Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Bầy Phượng Vỹ Khác Thường (03/22/2007)

22/03/200700:00:00(Xem: 7669)

(Tiếp theo kỳ trước)

Tiếng em ở đâu ra vậy" Thạch Trúc rùng mình. Tâm hồn Thạch Trúc sao yếu đuối tới như vậy" Thạch Trúc. Tôi còn một món nợ tinh thần phải trả cho Thạch Trúc. Thầy, vậy là thầy trò chúng ta đã nợ nần nhau. Thầy ở xa, cô đơn, kề cận bên cái chết, thầy muốn có một người để viết thư. Em ở trong thành phố này, trong một mái gia đình đang hết sức êm ấm, bỗng vì cuộc chiến mà nổ bùng. Em cũng cô đơn, cũng muốn có người để viết thư… Thạch Trúc có trả nợ cho tôi sớm đây không" Trả nợ, không phải nợ nần nữa, mà em phải viết, phải viết thư cho thầy.

 Thạch Trúc thẫn thờ bỏ lá thư của thầy Hiển vào tập vở. Cô lấy bút ra, loay hoay tìm giấy viết thư mãi mà không có. Lúc ra đi, vội vã, Trúc đã quên khuấy đi mất rồi. Viết cho thầy bằng giấy gì bây giờ" Giấy tập vở học trò có vô lễ không" Chắc thầy không chấp đâu. Thạch Trúc xé giấy vở ra, một cuốn tập còn dày, chẳng bao giờ dùng hết được.

Lâu lắm rồi, Trúc không viết thư cho ai. Đầu năm, có viết thư cho một vài cô bạn gái đổi trường hoặc đi xa. Những lá thư cũng thưa vắng dần rồi chấm dứt. Thạch Trúc đặt tờ giấy học trò, đề ngày tháng, rồi viết:

…..Thầy Hiển.

Nghe làm sao ấy, có vẻ gì cụt ngủn, hơi hỗn nữa. Sao không viết thưa thầy. Thưa thầy, em nhận được thư thầy, em mừng lắm, em vội viết thư trả lời thầy. Viết gì mà quê một cục vậy" Rồi than mình đang buồn, đang đau đớn. Rồi sợ thầy hiểu lầm về những sự buồn phiền, phải tâm sự chuyện xáo trộn trong gia đình. Như thế, mình viết thư cho thầy là vì mình đang có chuyện buồn, đang muốn kể lể tâm sự với bất cứ ai. Không, phải viết một lá thư bình thường, lễ phép để trả lời thầy. Trả lễ thầy chớ không trả nợ. Trời ơi, Trúc mơ mộng gì vậy" Trúc muốn thầy trò nợ nhau hoài, món nợ không thể lấy gì trả được hay sao" Thầy Hiển, tự nhiên có lá thư của thầy làm em bối rối quá.

Trúc thừ người ra ngồi nghĩ vẩn vơ. Bây giờ thư viện có thêm hai người mới đến, một sinh viên, chắc vậy, và một cô, chắc cũng sinh viên. Nhưng hai người tới một lúc mà không quen nhau. Trúc thấy họ ngồi ở hai góc sau khi ngó liếc qua Thạch Trúc một cái không ý nghĩa gì hết. Thạch Trúc lại nhìn tờ giấy vở học trò chưa có một chữ, rồi có cảm tưởng như ai đang theo dõi mình, cô quay lui, cô quản thủ thư viện đâu có nhìn ai, cô nhìn mông lung ra ngoài cửa, mơ mộng. Có vậy thôi mà mình cũng hoảng hốt. Tại sao thế nhỉ" Viết một lá thư cho một ông thầy cũ có gì là không phải, là gian dối, ghê gớm gì đâu" Vả lại, thầy đã viết cho mình trước, mình có bổn phận phải trả lời. Ở đây yên tĩnh quá, mình có thể yên tâm viết một lá thư dài. Và Thạch Trúc nắn nón:

…….Thưa thầy,

Em đã nhận được lá thư của thầy do nhà trường chuyển, em mừng lắm, nhất là trông thấy lại bài luận của em, bài luận đã được thầy cho điểm nhất. Đáng lẽ, chúng em, những học sinh đã được thầy dạy dỗ, có bổn phận phải viết thư thăm thầy mới phải. Thưa thầy, thật ra, không phải em không nghĩ tới điều đó, nhưng không biết địa chỉ thầy ở đâu. Hôm biết thầy còn ở Quang Trung, anh Tài có rủ em, hai người xuống trại nhập ngũ thăm thầy, nhưng tới nơi mới biết thầy đã thuyên chuyển đi nơi khác. Hôm đó, hai đứa em trở về bị trời mưa, mưa ơi là mưa, bọn em phải trú mưa mãi trong một chiếc quán, và anh Tài nhắc tới thầy mãi.

(Còn Tiếp)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.