Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Đấu Tranh - Phạm Thanh Phương Phụ Trách

07/12/200800:00:00(Xem: 2478)

Thơ Đấu Tranh  - Phạm Thanh Phương phụ trách

Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau"" Thơ Đấu Tranh tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, cuœa thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Qúy thi hữu, độc giaœ nào caœm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gưœi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh. - Trân trọng. Phạm Thanh Phương

*

"Tâm Thức VN"

Thân tặng BBT "Đặc Tập Tâm Thức VN"
Tìm "Tâm thức" trên dòng đời lưu lạc
Trong miệt mài, mong hội tụ niềm tin
Chốn phong ba, ôi! thế sự  nổi chìm
Dòng tâm thức bập bềng như sóng bạc

Tâm chưa thức, nên kẻ thù gian ác
Mãi tung hoành, tạo nhiễu loạn tha nhân
Nay "giao lưu", mai "từ thiện", "canh tân"
Ru nhân thế, đắm chìm cơn mộng ảo

Buồn những kẻ, quá nặng tình cơm áo
Bả hư danh, tâm lạc cõi đông miên
Hồn vật vờ, nhầm lẫn cú thành  tiên
Khéo ngộ nhận, chỉ vì tâm chưa thức

Xin nhân thế hãy quay về hiện thực
Khai sáng thêm nhãn tuyến, thấu sự tình
Đưa linh hồn thoát khỏi chốn u minh
Diệt hạ ngã, thăng hoa vùng tâm thức

Đã nhập thế đừng để tâm bất mục
Chớ u mê, để bội nghĩa, vong tình
Nỡ sao đành xé nát mảnh hồn trinh
Trong chính nghĩa, đưa tâm về cõi thức.

Phạm Thanh Phương

*
 Vần Thơ Sông Núi

Tôi đem thơ thả bốn trời
Hỏi trong trần thế ai người yêu thơ
Người rằng tự những nghìn xưa
Cõi nhân sinh vốn đã thừa nỗi đau
Gợi chi thêm nát lòng nhau
Nỗi đau dân tộc, nỗi sầu quê hương

Tôi đem thơ rắc bốn phương
Hỏi hoa hỏi lá có thường yêu thơ
Lá hoa rằng tự nghìn xưa
Nắng mưa sương tuyết có chừa một ai
Lá hoa sầu muộn đã dài
Thôi đừng thêm nữa, u hoài, thơ ơi!...

Tôi đem thơ thả bên đời
Hỏi con cá nhỏ có thời yêu thơ
Lặng yên, giấu phút bất ngờ
Cá rằng thơ với ước mơ cũ rồi
Thôi đừng mơ mộng xa xôi
Làm chi những chuyện vá trời, uổng công!
Sao không đem sợi tơ lòng
Dệt tình hoa bướm cho hồng màu môi
Tôi nhìn sông núi ngậm ngùi
Hỏi sông hỏi núi đôi lời: yêu thơ"
Núi sông rơi lệ thẫn thờ
Rằng tình sông núi bơ vơ đã nhiều
Núi sông xưa vốn mỹ miều
Mà nay sông núi tiêu điều xác xơ
Đặng Dung đâu hỡi hồn thơ
Bờ sông Dịch Thủy vẫn chờ Kinh Kha!

Tôi nghe, nước mắt vỡ oà
Vần thơ sông núi vừa pha lệ hồng!!!

Ngô Minh Hằng

*

Một Chút Tâm Lòng

Đâu thể nào quên, dẫu cách xa
Vẫn thương, vẫn nhớ cảnh quê nhà
Bước chân kỷ niệm còn nguyên đó
Thân tộc, bạn bè ôi thiết tha

Chiều đi làm về nghe tin tức
Quê mình vẫn thảm họa thê lương
Miền Trung, đất khô cằn sỏi đá
Lũ lụt nay lên tới phố phường

Đò ngang Sông Mã chìm oan khốc
Thương tuổi thơ! Nước lũ cuốn đò
Đau quá, đời em đang tuổi học
Xác chìm, trôi giạt chết bơ vơ

Dân tan nhà cửa không cơm gạo
Trẻ khóc vang trời ai xót thương
Sữa có còn đâu cho con bú
Mây đen vần vũ khắp mười phương

Bạo quyền vẫn sống trong nhung gấm
Ăn uống linh đình, xe mới tinh
Con gửi nước ngoài đi du học
Mặc tình dân sống cảnh điêu linh

Trời đày lũ lụt hàng năm đến
Con cháu Tiên Rồng có tội chi
Mà phải đói nghèo cho đến chết
Lũ cướp ngày kia…chúng nghĩ gì""!!

Một giọt máu đào ai nỡ quên
Vua Hùng dựng nước, giống Rồng Tiên
Giặc về cây cỏ còn kinh sợ
Ướp cả trời Nam lạnh miếu đền…

Cảnh khổ quê nhà, đau xót xa
Lũ dâng, hạn hán …nát tan nhà
Cùng chung giòng giống con dân Việt
Ai chẳng đau nhìn cảnh nước ta…

Thy Lan Thảo

*

Đêm Thao Thức Cuối Cùng

Thêm một người ngã xuống
Trong xiềng xích lặng câm.
Tim ngừng trong giá buốt,
Mắt đứng giữa quầng thâm.

Cửa nhà giam khép kín,
Trong bóng tối âm-thầm
Không bàn tay vuốt mặt
Mắt mở nhìn đăm đăm.

Thiên đường chưa mở lối,
Xiềng xích vẫn vô tâm.
Đợi ai mà thao-thức
Thấy gì cõi xa xăm"

Một ngày khi tôi chết
Không mơ đến chỗ nằm
Nơi quê hương yêu dấu
Hay rừng núi u trầm.

Một ngày khi tôi chết
Xin chọn giấc nghìn năm
Trong tơ vàng thấm máu,
Ba dòng máu Việt Nam

Trần Minh Hải

*

Uất Ức Việt Nam

Viết cho những Người Vợ Lính VN Cộng-Hòa

Buồn ơi dai dẳng sầu không dứt
Bứt-rứt chiều qua với nắng hanh
Buổi sáng bướm vàng đâu mất cả"
Mình em hong tóc nhớ về anh

1975

Em ngồi hong tóc đón anh
Người Ta quên hẹn, nắng hanh em buồn
Tóc khô, mi ướt giọt tuôn
Thôi không thèm đón, ra vườn ngắm hoa

Người Ta rất khéo làm hòa
Chớ nên gây chiến kẻo ra… vụng-về
Khéo yêu em đợi nhiêu khê
Một chiều rồi lại lê-thê bao chiều
Em đợi, mái dột tường xiêu
Mẹ đợi, đôi mắt đăm-chiêu tuổi già

1985

Ai ngờ giặc quyết không tha
“Đã lính thời chiến thì … ma thời bình”
Bây giờ cỏ mộ anh xanh
Bây giờ em phải… loanh quanh đầu đường,
Mới kinh-tế, mới thị trường
Đuổi dân, đánh cướp… có nhường chi đâu!
Đợi anh tóc Mẹ bạc màu
Cả dân-tộc đợi, bao lâu hết… chờ"

1986

Giỗ anh, này một bài thơ
Tâm trinh chung thủy mắt mờ trầm hương
Anh ơi chỉ một đoạn đường
Ngỡ rằng tạm-biệt mà thương vô cùng
Bao nhiêu năm, chẳng tương phùng
Nào thân tù tội… nghìn trùng đã xa!

1987

Thêm lần chôn cất: Mẹ Cha.
Đưa con vượt biển, bôn ba nát hồn
Bởi chàng trăn-trối: -Vì con,
Hãy lo nuôi-nấng bảo-tồn tinh anh

2005

Xác anh mỏng mảnh, mong-manh
Hồn anh tức-tưởi trời xanh có về"
Đường dài em bước lê-thê
Nuôi con cho vẹn lời thề với anh.

Ý Nga

*

Hướng Về Hà Nội

Đêm nay Phố-Nhà-Chung không ngủ
Tiếng động cơ gầm rú điên cuồng
Đêm nay Phố-Đức-Bà đau thương
Đoàn quân dữ ngông cuồng đập phá
Đêm nay đường Sài Gòn yên ả
Bao nhiêu người trăn trở thâu đêm
Có kẻ tha hương ngồi khóc bên thềm
Trên đất lạ, gọi thầm tên quê mẹ
Ôi Việt Nam, quê hương máu lệ
Quằn quại bao thế hệ trầm luân
Hết chiến tranh lại đến bạo quyền
Dân tôi khổ, dân tôi khổ mãi
Đến hôm nay, không còn sợ hãi
Hà Nội đứng lên, đòi lại quyền người
Hà Nội kiêu hùng, Hà Nội ơi!
Tôi gọi tên người trong tiếng nấc
Người đem nguyện cầu đọ cùng bạo lực
Trước họng súng, người hát thánh ca
Giương ngọn nến đuổi bóng tối ra xa
Mong chân lý soi lòng ngu muội
Hà Nội ơi, kinh đô ngàn tuổi,
Từ phương xa tôi hướng về người
Tôi chấp tay khấn nguyện Chúa Trời
Thương Việt Nam, ban cho Công Lý
Cho bạo quyền phục tùng dân ý
Cho giang sơn một cõi quay về
Cho một ngày bừng tỉnh cơn mê
Trời Thăng Long, Rồng Vàng tái hiện.

Tuấn Lê (Canada)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.