Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Hãy Trả Công Bằng Cho Dân Nghèo, Công Lý Cho Dân Oan

05/05/200800:00:00(Xem: 7293)

Kể từ lúc có một chỗ ngồi trong tổ chức thương mại Quốc tế WTO và có tên là một thành viên không thường trực của Hội Đồng Bảo An LHQ, tập đoàn cộng sản Việt Nam luôn rất tự hào, tự mãn. Họ cho rằng đã khẳng định được vị trí trên thương trường và chính trường quốc tế, đã đổi mới đủ để hoà nhập với anh em các năm châu.

Họ luôn mồm rêu rao, nào là kinh tế tăng trưởng nhanh, nào là đã đẩy lùi được tệ nạn quan liêu tham nhũng, nào là đã xoá được 70 - 80% cái nghèo, giảm được 90% nạn đói, xã hội thực sự có công bằng, và dân chủ, tự do đang được thực hiện. Nhưng thực tế, Việt Nam ngày nay đang lộ rõ những sự gian dối của một tập đoàn quen lừa bịp, mỵ dân. Những lời rêu rao báo cáo đó chỉ mang tính báo cáo láo cho đẹp con số, cho có vẻ minh bạch với Quốc tế mà thôi.

Khi họ nói là nạn quan liêu tham nhũng được đẩy lùi, thì phải hiểu là chỉ lùi có Một, mà tiến thêm Ba. Nói khác hơn, họ vờ đưa ra vài con Chốt nằm trên bề mặt của tảng băng chìm, để lớp dưới tảng băng càng mưu mô đục khoét táo bạo hơn, ăn cướp tinh vi tàn nhẫn hơn.

Càng hô hào xoá đói thì dân càng đói nặng, càng giảm nghèo thì dân lầm than càng tăng. Không đói khổ sao được khi lương công nhân tăng cầm chừng thì vật giá tăng theo tốc độ phi mã. Còn phần đông dân nghèo và nông dân thì làm gì có lương" Dân oan thì nhà cửa ruộng đất bị cán bộ cướp sạch, hỏi sống làm sao đây"

Ngủ một đêm mở mắt ra là thấy mọi người nhốn nháo thông tin cho nhau, lo đi mua gạo. Mới hôm qua 8.000đ/kg, hôm nay là 14.000đ/kg rồi, có tá hoả tam tinh không" Nước mắm hôm qua 10.000đ/chai, nay 15.000đ rồi, rau cỏ tăng gấp ba bốn lần. Dân lao động chao vao mặt mày, không biết cuộc sống ngày mai ra sao đây" Nói cho có vẻ một chút là mức thu nhập của người nghèo so với vật giáo leo thang hiện giờ, họ đang khốn đốn. Nhưng thật ra thu nhập gì đâu! Người nghèo đi bán vé số nhiều quá thì số vé bán được chỉ bằng một nửa hôm qua, tiền bị hụt hẩng; kẻ đi lượm bịch ni lông cũng xuất quân đông hơn, tất nhiên bịch có nhiều đâu để mà lượm bán nữa! Đi suốt cả ngày mà chỉ lượm bán được có 10.000 đồng, mua được hơn nửa ký gạo, chỉ có thể nấu cháo cho cả nhà húp đỡ đói. Thu nhập của dân nghèo là vậy đó!

Theo quy luật cung cầu khi Cầu tăng mà Cung giảm, thì tất yếu là người nghèo là thành phần gánh chịu hậu quả. Kẻ nghèo càng đói thì người giàu càng có cơ hội nhiều thêm. Trong xã hội mấy mươi năm qua, sự giàu nghèo chia phân rất rõ nét. Vậy mà nhà nước cứ lu loa là xoá bỏ giai cấp giàu nghèo, an sinh được nhà nước chăm chút, lo lắng!""

Thực ra thành phần nghèo trong xã hội chiếm đa số. Trong đó nào là gia đình công nhân, nông dân, lôi kéo thêm số con cái của họ đang là sinh viên, học sinh phải bỏ học đi làm đủ thứ nghề vất vả để kiếm sống; thành phần thương phế binh của cả hai miền; thành phần bệnh tật do tai nạn hay bẩm sinh, v.v… Đặc biệt mấy mươi năm nay, đất nước còn xuất hiện thành phần dân oan đói khổ bởi đã bị nhà nước Việt Nam cộng sản cướp đất, cướp nhà. Tài sản do Ông Bà chắt chiu từ bao đời, sống chết cả nhà tựa vào đó. Nay bị cán bộ đảng viên ác ôn cướp sạch, làm thành phần bà con này lâm vào cảnh sống dở chết dở, lang thang đi khiếu kiện. Kêu Trời không thấu, kêu lãnh đạo nhà nước, lãnh đạo giả câm, điếc, mù coi như không thấy, không nghe, không biết! Quyền lực của nhà nước biến của cải của dân chúng thành quyền lợi của họ. Ăn cướp có giấy tờ, ăn cướp có công an bảo vệ, cán bộ giải vây, có súng ống, xe ủi, xe cứu hoả dùng vòi ròng xịt nước cho dân mù mắt để chúng bắt nhốt hết lên xe chở đi bỏ tù. Ôi một nhà nước sao mà man rợ đến như thế" Cuối cùng người dân đã phải mất đi miếng ruộng mảnh vườn bởi lũ quan tham quyền lực đó, đành phải ly nông, ly hương tìm cách mưu sinh bằng bất cứ nghề nào, trên vai chất nặng nỗi buồn dân oan. Dân nghèo xuất xứ từ nông dân; còn cán bộ giàu có xuất xứ từ kẻ cướp có quyền lực. Dân nghèo phải chóng mặt với danh sách hàng trăm tỷ phú, triệu phú, mà tên tuổi không là cán bộ trong tập đoàn lãnh đạo cộng sản thì cũng thuộc thành phần con ông cháu cha. Trong nước Việt Nam lương của cán bộ đâu có là nhiều mà sao tài sản có được còn hơn người trúng lô độc đắc ở ngoại quốc" Nếu tính từ thời điểm của năm 2004, thì bản lương của tập đoàn lãnh đạo cộng sản thì lương tháng mỗi người là Bốn triệu ba trăm ngàn đồng (4.300.000đ). Còn các tên trong tứ trụ triều đình thì thêm cho mỗi người là Năm trăm ngàn đồng nữa, vậy là chỉ có 4.300.000đ thôi. Vậy mà vợ thì ăn diện, sửa sắc đẹp như bà hoàng. Con cái thì du học nước ngoài. Chi tiêu chỉ tính toán bằng tiền dollar chứ không thèm nói đến tiền Việt. Phải chăng những đồng tiền dollar đó, là rút ruột từ những lần tham nhũng của công, từ những máu xương của dân chúng! Nhìn sơ qua bản phong thần (phong thần ở đây là chờ ngày phong toả) của các tân triệu phú, tân tỷ phú thì nhiều nhất vẫn là tên của các cán bộ trong Mặt Trận Tổ Quốc. Bởi theo chế độ cộng sản hiện nay, MTTQ là chiếc cầu nối để xin xỏ và nhận tiền, hàng viện trợ của Quốc Tế hàng năm. Nhưng những tiền hàng đó, trước tiên là chạy thẳng vào thẳng túi của bọn lãnh đạo nhà nước Việt Nam Cộng sản và bọn quan tham này chia chác với nhau. Dân thì cứ tiếp tục bị lạm dụng danh nghĩa cho chúng làm giàu bất nghĩa. Rõ ràng là bọn cán bộ nhà nước này không còn chút lương tâm, không có chút tình người. Bề trái của sự giàu sang mà chúng đang thụ hưởng là đám dân đen chen chúc cơ cực, những mảnh đời sống tạm bợ vất vưỡng trong xã hội.

Hôm trước báo chí Việt Nam loan tin ầm lên chuyện 100 người giàu nhất Việt Nam có ngàn tỷ này, ngàn tỷ nọ. Bởi những người này phần đông không phải là những đại doanh gia , không là chủ nhân của đại công ty. Nhưng họ là người có cổ phiếu to lớn trong thị trường chứng khoán. Vậy có phải chăng tiền rừng bạc bể này là bởi từ nạn buôn dân bán nước, bán lãnh hải, bán lãnh thổ nước nhà" Thị trường chứng khoán chỉ là cái chiêu để hợp thức hoá tài sản của họ từ môi trường phiêu lưu này. Chuyện người giàu là thế đó, còn kẻ nghèo thì sao" Việt Nam không dám có chính thức một danh sách nào để báo cáo hơn 1/3 dân số bị nhà nước cướp sạch đất đai nhà cửa, nên biến thành cơ cực khốn cùng.

Chuyện cướp nhà cướp đất của dân đã nói lên thành phần lãnh đạo nhà nước Việt Nam là những tên trùm tham nhũng nhưng mang bộ mặt rất lịch sự với thế giới bên ngoài. Vậy mà họ hô hào chống tham nhũng. Thì dân biết phải phòng ai, chống ai"

“Phòng và chống tham nhũng là con đường ngắn nhất để người dân đi vào tù”.

Sự thực đó đã rõ ràng qua nhiều sự kiện xảy đến cho dân oan các tỉnh. Dân oan lần lượt ngồi tù vì dám tố cáo cán bộ tham nhũng. Điều trớ trêu là quốc tế vẫn yểm trợ tiền bạc cho nhà nước Việt Nam trong kế hoạch phòng chống tham nhũng" Tiền thì báo cáo hết, mà tham nhũng thì cứ tăng cao, tăng cao. Chế độ cứ đụt khoét và đụt khoét từ dân, từ nước ngoài.

Nếu đất nước có nền kinh tế tăng trưởng, hoà nhập với thế giới bên ngoài để vươn lên là điều đáng mừng. Nhưng chỉ nên hoà nhập để vươn tới, để khẳng định mình; chứ không để hoà tan theo kiểu lương lẹo luồn lách chụp giựt cấp thời. Còn tự hào là để dân tộc được ngẫng cao đầu với thiên hạ năm Châu, chứ không phải để láo khoét khoe khoang tự mãn như kiểu lãnh đạo nhà nước từng diêm dúa. Bởi có sự tăng trưởng bằng chính nỗ lực thông minh tài đức thì sự nền kinh tế quốc dân mới có được bền vững, công bằng xã hội mới được bảo đảm, người nghèo mới không bị loại ra khỏi xã hội. Còn tăng trưởng nhanh theo kiểu giả tạo chỉ là cơ hội cho bọn buôn dân bán nước, thừa cơ hội đục nước béo cò. Hơn nữa mặt trái của sự tăng trưởng nhanh kiểu o ép, thường để lại một hậu quả là dân nghèo phải gánh chịu. Cuối cùng tiến bộ đâu không thấy chỉ thầy chỉ số tụt hậu đang chờ đợi.

Bức tranh toàn cảnh của người nghèo thì rất đa dạng phong phú về cách mưu sinh nhưng mang tính nhất thời. Màu sắc chỉ mang một màu đen tăm tối. Sự chịu đựng đa phần là những người vợ, người Mẹ luôn vì chồng, vì con mà cam chịu hy sinh. Còn bức tranh của bọn quan tham lãnh đạo thì đa sắc mà nhất hình. Cái hình đó là hình chữ nhật: hình của đồng đô la.

Những lời tâm tình này là thông điệp của người nghèo dân oan vẫn rất mong quý cộng đồng người Việt, quý nhà hảo tâm, quý mạnh thường quân nuôi mãi vòng tay thân ái để sẳn lòng cưu mang cứu giúp dân oan đang bị bọn quan tham giam lõng trong chốn ngục tù của chế độ Cộng sản Việt Nam. Hãy đấu tranh cùng chúng tôi và cho chúng tôi, để dân oan chúng tôi được trả lại sự công bằng và công lý!

Du Toàn Ân (Dân Oan Việt Nam)

Trích Tập san Hoa-Mai #25 – www.tapsanhoamai.com)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Lâu nay ta thường nghe nói thanh niên là rường cột của Quốc gia, nhưng tuổi trẻ Việt Nam thời Cộng sản đã xuống cấp trên mọi phương diện từ thể chất đến tinh thần và từ gia đình ra xã hội. Vậy đâu là nguyên nhân?
Rõ ràng toàn là những đòi hỏi quá đáng và … quá quắt. Ngay đến bác Hồ mà còn không bảo vệ được cả vợ lẫn con, bác Tôn cũng chỉ có mỗi một việc làm là… sửa xe đạp cho nó qua ngày đoạn tháng thì bác Quang biết làm sao hơn và làm gì khác được?
✱ VOA: Trên cương vị tổng thống, ông Trump đôi khi chia sẻ thông tin, bất kể mức độ nhạy cảm của nó. Ông ngẫu hứng cung cấp thông tin bảo mật cấp độ cao cho bộ trưởng ngoại giao Nga ✱ VOA: Những tài liệu này cần được bảo mật là việc rất nghiêm trọng- đặc biệt là đối với Mar-a-Lago, những khách nước ngoài ở đó - tạo ra một mối đe dọa đến an ninh quốc gia ✱ VOA: John Kelly khởi động một nỗ lực để cố gắng hạn chế những người có quyền tiếp cận ông Trump tại Mar-a-Lago, nhưng nỗ lực này thất bại khi Trump từ chối hợp tác...
Hôm thứ Sáu 23-9 trên tạp chí Project-Syndicate, nhà báo Laurence Tubiana cho rằng không có gì là hay, là tốt một khi châu Âu theo đuổi chính sách đa phương hóa theo tiêu chuẩn hai mặt (double standard) trong cuộc chiến Ukraine, vì cộng đồng Âu còn nhiều vấn đề ưu tiên giải quyết...
Đại Hội Đồng Liên Hiêp Quốc lần thứ 77 đã khai mạc tại New York hôm 20-9-2022, trong bối cảnh thế giới đối mặt với hàng loạt khủng hoảng, đang bị chia rẽ vì nhiều vấn đề: Cuộc chiến Ukraine, khủng hoảng khí hậu, mất an ninh lương thực, khủng hoảng năng lượng, và nạn dịch Covid-19 vẫn chưa chấm dứt...
Truyện dài chống tham nhũng, lãng phí ở Việt Nam đã được thi hành từ Trung ương xuống địa phương, nhưng tham nhũng cứ trơ ra là vì sao? Thắc mắc này không phải đến thời Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng mới có mà từ khuya lắm rồi, ít nhất cũng từ khóa đảng VII thời ông Đỗ Mười làm Tổng Bí thư (28 tháng 6 năm 1991 - 26 tháng 12 năm 1997). Nhưng tại sao tình trạng này cứ kéo dài mãi và không có dấu hiệu suy giảm mà còn biến chứng, lan nhanh mặc dù nhà nước đã tung ra nhiều biện pháp phòng ngừa và chữa trị...
Tôi đã trót có dăm ba lời về nón cối, mũ cối, và dép râu nên (lỡ trớn) cũng xin được thưa luôn, đôi câu, về cái nón tai bèo...
Bạn ơi, -Kẻ trí tuệ ít lỗi lầm và khi phạm lỗi thì nhận biết và tu sửa. Kẻ ngu si không biết lỗi lầm và khi nhận biết thì biện minh mà không hề tu sửa. -Kẻ trí tuệ trước mọi sự việc đều tìm hiểu và phân tích lợi-hại. Còn kẻ ngu si chỉ nhìn thấy lợi mà không thấy hại. -Kẻ trí tuệ biết đo lường thời thế. Còn kẻ ngu si thì làm bừa, khi thất bại lại đổ lỗi cho Trời. Tức khí nhảy ra đâm chém dễ. Nhẫn nhục chờ thời khó, “Khảng khái cần vương dị. Thung dung tựu nghĩa nan.” (Lý Trần Quán Tiến Sĩ đời Lê Trung Hưng)
Theo VOA Tiếng Việt hôm 9-9-2022 bà Aler Grubbs, giám đốc Quốc gia USAID Mỹ tại Việt Nam và ông Nguyễn Kim Sơn, Bộ trưởng GD&ĐT-VN đã ký kết bản ghi nhớ nâng cao chất lượng giáo dục Đại học và thúc đẩy xây dựng một nền Đại Học Tự Trị tại Việt Nam...
Trận đánh tái chiếm cổ thành Quảng Trị kéo dài 81 ngày trong mùa Hè đỏ lửa 1972 là một trong những trận đánh dài và khốc liệt nhất trong chiến tranh Việt Nam. Trong tạp chí tháng Tư trên trang mạng khảo cứu lịch sử historynet năm nay, Thiếu Tướng hồi hưu John D. Howard, một sĩ quan West Point và cựu cố vấn tại chiến trường Việt Nam vào năm 1972 đã kể lại diễn biến toàn bộ chiến dịch và trận tái chiếm lịch sử này. Xin giới thiệu lại bài viết này nhân kỷ niệm 50 năm trận tái chiếm cổ thành kết thúc vào ngày 16 tháng 9 năm 1972...
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.