Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chuyện Trong Nhà Ngoài Ngõ: Vô Nhà, Gặp Cái Mặt Mo...

25/07/200900:00:00(Xem: 8357)
Chuyện Trong Nhà Ngoài Ngõ: vô nhà, gặp cái mặt mo...
Trương Ngọc Bảo Xuân
Trong xe trên đường về, bà Sáng mới thủ thỉ kể chuyện "đời cô Hạnh" cho chị Diệu nghe.
Bà nói:
- Đúng ra thì hồi xưa bà Hạnh dẩu có hơi chanh chua nhưng không đến đổi gì. Nếu cuộc đời không vùi dập xô đẩy con ngừơi ta thì tánh xấu đâu có dịp bung ra và dần dần lấp đi tánh tốt.
Chị Diệu mắt ngó vô kiếng chiếu hậu vừa sang lane vừa hỏi:
- Ủa" nói vậy bộ chị biết bà Hạnh từ hồi nào lận sao"
Bà Sáng nói:
- Úi giời ui từ hồi cô ấy còn cắp sách ấy. Chúng tôi nhà cùng xóm cơ mà.
Chị Diệu chưng hửng:
- Ủa" Từ nào giờ có ai biết đâu nà. Ủa" Vậy dĩ nhiên chị biết quá rõ về bà Hạnh rồi. Đâu kể tiếp coi.
Bà Sáng gật gù, mắt đắm chìm về quá khứ, tiếp:
- Đúng ra cô ấy nhỏ hơn tôi nhiều, cùng cỡ với mấy thằng em thôi. Chúng tôi ở cùng xóm, Thị Nghè, nhà sàn. Nhắc đến là nhớ thời thơ ấu quá cô Diệu à. Nhà chúng tôi cách nhau vài căn, khu xóm ngay cuối cây cầu Phan Thanh Giản đấy. Khi cây cầu ấy bắt đầu xây và con đường xa lộ mới bắt đầu đào ống đặt ống cống, con nít trong xóm thường kéo nhau chui vào đấy chơi. Thật con nít không biết chi là nguy hiểm. Những cái ống cống ấy bề tròn cở thước tây, họ đặt dài dài trên một khoảng đường. Cô ấy hồi nhỏ dạn dĩ và hay chạy ra sân tắm mưa với mấy thằng em tôi. Gia đình cô Hạnh đông lắm, cả chục anh chị em, nhà có quán phở nhỏ bên Đa Kao. Cả cha lẫn mẹ ngày nào cũng ra tiệm cho đến khuya cho nên lủ con tự do sống và tự do lớn lên, con trai thời hay phá làng phá xóm con gái thì dữ dằn chanh chua.
Có một dạo hình như một thằng em tôi phải lòng cô ấy. Chúng nó cứ lấp ló bên kia cầu nhưng rồi thằng em đi lính, cô nàng đi lấy chồng, thế là chuyện tình chẳng ra gì cả.
Chồng cô Hạnh cũng là dân nhà binh, bảnh trai lắm, nổi tiếng "ga lăng" . Sau 75 bị cải tạo mấy năm. Khi ông ta về bà ấy chạy chọt cả chục cây cho ông ta vượt biên trước. Cô ấy vác thằng con vựơt theo sau. Vượt 5, 7 bận cuối cùng mới qua được tới Mỹ thì tên đàn ông nổi tiếng ga lăng ấy đã ôm cầm sang thuyền khác rồi.
Nghe tới đây, cô Diệu nói:
- Để tui sang qua phía trong chạy chậm một chút đặng nghe cho hết chuyện.
Bà Sang cười ngất:
- Cô này, nghe không hết hôm nay thời ngày mai tôi kể tiếp. Lái xe trên xa lộ cô phải chạy cùng tốc lực như người ta mới không nguy hiểm chứ. Cô làm tôi buồn cười quá ha ha ha...
Chị Diệu hỏi:

- Rồi sao nữa" Ổng có vợ khác gặp bả với đứa con thì tính sao" Vợ cũ vợ mới có hôn thú hay không" Ỡ Mỹ nó đâu có cho đàn ông hai vợ. Nếu đã có hôn thú trứơc rồi thì làm sao làm hôn thú sau".
Bà Sáng nói:
- Vợ chồng cô Hạnh có hôn thú, thằng con có khai sinh đàng hoàng đấy chứ, còn với ngừơi mới thì họ chỉ sống chung mà thôi. Khi biết chuyện cô Hạnh tức giận chửi bới xỉ vả gây sôi nổi một dạo đấy. 
Cô Hạnh cô ấy dữ dằn nhưng chỉ là phổi bò mà thôi. Làm trận làm thượng cũng thua tay cáo già. Tên chồng kia vì còn dính cái hôn thú với bà ấy mà không cưới được bà sau, nhỏ tuổi hơn, dễ ăn hiếp hơn, hợp tính hơn hay sao ấy, mà hắn ta dụ dổ cô Hạnh. Dỗ ngon dỗ ngọt làm sao mà tới lui với nhau vài lần cô Hạnh dính thêm cái bầu. Mang bầu nhưng thằng chồng bất lương vẫn ở riêng. Sinh thằng bé ra, cô Hạnh vì hận thằng cha mà hành thằng con, gặp nó đâu là cô ta đánh đập tới đó. Vừa đánh vừa chưởi nát nước vì thằng con này sao mà y như đút khuôn, nó giống cha một cách như hai giọt nước mới khổ đời chứ. Thế rồi cô ta cũng phải để thằng chả đi luôn, li dị.
Từ đó tới nay ở vậy, lâu ngày trở thành cau có nghiến ngầm .
Cô ta dữ dằn như chằng tinh, miệng thì "nổ như tạc đạn" ai mà dám rinh".
Thằng con lớn thì cô ta không dám ăn hiếp, có lẻ khi qua đây nó đã có trí khôn rồi, chỉ tội cho thằng nhỏ, chịu đòn thù của mẹ.
Tôi cũng không sao hiểu được. Cô ta ít ra cũng có học đến Trung Học chứ có phải ngu dốt gì mà tánh tình trở nên ác đến thế.
Cô Diệu thở dài:
- Thì ra là vậy. Nghĩ cũng tội nghiệp cho cuộc đời của bả. Í daaaa, mà phải chi bả hiền hiền bớt, bả đừng khoe khoang quá, đừng tưởng tượng chuyện không thành có thì ai mà ghét được.
Bà Sang cũng thở dài:
- Bởi thế mới nói. Thỉnh thoảng tôi nhớ đến cái cô bé Hạnh ngày xưa hay chạy lăng quăng sang sân nhà tôi đợi em tôi ra để chui vào ống cống chơi với cào cào đá dế mà thương.
Chị Diệu hỏi:
- Vậy còn hai đứa con, chắc chúng nó lớn hết rồi"
Bà Sang gật đầu:
- Vâng. Nghe đâu chúng đã lập gia đình ở tiểu bang khác hết, nhà chỉ còn cô Hạnh thôi.
Chị Diệu nói:
- Ờ. Tới nhà rồi. Thôi gặp lại ngày mai nha.
Xe ngừng, bà Sang mở cửa xách túi đồ bước xuống, vừa xuống vừa than:
- Úi giào. Vô nhà gặp cái mặt mo  chán mớ đời!
Chị Diệu cười ngất:
- Nhưng cái mặt mo ấy chắc chắn hơn cái mặt bảnh trai mà bất lương của người chồng cũ của bà Hạnh nhiều, phải hông bà Sáng ơi.
Trương Ngọc Bảo Xuân

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.