Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Bùi Tín Viết Riêng Cho Voa Thứ Ba, 12 Tháng 10 2010: Báo Pháp: Hàng Vạn Trẻ Bất Hạnh Thăng Long Những Ngày Giỗ Tổ

13/10/201000:00:00(Xem: 4850)

Bùi Tín Viết Riêng Cho VOA Thứ Ba, 12 Tháng 10 2010: Báo Pháp: Hàng Vạn Trẻ Bất Hạnh Thăng Long Những Ngày Giỗ Tổ

Bùi Tín
 Báo chí Pháp đưa tin ra sao về những ngày kỷ niệm Ngàn năm Thăng Long ở Hà Nội"
Đến nay đã một tuần, không có một tin gì cả. Cả lễ khai mạc ngày 1-10, có bà Tổng giám đốc UNESCO tham dự, rồi những Đường gốm sứ, thả diều, cờ hoa, đèn màu, ca hát, đêm văn hóa nghệ thuật, các tượng đài mới…đều không thấy đưa tin, hình ảnh, bình luận trên báo chí, tivi Pháp.
Sáng nay thứ năm 7-10, báo Libération - Giải Phóng - mới có một bài trên trang quốc tế do phóng viên thường trú tại Hà Nội Hervé Lissandre gửi về.
Tít bài là «Việt nam săn đuổi trẻ em đường phố» - Le  Vietnam fait la chasse aux enfants des rues. Vậy là nhà báo Pháp coi sự kiện này là điều đáng nói nhất trong dịp Đại lễ này. Bài báo cho biết:
-Từ vài hôm nay, cho đến chủ nhật, Hà Nội không còn giống như trước. Phướn, khẩu hiệu, đèn hoa sen cài đầy trên cây dọc các vỉa hè mới được sửa sang, còn các trẻ em quen thuộc của đường phố đã biến mất ! Đó là các cô bé bán kẹo cao -su, những chú bé đánh giầy, chừng 1.600 em tất cả, thường lẩn quất quanh bờ hồ, dọc các quán xá trong hẻm phố. Một bà bán nước mía đá vỉa hè cho tôi biết: «chúng nó bỏ chạy về quê hết rồi, vì sợ bị công an chặn bắt». Được biết có cả một chiến dịch càn quét các khu phố được thực hiện khi chuẩn bị lễ hội kỷ niệm Ngàn năm Thăng Long.
-Từ tháng 5, thành phố Hà Nội đã báo tin thành lập những đội
trật tự chuyên trách về bọn trẻ ma-cà-bông này. Lúc ấy, một em bé đánh giầy cho tôi biết rằng em sẽ trở về quê ở Hưng Yên để khỏi bị bắt giam.
Bài báo dài này kể tiếp:
- Có vẻ như cứ mỗi lần có sự kiện lớn là nhà cầm quyền ở Việt Nam lại mở những cuộc săn đuổi, bắt giữ trẻ em đường phố, nhằm che dấu cảnh nghèo khổ của nước mình.


Nhớ lại, hồi 2006, khi Tổng thống Hoa kỳ Geeorge W. Bush sang thăm Việt Nam, tổ chức Nhân Quyền Human Rights Watch từng tố cáo những cuộc lùng bắt và giam giữ vô nhân đạo như nói trên. Một em gái 13 tuổi bán kẹo cao-su cho tôi biết năm ngoái em đã bị bắt và đưa đến «trại xã hội» ở Ba Vì, ngoại ô Hà Nội.
Tại trại em đã bị công an đánh bằng gậy bởi vì em không chịu khai ra tên người «thủ lãnh» đỡ đầu của em. Em bị giam suốt một tháng, mỗi ngày chỉ được một nắm cơm nhỏ. Các em bị giam chung với bọn du thủ du thực, người tàn tật và kẻ ăn mày. Có em cho tôi biết tại một trại ở Đông Anh, bốn em phải nằm chung trên một chiếc giường nhỏ.
Bài báo kết luận:
-Cô Lê Hồng Loan làm việc cho tổ chức Unicef về bảo vệ trẻ em của Liên Hợp Quốc tại Việt Nam cho biết có 130 trung tâm xã hội như thế trong cả nước.
-Không thể biết mấy tuần nay có bao nhiêu trẻ em thủ đô bị săn đuổi và bắt giữ trong các trại ở ngoại ô. Cô Loan cho rằng rồi các em sẽ trở lại, để tự nuôi sống và cứu giúp cả gia đình các em ở thôn quê, một khi các khẩu hiệu, cờ xí, đèn hoa giăng mắc dọc hè phố được gỡ xuống.
Thế là đông đảo độc giả Pháp chỉ biết đến Đại lễ Ngàn năm Thăng Long qua thảm cảnh của hàng ngàn các cô chú bé thủ đô bất hạnh.
Đó là cháu chắt chút chít của các Cụ Tổ Thăng Long sau Ngàn năm vẫn chưa mở mày mở mặt được với đời, với 5 châu 4 biển. Đau xót quá!
Quý vị trong bộ chính trị có biết đến số phận hẩm hiu của các chú bé công dân thủ đô tý hon này không" Cờ xí, pháo hoa mà làm gì!
Kể ra chi phí gần 5 tỷ đô la để rao bán hình ảnh Thủ đô lỗng lẫy, phồn thịnh, mà thu về kết quả như bài báo thê thảm trên đây, trưng ra quốc tế, thật là đáng tiếc.
Các bạn nhà báo Việt Nam đang mê say chụp ảnh, viết bài đầy âm thanh, màu sắc về Đại lễ Thăng Long nghĩ gì về đôi mắt tinh, ngòi bút sắc của anh bạn đồng nghiệp Pháp Hervé Lissandre"  Bài báo quý thật!
Đó là lương tâm xã hội của nghề báo chân chính đó các bạn ạ.
Bùi Tín

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
Nước Úc đã bước vào tiết Thu, khí trời lạnh, những chiếc lá đang đổi sang màu, cơn mưa đầu mùa làm lòng người se lại. Nhận tin báo từ quê nhà Thầy đã viên tịch, lòng con đau nhói vì không về được để đảnh lễ Kim Quan nhục thân Thầy, thọ tang Ân Sư Giáo Dưỡng. Nơi phương trời viễn xứ, con hướng về ngôi Chùa Bình An, Giác Linh Đài tâm tang thọ phục.
Tôi tin vào những điều không thể. Tưởng tượng bạn đang rất căm ghét một con người hay một con vật nào đó. Rồi bỗng dưng một ngày bạn thấy họ là chính mình. Bạn có cảm giác mình biết về họ rõ như biết về những đường chỉ trên bàn tay của mình. Thậm chí, bạn cảm được cái khát khao và thương nó như thương nỗi khát khao của mình ngày nào - đó là cái tình cảm lạ lùng mà tôi dành cho con chuột của con trai tôi.
Nước tìm chỗ trũng thì tiền cũng biết chạy vòng quanh thế giới kiếm lời. Thị trường nhà đất ở Nhật bị sụp vào đầu thập niên 1990 nên tiền chạy sang Đông Nam Á và Đông Âu tìm các con rồng sắp cất cánh. Khi Đông Á và Đông Âu bị khủng hoảng vào cuối thập niên 1990 tiền lại đổ vào Mỹ và Nam Âu bơm thành hai bong bóng địa ốc rồi vỡ tung năm 2007 (Mỹ) và 2010 (Nam Âu).
Tôi tình cờ tìm được ấn bản Lá Thư Về Làng của nhạc sỹ Thanh Bình, do nxb Lúa Mới phát hành, năm 1956. Vào thời điểm đó, tuy chưa đủ tuổi để cắp sách đến trường nhưng tôi cũng đã thuộc lời của nhạc phẩm này rồi vì nghe mấy bà chị và radio hay hát
Thới gian vẫn không ngừng trôi, hết xuân lại hạ, ngày tháng dần qua như nước chảy mây bay, sóng sau đè sóng trước, từng thế hệ lần lượt nối tiếp nhau. Ba chẳng mấy chốc giờ đã lên nội, ngoại. Tóc ba đã bạc trắng mái đầu, mỏi gối chồn chân… Thương ba nhưng đành chịu thôi, quy luật sinh – lão – bệnh – tử có chừa ai đâu!
Khi vừa nhận chức, Tổng thống Joe Biden đã phát biểu rằng dân chúng Mỹ sẽ có thể tụ họp ăn mừng Lễ Độc lập 4/7 trong hè sắp tới. Điều đó chắc sẽ xảy ra vì còn một tháng nữa là đến ngày 4/7, trong khi tiểu bang California là nơi đã có những giới hạn khắc khe nhất nước trong việc phòng chống Covid thì cũng đang mở cửa ra. Nhiều trường phổ thông và đại học đang tổ chức lễ tốt nghiệp, trong giãn cách xã hội và giới hạn khách tham dự là dấu hiệu đáng mừng cho sinh viên học sinh. Giờ N sắp điểm với Covid-19 ở California. Chiến thắng cơn đại dịch trên nước Mỹ cũng đã thật gần.
Nhưng ngặt nổi, cả 3 Văn kiện Cương lĩnh, Điều lệ đảng và Hiến pháp đều tập trung vào một mục tiêu là bảo vệ tuyệt đối quyền cai trị độc tôn và độc tài cho đảng. Cho nên, khi tình trạng “tự diễn biến, tự chuyển hóa” của cán bộ đảng vẫn “tưng bừng hoa lá cành” đe dọa vị trí cầm quyền của đảng và sự sống còn của chế độ thì “bảo vệ nội bộ” cũng chính là giữ cho đảng khỏi vỡ từ trong lòng Chế độ.
Tuần này đã mang đến một sự thay đổi đầy ngạc nhiên trong cuộc tranh luận về dịch Covid. Tổng thống Biden đã ký một sắc lệnh hành pháp ra lệnh cho giới tình báo Hoa Kỳ tái xét cuộc điều tra về nguồn gốc của virus. Lệnh xảy ra sau khi Avril Haines, Giám đốc Cơ quan Tình báo Quốc gia, thừa nhận là chúng ta không kết luận được căn bệnh khởi phát như thế nào.
Một số người cho rằng việc điều tra hình sự tổ chức Trump Organization là một vụ án chính trị hay để trả thù thì có thể biết thêm rằng, thủ tục tố tụng hay Đại Bồi Thẩm Đoàn theo hiến định nói riêng là nhằm để bảo vệ cho người dân được đối xử công bằng, không bị tấn công vì mục đích riêng tư hay chính trị. Vì trong quá trình điều tra và xem xét hồ sơ do các công tố viên cung cấp, Đại BTĐ cũng có thể đưa ra quyết định là không đủ bằng chứng thuyết phục để truy tố.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.