Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Năm Bính Tuất Nói Chuyện Chó & Luật Pháp

24/01/200600:00:00(Xem: 5344)
Các cụ thường nói, "Chó là con vật trung thành không bao giờ biết phản bội." Điều này cũng dễ hiểu, vì chúng ta thường nghe các cụ dạy, "Ăn cây nào thì rào cây đó." Chó cũng vậy, chúng luôn luôn trung thành với người chăm sóc và lo lắng cho chúng.
Nói như vậy sẽ có người cho rằng, trong đời mình nhiều lúc mình cũng nuôi nấng giúp đỡ nhiều người nhưng họ không chịu trung thành, mà cứ làm phản thì phải nói sao đây" Xin mở một ngoặc đơn nhỏ ở đây để lưu ý những ai có ý tưởng đó. Chúng tôi xin thưa, ý tưởng đó xem ra khá bất công, vì nếu cứ nuôi hoặc cứ chăm sóc rồi buộc người ta phải trung thành với mình thì điều đó xem ra không được công bằng lắm, vì con người có đủ trí tuệ, chứ đâu phải như mấy chú cẩu đâu mà cứ được chăm sóc là buộc phải trung thành, bằng ngược lại thì lên án nào là lòng lang dạ thú, nào là không biết điều, nào là ăn ngập đầu rồi làm phản, nào là cứu vật vật trả ơn cứu nhơn nhơn trả oán... Xin đóng ngoặc đơn lại đây để khỏi làm mất lòng bàng quan thiên hạ.
Thực ra, dường như bất cứ ai trong chúng ta cũng đã một lần trong đời từng nuôi hoặc chăm sóc cho một chú cẩu, hoặc do sở thích hoặc do hoàn cảnh bắt buộc mà phải chăm sóc, chẳng hạn như trong trường hợp khi ông, bà hoặc cha mẹ nuôi chó mà quý cụ vắng nhà thì chúng ta phải chăm sóc.
Tại Việt Nam, nuôi chó là một điều cần thiết vì chúng không những chỉ biết giữ nhà mà còn là con vật dùng để thu vén những cơm thừa canh cặn.
Nhưng thú nuôi chó theo phương cách của đa số người Việt dường như không còn thích hợp khi đến định cư tại nước ngoài, vì luật lệ ở đây đòi hỏi quá nhiều điều kiện cần phải thỏa mãn trước khi được quyền nuôi chúng trong nhà, nào là đăng ký, nào là chủng ngừa, nào là phải có "dây dẫn chó" (leash) khi dắt chúng đi ngoài đường phố, và đối với một vài loại chó, khi dẫn chúng đến những nơi công cộng, phải khóa mõm theo đúng tiêu chuẩn pháp định. Thậm chí một vài loại chó còn bị luật pháp bắt buộc phải thiến trước khi được phép nuôi tại gia. Những điều này đã làm nản lòng những người Việt yêu mến súc vật khi đặt chân định cư tại nước ngoài.
Những năm đầu khi đặt chân đến tỵ nạn tại nước ngoài, đa số người Việt còn phải làm lụng vất vả, vì thế chưa ai dám nghĩ đến nhu cầu nuôi chó. Nhưng dần dần khi đời sống ổn định thì một số gia đình người Việt bắt đầu nuôi chó theo đúng phương thức do luật pháp quy định. Đây là một thú tiêu khiển mất khá nhiều thì giờ và tiền bạc.
Luật lệ liên hệ đến việc nuôi gia súc thường do quốc hội tiểu bang soạn thảo. Các đạo luật này của tiểu bang thường quy định đầy đủ chi tiết về việc nuôi gia súc, hoặc ủy quyền cho các hội đồng thành phố đặt ra các quy định cho phép cư dân địa phương được quyền nuôi những loại gia súc phù hợp với môi sinh, hoặc điều kiện sinh hoạt của địa phương.
Tại Úc, một vài thành phố cấm cư dân nuôi các loại chó như pit bulls và pit bull crosses. Một vài thành phố khác lại cho phép cư dân của họ nuôi loại chó pit bull nhưng buộc chủ nhân phải "thiến" (desex) trước khi được phép nuôi loại chó này.
Nếu hội đồng thành phố liệt kê chó của quý vị là loại "chó nguy hiểm" (dangerous dog) thì quý vị phải thực hiện một số điều kiện cần thiết trước khi quý vị được nuôi loại chó đó, chẳng hạn như quý vị phải treo bảng nhỏ trước cổng báo cho công chúng biết chó của quý vị là loại chó nguy hiểm, hoặc quý vị phải làm "rào cản theo quy định" (specified enclosure), hoặc quý vị phải "khóa mõm chó lại khi dẫn chó ra nơi công cộng" (muzzling of the dog when in a public place), hoặc phải trả tiền đăng ký hàng năm cao hơn thường lệ.
Chủ nhân của các loại chó nguy hiểm, hoặc chó bị tuyên bố là chó nguy hiểm phải đóng bảo hiểm trị giá $300,000 để dự phòng việc bồi thường thiệt hại trong trường hợp chó cắn hoặc tấn công người hoặc thú vật.
Có thể chó của quý vị không phải là loại chó nguy hiểm, tuy nhiên nếu chó của quý vị cắn hoặc tấn công gây thương tích cho người hoặc cho thú vật, hoặc rượt người hoặc thú vật, thì hội đồng thành phố có thể xếp loại hoặc tuyên bố chó của quý vị là chó nguy hiểm, và quý vị sẽ bị buộc phải làm theo đúng các điều kiện quy định đối với các loại chó nguy hiểm như vừa được liệt kê ở trên.
Nếu chó của quý vị cắn và gây thương tích cho người hoặc thú vật thì quý vị là người phải chịu trách nhiệm về việc tranh tụng dân sự, và chính quý vị là người phải trả tiền bồi thường nếu tòa xét rằng cần phải trả tiền bồi thường cho nạn nhân.
Nếu quý vị nuôi chó và không chịu tuân thủ theo luật lệ do hội đồng thành phố đặt ra, chẳng hạn như để chó chạy rông nơi công cộng, không làm rào cản chó, hoặc để chó sủa gây quá nhiều phiền toái cho hàng xóm, thì quý vị có thể bị phạt tiền. Số tiền phạt tùy theo sự quy định của từng thành phố, thường là từ $300 đến $400.
Hiện nay luật lệ tại Úc vẫn chưa thống nhất về hình phạt đối với chủ nhân của những chú cẩu tấn công hoặc cắn gây thương tích cho người khác, đặc biệt là trong trường hợp các chú cẩu tấn công hoặc cắn làm chết người.
Hiện nay có một số đề nghị được đưa ra để yêu cầu thay đổi luật lệ của tiểu bang nhằm quy định hình phạt đối với chủ nhân của các chú cẩu. Nếu dự thảo luật này được quốc hội của tiểu bang thông qua thì các chủ nhân có thể bị kết buộc về "tội vô tình ngộ sát [tội vô ý giết người]" (involuntary manslaughter) nếu để chó cắn hoặc tấn công gây tử thương. Đây là một "trọng tội" (felony) và hình phạt được áp dụng có thể lên đến 10 năm tù ở và phạt tiền lên đến $2,500. Chủ nhân có thể bị phạt nặng hơn nếu chú cẩu đó trước đây đã bị liệt kê hoặc bị tuyên bố là thuộc loại "chó nguy hiểm" (dangerous dog).
Để quý vị có một ý niệm khái quát về sự khác biệt giữa hình phạt cùng tiền bồi thường thiệt hại được luật pháp quy định tại Úc và tại Hoa Kỳ về phương diện hình sự cũng như về phương diện dân sự, chúng tôi xin đề cập đến các khía cạnh pháp lý trong vụ People of the State of California v. Marjorie Koller & Robert Noel. Vụ kiện này thường được gọi tắt là The Diane Whipple Case, vì Diane Whipple là tên của nạn nhân bị chó cắn chết.

I. VỀ PHƯƠNG DIỆN HÌNH SỰ

Vào tháng 3 năm 2002, bồi thẩm đoàn đã kết tội Marjorie Knoller về "tội giết người cấp hai" (second degree murder) vì chú cẩu của bà đã cắn chết người hàng xóm, Diane Whipple 33 tuổi. Tuy nhiên, "vị thẩm phán tọa xử" (trial judge) đã bác bỏ việc kết tội sát nhân mà bồi thẩm đoàn đã kết buộc cho bà Knoller. [Ghi chú: Tại Hoa Kỳ, luật lệ của vài tiểu bang cho phép vị chánh án tọa xử có quyền không căn cứ vào phán quyết của bồi thẩm đoàn, nếu xét thấy phán quyết của bồi thẩm đoàn là phi lý].
Vào ngày 5 tháng 5 năm 2005, "Tòa Kháng án đã áp đặt lại sự kết tội này" (The Court of Appeal reinstated it). Vào ngày 26 tháng 7 năm 2005, "Tối Cao Pháp Viện bang California đã đồng ý cứu xét để đảo nghịch lại quyết định của Tòa Kháng án" (the California Supreme Court agreed to consider reversing the Court of Appeal).
Bà Knoller và chồng của bà là ông Robert Noel đã bị kết "tội vô tình ngộ sát [tội vô ý giết người] và làm chủ loài thú nguy hại" (involuntary manslaughter and owing a mischievous animal).
Họ đã bị xử mỗi người 4 năm tù ở. Mặc dầu đang chống án, nhưng họ đã thụ hình xong bản án của họ. Noel đã được phóng thích vào tháng 9 năm 2003, và Knoller vào tháng Giêng năm 2004. Họ thuộc diện phóng thích có điều kiện, mặc dầu knoller còn dính dáng đến vụ kháng án tại tối cao pháp viện vì ngoài sự kết buộc cùng tội với chồng, bà còn bị kết tội "giết người cấp hai" (second degree murder).
Sau đây chúng tôi xin điểm sơ qua một vài chi tiết đáng lưu ý của vụ kiện.
Các con chó cắn chết cô Whipple thuộc loại Presa Canario. Đây là loại chó thuần chủng được gây giống để chiến đấu, tấn công và một số chó thuộc loại này được dùng để chăn giữ súc vật tại quần đảo Canary thuộc Tây Ban Nha.
Vào khoảng thập niên 1950 giống chó này dường như bị tiệt chủng và đã được gây giống trở lại khi người ta cho lai tạo với giống mastiff và các giống khác. Năm 1990, giống chó này được đưa vào Hoa Kỳ, hiện giờ có trên 1,000 con tại Mỹ. Loại chó này có giá trị như là loại chó dùng để giữ nhà và bảo vệ gia đình.
Chồng của Bà Knoller là ông Robert Edward Noel, hành nghề luật sư. Vào lúc xét xử ông Noel đã khai rằng các con chó này chưa bao giờ tấn công và đã thấy nạn nhân nhiều lần trước đây mà không có hành động tấn công nạn nhân. Ông cho biết là có các bà cụ tuổi ngoài 80 muốn đến để vuốt ve chúng. Ông còn cho biết là các con chó này luôn luôn tỏ ra rất thân thiện với người. Ông đã bị phạt 4 năm tù ở và đã thụ hình một phần của bản án, sau đó ông được phóng thích có điều kiện vào tháng 9 năm 2003 vì ông đã giữ gìn tánh hạnh tốt và đã làm một số công việc trong nhà tù. Đơn xin kháng án của ông không được chấp nhận, và hiện nay ông không còn được quyền để kháng án nữa.


Bà Marjorie F. Knoller, cũng là một luật sư và là vợ của ông Noel. Bà là người kiểm soát 2 con chó này. "Một trong những chi tiết bất thường nhất của vụ bị vồ đến chết này là bà Knoller thú nhận, đã có mặt suốt trong thời gian chó cắn xé nạn nhân" (One of the most unusual details of this death-by-mauling is that knoller admitted being present during it).
Bà đã bị kết tội cùng với chồng bà như đã nói ở trên, ngoài ra bà còn bị kết thêm "tội giết người cấp hai" (second degree murder). Bà cũng bị kết án 4 năm tù ở, và đã được phóng thích có điều kiện vào tháng 1 năm 2004. Đơn kháng án của bà lên Tối Cao Pháp Viện California hiện đang chờ để được cứu xét.
Nhiều nhân chứng của công tố viện được triệu thỉnh để đưa ra bằng chứng nhằm hỗ trợ cho sự cáo buộc trong vụ xét xử này, trong đó có lời khai của ông Skip Cooley. Ông Cooley đã khai rằng:
(1) "Một ngày nọ, một trong 2 con chó đã bất thình lình lao vào tấn công ông khi ông đi ra khỏi thang máy" (One of the dogs had lunged at him one day as he was getting out of the elevator).
(2) "Ông đã nộp đơn than phiền với vị quản lý chung cư là các con chó đó đã làm ồn ào suốt đêm vì sủa và dùng móng vuốt của chúng cào sột soạt trên sàn gỗ" (He had lodged a complaint with the apartment manager that the dogs were making noise during the night with barking and scraping of claws on bare wood floors).
(3) "Có một lần ông ta thấy các bị cáo đuổi các con chó xuống đường" (He once saw the defendants chasing the dogs down the street).
(4) "Các con chó ngoan ngoãn khi ông ta đi một mình, nhưng khi đi cùng với vợ của ông, thì các con chó đã 'gầm gừ' [chú ý] bà ta" (The dogs were docile when he was alone but when Cooley's wife was with him, the dogs became 'attentive' toward her).
Phía các bị cáo cũng đã triệu thỉnh một số nhân chứng để biện bạch chống lại tội trạng mà công tố viện đã cáo buộc họ. Trong số các nhân chứng của bị cáo có ông Lefty Prongos. Ông này đã khai như sau: "Không bao giờ có vấn đề với các con chó này và rằng ngay cả việc ông ta đã dùng tay để cho chúng ăn thịt và đã đưa vợ của ông đến gặp chúng" (The dogs were never a problem and that he even fed them meat with his hand and brought his wife to see them).
Ông Darrell Sichel, một thân chủ của các bị cáo, đã khai rằng: "Ông đã viếng thăm các bị cáo tại căn hộ của họ nhiều lần và rằng các con chó rất thân thiện, và ngay cả việc ông đã yêu cầu là liệu Noel có thể kiếm cho ông một con chó thuộc loại này để canh chừng nông trại của ông không và Noel đã hứa là sẽ sắp xếp việc đó" (he visited the defendants in their apartment several times and that the dogs were very friendly, and that he even asked Noel if he could get a dog of this type to guard his ranch and Noel offered to arrange it).
Cuối cùng, như quý vị đã biết là cả Knoller lẫn Noel đã bị 4 năm tù ở về "tội vô tình ngộ sát [tội vô ý giết người] và làm chủ loài thú nguy hại" (involuntary manslaughter and owing a mischievous animal).

II. VỀ PHƯƠNG DIỆN DÂN SỰ

Như đã trình bày ở trên về phương diện hình sự, giờ đây chúng ta thử lược sơ qua về việc khiếu kiện đòi bồi thường về trách nhiệm dân sự của vấn đề.
A. Trên lý thuyết có 3 phương cách để đòi Noel và Knoller bồi thường:
(1) Tại California, chủ nhân của các chú cẩu phải chịu "trách nhiệm nghiêm ngặt" (strict liability) về việc chó cắn người bị thương, ngoại trừ trường hợp nạn nhân là người "đã trêu chọc" (provoked) chó hoặc nạn nhân là "người xâm phạm tài sản, đất đai" (trespasser). Trong vụ này Noel và vợ của ông ta là Bà Knoller tự cho mình là các "tín thác viên, người được ủy thác để quản lý" (trustees) của hai con chó đã cắn chết cô Diane Whipple. Đây là ý định của họ nhằm tự bảo vệ để tránh khỏi "vụ khiếu kiện về trách nhiệm dân sự" (a civil lawsuit) với lý do rằng họ không phải là chủ nhân của 2 con chó này.
[Ghi chú: strict liability (trách nhiệm nghiêm ngặt): Theo luật về trách nhiệm dân sự, thuật từ được dùng để chỉ trách nhiệm về sự sai trái mà trách nhiệm này buộc phải chịu mà không cần chứng minh sự bất cẩn hoặc lầm lỗi. Ví dụ; nhà sản xuất phải chịu trách nhiệm về tất cả những sự hà tì và thiệt hại gây ra bởi các sản phẩm của đương sự mà không cần phải xem xét đến mức độ của sự cẩn trọng mà đương sự đã hành xử. (In the law of torts, the term used to refer to liability for a wrong that is imposed without the need to prove negligence or fault. For example; a producer is liable for all the defects and injuries caused by his or her products regardless of the degree of care that he or she exercised)].
(2) "Noel và Knoller cũng là đối tượng của các lý do tranh tụng khác" (Noel and Knoller were subject to other causes of action). Một trong những lý do đó là một hoặc cả hai bị cáo đã bất cẩn trong việc quản lý các con chó này.
(3) Một phương thức khác để đòi Noel và Knoller bồi hoàn theo "án lệ" (common law) là "trách nhiệm nghiêm ngặt" do bởi việc nuôi giữ loại "chó có các khuynh hướng nguy hiểm" (a dog that has the dangerous propensities). Nói cách khác, nếu Noel và Knoller biết được rằng loại chó Presa Canarios có khuynh hướng nguy hiểm có thể tấn công hoặc cắn chết người, thì một hoặc cả hai bị đơn có thể bị quy "trách nhiệm nghiêm ngặt" về tất cả những hậu quả đã gây ra.
B. Phương cách đòi các bị đơn khác bồi hoàn: Trong các vụ tranh tụng liên hệ đến chó cắn gây thương tích hoặc chết người, các bị đơn trong các vụ tranh tụng này bao gồm không những chỉ các chủ nhân hoặc các người chăm sóc chó, mà còn gồm luôn chủ nhà và người quản lý tài sản nơi mà các chú cẩu này cư ngụ, "những người có trách nhiệm về việc lai tạo giống" (breeders), "những người huấn luyện chó" (dog trainers), và có thể gồm nhiều người khác. "Nền tảng pháp lý cho tất cả sự khiếu kiện đó là sự bất cẩn" (The legal basis for all such claims is negligence).
Để có thể quy trách nhiệm, thì phải chứng minh rằng chủ nhà cũng như những người quản lý tài sản phải biết được rằng các chú cẩu đó trước đây đã từng cắn người khác hoặc có khuynh hướng nguy hiểm cắn người.
C. Khiếu kiện về cái chết do sự sai trái của người khác: Vì cô Diane Whipple đã chết, vụ kiện về cái chết do sự sai trái của người khác gây ra, không thể do cô ta đứng đơn khiếu kiện được nữa, mà phải do người được ủy thác trong di chúc của cô ta. Nếu cô Diane Whipple không để lai di chúc thì người thừa kế pháp định sẽ được quyền nộp đơn khiếu kiện đòi bồi thường đối với người sai trái đã gây ra cái chết này.
Trong vụ này Sharon Smith và Edythe Pamela Whipple-Kelly đã nộp đơn khiếu kiện đòi Noel và Knoller, cùng chủ nhân và người quản lý khu chung cư nơi các chú cẩu này cư ngụ để đòi họ bồi thường. Các đơn khiếu kiện này đã được giải quyết bồi thường ổn thỏa mà không qua thủ tục tranh tụng tại tòa. Số tiền bồi thường đã được giữ kín không tiết lộ cho công chúng biết.
Trong các vụ khiếu kiện đòi bồi thường theo loại này, trị giá được căn cứ vào giá trị về mạng sống của người chết cũng như thanh danh cùng sự giàu có của những người bị kiện. Vì thế, không thể căn cứ vào bất cứ nguyên tắc cố định nào trong việc đòi bồi thường đối với trường hợp liên hệ đến những cái chết do sự sai trái gây ra, vì chúng còn tùy thuộc vào nhiều yếu tố khác trong đó có sự quan hệ giữa nạn nhân, người khiếu kiện và người bị khiếu kiện.

III. KẾT LUẬN

Như trên đã trình bày quý vị có thể thấy được rằng việc nuôi chó là một trò tiêu khiển đòi hỏi người nuôi các chú cẩu phải bỏ ra nhiều công phu, thì giờ và tiền bạc để chăm sóc và làm đúng theo những quy định được đòi hỏi bởi pháp luật. Nhưng bù vào đó, họ sẽ tận hưởng được những giây phút an lạc và hạnh phúc mà các chú cẩu đã mang lại cho họ mà không thể dùng tiền bạc để mua được.
Thỉnh thoảng có những trường hợp như trường hợp của ông bà Noel và Knoller trong vụ kiện vừa nêu trên, là đã tốn công, tốn của nuôi dưỡng mấy chú cẩu, cuối cùng mấy chú thì bị bắn chết theo lệnh của tòa, còn bản thân của chủ nhân thì phải vào tù ra khám, tiêu tán sự nghiệp tài sản.
Nhưng có ai trong chúng ta dám đoan chắc rằng hai con chó loại Presa Canario này đã phản bội ông Noel và bà Knoller" Biết đâu rằng đây là một hình thức đền ơn của các chú cẩu, vì như chúng ta đã biết chó là loài thông minh, có những linh tính đặc biệt, nên chúng có thể đã linh cảm và thấy trước được tai vạ chết người sẽ xảy ra cho ông bà chủ, nên chúng đã bàn nhau và đã hy sinh mạng sống của chúng để cứu người đã từng nuôi dưỡng chúng trong bao năm qua" Kết quả, việc ngồi tù của ông bà chủ cũng là phương cách để ông bà chủ tránh những tai nạn chết người. Rồi đây biết đâu, bà Knoller có thể thắng kiện và đòi được một số tiền bồi hoàn cho việc bà bị kết án oan và ngồi tù oan thì sao"!
Có nhiều độc giả đọc chuyện này sẽ cho rằng đúng là "Phước bất trùng lai, họa vô đơn chí". Nhưng nếu hiểu được, trong cái rủi có cái may, trong cái may có cái rủi, giống như chuyện "Tái ông thất mã", thì có lẽ chúng ta cũng sẽ không quá bi quan khi chẳng may gặp chuyện rủi ro; và cũng sẽ không quá đắc chí khi gặp chuyện may mắn.
Kính chúc quý vị và gia đình một năm mới thân tâm thật an lạc.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.