Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Hiểu Được Ý Nhau

21/06/200900:00:00(Xem: 2118)

Hiểu Được Ý Nhau – Mõ Sàigòn

Tăng Tử. Một hôm đang ngồi ăn cháo bào ngư, bất chợt có ngọn gió nồm thổi tới, thấy trong người ớn lạnh, thêm cặp mắt nhức đau, bèn ngước mặt nhìn trời. U uất nói:
- Công hầu bá tử nam. Một đời mơ ước còn chưa được, mà sức khỏe lạng quạng thế này, thời chắc nỗi ước mơ không bao giờ thành tựu, khiến ăn không được ngon, ngủ chẳng đầy giấc. Thế mới biết những khổ đau về tinh thần, còn đáng sợ ngàn lần hơn những khổ đau về vật chất, mà Trời bắt ta phải ép lòng gánh chịu. Ta vỡ mộng đã đành. Nhưng còn vợ. Lẽ nào chết chùm mà chịu được hay sao"
Nghĩ vậy, lòng cảm thấy bất an, liền sai gia nhân chạy đi mời Tăng thị. Lúc vợ đến nơi, mới ngậm ngùi nói:
- Đôi khi chỉ vì một lời hứa, mà người ta đã bỏ ra cả cuộc đời để chờ đợi, rồi lúc không được chi, mới tiếc cái công… tin người không đáng. Phần ta. Một đời nỗ lực, không ngại hiểm nguy, nhưng… cái hứa vẫn ngàn hôm không dính!
Rồi long lanh ngấn lệ, sụt sùi mà nói rằng: 
- Ngày phu thê giao bái, ta có hứa với nàng: Nếu không đạt được Tể tướng phu nhân, thời chí ít cũng là Tổng đốc, nhưng nay bóng đã về chiều, mà mộng công danh hầu như chưa đạt, nên ta trước là thẹn với lòng, sau thẹn với ái thê, sau nữa thẹn với song thân đang ngày đêm mong ngóng.
Đoạn, gục mặt xuống mà thở. Tăng thị nghe vậy, sợ chồng bị áp huyết tăng lên, bèn vội vã nói:
- Chàng đừng nghĩ ngợi xa xôi, mà hãy coi những việc trước mắt là quan trọng, đừng bận tâm tới những bốc đồng thời trai tráng, và cũng chẳng phải bận lòng tới những việc còn ở tận đâu đâu. Làm được như thế, thì chẳng những chàng vui sống trong tháng ngày còn lại, mà thiếp nhờ đó cũng tươi tắn mặn mà hẳn lên, vẫn hơn là… ủ rủ trách than đường số phận.
Tăng Tử đang âu sầu là vậy, bỗng được vợ kéo ra khỏi tấm màn u tối, bèn mát ruột mát gan. Cao hứng nói:
- Nàng hiểu ta hơn mẹ. Thiệt là đúng lắm.
Một thời gian ngắn sau, lúc Tăng Tử đang đàm đạo với đám môn sinh, bất chợt đầu óc xây xẩm, tay bắt chuồn chuồn, khiến Nhạc Chính là trưởng tràng của họ Tăng, nắm tay của Tử Xuân mà nói rằng:
- Đệ mau mời đại phu, nhân tiện ghé nhà báo tin cho sư mẫu biết bệnh trạng của thầy. Còn huynh ở lại đây, đặng sắp xếp cho cái… giờ sau hết!
Xuân nghe báo tin cho sư mẫu, lòng chẳng đặng yên. Hơ hãi mà rằng:
- Đệ từ nào tới giờ chuyên báo hỷ sự. Nay chuyển hệ qua tang, thời hổng biết có quen miệng báo lầm hay không nữa"
Nhạc Chính thấy thầy đã… mười phần chết bảy còn ba, mà Tử Xuân còn dùng dằng chưa quyết, liền bực bội gắt:
- Mạng thầy như chỉ mành treo chuông. Chỉ cần cơn gió nhẹ, thì sẽ lìa cành, mà đệ vẫn chưa thông, thì huynh thiệt không biết chữ sư môn phải hiểu làm sao cho đúng"
Xuân nghe vậy, vội vắt giò lên mà chạy. Chưa dập bã trầu, thời thầy đã ra đi, khiến Nhạc Chính phải tập họp đám môn sinh. Nói:
- Các ngươi. Số chạy lo tang phục. Số ở lại hầu thầy. Còn ta phải tìm đến sư nương, để bàn vô chi tiết.
Lúc Nhạc Chính đến nơi, thấy Tăng thị đang vật vã ở thư phòng, bèn khoanh tay nói:
- Xin sư nương bớt đi phần bi lụy, bởi việc cần làm bây giờ là phải sửa soạn giường chiếu để đưa thầy về. Có phải vậy chăng"
Tăng thị nghẹn ngào đáp:
- Phải! Phải!
Chính lại nói:
- Một đời của thầy mộng chữ danh. Nay đôi đường cách biệt, thời cũng nên gởi gấm chữ danh theo thầy. Có phải vậy chăng"
Tăng thị nghe tới chữ danh, lại nhớ đến bữa ăn cháo bào ngư nghe chồng tâm sự, liền hu hu đáp:
- Phải! Phải!
Lúc ấy, Chính mới mạnh miệng nói rằng:
- Năm trước, thầy qua chơi nước Lỗ, được quan đại phu là Quý Tôn tặng cho một chiếc chiếu cạp điều, vô cùng sang trọng. Nay có thể dùng nó mà… tiễn đẹp đi chăng"
Tăng thị kéo vạt áo lau đôi dòng lệ. Buông xuôi đáp:
- Ngươi được chồng ta yêu mến, đặt nhiều kỳ vọng, thời ta cũng sẽ đối xử và tin ngươi như thế. Chẳng phải ta giỏi nhắn gì, nhưng bình tâm nghĩ lại - mới thấy bao năm chồng vợ với nhau - thiệt ít khi đồng thuận trong công việc, đồng lòng trong cư xử, đồng tình trong mối quan hệ hai bên…
Rồi ngừng lại. Nặng nhọc mà rằng:
- Nghĩa tử là nghĩa tận. Ta cố gắng chiều chồng một lần, xem như đáp lại mối ân tình của ngày xưa giao bái.
Chính lại hỏi:
- Thầy ngày thường nhắc nhở học trò tiết kiệm, chậm chạp chi tiêu, thì với tang lễ của thầy. Phải làm to hay bé"


Tăng thị. Dù trong nỗi đau mất chồng, nhưng cũng hiểu được sự tác hại của nhân thế thị phi, liền thì thào bảo dạ: "Người khôn thì phải biết sợ trách nhiệm. Ta tuy không dám nhận mình khôn, nhưng cũng biết bán đi cho đời bớt khổ. Thằng này. Bây giờ thì vậy, nhưng khi mộ đã… màu xanh, thời chắc không biết chữ ân là chi nữa, thì sao ta không bằm luôn một chuyến. Vừa phẻ người, vừa được tiếng thanh cao, vừa tránh khỏi miệng lưỡi của thế nhân ngày đêm rình rập…". Nghĩ vậy, liền từ tốn đáp:
- Một đời sống cần kiệm, không nhặt của rơi, lại càng không nhận của từ đàng sau đi tới, nên với chuyện làm nhỏ hay to, ta không tài nào quyết được. Còn ngươi, được theo thầy đi đây đó, tất hiểu đặng biết nhiều, cọng với danh phận xếp sòng của đám môn sinh, thời tổ chức ra sao ta đều trông vào ngươi tất cả.
Đoạn, run run kéo vạt áo mà lau nước mắt. Chính thấy vậy, mới vội vã thưa:
- Làm nhỏ, thời chí cả của thầy không được tôn vinh, mà tiền phúng điếu cũng vì đó mà kém đi phần lôi cuốn. Chi bằng đánh mạnh thì hơn!
Tăng thị gật đầu ưng chịu, bỗng nhớ đến câu: Con chim sắp chết kêu tiếng bi ai, con người sắp chết nói lời nói phải. Bèn thảng thốt nói:
- Vậy. Trước khi giã từ gác trọ. Thầy có nói gì chăng"
Đáp:
- Thầy có dặn: "Ta lấy đất làm quan quách, mặt trời làm viên ngọc, ngôi sao làm châu báu, thì hậu sự của ta chẳng phải bận tâm nhỏ to mần chi nữa!". Chợt, có môn sinh thưa rằng: "Tuân theo ý của thầy, thời chúng con sợ mấy con vật nào có chịu yên. E sẽ biến thân xác của thấy mau hư nát". Thầy xua tay đáp: "Xác người chết mà để trên đất thì diều quạ ăn, để dưới đất thì làm mồi cho sâu bọ. Bây giờ cướp của loài này cho loài kia, thì cái tâm đã ra màu thiên vị, mà một khi đã thiên vị, thời cái mình cho là đúng sẽ không còn đúng nữa. Cái mình tin là thật cũng không còn thật nữa…". Nói tới đó, thầy đã ra đi, nên thiệt không biết ý thầy lui hay tới"
Tăng thị nghe vậy, rồi nhìn quanh nhà, thấy không có món đồ nào đáng giá, thêm tiền của chẳng có là bao, cọng tương lai mù mịt, bèn liếc vội ra sân, lẩm bẩm mà rằng:
- Theo lẽ thường thì chúng ta cho mình sung sướng ra sao, thì tâm hồn tưởng là như vậy, theo kiểu hạnh phúc là do tâm khảm chớ không tùy thuộc cảnh quan ở bên ngoài. Có điều, tiền không mua được hạnh phúc, nhưng để có hạnh phúc thì phải tốn tiền lắm mới được, nên ta không thể u mê. Bỏ hình chơi theo bóng!
Đoạn, nhìn thẳng vào mắt của Nhạc Chính mà nói rằng:
- Ngươi là học trò ưu tú của chồng ta. Vậy, với lời dặn dò trước khi thác, thời ngươi nghĩ làm sao"
Chính gãi đầu một hơi mấy cái, rồi ngập ngừng đáp:
- Thầy sắp chết mà học trò định làm ma to cho thầy, là tỏ lòng trung hậu. Thầy gạt đi, lại muốn bỏ xác ra ngoài núi là cao thượng hơn người. Học trò bảo không nỡ để cho quạ mổ diều tha thân xác của thầy, chỉ là hiểu được những điều trước mắt. Có biết đâu cái xác kia khi vùi xuống đất, dù cho đào sâu chôn chặt thế nào, và trong quan ngoài quách bền chặt đến đâu, cũng không tránh khỏi sâu bọ làm cho hư mất.
Rồi ngước mắt nhìn Tăng thị. Ưu tư nói:
- Có lẽ theo ý thầy, nên làm nhỏ thì hơn!
Tăng thị. Biết vô mánh hay không là ở chỗ này, nên hít vội hơi sâu, rồi hỏi Chính rằng:
- Ngươi theo thầy đã lâu, ắt sinh hoạt của thầy ngươi đều biết rõ. Vậy ta hỏi ngươi: Lúc rảnh rỗi, thầy hưởng thụ làm sao"
Chính gãi tai đáp:
- Dạ dạ. Thầy chơi xì phé.
Tăng thị lại hỏi:
- Xì phé có gì mà thầy mê như vậy" Ngươi có biết chăng"
Chính nghe sư nương bàn tới…bộ bài, khiến nỗi đau mất thầy bỗng nhẹ đi gần phân nửa, liền hăng hái đáp:
- Non mà làm bộ như già. Yếu mà làm như là mạnh. Dương đông thì kích tây. Sự thu hút của xì phé nằm ngay nơi đó
Lúc ấy, Tăng thị mới nhỏ giọng mà nói rằng:
- Thầy của ngươi, thuộc hạng cà cuống chết đến nơi mà vẫn còn cay, nên mới cất công bày bài ra như thế!
Chính nghe sư  nương giải bày như vậy, chẳng hiểu mô tê, bèn trố mắt nói:
- Thầy lúc nào cũng đề cao nhân lễ nghĩa trí tín, mà sư nương lạc đường xa như vậy, là nghĩa làm sao"
Tăng thị cười cười đáp:
- Vợ mà không hiểu được chồng, thời còn hiền phụ được hay chăng" Chồng ta. Nổi tiếng đương thời, nên dư biết lúc thác đi các ngươi sẽ làm rình rang lắm, bởi có làm như vậy, thời các ngươi nhận được tiếng thơm, mà chồng ta dẫu quy tiên cũng được nhiều tiếng thơm nữa, nên ngoài mặt thì cản, trong bụng trông mong, đúng như món xì phé mà thầy bây ưa thích đó.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.