ đưa ra tòa Mỹ kêu án vài chục năm tù.

-- TT Mobutu, người hùng chống cộng Phi Châu, bị đảo chính đi lưu vong, nhưng TT Clinton không cho vào Mỹ tỵ nạn.

-- Saddam Hussein bị TT Bush (con) đánh, bỏ tù và hành quyết bởi chính phủ mới của Iraq.

Nhìn vào danh sách trên, ta thấy tên của tất cả các tổng thống cận đại của Mỹ (ngoại trừ Johnson), thuộc cả hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ.

Ai cũng biết nước Mỹ thay đổi chính sách đối ngoại như chong chóng, mau thì một hay hai năm, lâu thì bốn năm hay tám năm, đúng theo chu kỳ bầu cử tổng thống Mỹ. Nhưng có một điều dường như không bao giờ thay đổi: nhược tiểu mà làm đồng minh với Mỹ thì nên cầu nguyện cho nhiều mới hy vọng được an toàn, không cần biết Mỹ Cộng Hòa hay Mỹ Dân Chủ.

Khi còn sử dụng được thì “cơm lành canh ngọt”, rất thân thiện vui vẻ. Khi không còn hữu ích nữa thì… bái bai một cách không nể tình trọng nghĩa gì cho lắm.

Cái khó trong việc làm đồng minh với Mỹ là không biết phải hành xử như thế nào cho “phải đạo” với đại cường. Lấy ví dụ trường hợp Việt Nam. TT Diệm cứng đầu không nghe lời, lại còn hăm he đi đêm với Hồ Chí Minh nên bị sa thải và giết. Ngược lại TT Thiệu thì nghe lời một trăm phần trăm, ngoan ngoãn áp dụng đúng sách lược chống xâm lăng Cộng Sản của Mỹ. Đến lúc Mỹ thất bại thì cũng lại là lỗi của… TT Thiệu, do đó cũng bị mất job, tuy chưa đến nỗi bị giết.

Không nghe thì không xong, mà nghe lời thì cũng không xong.

Phải chi thay thế “ddồng minh” mà có kết quả như ý muốn thì chẳng nói làm chi.

Điều bất hạnh cho đất nước chúng ta là cả hai lần, Mỹ đều đã lấy quyết định sai lầm. Sử gia Mark Moyar trong cuốn sách mới phát hành “Triumph Forsaken” đã chứng minh TT Diệm năm 1963 đang thành công trong cuộc chiến chống Việt Cộng, trong khi tác giả Lewis Sorley trong cuốn “A Better War” thì đã khẳng định chính sách Việt Nam hoá  năm 1974 cũng đang đạt được thắng lợi khi Mỹ cắt viện trợ. Trong cả hai trường hợp, Mỹ mất kiên nhẫn, thay đổi chính sách, và thay thế “ddồng minh”. Kết quả là cả nước Việt chúng ta rơi vào gông cùm Cộng Sản và dân số nước Mỹ được gia tăng hơn một triệu nhờ làn sóng tỵ nạn.

Trở lại chuyện Iraq. Rõ ràng là Mỹ có hai lựa chọn.

1) Một là coi Iraq như một thuộc địa và những cuộc bầu cử gần đây chỉ là những màn kịch cho vui nhà vui cửa. Trường hợp này thì dĩ nhiên các ông bà nghị sĩ, dân biểu Mỹ có quyền đòi thay thế tùy hỷ bất cứ ai mà chẳng ai có quyền than phiền gì.

2) Hai là nhìn nhận Iraq là một quốc gia độc lập, có chủ quyền, trong đó các nhà lãnh đạo là những người có được quyền hành một cách chính thống, do dân Iraq bầu trong tự do dân chủ. Trường hợp này thì các ông bà chính khách Mỹ cũng nên theo phép cư xử quốc tế. Tôn trọng những người lãnh đạo Iraq tức là tôn trọng tiếng nói của người dân Iraq.

Những lời tuyên bố của ông Levin và bà Hillary hiển nhiên thể hiện cái nhìn của họ nói riêng và của nước Mỹ nói chung về Iraq: chỉ là một thứ thuộc địa tép riu. Cao lắm thì là một loại đồng minh hạng ruồi. Và Mỹ - chứ không phải dân Iraq - có toàn quyền sa thải bất cứ cấp lãnh đạo nào của Iraq.

Khoan nói đến tính thực tế hay không của những đòi hỏi ấy, chỉ cần nghe những lời trên thì bất cứ đứa con nít nào trên thế giới cũng sẽ có ngay câu trả lời cho câu hỏi mà nhiều đại học giả Mỹ suy nghĩ nát óc vẫn chưa thấy: tại sao thế giới ghét Mỹ"

Các đại học giả Mỹ không biết được câu trả lời chẳng qua chỉ vì, giống như cấp lãnh đạo Mỹ và hầu hết dân Mỹ, họ đều cho là một khi đã xì tiền viện trợ ra thì đương nhiên đại cường Cờ Hoa có rất nhiều quyền, trong đó có quyền thay tài xế, đầu bếp, gác dan, lính thợ, v.v… cho dù quốc tịch gì thì cũng chẳng thành vấn đề.

Để xác định câu châm ngôn “Làm kẻ thù của Mỹ ít nguy hiểm hơn làm bạn của Mỹ”, ứng viên tổng thống Barrack Hussein Obama của Dân Chủ đã đi xa hơn bà Hillary một bước, công khai lên tiếng sẵn sàng uống trà ăn bánh ngọt với bất cứ nhà độc tài kẻ thù nào của Mỹ như các lãnh tụ Cuba, Iran, hay Bắc Hàn, đồng thời cũng hăm dọa sẽ “có hành động” với đồng minh Pakistan ngay nếu cái anh tổng thống Musharraf của xứ này không mau mắn hành động đúng theo ý của tổng thống Obama.  “Có hành động” đây có thể hiểu là mang quân Mỹ vào Pakistan truy lùng quân khủng bố, nhưng nếu Musharraf  không đồng ý cho quân Mỹ vào Pakistan thì sao" TT Musharraf sẽ thành một Saddam Hussein thứ hai" Hay một Ngô Đình Diệm thứ hai" 

Ông Levin, hay bà Hillary, hay ông Obama cũng chẳng khác gì các TT Kennedy, Nixon, Bush,… Chính sách của Mỹ đối với các đồng minh nhược tiểu không bao giờ thay đổi.

Nhìn lại chuyện thời sự cận đại, có một anh trước đây là “ddồng minh” của Mỹ trong cuộc chiến Afghanistan chống xâm lăng Sô Viết, nhưng anh này khôn nhất, thay đổi chiến lược, trở thành kẻ thù của Mỹ, và cho đến nay vẫn chưa bị tiêu diệt: đó là Osama Bin Laden!

Nước Mỹ có một biệt tài là nặn ra kẻ thù... và để họ sống thọ hơn đồng minh! 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Không ai biết chắc khi nào một đế chế sẽ sụp đổ. Chẳng ai có thể xác định chính xác thời điểm Đế chế La Mã, Bồ Đào Nha, Ottoman hay Anh kết thúc. Trong bài thơ "Waiting for the Barbarians", nhà thơ Hy lạp Constantine P. Cavafy nhiều lần khẳng định rằng những kẻ man rợ sẽ đến hôm nay. Người ta chờ đợi, như thể đây là chuyện thường nhật như việc một công ty sẽ phá sản, hay một buổi lễ ra trường vậy. Nhưng một đế chế thì sao? Liệu vào thời của mình, nhà thơ Hy Lạp Cavafy có thuộc về một đế chế nào đáng để gọi là đế chế không?
Tôi hoàn toàn (và tuyệt đối) không có năng khiếu hay tham vọng gì ráo trong lãnh vực thơ văn/thi phú. Suốt đời chỉ ước mong sao có sách báo để đọc, để thưởng thức những lời hay ý đẹp của giới văn nhân thi sỹ, là vui thích lắm rồi. Sở thích, cùng niềm vui, tuy giản dị thế thôi nhưng đôi lúc tôi vẫn bị lôi thôi vì những câu cú (vô cùng) tối nghĩa:
Tệ nạn “dưới đẩy lên, trên đùn xuống” và “vô trách nhiệm” không mới trong cán bộ, đảng viên CSVN, nhưng số người “sáng vác ô đi tối vác về” vẫn khơi khơi trong hệ thống cầm quyền mới là điều lạ. Tổng Bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng từng nói:“Ai không làm thì đứng sang một bên cho người khác làm”, nhưng không ai muốn về vườn vì chứng bệnh nan y “tham quyền cố vị” đã có trong máu thịt Đảng...
Đảng CSVN đang bối rối về câu hỏi: Tại sao phải kiên định Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh để xây dựng đất nước? Lý do đơn giản, vì đảng sợ “dân chủ”, nhát “tự do” và lo phải đối phó với tình trạng “tự diễn biến, tự chuyển hóa” trong nội bộ đảng, đe dọa sự sống còn của chế độ...
BBC ái ngại loan tin: “Hôm 8/6, Đài Truyền hình Việt Nam (VTV) đã phát một video (‘Thông tin xuyên tạc ẩn tu của ông Thích Minh Tuệ’) có độ dài 3 phút 40 giây … Sau khi phóng sự được đăng tải trên các trang báo, cũng như các trang mạng xã hội, có không ít người nghi ngờ về độ chân thực của video”.
Hội nghị thượng đỉnh về hoà bình cho Ukraine tại Bürgenstock, Thụy Sĩ vào ngày 15 và 16 tháng 6 năm 2024 được coi là một thành công khiêm nhường cho Ukraine. 80 nước đã lên tiếng ủng hộ mạnh mẽ cho chính nghĩa đấu tranh của Ukraine, nhưng tiếp tục phát huy thành quả này sẽ là không chắc chắn.
Cảnh người Mỹ tranh cãi và dọa dẫm kiện tụng liên quan đến “Thập giới” lại làm tôi nghĩ đến “Thập cửu giới” – tức “Mười chín điều đảng viên không được làm” trên đất Việt. Trên phương diện sử học thì “Thập giới”, hay “Mười điều răn”, chính là bộ luật hình sự đầu tiên của nhân loại. Theo Cựu ước thì bộ luật này được Thượng Đế ban cho Nhà tiên tri Moses trên đỉnh núi Sinai để thiết lập trật tự cho cộng đồng Do Thái. Cũng trên phương diện sử học thì Cựu ước chính là một “đại tự sự” – một “câu chuyện lớn” tương tự câu chuyện về Bốn ngàn năm văn hiến hay con Rồng cháu Tiên của chúng ta v.v.. – với ý hướng tạo một bản sắc chung để kết hợp các bộ lạc Do Thái lại với nhau.
Tôi quen Đinh Quang Anh Thái đã lâu, lâu tới cỡ không còn biết là mình đã gặp gỡ y vào cái thuở xa xưa nào nữa. Dù không mấy khi có dịp “giao lưu” (hay “tương tác”) nhưng tôi vẫn nghe thằng chả ra rả hàng ngày, về đủ thứ chuyện trên trời/biển – ròng rã suốt từ thế kỷ này, qua đến thế kỷ kia – và hoàn toàn chưa thấy có dấu hiệu gì là gã sẽ (hay sắp) tắt đài trong tương lai gần cả. Nghề của chàng mà. Tắt tiếng là (dám) treo niêu luôn, chớ đâu phải chuyện chơi. Chỉ có điều hơi bất ngờ là đương sự không chỉ nói nhiều mà viết cũng nhiều không kém. Hết xuất bản Ký 1, Ký 2, rồi tới Ký 3. Nay mai (không chừng) sẽ có Ký 4 và Ký 5 luôn nữa.
Đảng CSVN tiếp tục cãi chầy cãi cối về các quyền tự do tôn giáo, tự do tư tưởng, tự do báo chí, tự do lập hội và tự do biểu tình. Tất cả những quyền này đã được quy định trong Hiến pháp 2013, nhưng khi thi hành thì lại nại cớ “theo pháp luật quy định” với những điều kiện khe khắt để can thiệp thô bạo...
Việc tòa án New York sẽ công bố mức án của Donald Trump vào ngày 11 tháng 7 năm 2024 và kết quả của cuộc bầu cử tổng thống vào ngày 5 tháng 11 năm 2024 là hai diễn biến nội chính trọng đại của nước Mỹ, nhưng cũng sẽ là thách thức mới dành cho các nước khắp thế giới. Nhiều nước đang quan tâm, theo dõi và chuẩn bị tìm cách đối phó, trong đó có cả châu Âu.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.