Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Linh Mục Chân Tín Trình Bầy Về Tự Do Tôn Giáo Tại Vn

24/06/200500:00:00(Xem: 4786)
Linh mục Chân Tín đã được dân biểu Christ Smith mời trình bầy về vấn đề tôn giáo tại Việt Nam trong cuộc điều trần tại Quốc Hội Hoa Kỳ trưa thứ hai 20-6-2005. Vì Việt cộng không để cho Cha xuất ngoại nên bài thuyết trình của linh mục Chân Tín đã được bổ sung trong những văn kiện chính thức của cuộc điều trần. Sau đây là bản dịch nguyên văn bài trình bầy nói trên. (VNN)

Việt Nam, ngày 20-6-2005
Kính thưa Quí Vị,
Chúng tôi là linh mục Chân Tín, một linh mục tại Việt Nam, xin trình bày với Quí Vị một vài điều nhân dịp Thủ Tướng Phan Văn Khải sang viếng thăm Quí Quốc. Chúng tôi rất mong cuộc viếng thăm này là một dịp để Quí Vị đòi hỏi Việt Nam phải thật sự tôn trọng các quyền căn bản của người dân nước mình, đặc biệt quyền tự do tôn giáo, như một điều kiện không thể không có (sine qua non) để hai nước Hoa Kỳ và Việt Nam có thể quan hệ bình thường với nhau. Vì hiện nay, nhà nước Cộng Sản Việt Nam vẫn còn đang đàn áp các tôn giáo và hạn chế quyền tự do tôn giáo của người dân chừng nào có thể.
Trước hết, đại diện cho dân Việt Nam, đặc biệt các tín đồ tôn giáo tại Việt Nam, chúng tôi xin chân thành cám ơn những nỗ lực quí giá của Quý Vị trong việc tạo áp lực buộc nhà nước Việt Nam phải tôn trọng những quyền căn bản và chính đáng của dân mình. Suốt thập niên qua, đặc biệt từ khi Hoa Kỳ liệt Việt Nam vào danh sách những nước cần quan tâm, quả là nhà nước Cộng Sản Việt Nam đã phải lùi từng bước trong việc đàn áp người dân trước những nỗ lực đấu tranh đầy lòng nhân ái của Quý Vị. Thật vậy, nhà nước Việt Nam đã phải ngày càng nới lỏng tự do về tôn giáo hơn.
Nhưng sự nới lỏng này chỉ là một cách đối phó với những áp lực quốc tế, nhất là của Quốc Hội Hoa Kỳ và Quốc Hội Âu Châu, đòi buộc Việt Nam phải tôn trọng tự do tôn giáo. Nhưng thực ra, nhà nước Việt Nam không thật lòng muốn cho các tôn giáo được tự do. Vì thế, nhà nước Việt Nam đã cố gắng lừa dối quốc tế được chừng nào có thể, bằng cách chỉ cho người dân được tự do tôn giáo trong những gì bên ngoài mà quốc tế nhìn thấy được. Còn trong thực tế chiều sâu, nhà nước vẫn nỗ lực hạn chế tối đa quyền tự do này, và sẵn sàng ra tay đàn áp, bắt bớ, khó dễ những tôn giáo nào không chấp nhận sự kiểm soát gắt gao của họ. Trường hợp Giáo Hội Mennonite và các Giáo Hội Tin Lành Tư Gia, đặc biệt tại vùng Cao Nguyên miền Trung, là những thí dụ cụ thể.
Hiện nay tình trạng tự do tôn giáo tại Việt Nam chỉ mới đạt được cái vỏ bên ngoài, chứ thực chất ở bên trong thì chưa có. Chúng ta có thể lấy một hình ảnh cụ thể để minh họa tình trạng này. Có hai quả trứng, một quả thật, và một quả đã bị rút hết ruột bên trong. Nếu chỉ nhìn bằng mắt, ai cũng thấy đó là hai quả trứng y như nhau, tốt như nhau. Người ta chỉ có thể phát hiện ra quả trứng bị rỗng ruột khi họ được thật sự cầm nó trên tay, vì thấy nó nhẹ hơn quả kia rất nhiều lần.
Thật vậy, người ngoại quốc mà đến thăm Việt Nam, thấy khá nhiều nhà thờ, chùa chiền được xây cất khang trang, giáo dân xem lễ Chúa Nhật chật ních mọi nhà thờ, các Phật tử đến chùa rất đông đảo vào những dịp lễ hội, các chủng viện được mở có khá nhiều chủng sinh, những buổi thuyết pháp tại chùa rất đông người đến dự, nhiều hội đoàn công giáo tiến hành (communities of apostolical action) được hoạt động... sẽ nghĩ rằng rõ ràng Việt Nam đã có tự do tôn giáo. Làm sao những người ngoại quốc ấy biết được tại những vùng sâu vùng xa, như tại Tây Nguyên, Sơn La, Lai Châu, và ngay cả tại các đô thị lớn như Sàigòn, Huế, công an vẫn đến giải tán những buổi thờ phượng, lễ bái của những tín đồ thuộc những tôn giáo không được nhà nước chấp nhận. Không những giải tán, mà còn lập biên bản, sách nhiễu, mời làm việc, có khi bắt bớ, giam cầm, tra tấn họ nữa. Nếu những tín đồ này không có phương tiện để báo cho công luận hay thế giới biết, thì những việc làm sai trái này không mấy người biết được, nên sẽ bị rơi vào quên lãng. Thời gian và sự bưng bít của chính quyền đối với những hành động đàn áp này giống như nước biển tràn vào bãi biển xóa sạch tất cả những gì đã xảy ra trên cát, để làm cho bãi biển trở nên như không có gì đặc biệt xảy ra trước đó.
Chỉ dựa vào những gì thấy được trước mắt mà kết luận rằng Việt Nam có tự do tôn giáo là đã bị nhà nước Việt Nam lừa gạt, vì thứ tự do ấy mới chỉ là cái vỏ bề ngoài, không có thực chất bên trong. Tôn giáo chủ yếu là cái gì sâu xa ở bên trong chứ không chỉ là những hình thức, lễ nghi hay những hoạt động mặt nổi bên ngoài. Do đó, tự do tôn giáo không chỉ là được phép thực hiện những sinh hoạt tôn giáo ở bên ngoài, mà chủ yếu là phải được độc lập trong việc tổ chức nội bộ, được tự do tuyển chọn và đào tạo nhân sự, được tự do bổ nhiệm nhân sự đúng với nhu cầu chính đáng của từng địa phương. Đó là những điều chính yếu của tự do tôn giáo mà các tôn giáo tại Việt Nam không có được.
Một tập thể có phát triển được hay không tùy thuộc rất nhiều vào người lãnh đạo. Một lãnh đạo thiếu đức độ và tài năng không những không đưa tập thể đi lên, mà có thể làm cho tập thể bị băng hoại hay đi xuống. Vì thế, tất cả các quốc gia, các tổ chức (tôn giáo, chính trị, văn hóa, kinh tế...) coi việc bầu người lãnh đạo là một chuyện hết sức quan trọng. Giai thoại sau đây nói lên điều ấy:
Một người Thái Lan và một người Việt Nam nói chuyện với nhau:
Người Thái: "Tôi rất khâm phục đất nước anh, vì nước anh có rất nhiều anh hùng." [1]
Người Việt: "Thế đất nước anh có nhiều anh hùng không""
Người Thái: "Rất tiếc, đất nước tôi ít anh hùng lắm!"
Người Việt: "Lạ nhỉ, đất nước tôi nhiều anh hùng thế mà sao vẫn cứ nghèo nàn và lạc hậu, còn đất nước anh không có anh hùng mà sao lại phát triển và giàu có như vậy"" [2]
Người Thái: "À, đất nước tôi thì bù lại, được khá nhiều vị minh quân!"
Thật vậy, chỉ một vị minh quân cũng đủ quí giá và ích lợi cho đất nước hơn nhiều anh hùng hay cá nhân xuất sắc hợp lại! Cũng y như vậy đối với các tôn giáo tại Việt Nam và những tập thể lớn nhỏ trong các tôn giáo ấy. Các tôn giáo và các tập thể tôn giáo rất cần những vị lãnh đạo đạo cao đức cả, biết hy sinh bản thân cho các tín đồ, biết can đảm bảo vệ quyền lợi thiêng liêng của tôn giáo mình, biết sáng suốt lãnh đạo và phát triển tôn giáo mình, v.v...
Nhưng nhà nước Việt Nam luôn luôn xen vào những chuyện nội bộ của các tôn giáo. Những người có tài đức mà chúng tôi muốn bầu lên làm người lãnh đạo thì họ hầu như không bao giờ chấp nhận. Họ chỉ chấp nhận những người mà họ có thể chi phối được, những người sẵn sàng chiều theo những yêu sách của họ, chấp nhận thỏa hiệp với họ, hoặc những người kém tài đức - vì muốn được ưu đãi hoặc thăng tiến cá nhân - sẵn sàng hy sinh quyền lợi của tôn giáo cho quyền lợi của đảng đang nắm quyền. Vì thế, các tôn giáo trong đất nước chúng tôi bị trì trệ, đời sống tâm linh của các tín đồ không đi vào chiều sâu mà chỉ ngừng lại ở những nghi thức bên ngoài.


Nếu tôn giáo nào nhất định chỉ nhận người lãnh đạo là những người mà các tín đồ bầu chọn - vì họ xứng đáng chứ không phải là người được nhà nước chấp nhận - thì lập tức vị lãnh đạo đó sẽ bị cô lập, quản chế, bị khó dễ, không được phép đi đâu hoặc hoạt động gì cả. Hòa Thượng Huyền Quang, Hòa Thượng Quảng Độ trong Phật giáo Việt Nam Thống Nhất, và ông Lê Quang Liêm trong Phật giáo Hòa Hảo hiện nay là những trường hợp điển hình cho sự việc này. Trước đây, Tổng Giám Mục Nguyễn Kim Điền, vì không chấp nhận sự lệ thuộc quá đáng vào nhà nước, không chịu thỏa hiệp với họ, nên đã gặp rất nhiều khó khăn và cuối cùng bị đầu độc chết khi phải điều trị tại bệnh viện của nhà nước.
Để chuẩn bị cho tương lai có những người lãnh đạo tôn giáo phù hợp với đường lối nhà nước - vốn thường ngược lại với đường lối của các tôn giáo - nhà nước chỉ cho các tôn giáo nhận vào tu viện để đào tạo thành tu sĩ những thanh thiếu niên mà nhà nước chấp nhận sau khi xét kỹ lý lịch của họ. Vì thế, nhà nước có khả năng cài người của họ vào các tôn giáo để làm lũng đoạn từ trong nội bộ. Những người này có thể làm gián điệp cho nhà nước, họ vừa là những người có chức quyền trong Giáo Hội, vừa là cán bộ chìm của nhà nước. Trong cơ cấu một quốc gia mà có nhiều gián điệp của ngoại quốc thì quốc gia ấy sẽ ra sao" Cũng vậy đối với các tôn giáo. Nhất là khi nhà nước luôn luôn có chủ trương phá hoại và tiêu diệt các tôn giáo như các nhà nước cộng sản trên thế giới. Điều này thiết tưởng mọi người đều biết.
Điều mà chúng tôi rất lo ngại hiện nay là nhà nước biết không thể tiêu diệt được các tôn giáo, nên đang cố tìm cách biến chất các tôn giáo thành công cụ hay tay sai đắc lực của nhà nước. Nếu tôn giáo nào không chấp nhận bị biến chất như thế thì lập tức bị bách hại, bị khó dễ đủ điều. Khi cán bộ đội lốt tôn giáo của họ trở thành một đội ngũ khá lớn trong nội bộ các tôn giáo, và những tu sĩ "hai mang" này được nhà nước tạo đủ mọi điều kiện dễ dàng để lên nắm những chức vụ quan trọng nhất trong các tôn giáo, thì đường lối này của họ đã thành công. Nếu không có gì cản trở họ, thì chỉ một thời gian nữa, họ sẽ thành công. Lúc đó các tôn giáo - vốn đã bị biến chất từ bên trong - sẽ được hoàn toàn tự do. Lúc đó, nhà nước Cộng Sản Việt Nam sẽ được tiếng là tôn trọng tự do tôn giáo, nhưng trong nước sẽ không còn một tôn giáo nào là tôn giáo đích thực nữa. Những tôn giáo tồn tại chỉ còn là những tôn giáo giả danh, mà thực chất là những tổ chức tay sai cho đảng Cộng Sản.
Hiện nay, tiếng nói của những người tranh đấu cho tự do tôn giáo như chúng tôi chẳng có hiệu lực bao nhiêu đối với nhà nước Cộng sản. Vì đó chỉ là những tiếng nói của lương tâm, chẳng tạo được một áp lực trực tiếp đáng kể đối với nhà nước. Mà một nhà nước độc tài, cố bám lấy quyền lực như nhà nước Cộng sản Việt Nam thì chỉ chịu nhượng bộ, từng bước một, khi phải chịu những áp lực lớn lao và cụ thể. Vì thế, chỉ có những thế lực lớn mạnh có khả năng áp lực lên nhà nước Việt Nam như Quốc Hội Hoa Kỳ mới có thể buộc họ phải thay đổi. Trước tình trạng rất nguy hiểm là các tôn giáo tại Việt Nam đang dần dần bị biến chất xấu đi, và trong một tương lai gần có thể đến mức không còn là những tôn giáo đúng nghĩa nữa, chúng tôi tha thiết nói lên tiếng kêu cứu (S.O.S.) của mình.
Xin Quý Vị hãy tích cực cứu giúp chúng tôi. Thiết tưởng đây là một việc làm tốt đẹp nhất mà Quý Vị có thể làm cho quê hương đất nước chúng tôi. Các tôn giáo của chúng tôi tuy vẫn tồn tại, với những sinh hoạt bên ngoài có thể rất "sầm uất," nhưng bản chất tôn giáo của chúng đang bị biến đổi dần dần thành những công cụ đắc lực cho một đảng độc tài toàn trị. Xin hãy cứu lấy chúng tôi! Chúng tôi đã bất lực rồi!
Sau đây là một số đề nghị của chúng tôi với Quý Vị nhân dịp Thủ Tướng Phan văn Khải của Việt Nam sáng thăm Quý Quốc:
1) Điều quan trọng nhất là đòi hỏi Việt Nam phải để cho các tôn giáo được độc lập trong việc tổ chức nội bộ, bao gồm tự do tuyển chọn, đào tạo và bổ nhiệm nhân sự. Nghĩa là:
a. Bãi bỏ luật buộc các thanh niên muốn vào tu viện để được đào tạo thành tu sĩ, phải xin phép và phải được sự chấp thuận của nhà nước. Nhà nước không được can thiệp vào việc việc đào tạo này, không được bắt các tu sĩ phải học lý thuyết cộng sản trong chương trình đào tạo của các tu viện.
b. Phải để cho các tôn giáo được tự do bổ nhiệm theo tiêu chuẩn và nhu cầu của mình những người lãnh đạo các cấp, những người đào tạo các tu sĩ, các nhân sự làm việc của mình.
c. Riêng Công giáo, phải để cho Tòa Thánh Vatican được tự do bổ nhiệm các hồng y, giám mục theo tiêu chuẩn và nhu cầu của mình.
2) Cho mọi tôn giáo được tự do hoạt động không cần xin phép trong việc tụ họp thờ phượng, lễ bái, tại nhà thờ, chùa chiền, cũng như tại tư gia.
a. Chấm dứt tình trạng cho công an đến bắt buộc các tín hữu đang sinh hoạt tôn giáo phải ngưng hoặc giải tán và lập biên bản như thể họ đã vi phạm pháp luật.
b. Chấm dứt việc phiền nhiễu, mời làm việc với công an, hoặc bắt bớ, giam cầm các vị lãnh đạo tôn giáo chỉ vì họ hoạt động tôn giáo.
3) Trả tự do cho tất cả các vị lãnh đạo tôn giáo đang bị giam cầm, quản chế, và để cho họ được tự do hoạt động tôn giáo đúng với chức năng của họ. Cụ thể là Hòa Thượng Thích Huyền Quang, Thích Quảng Độ, Linh mục Phan Văn Lợi, v.v...
4) Cho các tôn giáo được tự do in, xuất bản và phổ biến sách, báo, tạp chí thuần túy tôn giáo theo nhu cầu của mình.
5) Cho các tôn giáo được tự do mở trường học từ cấp 1 đến các đại học để giáo dục thanh thiếu niên như trong mọi quốc gia trên thế giới.
6) Chấm dứt tình trạng xâm chiếm tài sản, đất đai, cơ sở của các tôn giáo. Trả lại ngay tất cả những đất đai, cơ sở hay tài sản của các tôn giáo mà nhà nước đã cưỡng chiếm hay bắt buộc phải cho mượn.
Đại diện cho những người có tôn giáo ở trong nước, chúng tôi xin chân thành cám ơn Quý Vị về những gì Quý Vị đã, đang và sẽ làm để các tôn giáo trong đất nước chúng tôi được hưởng sự tự do tôn giáo thật sự, hầu các tôn giáo có thể góp phần xây dựng đất nước, nhất là về mặt đạo đức và tâm linh, vốn đang bị xuống dốc trầm trọng nơi quê hương chúng tôi.
Và cuối cùng, xin Thiên Chúa chúc lành cho Quý Vị và tất cả những công việc tốt đẹp của Quý Vị.
Kính thư
Linh mục Chân Tín,
[1]. Cộng sản Việt nam đề cao và gọi biết bao người là anh hùng trong cuộc chiến chống Pháp và chống Mỹ vừa qua. Trong các sách giáo khoa từ lớp mẫu giáo trở lên lớp 12, có biết bao nhiêu chuyện kể về vô số các anh hùng trong hai cuộc chiến Mỹ.
[2]. Việt Nam hiện này là một trong những nước nghèo và lạc hậu nhất thế giới. Trong khi Thái Lan đang trở thành một con rồng kinh tế tại Á Châu

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.