Hôm nay,  

Chào Em Tháng Mười 2010

07/10/201000:00:00(Xem: 5069)

CHÀO EM THÁNG MƯỜI 2010

Trần Củng Sơn
Tháng 10 đã về với mùa bão lụt bắt đầu ở các tỉnh phía bắc miền Trung là Nghệ An, Hà Tĩnh , Quảng Bình , Quảng Trị, Thừa Thiên Huế. Đã có mấy chục người chết và hình ảnh tin tức cho thấy nước ngập cao ở Quảng Bình. " Mỗi năm quê em miền Trung, bão lụt tràn về tàn phá, làng xóm phố xá tan hoang…" câu hát gợi lên nỗi đau thiên tai hàng năm của người dân sống bên dãy Trường Sơn của đất nước. Dân số ngày càng nhiều và nạn phá rừng bừa bãi ở đầu nguồn càng làm những cơn lũ hung bạo hơn khi mùa mưa đến. Người ta còn chờ đợi đến hết tháng 11 mới biết tình hình bão lụt miền Trung năm nay ra sao.
Tháng 10 , Hà Nội tưng bừng đại lễ Ngàn Năm Thăng Long bắt đầu vào ngày thứ sáu 1/10/2010 và kết thúc vào ngày chủ nhật 10-10-2010. Đã có những chỉ trích của người dân về ngày khai mạc đại lễ trùng với ngày quốc khánh của Trung Quốc, trong một hòan cảnh mà sự ảnh hưởng quá nhiều của đế quốc đàn anh này lên đất nước Việt Nam về nhiều lãnh vực chính trị, văn hóa, kinh tế.
 Bộ phim Lý Công Uẩn- Đường Về Thăng Long với phí tổn mấy chục triệu đô la đã bị cấm chiếu nhân dịp đại lễ này vì phản ứng dữ dội của công chúng cho là bộ phim Tàu nói tiếng Việt Nam với trường quay phim, đạo diễn, đa số diễn viên phụ, y phục tòan là người Trung Quốc. Từ bao lâu nay, giới điện ảnh Việt Nam đều mơ ước thực hiện được một bộ phim lịch sử nói về những trận chiến đấu oai hùng của tiền nhân trước những cuộc xâm lăng của ngọai bang như trận Bạch Đằng Giang, Aûi Chi Lăng, Quang Trung giải phóng Thăng Long mùa Xuân Kỷ Dậu 1789 nhưng không có điều kiện tài chánh. Mà cũng thật khó khăn vì những thành tích chiến đấu của dân tộc Việt Nam thời xưa đều dính tới kẻ thù đến từ đế quốc phương bắc. Nhắc lại chuyện cũ là mất hòa khí, là ảnh hưởng xấu đến quan hệ hai nước. Cách đây vài năm, một tạp chí ở Hà Nội có viết một bài về chiến thắng Đống Đa trong số Xuân và lập tức đại sứ quán Trung Cộng gọi điện thọai trách móc rằng tại sao lại nhắc đến chuyện này; và tác giả bài viết bị chuyển công tác.
  Nhìn hình ảnh của quân đội CSVN diễn tập duyệt binh chào mừng đại lễ thấy các bộ quân phục giống quân đội Trung Quốc y hệt, nếu không có ghi chú thì người xem cứ tưởng cả hai là một.
Với sự chuẩn bị gần mười năm, chi phí đại lễ hơn 4 tỉ đô la, trong lúc đất nước còn nghèo thì quả là hoang phí. Nhưng cán bộ phụ trách tha hồ vẽ ra nhiều thứ để cùng với giới làm ăn móc ngoặc chia nhau bỏ túi riêng.
Qua đại lễ Thăng Long Ngàn Năm mới thấy ảnh hưởng của văn hóa Tàu quá nhiều. Nhìn tượng Lý Thái Tổ liên tưởng tới một ông vua Tàu thường thấy trong phim bộ Hồng Kông với y phục và cái mũ đội trên đầu. Triển lãm thư pháp tại Văn Miếu thì thấy các ông đồ viết chữ Hán các câu đối làm nhiều người không hiểu. Ngay cả các bia tiến sĩ ở đây cũng viết bằng chữ Tàu.
Và lá cờ đỏ một sao vàng của Việt Cộng cũng giống lá cờ đỏ năm ngôi sao vàng của Trung Cộng.
Sự kiện văn hóa Việt Nam bị ảnh hưởng Tàu không là chuyện mới nhưng dân tộc Việt Nam cũng có nét riêng của mình trong suốt ngàn năm qua như chữ Nôm là một cố gắng và hiện tại chữ Quốc ngữ bằng mẫu tự A,B, C là một chứng minh. Phải có trình độ văn hóa căn bản thì mới phân biệt được cái nào của Tàu, cái nào của VN. Tiếc thay những cán bộ lãnh đạo chính quyền và cán bộ lãnh đạo văn hóa lại kém hiểu biết về văn hóa dân tộc nên mới để xảy ra chuyện.


Và một lý do quan trọng nhất chính là thế lực của Trung Cộng đã thấm sâu vào bộ máy nhà nước cao cấp của Hà Nội. Từ năm 1990 khi Liên Xô sụp đổ thì Hà Nội đã nương nhờ vào nước đàn anh để sống còn, và từ đó con đường lệ thuộc và nguy cơ diệt vong của dân tộc mở ra. Câu nói " Đi với Mỹ thì mất Đảng, đi với Tàu thì mất nước" thật chí lý.
Không cần phải nghe những tin tức bí mật bên trong rằng cán bộ lãnh đạo nào nhượng đất, nhượng biển. Chỉ cần thấy chuyện VN mất một số địa danh như thác Bản Giốc, núi Lão Sơn, Aûi Nam Quan, chuyện bô xít Tây nguyên, chuyện ngư dân bị Tàu bắt trên biển. Và đau lòng nhất là các sinh viên biểu tình chống Tàu chiếm Hòang Sa Trường Sa bị đàn áp, các nhà đấu tranh lên tiếng vụ Biển Đông, bô xít bị bỏ tù, các báo chí đăng tin về chủ đề này cũng bị đóng cửa.
Bạn ở Sài Gòn kể rằng trong quán cà phê cả đám tụ họp tán phét đủ đề tài từ chuyện chế nhạo lãnh tụ, chỉ trích nhà nước tham nhũng. Nhưng khi nhắc đến đề tài Hòang Sa Trường Sa, Bô Xít thì cả bọn im lặng và chuyển đề tài khác. Một thóang không khí sợ sệt nào đó phủ lên.
Nhưng thời thế cũng thay đổi. Từ thuở có Việt Cộng, thì Trung Cộng là đàn anh thắm thiết cùng Liên Xô. Nay Liên Xô không còn, và đàn anh phương bắc đã lộ ra bộ mặt hung bạo muốn chiếm Biển Đông làm của riêng và tạo ra nhiều ngón đòn ác hiểm đánh đàn em Việt Cộng. Bản đồ Trung Cộng từ thời Mao Trạch Đông còn sống có cả hình chữ S trong đó.
Tây Tạng, Tân Cương đã trở thành một phần của Trung Cộng thì Việt Nam có thể trong tương lai cũng cùng chung số phận.
Sự lên tiếng can thiệp của Hoa Kỳ vào vấn đề Biển Đông, một quyền lợi hàng hải quốc tế quan trọng đã làm cho những người dân Việt Nam yêu nước lên tinh thần. Kẻ thù cũ là Mỹ nay bắt đầu trở thành bạn hữu mới trong cùng chiến tuyến chống tham vọng bá quyền của đàn anh Trung Cộng. Hoa Thịnh Đốn đang cố o bế Hà Nội, dành nhiều ưu đãi cho họ và điều này làm những người hải ngọai chống Cộng và các nhà đấu tranh dân chủ nhân quyền trong nước ở thế khó khăn.
Số phận của dân tộc Việt Nam một lần nữa lại đặt trên bàn cờ gây cấn, Việt Nam và Mỹ có đi một nước cờ thì Trung Cộng cũng đi một nước cờ đáp trả. Trung Cộng chiếm một phần tư dân số thế giới và đang trở thành cường quốc số một số hai thế giới với những đòn võ vô cùng ác hiểm, liệu VN có thể chống đỡ nổi hay không" Câu hỏi thật nghiêm trọng.
Chào em tháng 10 năm 2010, câu chuyện Thăng Long Ngàn Năm gợi lại vấn đề sống còn của dân tộc Việt Nam. Tháng mười của cách mạng Nga năm 1917 đã trở thành dĩ vãng trong lòng người Cộng sản Việt Nam, những cuốn phim Bao Giờ Cho Đến Tháng Mười, những bài hát ca ngợi Liên Xô bỗng là kỷ niệm một thời của những người sống cách đây mấy chục năm ở quê nhà.
Tháng 10 đã thấy những trái bí đỏ cho mùa Halloween bày bán khắp nơi. Những cuộc vận động tranh cử thống đốc, dân biểu, nghị sĩ liên bang diễn ra gây cấn ở Hoa Kỳ. Có  thể đảng Cộng Hòa sẽ chiếm đa số ở Hạ Viện vào tối 2 tháng 11 theo như sự thăm dò. Có lẽ quyền hành chính trị nên chia cho hai đảng để  cân bằng thế lực , một điều tốt cho sự vận hành của quốc gia Hoa Kỳ, tránh bớt sự cực đoan.
Chào em tháng 10 năm 2010, thời gian hình như chạy mau vào những tháng cuối năm. Tháng 11 Lễ Tạ Ơn, Tháng 12 Giáng Sinh và thế là hết năm .
Trời San Jose bỗng đổ mưa.
San Jose 6-10-2010

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi nhận xét về chính trị tại Việt Nam, không những các quan sát viên quốc tế mà ngay cả nhân dân đều băn khoăn trước câu hỏi: dưới chế độ CSVN, cả quân đội lẫn công an đều là những công cụ bảo vệ cho đảng và chế độ, nhưng tại sao thế lực của công an và đại tướng công an Tô Lâm lại hoàn toàn lấn át quân đội như thế?
Có nhiều chỉ dấu Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ đã “lọt vào mắt xanh” Trung Quốc để giữ chức Tổng Bí thư đảng CSVN thay ông Nguyễn Phú Trọng nghỉ hưu. Những tín hiệu khích lệ đã vây quanh ông Huệ, 66 tuổi, sau khi ông hoàn tất chuyến thăm Trung Quốc từ 7 đến 12/04/2024.
“Hủ cộng”, tôi có thể hợm mình tuyên bố, với sự chứng thực của Google, là do tôi khai sinh trong khi mấy lời cảm thán tiếp nối là của Tố Hữu khi nhà thơ này, nhân chuyến thăm viếng Cuba, đã tiện lời mắng Mỹ: “Ô hay, bay vẫn ngu hoài vậy!” Gọi “khai sinh” cho hách chứ, kỳ thực, chỉ đơn thuần là học hỏi, kế thừa: sau “hủ nho”, “hủ tây” thì đến “hủ cộng”. “Hủ nho”, theo Việt Nam Tự Điển của Hội Khai Trí Tiến Đức, là “nhà nho gàn nát”, chỉ giới Nho học cố chấp, từng bị những thành phần duy tân, đặc biệt là nhóm Tự Lực Văn Đoàn, nhạo báng sâu cay vào thập niên 1930. Nếu “hủ nho” phổ biến cả thế kỷ nay rồi thì “hủ tây”, có lẽ, chỉ được mỗi mình cụ Hồ Tá Bang sử dụng trong vòng thân hữu, gia đình. Hồ Tá Bang là một trong những nhà Duy Tân nổi bật vào đầu thế kỷ 20, chủ trương cải cách theo Tây phương nhưng, có lẽ, do không ngửi được bọn mê tín Tây phương nên mới có giọng khinh thường: "Chúng nó trước hủ nho giờ lại hủ tây!" [1]
Mới đấy mà đã 20 năm kể từ khi đảng CSVN cho ra đời Nghị quyết 36 về “Công tác đối với người Việt Nam ở nước ngoài” (26/03/2004-26/03/2024). Nhưng đâu là nguyên nhân chưa có “đoàn kết trong-ngoài” để hòa giải, hòa hợp dân tộc?
Cả Hiến Pháp 2013 và Luật Công An Nhân Dân năm 2018 đều quy định công an nhân dân là lực lượng bảo đảm an toàn cho nhân dân và chống tội phạm. Tại sao trên thực tế nhân dân Việt lại sợ hãi công an CSVN hơn sợ cọp?
Càng gần các Hội nghị Trung ương bàn về vấn đề Nhân sự khóa đảng XIV 2026-2031, nội bộ đảng CSVN đã lộ ra vấn đề đảng viên tiếp tay tuyên truyền chống đảng. Ngoài ra còn có hiện tượng đảng viên, kể cả cấp lãnh đạo chủ chốt đã làm ngơ, quay mặt với những chống phá Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh...
Hí viện Crocus City Hall, cách Kremlin 20 km, hôm 22 tháng O3/2024, đang có buổi trình diển nhạc rock, bị tấn công bằng súng và bom làm chết 143 người tham dự và nhiều người bị thương cho thấy hệ thống an ninh của Poutine bất lực. Trước khi khủng bố xảy ra, tình báo Mỹ đã thông báo nhưng Poutine không tin, trái lại, còn cho là Mỹ kiếm chuyện khiêu khích...
Khi Việt Nam nỗ lực thích ứng với môi trường quốc tế ngày càng cạnh tranh hơn, giới lãnh đạo đất nước đã tự hào về “chính sách ngoại cây giao tre” đa chiều của mình. Được Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), thúc đẩy từ giữa thập niên 2010, ý tưởng là bằng cách cân bằng mối quan hệ của Việt Nam với các cường quốc – không đứng về bên nào, tự chủ và thể hiện sự linh hoạt – nó có thể duy trì sự trung gian và lợi ích của mình, đồng thời tận dụng các cơ hội kinh tế do tình trạng cạnh tranh của các đại cường tạo ra
Cộng sản Việt Nam khoe có tự do tôn giáo ở Việt Nam, nhưng Hoa Kỳ và Thế giới nói “rất hạn chế”, tùy nơi và từng trường hợp. Tình trạng này đã giữ nguyên như thế trong những báo cáo trước đây của cả đôi bên. Nhưng tại sao Hoa Kỳ vẫn liệt Việt Nam vào danh sách phải “theo dõi đặc biệt”...
Đến giữa tháng 3 năm nay, hầu hết chúng ta đều thấy rõ, Donald Trump sẽ là ứng cử viên tổng thống của đảng Cộng Hòa và Joe Biden là ứng cử viên tổng thống của Democrat. Ngoại trừ vấn đề đột ngột về sức khỏe hoặc tử vong, có lẽ sẽ không có thay đổi ngôi vị của hai ứng cử viên này. Hai lão ông suýt soát tuổi đời, cả hai bộ não đang đà thối hóa, cả hai khả năng quyết định đều đáng nghi ngờ. Hoa Kỳ nổi tiếng là đất nước của những người trẻ, đang phải chọn lựa một trong hai lão ông làm người lãnh đạo, chẳng phải là điều thiếu phù hợp hay sao? Trong lẽ bình thường để bù đắp sức nặng của tuổi tác, con đường đua tranh vào Tòa Bạch Ốc, cần phải có hai vị ứng cử viên phó tổng thống trẻ tuổi, được đa số ủng hộ, vì cơ hội khá lớn phải thay thế tổng thống trong nhiệm kỳ có thể xảy ra. Hơn nữa, sẽ là ứng cử viên tổng thống sau khi lão ông hết thời hạn bốn năm. Vị trí và vai trò của nhân vật phó này sẽ vô cùng quan trọng trong lần tranh cử 2024.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.