Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Nhân Vật Bình Định Tiêu Biểu: Xuân Điềm Và Ban Tù Ca

29/08/200900:00:00(Xem: 4361)

Nhân vật Bình Định tiêu biểu: Xuân Điềm và Ban Tù Ca     

                     

Ban Tù Ca Xuân Điềm.

Letamanh
Hội Tây Sơn Bình Định hải ngoại đã thành lập trên hai nươi năm và đã có một loạt Đặc San, ngần ấy với chiều dày lịch sử mang tên tị nạn Cọng Sản! Mỗi lần xuân đến là hội Tây Sơn Bình Định lại bàn soạn, đại diện cho toàn thể người Việt hải ngoại làm lễ giổ Đại Đế Quang Trung và kỷ niệm chiến thắng Đống Đa.
Là người Bình Định, ai mà không hãnh diện là con cháu Quang Trung Đại Đế! Hầu hết những Đặc San Tây Sơn hàng năm đều đề cập đến rất nhiều vấn đề, và trang trọng nhất lúc nào cũng là những bài viết về vị vua làm cho Càng Long nhà Thanh khiếp vía; từ khi lập thân đến lúc chết chỉ đánh thắng chứ chưa bao giờ chịu thua trận nào. Những cây bút và văn nhân Bình Định cùng các thân hữu khắp nơi góp bài vở đều có khuynh hướng viết về các nhân vật anh hùng, anh thư và văn thi sĩ nổi tiếng đã một thời làm rạng rỡ non sông nói chung và cho Bình Định nói riêng. Nhưng mãi ca tụng những người đã qua đời theo năm tháng có công đức, mà chưa bao giờ để ý đến các nhân tài hậu duệ đang ra sức tô bồi thành quả cha ông.
Bài viết nầy chúng tôi muốn vinh danh một người xứng đáng quì trước anh linh Đại Đế Quang Trung mà thưa rằng: Tâu Bệ Hạ, Hạ thần noi gương công đức của Ngài và hiến dâng tài năng của mình cho việc chung nhân quần xã hội. Thần không thể dùng kiếm dao súng ống đánh quân thù xâm lược Bắc Phương như Ngài được, nhưng Thần xin dùng lời ca tiếng hát khơi dậy lòng yêu nước, yêu quê hương, kêu gọi người người vùng lên chống lại bạo quyền đã bán đứng lãnh thổ thân yêu cho kẻ thù truyền kiếp. Bệ Hạ đã từng bao phen chiến thắng quân xâm lược nhà Thanh, cứu quê hương thoát vòng nô lệ vì vua nhà Lê hèn nhát rước voi dày mả tổ. Nhưng ngày hôm nay tập đoàn Cộng Sản cầm quyền trong nước còn hèn hạ hơn nữa là bán đứng từng mãnh đất của ông cha, từ biên giới đến Trường Sa cho quan thầy Trung Quốc... Thần xin Ngài phò trợ để thần có đủ năng lực sáng tác và phục vụ cho một trận chiến không tên, trận chiến vô cùng khó khăn và mãnh liệt nầy...”
Người quì dưới chân tượng Quang Trung chính là Nhạc Sĩ Xuân Điềm, một con dân Bình Định, một hậu duệ đang noi chí các tiền nhân. Trước kia anh cũng đã từng “gác bút nghiên theo việc đao cung” khóa 5/68 SQTB Thủ Đức. Những tưởng tay kiếm tay cung, vẫy vùng ngang dọc nối chí người xưa; nhưng vận nước “thế thời phải thế”. Đã từng ngồi tù ra khám vì tổ quốc “vấn khăn tang...mây che phủ đầu...!” Trước đó Xuân Điềm dã từng là thành viên trong dàn nhạc Đại Hòa Tấu trường Quốc Gia Âm nhạc và Kịch Nghệ Saigon, có mặt trong Ban Tài Năng Mới do Nhạc Sĩ Lê Thương phụ trách tại Đài Phát Thanh Quốc Gia, anh cũng là thành viên trong chương trình phát thanh Học Đường do Sở Học Liệu thuộc Bộ Giáo Dục chủ trương.
Lúc còn là một cậu học trò trung học Cường Để , Lasan Qui Nhơn, Taberd Saigon, năm 1963, Xuân Điềm đã sáng tác dòng nhạc đầu tay mang tên “Tình Đại Dương”sáng tác cùng với Đắc Đăng, nói lên ước vọng của mình với chí cả trải ra , ước mơ trùng dương vượt sóng thỏa chí tang bồng:
“Khi vừa mười tám đi vào tuổi đời, mơ tàu nương sóng đại dương ra khơi. Dâng mình cho gió mưa muôn phương, sóng dưa xa ngàn hướng. Tìm yên vui cho quê hương...dâng mình cho gió mưa muôn phương, nhớ ghi đây lần cuối tình ta lớn trong biển khơi...”
Năm 1967, sau khi vào lính, anh sáng tác cho Nha Động Viên bài hát mang tên “Tiếng Nói Động Viên” - Viết cho Không Quân Việt Nam bài “ Việt Nam Không Quân” hát trên dài phát thanh quân đội thời bấy giờ! Hãy nghe hùng ca do Xuân Điềm đem hết ý của chính anh viết thành lời, đáp ứng lệnh động viên của đất nước:
“Anh nghe chăng tiếng nói động viên, vai chen vai tiến lên cho đời kiêu hùng... Anh đi , tôi đi chúng ta cùng đi. Tên anh tên tôi sử xanh truyền ghi. Anh chiến trường xông pha, em hậu phương xứng đáng. Nữ nhi đâu có nề gian nguy...Mau lên anh em, sức trai nề chi. Chông gai gian nguy có tôi cùng đi...!”
Với bài hát “Việt Nam Không Quân Ca”, người nhạc sĩ họ Lê đã thể hiện tài năng sáng tác bằng những nét hùng tráng lướt gió mây trên bầu trời để bảo vệ quê hương của binh chủng Không Quân như sau:
“Không quân Việt Nam bao năm đã anh hùng, vượt mây lướt gió ta tung hoành trên cỏi trời xanh. Dang đôi tay ôm trọn bầu trời, đưa quê hương đi vào lòng người. Ôi! oai hùng ngàn đời phi công nơi nơi...”
Là một Sĩ Quan QLVNCH, anh hứng thú với những sáng tác phục vụ, năm 1968  với những nhạc phẩm: Đừng Quên Nhau – Anh Biết Chăng – Loài Hoa Không Tên (Viết chung với Song Ngọc). Qua năm 1969, anh đã cho ra đời :Mùa Xuân Tuổi Mộng, Mùa Hoa Tuyết, Lối Mòn, Sứ Mạng CTCT... Anh sáng tác liên tục và là một trong những Nhạc Sĩ sáng tác trong hãng Đĩa Nhạc – Sơn Ca – Continental - nhạc ngày xanh do Nhạc Sĩ Nguyễn Văn Đông làm Giám Đốc nghệ thuật.
Sau biến cố Quốc Hận 30 tháng 4 năm 1975, ngay trong tù, với tám năm lao động khổ sai, anh vẫn giữ được lòng tin về tương lai đất nước. Cùng đồng đội tự vẽ kiểu, thực hiện một số nhạc cụ như đàn mandoline, banjo, guita để hát cho nhau nghe và bảo nhau giữ vững niềm tin. Chỉ có Xuân Điềm, sau khi ra tù đã cố gắng đem về cây đàn Banjo kỷ niệm. Sau nầy qua định cư ở Hoa Kỳ, anh đã đem theo chiếc đàn quí giá đó là kỷ vật trong tù. Chiếc đàn đó đã được trưng bày trong Viện Bảo Tàng đại học Fullerton, Nam California.
Ban Tù Ca Xuân Điềm
Những tù khúc anh sáng tác nói lên nổi lòng và ý chí bất khuất của chính mình và đồng đội cùng cả dân tộc trước mũi súng tàn bạo, nêu lên chính sách tàn độc, vô thần làm nô lệ cho chủ nghĩa không tưởng, đưa dân tộc đến bờ vực thẩm. Đó là những tù khúc : Hãy Trả Lời đi - Đợi Chờ - Hải Đảo Lưu Đày – Anh Vẫn Sống –Du Ca Tù - Chiếc kẹo nhỏ - Nét nhạc và lời ca gợi dậy lòng khát khao tự do, chí bất khuất và lòng yêu nước vô bờ trước cơn hồng thủy Cộng Sản đang dày xéo, làm thụt lùi văn minh cả một đất nước anh hùng!
Trong số những nhạc phẩm gọi là “tù khúc” ta thử nghe một đoạn trong một nhạc phẩm tiêu biểu để khẳng định cái “tâm” mà tác giả gởi gấm vào. Với bài “Hãy trả Lời đi”, Xuân Điềm đã mạnh mẽ lên án kẻ cướp nước phải trả lời – Nhưng đồng thời Xuân Điềm cũng khẳng định là kẻ nói dối và bạo ngược vẫn là như thế:
“ Nầy kẻ cướp nước, mi giải phóng cho ai"
“Người nói tự do, sao ta bị tù đày
“Người nói ấm no, sao ta bị dói rét,
“Người nói hạnh phúc, sao ta bị khổ đau.
“Là kẻ nói dối – sao lại bắt ta tin –
“Đoàn kết toàn dân – sao mi gieo hận thù.
“Một lần không tin, trăm lần không tin, vạn lần không tin người ơi... Vì mất tự do nên “liều chết ra đi!...
Sau năm 1990, là một HO, được định cư trên vùng đất tự do Hoa Kỳ,  Xuân Điềm phát huy được hết tài năng của mình không những về các thể loại nhạc mà còn chứng tỏ là một nhà tổ chức giỏi.  Tiên khởi sau khi bước chân đến Hoa Kỳ là họp tác với đài phát thanh Little Saigon Radio trong chương trình “Anh Vẫn Sống”; Anh đã chứng tỏ tài năng bằng nhiều loại nhạc trong đủ mọi lãnh vực; mà nét nhạc nào cũng gây xúc động và làm cho người nghe cảm nhận được thực trạng về đất nước Việt Nam và lòng người Việt Nam.
Anh đã ca tụng quê hương Bình Định của mình, bài ca “ Bình Định Quê Tôi” đã làm người Bình Định nức lòng hãnh diện :
“ Ai có về Bình Định, uống nước Côn Giang nhớ Người. Một thời chinh Nam phạt Bắc, ngàn đời rạng rỡ Quang Trung – Ai có về Bình Định, đất nước quê hương hùng vĩ, nghe danh chàng trai An Thái, đẹp lòng cô gái An Vinh....”


Xuân Điềm, với tài sáng tác điêu luyện, anh đã đáp ứng được cho Cộng Đồng tị nạn Cộng Sản hải ngoại những bản nhạc đấu tranh thật là hùng và cũng thật là thống thiết. Không những chỉ có môt mình anh góp công sức vào việc đấu tranh chung cho quê hương, mà bên anh còn có người vợ quí yêu lúc nào cũng sát cánh liền tay cùng chung lý tưởng! Khó có một gia đình nào như gia đình Xuân Điềm và chị Thanh Liễu. Người ta cũng rất ngạc nhiên, trong các cuộc đấu tranh của Cộng Đồng Tị Nạn với bạo quyền trong nước, bất cứ nơi nào và bất cứ hội đoàn nào vợ chồng anh cũng đều vui vẻ đáp ứng lời mời tham gia vô vị lợi.
Trình diễn nhạc đấu tranh trước Quốc Hội Hoa Kỳ
Những năm tháng Cộng Đồng Việt Hải Ngoại đoàn kết sát cánh bên nhau, cho đến những khúc quanh lịch sử chia năm xẽ bảy vì mưu lợi cá nhân hay đoàn thể đảng phái kể cả việc bị kẻ địch tiệm tiến phá hoại từ bên trong... Nhưng Xuân Điềm và Thanh Liễu không từ bỏ việc cộng tác với hầu hết, mặc dù biết thế nào là hai mặt trắng đen; mục tiêu mà anh chị hướng đến để đấu tranh với kẻ thù bạo quyền bán nước là chính!
Năm 1993, anh chị thành lập Ban Tù Ca để đáp ứng nhu cầu phục vụ Cộng Đồng. Và cũng từ đó Xuân Điềm đã phát huy được tài năng sáng tác với rất nhiều bài hát đấu tranh trong từng giai đoạn. Ban Tù Ca không những chỉ tham gia vào trong cuộc đấu tranh chung mà còn có mặt với nhiều nghệ sĩ nổi tiếng để hát những tình ca, những hùng sử ca, những tình khúc và tôn giáo ca, học đường, tuổi trẻ... Nói chung, Xuân Điềm đã thể hiện tài năng sáng tác của mình và thành công trong hầu hết các lãnh vực...! Tính đến hôm nay, theo anh phỏng đoán, tác phẩm của anh có đến hơn hai trăm(200) bản nhạc đủ thể loại.
Không kể những bản nhạc phổ thơ của nhiều thi sĩ thời thượng, những bài hát về tình yêu của Xuân Điềm nghe thật là tuyệt. Ta thử nghe bài “Đừng Hẹn Nhau”, nét nhạc êm, ru ta vào những nổi nhớ với bao kỷ niệm riêng tư...!
“Từ xa về thăm em, Đôi giày sô bê bết bùn - phố xưa đèn vàng giăng mắc –Bên thềm tô màu pháo vui -  như sầu thương người cách xa....”
“Tôi dừng lại bên cánh song- như xưa trao lá thư tình- Thuở xưa đôi mình quen nhau – cho em tôi hồng má đào –
“ Người xa về bơ vơ – căn nhà xưa im tiếng người...”

Thử lướt qua vài vần điệu trong Tù Ca, nếu ai đã từng trải qua bao năm tháng tù ngục từ Nam ra Bắc tại Việt Nam thì sẽ thấm thía như thế nào trong “Anh Vẫn Sống”:
“ Vâng, anh vẫn sống, anh vẫn sống. Dầu bạn bè anh đã ra đi, dẫu xác thân anh đã héo gầy - dầu mái đầu anh đã bạc phơ... dầu tháng năm chồng chất ưu phiền, dầu người đời nay đã quên anh...”
Những “Đợi Chờ” trong tù ngục là một trong những cơn mơ hải hùng để nghe thời gian như ngừng lại dài lê thê với  ý nghĩa đúng nhất của câu “ nhất nhât tại tù...”:
Mùa hạ nào em tiển bước anh đi - Mùa thu nào ta ước mơ sum vầy -  Mùa đông nào nghe lạnh giá đơn côi! đến mùa xuân... Ôi! Bắc Nam ngăn cách... Đời ngục tù ôi đói rách liên miên ... Rồi bạn hiền cũng lặng lẽ ra đi...
Xuân Điềm can dự vào cả trong các lãnh vực mà người nhạc sĩ khác không để tâm đến về tiếng dân kêu la đòi quyền sống và đòi lại đất bị cường quyền cướp  đả bán cho kẻ giàu làm sân golf, xây cất khách sạn, nơi chơi bời giải trí...Người thấp cổ bé miệng được anh giúp sức bằng những bài hát đấu tranh như bài “Tiếng Dân Kêu”
“ Từ Tiền Giang, đoàn dân oan tiến về Saigon - Từ Đồng Nai đoàn dân oan tiến về Hà Nội – Dân kêu oan! Dân kêu oan sáu mươi bốn tỉnh thành. Lòng hờn căm, lòng sục sôi như nước vỡ bờ- cùng kêu to đòi bạo quyền những gì cướp của dân...
Anh giải phóng, sống trong rừng, bổng một ngày thành chú nhân ông, anh cướp đất, anh cướp nhà, cướp ruộng vườn tài sản dân đen. Dân mất đất, dân mất nhà, sống cuộc đời đói rét lang thang. Tư bản đỏ anh chính là kẻ tội đồ không thể dung tha...”
Để hổ trợ cho các trung tâm Việt Ngữ vốn có lòng gìn giữ tiếng mẹ đẻ trong giới trẻ sinh ra ở hải ngoại, Xuân Điềm cũng đã sáng tác một số bài hát nhằm đáp ứng nhu cầu to lớn đầy khó khăn nầy. Duy trì tiếng Việt nơi quê hương của những ngôn ngữ mà các con em chúng ta phải học, phải làm việc và sinh sống với, là một việc làm đầy chông gai thử thách. Xuân Điềm đã gởi gấm và khuyến khích con cháu như sau:
“ Thanh niên Việt Nam cùng sánh vai thanh niên thế giới. Dũng mãnh tự tin và hăng say gắng công học hành. Cùng nhau tiến vào đệ tam thiên niên kỷ mới. Trau dồi kiến thức giúp đời xứng danh người ơi! ...Trời cao đất rộng thênh thang. Thanh niên tuổi xuân ngày mai rạng rỡ huy hoàng. Hãy hãnh diện làm người Việt Nam. Trí thông minh – óc sáng tạo – Tính cần mẫn – đó là vốn quí trời ban...!”
Một trong những Hùng sử Ca mà Nhạc Sĩ Xuân Điềm, với lòng yêu nước vô bờ, uất ức trước họa xâm lăng Trung Cộng; anh đã sáng tác bài “Vọng Nam Quan”. Đây cũng là nổi lòng người Việt Nam trước cảnh quốc phá gia vong, Ải Nam Quan không còn trên phần lảnh thổ Việt Nam nữa mà đã bị bọn Việt gian bán đứng. Ta hãy nghe Xuân Điềm bày tỏ nổi hận của mình vào lời ca hung tráng như sau:
“Đâu rồi Nam Quan ngàn năm ghi sử sách, ngăn cách Việt Hoa vùng đất thiêng ông bà. “Nợ nước thù nhà đã lưu danh muôn thuở, chiến tích oai hùng lừng lẫy chống ngoại xâm. “Đâu miền địa linh , niềm tin yêu đã mất, biết nói gì đây cùng cháu con sau nầy. Ai bán “quê cha làm vong linh tủi hổ, nhục chí anh hùng, ôi! những kẻ vong nô!
“Cắt lãnh hải, cắt quê cha, cắt thịt da. Máu vẫn chảy, lệ vẫn rơi, nhục ngàn đời…Mất biên giới, mất Hoàng Sa, mất Trường Sa. Thác Bản Giốc, Ải Nam Quan, giờ cách xa…”
Với bằng ấy tác phẩm – hơn con số 200 - Nhạc Xuân Điềm được Ban Tù Ca và những ca sĩ có tên tuổi rải khắp mọi miền năm châu qua các CD, DVD và trực tiếp đi trình diễn tại các Cộng Đồng tị nạn. Xuân Điềm và Ban Tù Ca cũng đã đứng trước Tòa nhà Quốc Hội Hòa Kỳ trình diễn. Những cuộc biểu dương lực lượng chống Cộng lớn nhỏ, vợ chồng Xuân Điềm, Thanh Liểu và Ban Tù Ca đều có mặt.
Nhìn vào danh sách Ban Tù Ca Xuân Điềm ta sẽ thấy những khuôn mặt tài năng thời thượng gồm những giọng ca nam và nữ  có tinh thần, lập trường và hăng say, đam mê với sở thích. Cho nên họ rất hợp ý nhau, ăn khớp với nhau trong các hợp ca và xứng đáng để chúng ta trang trọng vinh danh họ. Có thể nói, đây là một “đội quân tự nguyện”, với đội ngũ nam nghệ sĩ gồm có: Vũ Khang, Trần Gia Toản, Phan Đại Nam, Đình Đông, Vũ Hùng, Tuấn Khải, Công Hòa, Xuân Thanh, Nguyễn Thiêm, Bùi Như Hải, Quang Áng, Dương Cơ, Hoàng Đại, Phạm Quỳnh, Nguyễn Lữ, Vi Kha, Phi Long, Lê Quí An, Đức Tuấn... Còn thành phần ca sĩ phía nữ, có thể kể những thành viên như sau: Bích Thuận, Kim Chi, Thanh Liểu, Dạ Lan, Minh Nguyệt, Ngọc Thanh, Mai Trâm, Khánh Vân, Lan Hương, Mỹ Lý, Kim Vân, Xuân Thy, Thy Hà, Phương Lưu, Phương Thảo, Thảo Ly, Cẩm Nhung, Hoàng Yến, Tuyết Mai...
Nếu không có sức thuyết phục, tài năng, công sức cùng ý chí và đạo đức và chất keo kết nối vô cùng thân yêu… thì làm thế nào nhạc sĩ Xuân Điềm có thể hội tụ được những tài năng như danh sách kể trên được" Đây là một tập hợp những con người có lòng nhất, đông đảo nhất, đoàn kết nhất trong tập thể người Việt Tị nạn Cộng Sản. Nói như thế không quá đáng vì chưa bao giờ Ban Tù Ca bị mất đoàn kết và cũng chưa bao giờ không thống nhất với nhau trong công cuộc đấu tranh chung, cho Việt Nam tương lai không còn xiềng xích bằng chính công sức của quí vị...! Chỉ bao nhiêu đó cũng đủ cho chúng ta “vinh danh” nhạc sĩ Xuân Điềm, chị Thanh Liễu cùng toàn thể các nhạc sĩ và ca sĩ trong “Ban Tù Ca Xuân Điềm”.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Sau ngày 30/4/1975, nếu phe chiến thắng đã có những chính sách mang lại sự hoà giải quốc gia, đối xử nhân bản với bên thua trận, thay vì cải tạo học tập, càn quét và thiêu huỷ văn hoá miền Nam, đánh tư sản mại bản, thì đã không có hàng triệu người bỏ nước ra đi và người Việt sẽ chẳng mấy ai còn nhớ đến một đất nước của quá khứ, tuy chưa hoàn toàn tự do dân chủ nhưng so với Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam thì người dân đã được tự do hơn bây giờ rất nhiều.
Tất nhiên phải “thành công” vì đảng một mình một chợ, không có ai cạnh tranh hay đòi chia phần. Nhưng việc đảng chọn cho dân bầu chỉ để tuyên truyền cho phương châm “ý đảng lòng dân”, trong khi người dân không có lựa chọn nào khác mà buộc phải đi bỏ phiếu để tránh bị làm khó trong cuộc sống.
Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại.
Những bà mẹ Việt xưa nay rất chơn chất thật thà, rất đơn sơ giản dị cả đời lo cho chồng con quên cả thân mình. Sử Việt nghìn năm đương đầu với giặc Tàu, trăm năm chống giặc Tây. Những bà mẹ Việt bao lần âm thầm gạt lệ tiễn chồng con ra trận, người đi rất ít quay về. Những bà mẹ âm thầm ôm nỗi đau, nỗi nhớ thương da diết.
Trước công luận, Eisenhower lập luận là cuộc chiến không còn nằm trong khuôn khổ chống thực dân mà mang một hình thức chiến tranh ủy nhiệm để chống phong trào Cộng Sản đang đe doạ khắp thế giới. Dân chúng cần nhận chân ra vấn đề bản chất của Việt Minh là Cộng Sản và chỉ nhân danh đấu tranh giành độc lập cho Việt Nam; quan trọng nhất là phải xem ông Hồ chí Minh là một cánh tay nối dài của Liên Xô. Đó là lý do cộng đồng quốc tế cần phải tiếp tục hỗ trợ cho Pháp chiến đấu.
Dù vẫn còn tại thế e Trúc Phương cũng không có cơ hội để dự buổi toạ đàm (“Sự Trở Lại Của Văn Học Đô Thị Miền Nam”) vào ngày 19 tháng 4 vừa qua. Ban Tổ Chức làm sao gửi thiệp mời đến một kẻ vô gia cư, sống ở đầu đường xó chợ được chớ? Mà lỡ có được ai quen biết nhắn tin về các buổi hội thảo (tọa đàm về văn học nghệ thuật miền Nam trước 1975) chăng nữa, chưa chắc ông Nguyễn Thế Kỷ – Chủ Tịch Hội Đồng Lý Luận, Phê Bình Văn Học, Nghệ Thuật – đã đồng ý cho phép Trúc Phương đến tham dự với đôi dép nhựa dưới chân. Tâm địa thì ác độc, lòng dạ thì hẹp hòi (chắc chỉ nhỏ như sợi chỉ hoặc cỡ cây tăm là hết cỡ) mà tính chuyện hoà hợp hay hoà giải thì hoà được với ai, và huề sao được chớ!
Lời người dịch: Trong bài này, Joseph S. Nye không đưa ra một kịch bản tồi tệ nhất khi Hoa Kỳ và Trung Quốc không còn kiềm chế lý trí trong việc giải quyết các tranh chấp hiện nay: chiến tranh nguyên tử có thể xảy ra cho nhân loại. Với 8000 đầu đạn hạt nhân của Nga, khoảng 270 của Trung Quốc, với 7000 của Mỹ, việc xung đột hai nước, nếu không có giải pháp, sẽ là nghiêm trọng hơn thời Chiến tranh Lạnh.
Kính thưa mẹ, Cứ mỗi tháng 5 về, nước Mỹ dành ngày Chủ Nhật của tuần đầu tiên làm Ngày của Mẹ (Mother's Day), ngày để tôn vinh tất cả những người Mẹ, những người đã mang nặng đẻ đau, suốt đời thầm lặng chịu thương, chịu khó và chịu khổ để nuôi những đứa con lớn khôn thành người.
Khoảng 4.500 người đã được phỏng vấn, trong đó có khoảng 700 người gốc Á. 49% những người được hỏi có nguồn gốc châu Á đã từng trải qua sự phân biệt chủng tộc trong đại dịch. Trong 62 phần trăm các trường hợp, đó là các cuộc tấn công bằng lời nói. Tuy nhiên, 11% cũng bị bạo hành thể xác (koerperliche Gewalt) như khạc nhổ, xô đẩy hoặc xịt (phun) thuốc khử trùng.
Nguyệt Quỳnh: Anh còn điều gì khác muốn chia sẻ thêm? Trịnh Bá Phương: Trong cuộc đấu tranh giữ đất, nhóm chúng tôi đã tham gia các phong trào khác như bảo vệ cây xanh, bảo vệ môi trường, tham gia biểu tình đòi tự do cho các nhà yêu nước, tham gia các phiên toà xét xử người yêu nước bị nhà nước cộng sản bắt giam tuỳ tiện. Và hướng về biển đông, chống sự bành trướng của Bắc Kinh khi đã cướp Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam! Và mới đây là phản đối bè lũ bán nước đã đưa ra dự luật đặc khu và dự luật an ninh mạng.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.