Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chưa Xong Bùn Đỏ Cao Bằng, Đã Tới Khí Độc Nhà Máy Lọc Dầu Dung Quất (quảng Ngãi)

14/11/201000:00:00(Xem: 5644)

Chưa Xong Bùn Đỏ Cao Bằng, Đã Tới Khí Độc Nhà Máy Lọc Dầu Dung Quất (Quảng Ngãi)

Mường Giang
 Ngay khi có kế hoạch thiết lập nhà máy lọc dầu Dung Quất tại Quảng Ngãi, đã có một số chuyên gia trong và ngoài nước lên tiếng khuyên ngăn cũng như cảnh cáo về sự thiệt hại to lớn cho đất nước, vì kinh phí xây dựng tốn tới hàng chục tỷ USD, trong khi lợi lộc kinh tế lại rất mập mờ hoang tưởng, so với mức đầu tư mà phần lớn, xuất từ ngân sách quốc gia phải gánh chịu.
Quan trọng nhất vẫn là sự góp ý của KS Doãn Mạnh Dũng, trong kỳ Đại Hội IX của đảng CSVN vào tháng 4-2001 với lời cảnh báo " phải quan tâm tới môi trường và sự ô nhiểm không khí, nước uống do nhà máy lọc dầu Dung Quất gây ra cho đồng bào quanh vùng, nhất là tại thành phố Vạn Tưởng "
Nhưng những lời khuyên ngăn và cảnh báo trên đối với các cấp lãnh đạo CSVN, chẳng qua chỉ là món chơi thời thượng hay qua cầu gió bay.. chứ đâu có được ai cần để ý tới, vì nó chỉ liên quan đến mạng sống của đân đen nghèo hèn mạt rệp, còn đảng đâu có sống tại đó. Cuối cùng tai họa đã đến thật qua lời tường thuật của tờ VNexpress ngày 5/11/2010 " suốt ngày 5/11/2010, hàng ngàn thị dân ở thành phố Vạn Tưởng lẫn dân chúng tại xã Bình Trị, huyện Bình Sơn Quảng Ngãi.. bị tức ngực, nghẹt thở vì hút phải khí độc, được thải ra từ nhà máy lọc dầu Dung Quất .."
Ai cũng nói Trời hành dân tộc VN suốt 35 qua nhưng kinh khủng nhất có thể nói là năm 2010, từ nhân tai " 1000 năm Thăng Long, vụ sụp đổ hảng đóng tàu.. tiêu tán mấy tỷ đô la Mỹ.." cho tới thiên tai ":bảo lụt miền Trung, bùn đỏ Cao Bằng, các đập thủy điện xã nước.." nay tới phiên khí độc thải từ Dung Quất.. và không biết lúc nào " trận lụt Bùn Đỏ từ các quặng Bau Xít tại các tỉnh Cao Nguyên Trung Phần, sẽ theo các dòng sông Ba, La Ngà, Đồng Nai.. chôn vùi các tỉnh thị tại miền duyên hải Trung và miền Đông Nam Phần ".
 1-Dầu Lửa Và Khí Đốt Việt Nam:
Từ ngày lập quốc đến nay, dân tộc Việt Nam vẫn cha truyền con nối, chọn tương lai trên sông nước biển khơi. Do trên sử sách thế giới mới khen tặng người nước ta giỏi thủy tánh và bơi lội như rái cá. Trong dòng năm tháng giữ nước, các đia danh Như Nguyệt, Bạch Đằng, Chương Dương, Hàm Tử,Vàm Cỏ, Lô Giang... và mới nhất là Hoàng Sa ngoài khơi Đông Hải, đã là mộ địa chôn xác giặc Tàu xâm lăng, ngàn đời không phai nhòa chiến sử. Hai mươi năm Miền Nam dươi chế độ Cộng Hoà (1955-1975), các vị nguyên thủ Quốc Gia, từ cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm tới Nguyễn Văn Thiệu, cũng đã hướng về biển Đông để dự trù kế hoạch phát triển kinh tế, trong đó có việc khai thác dầu hỏa-khí đốt và xây dựng các nhà máy lọc dầu. Tiếc thay, Cọng sản Bắc Việt xâm lăng, đã thiêu rụi tất cả tương lai của Dân Tộc, khiến cho VN ở thế kỷ XXI vẫn không ngẩn mặt được, để tự nhìn trời đất thênh thang như bao người, càng nghĩ càng thảm thê tận tuyệt.
 Biển VN ngày nay theo qui ước quốc tế, ngoài 3300 cây số chạy dài từ Móng Cáy tới Hà Tiên, còn có một thềm lục địa rộng trên 2 triệu cây số vuông với 4000 hải đảo lớn bé, chứa nhiều thủy sản, khoáng chất, dầu lửa và khí đốt. Tiếc thay cọng sản quốc tế vì quyền lợi của đảng, từ năm 1958 tới nay đã manh tâm bán nhượng quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa và nhiều phần biển quý trong vịnh Bắc Việt cho kẻ thù truyền kiếp Trung Cộng. Mới đây, Hà Nội lại ký nhiều hiệp ước bất bình đẳng với Tàu, công khai đồng thuận để giặc bắn giết đồng bào ngư phủ ngay trên biển đảo yêu quý của quê hương mình.
 Ngày nay VN đã nghèo khổ lại càng khốn đốn hơn vì diện tích canh tác càng ngày càng bị giới hạn bởi thiên tai, nguồn tưới và nạn nhân mãn trầm trọng, với 5,2 triệu ha ruộng, phải nuôi hơn 80 triệu người, nên bình quân 0,16 ha dành cho 1 nông dân, nếu theo quy định của Liên Hiệp Quốc thì quá thấp, dù theo cái loa tuyên truyền ngày ngày qua đài Á Châu Tự Do (ĐACTD) và VOA, thì VN hiện nay là nước đứng thứ nhì (sau Thái Lan) sản xuất gạo. Nói chung, gạo thặng dư bán ra ngoài chỉ là vấn đề thời gian, cho nên dù muốn hay không, thức ăn và tương lai của dân tộc cũng vẫn là biển. Tiếc thay Biển Đông của VN đã không còn nữa, vì Trung Cộng đã dành hết, kể luôn hai quần đảo Hoàng Sa & Trường Sa, Vịnh Bắc Việt.. như bản đồ lưởi bỏ mới nhất, mà Tàu đỏ vừa công bố khắp thế giới, chỉ vài ngày qua.
 Lợi ích khai thác và xây dựng ngành dầu khí, đối với các nước vốn coi như an ninh, quốc sách và được sắp xếp quy hoạch hợp lý. Nhưng đối với đảng CSVN thì hồng hơn chuyên, sao cũng được, miễn là có tiền để cùng nhau chia đều từ trên xuống dưới, thế là im re. Chuyện đảng chọn Dung Quất, một làng đánh cá xa xôi tận miền Trung, cách vùng quặng mỏ hơn ngàn hải lý, để thiết lập nhà máy lọc dầu, đã nói lên cái chiến lược đem con bỏ chợ, không cần đếm xỉa tới quyền lợi của quốc dân, kinh tế đất nước.. vì chỉ cần làm cho xong, còn kết quả thì ai cần biết tới. Nhưng đó cũng chỉ là một khôi hài nhất, trong ngàn chuyện khôi hài làm kinh tế mà tới nay ai cũng rõ, như việc Hà Nội đã thất bại nặng nề, qua kế hoạch tìm khoan dầu trong vùng biển, thuộc Mũi Chân Mây, từ Quảng Trị vào tới Qui Nhơn, qua các giếng Cá Sấu, Cá Mập (của BHF), Sư Tử Biển, Bạch Tuộc, Cá Voi Xanh, Ca Heo (BP) và Anh Vũ, Hoàng Oanh, kim tước (của Shell). Tất cả chỉ có cát sõi, rong rêu chẳng khác gì thân phận nghèo nàn của người Miền Trung Nước Việt "mùa đông thiếu áo, mùa hè đói cơm.” Kế tiếp là chuyện thua lỗ hơn 500 triêu USDmcủa hảng đóng tàu quốc doing.. mà chủ chốt bao nhiêu vấn đề tài chánh, đều do thủ tướng VC Nguyễn tấn Dũng can dự.
Miền Trung nước ta là thế đó, ngay thời VNCH dù được chính phủ hết lòng để ý nâng đở, thiực hiện nhiều dự án tốt như lâp khu kỹ nghệ An Hòa-Nông Sơn (Quảng Nam), nhà máy vôi Long Tho và làm đường tại Quảng Ngải.. nhưng cũng không cải thiện được cuộc sống cho đồng bào là mấy, nếu so với sự sung túc của dân chúng từ Phú Yên vào tới Mũi Cà Mâu. Thực tế ngàn đời là vậy, nên câu chuyện dài Dung Quất bổng làm nhớ tới chuyện Nhà Máy Điện Nguyên Tử Bataan của Phi Luật Tân . Đây là một nhà máy sản xuất điện nguyên tử đầu tiên tại vùng Đông Nam Á có hai hệ thống phát điện, tiền xây dựng của Mỹ và Nhật tặng. Theo đúng lịch trình thì năm 1986, nhà máy được khánh thành và bắt đầu hoạt động nhưng rồi một biến cố đã xảy ra khi nhà máy điện nguyên tử Chernobyl của Liên Xô phát nổ ngày 26-4-1986 làm thất thoát ra ngoài hơn 1 triệu tấn chất phóng xạ giết người. Đó là lý do chính để Quốc Hội Phi, trên nguyên tắc cấm không cho nhà máy Bataan hoạt động và ngưng việc tiếp tục xây dựng. Phúc lợi đâu không thấy, chỉ biết hằng năm, chính phủ phải thu thuế dân thêm, để có hằng triệu đô la bảo quản máy móc, nếu không thì số tiền xây dựng hơn mấy tỷ đồng phải trở thành đóng sắt vụn.
 Câu chuyện ngẫu nhiên trùng hợp trên, đã khiến cho người ta cũng phải hoài nghi về chuyện dài Dụng Quất hiện nay, với tiền đầu tư xây dựng đã lên tới 2 tỷ rưỡi mà tương lai thì không biết đâu mò, bởi chuyện khai thác dầu mỏ là độc quyền của thiên nhiên và vì vậy các nước khai thác luôn gặp trớ trêu của định mệnh. Phương chi dầu mỏ cuả VN so với các nước tiền tiến, rất giới hạn, nên có khi nhà máy chưa xây xong thì dầu đã khô cạn. Vậy tiền vay nợ ai trả và đó chính là thắc mắc hiện nay của người trong nước, khi nghĩ tới phúc lợi hay tai hoạ của nhà máy lọc dầu số 1 VN, thực chất chỉ để thỏa mãn nhu cầu chính trị chứ không có lợi gì cho kinh tế như một số lớn các kinh tế gia quốc tế nhận xét lúc tham dự đấu thầu khai thác.
Mấy năm gần đây, sự xuất hiện của dầu lửa và khí đốt ngoài khơi bờ biển VN, làm cho các cán bộ cao cấp đảng trở thành những tỉ triệu phú đỏ tiền bạc không sao đếm hết. Khai thác lãnh vực này hiện có rất nhiều công ty ngoại quốc tham dự, riêng đảng CSVN và quốc doanh Liên Xô cũ hợp tác, làm thành xí nghiệp liên doanh dầu khí Việt-Xô hay Vietsovpetro, trách nhiệm khai thác ba mỏ Rồng, Đại Hùng và Bạch Hổ. Hai mỏ Rồng và Đại Hùng có tổng sản lượng rất kém chỉ chiếm 20%, còn 80% tổng sản lượng còn lại (từ 62-70 triệu tấn tính tới tháng 9-1999) đều của mỏ Bạch Hổ, thu về cho VC hơn 10 tỉ đô la tiền dầu hằng năm.
 Theo tài liệu thì mỏ Bạch Hổ và Đại Hùng đã được chính phủ VNCH tìm thấy từ năm 1974 nhưng vì chiến tranh triền miên, vấn đề khai thác chưa được thực hiện thì đất nước sụp đổ vào ngày 30-4-1975 nên mãi tới năm 1981, VC và LX mới hợp tác khai thác dựa theo hồ sơ của hãng dâù Mỹ có trước từ năm 1975. Mỏ này khai thác tới năm 1988 thì có dấu hiệu cạn vì ai cũng biết, trong lãnh vực khoan dầu, LX rất thua kém các nước Tây Phương, dàn khoan lại cổ lỗ , nên cuối cùng phải nhờ bàn tay người Mỹ giúp mũi khoan và thăm dò tìm được gần khu vực đó một túi dầu khổng lồ, nằm cách mặt nước 3000m, có chiều dài 20km, rộng 5km và cao 1,5km. Sự bất tài của LX cũng đã được minh chứng khi nước này giúp Bắc Việt tìm kiếm dầu khí từ 1960-1970 nhưng chỉ tìm được một ít khí đốt tại mỏ Tiền Hải thuộc tỉnh Thái Bình. Hiện nay VN đã tìm thấy nhiều quặng khí đốt ở đồng bằng sông Hồng, Bắc Việt, qua sự hợp tác của ngoại quốc, chứ không phải Nga Sô.
Từ năm 1978, việc khai thác dầu khí đã bắt đầu tại miền Nam, trong đất liền và dọc theo sông rạch của Cửu Long Giang, đồng thời cho một số nước làm ăn theo kiểu liên doanh, khai thác vùng thềm lục địa phía nam từ Vũng Tàu tới Côn Sơn. Tuy nhiên trong giai đoạn này, xí nghiệp dầu khí liên doanh VIETSOVPETRO (VSP) giữa VC và LX hoạt động từ năm 1981 là quan trọng nhất. Công ty vẫn hợp tác tới nay và chỉ riêng mỏ Bạch Hổ với tổng sản lượng dầu thô sản xuất trên 35 triệu tấn, đưa VN vào hàng thứ 4 ở Đông nam Á (Indonesia, Malai Á và Brunei).
 Đầu năm 1988, VC ban hành luật đầu tư nước ngoài để câu khách. Nhờ vậy đến năm 1995 đã có 29 hợp đồng ngoại quốc liên doanh với Tổng Công Ty Dầu Khí VC (Petro VN), thu về hơn 1,5 tỷ đô lơi nhuận. Nhờ vậy trong giai đoạn này các nhà thầu đã tìm được nhiều mỏ dầu mới Lan Tây, Lan Đỏ. Các Liên Doanh BP-STATOIL-ONCC tìm được khí đốt và dầu tại mỏ Kim Cương Tây và Hải Thạch, AEDC-MOBIL-TEIROKU-BP-STATOIL phát hiện khí đốt và dầu tại mỏ Mộc Tinh. Ngoài ra nhiều mỏ dầu và khí đốt cũng đã được tìm thấy tại các mỏ Rồng Bay, Rồng Đỏ, Rồng Vĩ Đại, Hải Cẩu, Ruby, Hồng Ngọc, Lục Ngọc..
Tóm lại trong các liên doanh thăm dò dầu khí, công ty Nhật-Việt (SVPC) coi như thành công nhất khi khoan được túi dầu vào ngày 20-6-1994 với thu hoạch 10.000 thùng dầu thô/1 ngày. Từ năm 1995, việc thu hồi các khí đồng hành tại các mỏ được thực hiện, đầu tiên là mỏ Bạch Hổ. Khí đưộc dẫn về sử dụng trong khu công nghiệp ở Bà Rịa. Song song, công ty dầu khí cũng đã liên doanh với các hãng BP-STATOIL-MOBIL-BHP trong dự án dẫn khí đồng hành tại các mỏ ở phiá nam Côn Sơn vào bờ và đã hoạt động từ năm 1998 với công suất 6 tỉ m3/1 năm. Năm ngoái, VN cũng đã tìm được ba mỏ dầu , cách bờ biển Phan Thiết chừng 60 km và đã đưa vào khai thác hoạt động, trong liên doanh Mỹ-Việt.
Vì quần đảo Trường Sa nay là một đơn vị hành chánh thuộc Huyện Phú Quý của tỉnh Bình Thuận. Thêm vào đó Phan Thiết có mỏ dầu hỏa, nên nguồn tin Đảng bán đảo Phú Quý cho Mỹ, để lập căn cứ quân sự và xây nhà máy lọc dầu, khí đốt, có thể trở thành sự thật, dù hiện nay chỉ là tin đồn.
Theo tin trong nước, từ ngày 1-1-2004, Tổ hợp các Mõ dầu khí Sư Tử Đen, Vàng và Trắng, nằm ngoài khơi Bình Thuận, chỉ cách Mũi Kê Gà thuộc Hàm Thuận Nam, chỉ có 60 Km. Cũng tin trên cho biết, năm đầu khai thác 27,1 triệu thùng dầu thô, sau đó trung bình hằng năm là 12 triệu thùng, đạt doanh thu 1 tỷ US. Mõ Sư Tử Đen có độ sâu 52 m, thuộc Lô 15,1 thềm lục địa. Các lô dầu trên hiện do Công ty Liên Doanh điều hành Cửu Long khai thác, bao gồm hợp đồng của các công ty dầu khí PVEP (50%), Conoco Phillipine (23,25%), KNOC Nam Hàn (14,25%), tập đoàn SK(9%) và Geopetrol (3,5%). Các mõ dầu của Bình Thuận, cùng nằm trong bồn trũng của các túi dầu lớn nhất của VN hiện nay, gồm Bạch Hổ, Rạng Đông và Ruday.
Về việc xây dựng nhà máy lọc dầu số 1 tại Dung Quất, từ khi có dự án tới nay vẫn luôn là chuyện dài nóng hổi. Đầu tiên hãng TOTAL tuyên bố bỏ cuộc chơi ngày 6-9-1995, sau đó kế tiếp là các hãng CONOCO (Mỹ), PETRONAS (Mlaysia), LG (Nam Hàn) và CPC-CIDC (Đài Loan), cho nên thay vì hoàn thành theo dự tính vào tháng 7-1996 nhưng mãi tới nay cũng không biết đâu mà mò. Cuối cùng đảng ôm trọn và giao cho nhà thầu Rechnip của Pháp thực hiện với kinh phí hơn 2 tỷ rưởi dô la và cho biết sẽ khai trương vào ngày 25-2-2009.
2-Nhà Máy Lọc Dầu Số 1 Dung Quất :


Dung Quất có lãnh thổ nằm trong quận Bình Sơn (Quảng Ngãi) và Chu Lai (Quảng Tín) cũ của VNCH. Vùng này, nay VC gọi là Huyện Núi Thành , thuộc tỉnh Quảng Nam-Đà Nẳng. Tỉnh Quảng Ngãi hiện nay có diện tích là 5135 km2 và dân số 1.190.000 người. Quảng Ngãi là quê hương của thủ tướng VC muôn năm Phạm Văn Đồng, người năm 1958, thừa lệnh Hồ Chí Minh, bán hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung Cộng, để dỗi lấy viện trợ và sự giúp đỡ nhân vật lực trong cuộc xâm lăng và cưỡng chiếm VNCH. Quảng Ngãi cũng là quê hương của Trần Văn Trà, nơi phát động chiến dịch đồng khởi tại quận Trà Bồng năm 1960, đánh dấu ngày ra đời cuả cái mặt trận Ma Giải Phóng Miền Nam. Đây cũng là nơi một thời nổi sóng trong vụ quân Mỹ bị gài độ tại Mỹ Lai về tội thảm sát đồng bào theo VC..
Dung Quất có diện tích tổng quát là 16.000 ha, gồm 15.000 trên đất liền và 1000 quanh biển hay là vịnh Dung Quất, nằm về phía đông bắc Bình Sơn, với độ nước sâu từ 6-20m , rất thuận tiện cho tất cả các loại tàu thuyền có trọng tải từ 3000-200.000 tấn cập bến. Vùng đất liền kín gió nhờ có mũi Co Co che chở. Riêng khu vực dự trù xây hải cảng với bờ đê chắn sóng, có chiều dài từ 21-23 km .Chung quanh Dung Quất là các làng Vạn Tưởng, An Thành cùng với sân bay Chu Lai nổi tiếng trước năm 1975, với đường băng dài hơn 3,5 km , có thể tiếp nhận nhiều loại máy bay lớn.
Sân bay Chu Lai đã được tân trang và khánh thành. Chuyện này cũng không lạ, vì hiện nay hầu hết các phi trường quân sự cũ của VNCH để lại như Phú Bài (Thừa Thiên), Đà Nẳng (Quảng Nam), Cù Hanh (Pleiku), Phù Cát (Bình Định), Nha Trang, Liên Khương (Tuyên Đức), Bưủ Sơn (Phan Rang) và Biên Hòa.. đều được VC sửa chữa đề phát triển ngành hàng không nội địa. Phía tây Dung Quất chừng 10 km là Quốc Lộ 1 và đường xe hỏa xuyên Việt.
Từ khi VN mở cửa đón nhận đầu tư nước ngoài, đa số các dự án đều tập trung tại Hà Nội, Hải Phòng, Quảng Ninh, Sài Gòn, Biên Hòa, Vũng Tàu là các địa điểm phát triển mọi mặt, nên tiền đầu tư có thể thu hồi dễ dàng. Trong khi đó miền Trung, kể cả Huế, Đà Nẳng, Nha Trang.. bị xếp loại khó kiếm lời, cho nên ít có ai chịu bỏ vốn. Nói chi tới Dung Quất là một làng dánh cá nghèo nàn, nằm trong một tỉnh mà từ lâu không có nguồn kinh tế nào khả dĩ để câu khách.
 Dù VC đã phác hoạ nhiều chương trình tràng giang đại hải để quảng cáo như Dung Quất là cửa ngỏ của việc xuất khẩu từ Cao Nguyên Trung Phần. Dung Quất nằm trên đường hàng hải quốc tế Hồng Kông-Đài Loan-Nhật Bản-Tân Gia Ba. Dung Quất cửa ngõ đi Lào-Thái-Kampuchia.. Tóm lại theo quảng cáo, đây là cõi thiên đàng.
Nhưng nói là một chuyện, hơn nữa tư bản đỏ trắng chỉ bỏ tiền vào hợp tác làm ăn, khi thấy có lới. Nên mọi sự đều là tiền, mà đầu tiên chưa kể chi phí tân tạo lại sân bay quốc tế Chu Lai, vốn bị bỏ hoang từ lâu, chỉ tiền thực hiện nhà máy lọc dầu Dung Quất phải tốn 10 tỉ đô la. Do số tiền to lớn nên dù đã có hơn 50 công ty nước ngoài đến tham quan, rồi lại giã từ với lý do vì Dung Quất không có cơ sở hạ tầng. Đặc biệt là tờ Bangkok Post của Thái Lan số ngày 11-4-1995 chơi xỏ bằng cách in một tấm hình chục làng đánh cá Dung Quật, nằm giữa một động cát trắng, đồi núi xa xăm, lè tè một vài cây dương liễu và dăm mái nhà tranh hắt hiu trước gió rũ, với hàng chữ chua to tướng " Đây dự án 10 tỉ đô la cho nhà máy lọc dầu số 1 VN".
Tháng 11-2002 ,lục đục giữa liên doanh Nga-Việt, về dựa án xây cất nhà máy lọc dầu Dung Quất. Dù là đồng chí cũ, nhưng hai bên không ai nhịn ai, đại để Nga thì tố cáo cán bộ VC từ trên xuống dưới tham nhũng, ăn xén tiền đầu tư. Trái lại VC tố Nga ba xạo, chỉ cung cấp cho VC những vật liệu củ hỏng. Cuối cùng Nga rút và đòi lại tiền chung vốn gần nửa tỉ. Tình trạng cù nhầy trên đã khiến cho phó chủ tịch quốc hội VC là Vũ Đình Cự khi vào thanh tra về, phải ngao ngán tuyên bố " một ngày Dung Quất chưa thành hình, thì nhà nước phải tốn từ nửa triệu đến 1 triệu /1 ngày cho dự án này". Theo Cao xuân Thủy, phó ban quản lý khu công nghiệp Dung Quất thì, việc xây dựng rất quy mô, bao gồm ba khu phía đông cửa sông Trà Bồng, khu đô thị Vạn Tưởng và khu dân cư. Riêng nhà máy lọc dầu số 1 sẽ là ưu tiên thực hiện trước. Khi thành hình, nhà máy có công suất 130.000 thùng /1 ngày. Chi phí xây cất là tiền liên doanh của Petro VN và tập đoàn Zarubeznheft ( Cộng Hòa Liên Bang Nga), hiện đã rút lui. Pháp nhảy vào thay thế, và tiền góp chung tăng thêm 200 triêu mỹ kim, tức là vốn đầu tư hơn 1 tỷ rưởi.
 Trước kia nguyên tắc góp vốn của Nga Việt là hai nước lấy từ tiền lãi, trong liên doanh khai thác dầu của Vietsovpetro Vũng Tàu là 50/50. Dự án hứa hẹn khánh thành năm 2003, lại hứa vào năm 2004 hay 2005 và cuối cùng là 2009. Ngoài ra, hai nước Việt-Nga còn hứa sẽ chung vốn sản xuất nhà máy polypropylen ( Chất nhựa PP) và nhà máy GAZ lỏng. Nay các dự án trên chắc cũng chờ, giống như dự án xây thêm nhà máy lọc dầu thứ 2, rồi nhà máy cán thép, xưởng đóng tàu biển..
 Còn làng quê Vạn Tưởng cũng sẽ trở nên một tỉnh thành lộng lẫy với các phương tiện vật chất tiền tiến, tối tân, nhằm phục vụ cho các ông chủ dầu, chuyên viên và công nhân nhà máy.. Nhiều hãng thầu quốc tế đã làm việc tại đây như hãng UOP của Mỹ tạo tác phân xưởng hóa chất Naphta, qua khí hydro và Reforming. Hãng IFP của Pháp lo phân xưởng Cracking. Hãng Mercychem lo phân xưởng trung hòa sút đã sử dụng (CNU). Hãng thầu W.S.ATKINS phụ trách phần đặt và ráp ống dẫn dầu thô từ cảng vào nhà máy.. Riêng công ty ODA của Nhật đầu tư 10 triệu đô thiết kế hệ thống viễn thông, còn hệ thớng nước máy thì do công ty Vinaconex thầu. Trong thành phố Vạn Tưởng, kế hoạch sẽ có bệnh viện 100 giường. Tóm lại đây chỉ là hồ sơ gọi thầu và chờ vốn do ba ngả cung cấp : nhà nước, thương gia quốc nội và tư bản bên ngoài.
Về việc chọn Dung Quật làm nhà máy lọc dầu số 1 VN, mà từ khước Cam Ranh, Nha Trang hay Phú Quý, cho thấy đảng đã có ý định nhằm vào chính trị hơn là kinh tế. Vấn đề chuyên chở dầu khai thác từ các mỏ tận biển Nam, ra tới Quảng Ngãi xa xôi, khiến giá thành rất cao, so vời việc lọc dầu tại Mã Lai, Đài Loan hay Nhật Bản. Dung Quất dù có được nâng cấp hay o bế bực nào chăng nửa, thì thực tế cũng chỉ là một khu vực kinh tế, chứ không bao giờ trở thành là một khu công nghiệp như các khu công nghiệp Sài Gòn, Biên Hòa, Bà Rịa-Vũng Tàu, dù nơi này cũng có đủ các cơ sở hạ tầng như sân bay, dân cư, đô thị, hải cảng, vùng sản xuất nông nghiệp.
Đó là một sự lúng túng lẫn lộn giữa các nhà quy hoạch xã nghĩa, luôn tưởng rằng, hể có chính trị là có kinh tế . Sau đó tự nhiên phát triển hóa rồng, trong khi lại quên mấu chốt chết người, cái sự đầu tiên, tức là tiền đâu để thực hiện nhu cầu. Rồi thì để làm đúng chỉ tiêu đề ra theo nghị quyết, một thói quen của đảng, người ta cứ nhồi nhét hằm bà làng cho kế hoạch như cơ chế, chính sách, thể chế và luật rừng VN đối chọi với luật kinh tế quốc tế. Sự việc đã khiến cho bất cứ một kẻ hợp tác nào, dù đó người Nga, cùng lò cùng tiệm với VC, cũng chịu không nổi đành bỏ cuộc, ôm của chạy trước để may ra không mất vốn lẫn lời.
 Theo các chuyên viên VC, thì chỉ còn một cách là thay vì dùng danh từ Khu công nghiệp Dung Quất, thì nhà nước cứ gọi bừa nó là Khu Kinh Tế, để hợp thức hoá trên mặt giấy tờ, khiến cho các nhà đầu tư quốc tế không còn sợ và thắc mắc vì sự tréo cẳng ngổng của dự án đang thực hiện. Làm được điều này, mới là phép mầu để cứu Dung Quất đang nuốt đô như cán ta năm xưa phà khói thuốc Lào, trong lúc đó chẳng có một ma nào ngó ngàng. Ngày trước nhà nước đổ thừa là tại không được hưởng đặc ân, nên các nhà đầu tư dù rất muốn hợp tác cũng ngần ngại. Nay thì tất cả dành ưu tiên cho Dung Quất, rốt cục cũng chỉ có nước Nga nhảy vào vì được độc quyền cung cấp vật liệu từ A-Z cho việc xây dựng nhà máy. Thế nhưng Nga cũng banh máy phải bỏ chạy, dù VC có hứa với Tổng Thống Putin là sau khi hoàn thành, hai nước lại hợp tác chung trong việc lập nhà máy Điện Nguyên tử đầu tiên cho VN tại Bình Thuận, kinh phí tới vài chục tỷ. Vậy mà vẫn không câu được khách. Nhưng dù thế nào chăng nửa, VC đã khẳng định Dung Quất là địa điểm duy nhất tại VN để lập nhà máy lọc dầu, chẳng những số 1, mà còn là số 2.. vì có như thế mới cân bằng được sự phát triển đồng đều ba miền Bắc,Trung và Nam.
Cuối cùng VC cũng phải tuyên bố là sẽ mở cửa nhà máy lọc dầu Dung Quất tại Quảng Ngãi vào ngày 25 tháng 2 năm 2009, sau một thời gian dài đăng đẳng để hoàn thành công trình với chi phí trên 2 tỷ rưởi Mỹ kim bằng ngân sách quốc gia đầu tư và giao cho nhà thầu Technip của Pháp thực hiện.
Qua quảng cáo trên báo chí quốc doanh trong nước thì nhà máy trên sau khi hoạt động sẽ lọc khoảng 4 triệu tấn dầu thô 1 năm, đạt chỉ tiêu từ 60-68% công suất như đảng đã khẳng định theo đúng múc độ dự kiến. Tóm lại VN từ đây nhờ nó mà tăng trưởng kinh tế, đem lại cơm ăn áo mặc cho cả nước nhất là cư dân ở hai tỉnh Quảng Ngãi và Quảng Tín liên hệ.
Tuy nhiên theo nhận xét của tiến sĩ Vũ Quang Việt, một chuyên gia về dầu khí quốc tế, từng làm việc trong ngành này tại VN trước đây, ngoài những lời lẽ lịch sự như 'đã chọn Dung Quất rồi nay được hoàn thành là điều đáng mừng .. ' ' ' khi trả lời phỏng vấn trên đài Á Châu Tự Do ngày 13-1-2009.Phần còn lại đều nói lên sự làm vô ích của tập đoàn lãnh đạo Hà Nội khi đem một số tiền to lớn của quốc gia để tiêu phí hoang tưởng và cho dù ông không nói ra thì ai cũng biết đảng từ trên xuống dưới đã lợi dụng nó để có cơ hội, chia chác ăn xén dần mòn vốn đầu tư khổng lồ suốt bao năm qua, khiến cho các công ty ngoại quốc kể cả Nga Sô cũng phải bỏ chạy.
Đó là lý do chính mà nhà máy lọc dầu Dung Quất không thể hoàn thành từ mấy năm về trước theo kế hoạch dự định khi khai cuộc. Về phương diện phát triển kinh tế, tìm kiếm lợi nhuận thì lại càng bi đát hơn, vì ai cũng biết sự kiện đảng chọn Dung Quất và loại bỏ các địa phương khác gần khu quặng mõ như Vũng Tàu, Bình Thuận, Nha Trang.. thực tế không nhắm vào thương mại mà chỉ để ý tới sự tuyên truyền chính trị. Vì vậy giá dầu lọc được tại đây (từ 25-30 đô la) , rất cao so với dầu nhập cảng từ nước ngoài.
Ai cũng biết giá dầu từ mấy tháng qua đã giảm thấp kỷ lục và tình trạng này còn kéo dài tới đâu không ai có thể đoán biết. VN hiện là một trong những nước có dầu-khí nhưng theo đánh giá của các chuyên viên ngoại quốc thì trữ lượng rất nhỏ và tình trạng khai thác được cũng không kéo dài. Điều này sẽ ảnh hưởng tới hoạt động của nhà máy, đó là chưa nói tới việc lổ vốn là cái chắc. Bởi vậy không ai ngạc nhiên khi biết các đỉnh cao ngay lúc nhà máy chưa mở cửa hoạt động, thì đã đem nó rao bán nguyên gói hay cổ phần..
Chuyện nhà máy lọc dầu Dung Quất và nhà máy điện nguyên tử nghe nói sắp tới, quả là những cơn ác mộng mà bổng dưng dân tộc Việt trớ trêu gánh nhận nợ nần, một sự lãng phí tệ hại nhất về tiền bạc và uy tín quốc gia, mà bất cứ người Việt nào, dù sống ở đâu, cũng cãm thấy xấu hổ tủi nhục vì thân phận nô lệ.
Giá dầu hiện đã sut giảm tới mức chóng mặt kéo theo sự phá sản của nhiều nước trong đó có Liên Bang Nga. Rồi khi tình hình Iraq dược an ninh, chừng đó dầu của nước này sẽ mở xả láng, cộng với dầu và khí đốt của các nước Trung Á đang dần dần ngả theo Mỹ và sự chạy đua của các siêu cường Nga, Mỹ, Canada.. trong việc tìm mõ dầu mới tại Bắc Băng Dương từ mấy năm qua. Ngày đó, giá một lít dầu trên thị trường chắc chắn rẽ hơn dầu thô VN chưa tính tiền lọc. Vậy ta bán dầu thô cho được giá hay cứ phải vì nhu cầu chính trị mà chở dầu từ vạn dặm như đem củi về rừng " Đó là lý do lơi nhuận mà các nhà đầu tư không chấp nhận Dung Quất.
Ích lợi chưa thấy mà tai hoạ đã ló dạng, khi nhà máy lọc dầu đã thải khí độc tứ tung, khiến cho đồng bào sống tại Vạn Tưởng và các làng mạc kế cận lãnh đủ, chẳng những bị nhiểm độc từ đường hô hấp mà còn gánh chịu thêm bệnh tật khi dùng nước uống cũng bị nhiểm độc.
Nhung tai hoạ từ Dung Quất, Cao Bằng.. vừa phat hiện, dù gì chăng nữa cũng chỉ là chuyện vừa vừa nếu đem so sánh với những nạn nhân bị thiên tai bão lụt tại các tỉnh duyên hải Trung Phần từ Thanh Hóa vào tới Ninh Thuận, mà phần lớn là do các đập thủy điện xã nước gây thêm lụt lội. Cái đại họa lớn nhất mà đảng CSVN dưói sự sinh sát của ba tên Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh Triết và Nguyễn Tấn Dũng.hiện nay. là quyết định rước Tàu đỏ vào Tây Nguyên, bán trọn vẹn Biển Đông cho giặc.. và cam tâm dâng hiến giang sơn Hồng Lạc cho Hán tộc. Đó mới là đại họa sinh tử của dân tộc Việt
Viết từ Xóm Cồn Hạ Uy Di
Tháng 11-2010
MƯỜNG GIANG

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Khác với quan điểm của tác giả, dịch giả cho rằng bài diễn văn của Tập Cận Bình tại Davos là một sự sĩ nhục nặng nề cho chính giới các nước phương Tây tham dự, vì không ai can đảm lên tiếng cáo buộc Trung Quốc vi phạm luật thương mại quốc tế và các tham vọng lãnh thổ. Tập cũng không có tư cách để thuyết giảng các kinh nghiệm về giá trị cao đẹp của nền kinh tế thị trường, tinh thần trọng pháp và hợp tác quốc tế.
Phong trào bài Lenin, Stalin không phải dễ dàng, nó kéo dài qua nhiều thập niên tại Liên Xô hay nước Nga sau này. Hiện tượng Donald Trump chắc chắn sẽ còn là một đề tài phân tích sâu hơn cho những nhà lịch sử và xã hội học trong tương lai.
Thương người, đây là giá trị tinh thần quan trọng lắm. Thương người không phải chỉ cho họ thức ăn. Ở đây thức ăn nhiều quá, ai cũng sợ ăn nhiều rồi mập. Mập thì dễ sinh bệnh, cao mỡ, cao máu, cao đường. Thương người nên cho họ những gì thuộc về tinh thần: một lời cầu nguyện chân thành, những nụ cười hiền lành, tiếng cười giòn tan.
Nghệ An vừa bắn pháo hoa, vừa tổ chức đủ thứ lễ lạc/tiệc tùng, vừa lái những chiếc “ô tô xịn ngoại quốc bóng nhoáng,” và vừa xin cứu đói. Nghệ An ngày nay, nói nào ngay, chỉ là hình ảnh của một Việt Nam thu nhỏ. Em ơi, từ phương xa, làm sao chúng ta biết được “bi chừ bên nớ ra răng!”.
Giới khoa học QT, cũng như nhà cầm quyền TQ, đều ngầm biết rằng, tìm thấy nguồn gốc vi rút SARS-CoV-2 cũng là cơ hội để tìm ra manh mối có bàn tay người nhúng vào nguồn gốc thảm trạng hay không.
Bình trà cạn rồi mà chưa nghĩ ra được điều gì đáng đồng tiền bát gạo về hạnh phúc nhưng mình cảm thấy một điều rằng: Hạnh phúc là suối nguồn chung hưởng. Hạnh phúc đâu phải chỉ là khi đạt được điều mong muốn một mình.
Tiêu biểu cho chính sách đàn áp không chối cãi được là Đảng đã bức tử Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (Phật giáo Ấn Quang), từ sau ngày 30/4/1975, cho đến ngày Đức Đệ ngũ Tăng thống Thích Quảng Độ qua đời ngày 22/2/2020. Lý do Giáo hội này bị cho vào sổ đen, bị kiểm soát và bị ngăn cấm hoạt động vì các Tu sỹ Lãnh đạo nhất quyết không giải thể để gia nhập Tổ chức Giáo hội Phật giáo Việt Nam của nhà nước.
Thời Pháp thuộc, ở Nam kỳ nhiều người đều nghe danh Đơn Hùng Tính. Người cho là anh hùng hảo hớn, kẻ nguyền rủa đó là tên cướp tàn bạo, ác ôn. Những người biết chuyện lại liệt anh ta vào hàng “Đại ca” của giới giang hồ. Mà thật vì Đơn Hùng Tính là tay Anh Chị có dưới tay một số đàn em trung thành, chết sống có nhau, cùng nhau đi đánh người cướp của.
Như trong cuộc Hội luận sáng hôm nay, Thầy Thích Như Điển cũng như các diễn giả cùng phân tích và thảo luận rằng, khi tham khảo và phân tích những nhận định của Thầy Tuệ Sỹ trong Thư Chúc Tết, đường bay của Phật giáo là phương trời cao rộng của con chim đại bàng có đôi cánh: Cánh xuất gia và cánh tại gia. Nên dẫu bay tới phương trời nào và trong hoàn cảnh ra sao cũng không lo cánh mềm, lạc hướng.
Không tính đại dịch Covid-19, bão tuyết tại Texas là thiên tai đầu tiên trong nhiệm kỳ tổng thống của TT Joe Biden, người cần chứng tỏ là một cấp lãnh đạo quốc gia như thế nào trong tình trạng khẩn cấp quốc gia. Đây là cơ hội và một phép thử để người dân thấy được ông quan tâm đến họ ra sao, cũng như khả năng đối phó của ông và nội các thế nào.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.