Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Một Danh Xưng, Một Biểu Tượng Và Những Bài Học

22/03/200800:00:00(Xem: 10308)

Hình trái: Ông Lý Tống quyết định thôi tuyệt thực; Hình phải, từ trái: Thị trưởng Chuck Reed,  Nghị viên Madison Nguyễn, trong cuộc họp báo ngày 13.3 (ảnh Bùi Văn Phú)

“Little Saigon” là một cái tên để chỉ nơi có nhiều cơ sở thương mại của người Việt trên đất Mỹ. Riêng bang California hai nơi đã chính thức có danh xưng này là Quận Cam và Thành Phố San Francisco. Little Saigon ở Quận Cam đã có từ 20 năm qua. San Francisco mới được đặt tên vài năm và trong Hội Tết Mậu Tí hôm 3.2 các giới chức thành phố đã chính thức công bố việc xây dựng cổng chào dẫn vào Little Saigon sẽ được thực hiện trong năm nay. Ở hai miền nam bắc California, tiến trình hình thành Little Saigon đã diễn ra theo những thủ tục hành chánh bình thường và không gây tranh cãi, ồn ào dù ở vào thời điểm đặt tên những nơi này không có ai là dân cử gốc Việt.

Riêng tại San Jose, hiện có Nghị Viên Madison Nguyễn trong hội đồng thành phố nhưng việc đặt tên Little Saigon đã không diễn ra mau chóng, tốt đẹp cho cộng đồng, ngược lại nó đã tạo ra những tranh cãi và gây căng thẳng trong sinh hoạt chính trị thành phố suốt gần 4 tháng qua và tưởng chừng còn kéo dài nhiều tháng nữa. Bất ngờ trong ngày thứ Năm 13.3 đã có những xoay chuyển đưa tới kết quả tạm thời vừa lòng các phiá liên hệ.

Nguyên do vì sau những biểu quyết của hội đồng thành phố ngày 4.3, việc từ chối đặt tên Little Saigon có liên quan đến pháp luật khiến Thị Trưởng Chuck Reed và một số nghị viên đã phải xét lại quyết định của họ. Phần khác là vì Ông Lý Tống nhất quyết hi sinh tính mạng của mình bằng cách tuyệt ẩm từ sau phiên họp ngày 4.3. Chiều ngày 6.3 Thị Trưởng Chuck Reed đã xuống thăm ông, trao một thư riêng khuyên ngừng tuyệt thực, nhưng Ông Tống một mực từ chối. Nhiều nhân sĩ trong cộng đồng người Việt cũng đến thăm và khuyên, nhưng ông sẵn sàng chết. Ông Tống đã tuyệt thực trước Toà Thị Chính từ ngày 15.2 và theo lời ông sự việc thành phố không chấp nhận đòi hỏi của đông đảo cư dân gốc Việt là một hành động phản dân chủ, cuộc tuyệt thực nhằm nói lên tính ngụy dân chủ của chính quyền Thành Phố San Jose.

Trong phiên họp ngày 4.3 Hội Đồng Thành Phố San Jose đã có ba biểu quyết quan trọng.

1/ Huỷ bỏ tên “Saigon Business District” (với tỉ số 11-0) mà hội đồng đã quyết định 8-3 trong phiên họp ngày 20.11.2007.

2/ Huỷ bỏ quyết định ngày 5.6.2007 (với tỉ số 10-1) là quyết định đầu tiên của hội đồng liên quan đến việc đặt tên cho một khu thương mại Việt Nam.

3/ Biểu quyết thứ 3 (với tỉ số 7-4) có hai phần. Phần đầu thừa nhận tên “Little Saigon” được sự ủng hộ của đông đảo cư dân người Việt sinh sống ở San Jose. Phần thứ hai để cho ủy ban của thành phố soạn thảo một thủ tục đặt tên cho khu phố và việc đặt tên cho khu thương mại người Việt với sự đóng góp ý kiến của những người có quyền lợi trong đó.

Biểu quyết thứ nhất được đồng thanh thông qua vì nhiều nghị viên có thể đã vi phạm đạo luật Brown Act về tính minh bạch và trong sáng trong các quyết định của họ. Hội đồng thành phố đang bị một hội đoàn người Việt là Cộng Đồng Việt Nam Bắc California kiện ra toà vì việc này.

Biểu quyết thứ nhì do Nghị viên Madison Nguyễn đề xuất. Theo lời Thị Trưởng Reed thì đã có những thông tin, đồn đoán loan truyền rằng quyết định ngày 5.6.2007 của thành phố đã có sự ảnh hưởng của nhà nước Việt Nam, nên ông muốn huỷ bỏ để hội đồng tái bắt đầu một tiến trình mới cho minh bạch, rõ ràng.

Vấn đề là vì sau khi hội đồng thành phố có quyết định thì ngày 7.6.2007 tin này đã được đưa lên trang mạng của Đảng Cộng Sản Việt Nam trong khi cộng đồng người Việt không hay biết. Nếu chính phủ nước ngoài muốn có ảnh hưởng đến quyết định của cơ quan công quyền Hoa Kỳ mà không đăng kí hoạt động vận động hành lang thì pháp luật Mỹ không cho phép.

Mấy tuần qua, nhật báo Việt Nam đã tìm ra nhiều emails trong hồ sơ của thành phố về trao đổi giữa ông Tăng Lập và Nghị Viên Madison Nguyễn liên quan đến việc đặt tên cho khu thương mại Việt Nam từ tháng 4.2007. Ông Tăng Lập là một nhà đầu tư điạ ốc có nhiều dự án phát triển cơ sở thương mại ở San Jose và Việt Nam.

Biểu quyết thứ ba là đề xuất của Nghị Viên Sam Liccardo, dựa trên thỉnh nguyện thư do ông Henry Hướng Lê đưa ra với 92 chữ kí của thương gia không muốn thành phố đặt tên Little Saigon hay áp đặt bất cứ một tên nào cho khu phố. Ông Lê, một nhà đầu tư điạ ốc và là chủ một tiệm bánh mì Lee’s Sandwiches ở San Jose, đại diện cho nhóm thương gia đã lên phát biểu chống lại tên Little Saigon trong những phút đầu của buổi họp. Đến phần thảo luận giữa các dân cử, ông Lê được Nghị Viên Liccardo mời lên để hỏi về vai trò của ông trong việc thu thập chữ kí cho bản thỉnh nguyện và ông Lê xác nhận đã thu thập những chữ kí đó.

Chỉ ít ngày sau thì có ít nhất 20 chủ nhân lên tiếng là họ không bao giờ kí vào một thỉnh nguyện thư mà ông Hướng Lê đưa cho thành phố, trái lại họ là những người ủng hộ tên Little Saigon. Trước những cáo buộc về việc giả mạo chữ kí, Thị Trưởng Chuck Reed và Nghị Viên Sam Liccardo đã hỏi lại ông Lê và những câu trả lời của ông không làm cho hai vị dân cử hiểu được tính trung thực của những chữ kí. Đến ngày 12.3 trong một thông báo phổ biến, ông Henry Hướng Lê giải thích rằng danh sách đó là do một bạn đưa cho ông vì người đó không vào dự buổi họp của thành phố được. Câu hỏi được đặt ra là người bạn của ông Lê là ai" Nhiều người bị mạo nhận chữ kí đang xúc tiến việc kiện ông Lê ra toà.

Trước những sự việc mà nhiều dân cử San Jose và cả hội đồng thành phố sẽ phải trả lời trước pháp luật, nên chiều ngày 13.3 một thoả thuận đã đạt được giữa các phe tranh đấu gồm chữ kí của các ông Nguyễn Ngọc Tiên, Barry Hùng Đỗ, Hoàng Thế Dân và hội đồng thành phố có chữ kí của Thị Trưởng Chuck Reed, Phó Thị Trưởng Dave Cortese và Nghị Viên Sam Liccardo.

Bản thoả hiệp có những điểm quan trọng sau:

- Một cổng chào với danh xưng “Little Saigon” sẽ được dựng lên trên đường Story Road, gần ngã tư với đường McLaughlin. Tài chánh xây dựng cổng chào và thực hiện những lá phướn treo dọc bên đường sẽ do sự đóng góp của cộng đồng người Việt. Hội đồng thành phố sẽ tu chính luật lệ để việc xây dựng bởi ngân quỹ tư được thực hiện.

- Cổng chào chỉ là tạm thời trong ba năm. Trong thời gian đó thành phố sẽ soạn thảo và ban hành những chính sách liên quan như đã được quyết định trong ngày 4.3.

Cũng trong tinh thần thoả hiệp đó, Ông Lý Tống đã đồng ý chấm dứt cuộc tuyệt thực sau 27 ngày.

Khi Thị Trưởng Chuck Reed công bố bản thoả hiệp trước khoảng 300 người có mặt bên trong nhà vòm Toà Thị Chính, nhiều tiếng reo vui vang lên, những tấm bảng đã được giơ cao: “We love Little Saigon, San Jose”, “Little Saigon Won”, “Chính nghĩa đã thắng.”

Trong bài diễn văn đọc hôm đó, Nghị Viên Madison Nguyễn nói rằng cô đã học được nhiều bài học, nhất là từ hai buổi họp hội đồng thành phố. Ý cô muốn nhắc lại là trong hai lần họp dù với hơn nghìn cư dân gốc Việt tham dự, dù đại đa số ý kiến phát biểu ủng hộ Little Saigon, thế nhưng danh xưng đó vẫn bị thành phố từ chối. Không nói thẳng ra nhưng người nghe hiểu rằng cô muốn thừa nhận sai lầm của mình.

Bài diễn văn ngắn vừa dứt, cô không nhận được những tràng pháo tay mà là rất nhiều tiếng la ó “liar, liar” (kẻ nói láo).

Trong số những dân cử đứng trước mặt cư dân, ngoài thị trưởng còn có Phó Thị Trưởng Dave Cortese, các Nghị Viên Forrest Williams, Sam Liccardo và Madison Nguyễn. Đứng cùng với cư dân có các Nghị Viên Pete Constant và Kansen Chu là những người đã ủng hộ Little Saigon. Như thế Little Saigon đã có sự ủng hộ của ít nhất 7 trong số 11 dân cử của thành phố.

Cô Madison là nghị viên duy nhất hiểu tấm bảng ghi tiếng Việt “Chính nghĩa đã thắng” và chỉ có cô biết rõ ai là kẻ gian tà trong biến cố Little Saigon ở San Jose.

Như những tranh đấu ở khắp nơi cho lá Cờ Vàng trước đây, sau San Jose thì Little Saigon đã trở thành một danh xưng của người Việt ở Mỹ.

Trong cuộc tranh đấu này, phiá muốn đặt tên Little Saigon là “Phong Trào Cử Tri San Jose Đòi Dân Chủ” đã đạt được kết quả là nhờ dựa vào khiá cạnh pháp luật mà bất cứ dân cử nào cũng phải tôn trọng cùng vận động được đông đảo quần chúng ủng hộ với nhiều cuộc biểu tình, có lúc lên đến hơn 5 nghìn người.

Trong vụ việc này, báo chí Việt ngữ còn theo phiá này hoặc phiá kia, riêng tờ nhật báo Việt Nam đã xử dụng chức năng để truy tìm, điều tra về những trao đổi bên trong của Nghị Viên Madison Nguyễn trước khi thành phố có những biểu quyết và chương trình Truyền Hình Việt Nam đã thực hiện phỏng vấn những người liên hệ, từ các nghị viên cho đến những người lãnh đạo đấu tranh để tìm rõ ngọn nguồn. Những điều tra của hai cơ sở truyền thông Việt ngữ này đã đặt hội đồng thành phố trước những khó khăn về mặt pháp lí.

Quan trọng nhất chính là sự quyết tâm của người Việt.

Như một lần bà Dân Biểu Tiểu Bang Fiona Ma, lúc còn làm Giám Sát Viên ở San Francisco, đã nói về những điều mà người Việt tranh đấu để có được thì không phải là những quyền lợi vật chất mà chỉ là một danh xưng, Little Saigon, hay một biểu tượng là Cờ Vàng. Đối với nhiều người Việt, đây là di sản tinh thần quý giá nhất mà họ muốn để lại cho thế hệ mai sau.

© talawas.org

(Bài do tác giả gửi tới Việt Báo. Hình của tác giả Bùi Văn Phú.)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Như vậy là bao trùm mọi lĩnh vực quốc phòng, an ninh xã hội có nhiệm vụ bảo vệ đảng và chế độ bằng mọi giá. Nhưng tại sao, giữa lúc tệ nạn tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, suy thoái đạo đức, lối sống và tình trạng “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong nội bộ vẫn còn ngổng ngang thì lại xẩy ra chuyện cán bộ nội chính lừng khừng trong nhiệm vụ?
Nhật báo Washington Post của Mỹ ghi nhận là: “Tổng thống Pháp Macron vốn dĩ đã rất tức giận khi được tham vấn tối thiểu trước khi Mỹ rút khỏi Afghanistan. Điều đó bây giờ đã tăng lên. Chính quyền Biden nên xem xét sự không hài lòng của Pháp một cách nghiêm túc. Hoa Kỳ cần các đối tác xuyên Đại Tây Dương vì đang ngày càng tập trung chính sách đối ngoại vào cuộc cạnh tranh cường quốc với Trung Quốc. Và trong số này, Pháp được cho là có khả năng quân sự cao nhất.
Sau khi tấm ảnh người đàn ông đi xe máy chở người chết cuốn chiếu, chạy qua đường phố của tỉnh Sơn La (vào hôm 12 tháng 9 năm 2016 ) được lưu truyền trên mạng, Thời Báo – Canada đã kêu gọi độc giả góp tay ủng hộ gia đình của nạn nhân. Số tiền nhận được là 1,800.00 Gia Kim, và đã được những thân hữu của toà soạn – ở VN – mang đến tận tay gia đình của người xấu số, ở Sơn La.
Công bằng mà nói, ngày càng có nhiều sự đồng thuận là chúng ta cần phải làm nhiều hơn nữa để ngăn chặn các hành động của Trung Quốc trong khu vực. Sự răn đe đòi hỏi những khả năng đáng tin cậy. Liên minh mới này phù hợp với lý luận đó.
Liên quan đến cuộc bầu cử Quốc Hội Đức 2021 trước đây tôi đã giới thiệu lần lượt ba ứng cử viên: Scholz của SPD, Laschet (CDU) và Baerbock (Xanh). Nhưng trong những tháng qua có khá nhiều tin giật gân nên để rộng đường dư luận tôi lại mạn phép ghi ra vài điểm chính bằng Việt ngữ từ vài tin tức liên quan đến cuộc bầu cử 2021 được truyền thông và báo chí Đức loan tải.
Năm 17 tuổi, đang khi học thi tú tài, tôi bỗng nhiên bị suyễn. Căn bệnh này – vào cuối thế kỷ trước, ở miền Nam – vẫn bị coi là loại nan y, vô phương chữa trị. Từ đó, thỉnh thoảng, tôi lại phải trải qua vài ba cơn suyễn thập tử nhất sinh. Những lúc ngồi (hay nằm) thoi thóp tôi mới ý thức được rằng sinh mệnh của chúng ta mong manh lắm, và chỉ cần được hít thở bình thường thôi cũng đã là một điều hạnh phúc lắm rồi. If you can't breathe, nothing else matters!
Một người không có trí nhớ, hoặc mất trí nhớ, cuộc đời người ấy sẽ ra sao? Giả thiết người ấy là ta, cuộc đời ta sẽ như thế nào? Ai cũng có thể tự đặt câu hỏi như vậy và tự cảm nghiệm về ý nghĩa của câu hỏi ấy. Sinh hoạt của một người, trong từng giây phút, không thể không có trí nhớ. Cho đến một sinh vật hạ đẳng mà chúng ta có thể biết, cũng không thể tồn tại nếu nó không có trí nhớ. Trí nhớ, Sanskrit nói là smṛti, Pāli nói là sati, và từ Hán tương đương là niệm, cũng gọi là ức niệm, tùy niệm. Nói theo ngôn ngữ thường dùng hiện đại, niệm là ký ức. Đó là khả năng ghi nhớ những gì đã xảy ra, thậm chí trong thời gian ngắn nhất, một sát-na, mà ý thức thô phù của ta không thể đo được.
Ba mươi năm trước tôi là thành viên hội đồng quản trị của một cơ quan xã hội giúp người tị nạn trong khu vực phía đông Vịnh San Francisco (East Bay) nên khi đó đã có dịp tiếp xúc với người tị nạn Afghan. Nhiều người Afghan đã đến Mỹ theo diện tị nạn cộng sản sau khi Hồng quân Liên Xô xâm chiếm đất nước của họ và cũng có người tị nạn vì bị chính quyền Taliban đàn áp. Người Afghan là nạn nhân của hai chế độ khác nhau trên quê hương, chế độ cộng sản và chế độ Hồi giáo cực đoan.
Bà Merkel là một người đàn bà giản dị và khiêm tốn, nhưng nhiều đối thủ chính trị lại rất nể trọng bà, họ đã truyền cho nhau một kinh nghiệm quý báu là “Không bao giờ được đánh giá thấp bà Merkel”.
Hai cụm từ trọng cung (supply-side) và trọng cầu (demand-side) thường dùng cho chính sách kinh tế trong nước Mỹ (đảng Cộng Hòa trọng cung, Dân Chủ trọng cầu) nhưng đồng thời cũng thể hiện hai mô hình phát triển của Hoa Kỳ (trọng cầu) và Trung Quốc (trọng cung). Bài viết này sẽ tìm hiểu cả hai trường hợp. Trọng cung là chủ trương kinh tế của đảng Cộng Hoà từ thời Tổng Thống Ronald Reagan nhằm cắt giảm thuế má để khuyến khích người có tiền tăng gia đầu tư sản xuất. Mức cung tăng (sản xuất tăng) vừa hạ thấp giá cả hàng hóa và dịch vụ lại tạo thêm công ăn việc làm mới. Nhờ vậy mức cầu theo đó cũng tăng giúp cho kinh tế phát triển để mang lại lợi ích cho mọi thành phần trong xã hội. Giảm thuế lại thêm đồng nghĩa với hạn chế vai trò của nhà nước, tức là thu nhỏ khu vực công mà phát huy khu vực tư.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.