Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
EagleBrand-Vietbao-1230x152-12042022-viet

Tạp Ghi: Về Thăm Lại Nhà Tù Xưa

19/04/200900:00:00(Xem: 2499)

Tạp ghi: Về Thăm Lại Nhà Tù Xưa – Huy Phương

Nghị Sĩ John McCain, đã trở lại nhà tù Hỏa Lò tại Hà Nội của Cộng Sản, một lần năm 2000 với vợ và con trai, và mới đây vào đầu tháng 4-2009, nơi ông đã trải qua hơn 5 năm bị giam cầm (1967-1973). Khi chiếc phi cơ A-4 của ông bị bắn rơi, John McCain nhảy dù xuống hồ Trúc Bạch, bị gãy hai tay và bể đầu gối, bị đâm bằng lưỡi lê, đánh bằng báng súng làm xương vai bị gẫy và hằng trăm người đã bu quanh, lột trần, khạc nhổ vào mặt, đánh và  đá ông. Trong nhà tù, ông đã bị tra khảo tàn nhẫn, bị đánh đập gẫy nhiều xương sườn và hai răng, bị kiết lỵ, suy nhược và ông đã có lần muốn tự sát bằng cách treo cổ nhưng không thành công.
Chuyến về thăm nơi giam giữ xưa của một người tù cũ, ông luôn luôn được tiếp đón niềm nở, ồn ào vì vai trò Thượng Nghị Sĩ Hoa Kỳ và tiếng nói có sức mạnh của ông tại Quốc Hội. Trước khi chấm dứt cuộc viếng thăm nhà tù này, người ta đã đưa cuốn lưu niệm đến ông, và ông chỉ viết mấy chữ "Best wishes- John McCain US Senator. Arizona". Ông John McCain đã hai lần về thăm nhà tù này. Việt Nam hãnh diện đón tiếp ông. Việc đó có ý nghiã gì" Ông là người không bao giờ quên quá khứ, hay muốn nói một lời hòa giải với kẻ thù xưa" Với cương vị đại diện cho dân chúng Mỹ, ông không thể viết hay nói gì hơn bằng những dòng chữ có tính cách xã giao lấy lệ, nhưng tôi nghĩ trong lòng ông, ông có thể tha thứ, nhưng chắc chắn không bao giờ quên những điều đau đớn, ô nhục tận cùng ông đã phải chịu đựng trong những ngày bị giam cầm nơi đây.
Bỗng dưng lòng tôi cũng dấy lên một niềm ao ước, giá như có một ngày nào đó, mình có thể trở lại thăm những nhà tù xưa. Dù đã ba mươi năm qua, nhưng từng dãy nhà, từng gốc cây, từng con suối và từng khuôn mặt thân quen của những người sống và những người đã chết như còn hiển hiện trong tâm trí tôi. Tôi còn nhớ cả những tiếng của cô xướng ngôn viên đài phát thanh Hà Nội the thé sắt máu trong tiếng loa phóng thanh rè rè trong đêm, chấm dứt buổi phát thanh tối, và sau đó là tiếng kẻng ngủ gióng giả kêu gọi mọi người trở về với tự do riêng của mình, khi chiếc mùng cá nhân được buông xuống.
Tôi như còn có thể nghe rõ tiếng kẻng tù giục giã mỗi sáng tinh mơ, tiếng chim rừng khắc khoải “nhớ con đứt ruột”, và cả tiếng chim buổi sáng dịu dàng đến hót trên cành cây cao, đầu lán trại của tôi. Những ngày ấy thật đã qua rồi, nhưng cũng như tất cả bạn bè cùng hoàn cảnh, chúng tôi không bao giờ quên được.


Tôi sẽ về lại trên con đường “thập tự” nắng cháy từ ga Yên Bái đến bến thuyền Thác Bà để tìm lại những em bé đã bị xúi dục ném đá vào bọn tù “Ngụy” từ trong Nam mới chuyển ra. Đã hơn ba mươi năm rồi, ngày ấy các em chỉ mới lên mười hay lên mười hai, tuy cánh tay còn non yếu những đã đủ sức ném những viên đá đủ làm vỡ đầu chúng tôi. Bây giờ các em thực đã trưởng thành, dù đi “bộ đội”, làm công nhân hay đi bán sức lao động ở nước ngoài thì cũng đã đủ trí khôn để biết rằng bây giờ, ai là người đáng cho các em nguyền rủa và ném đá nhất. Cho tôi tìm lại những cụ già mắt hấp hem ở ven đường, hay những thiếu nữ trong bản làng, ngày chúng tôi mới đến còn nghi ngờ, dè dặt, nhưng đã dành nhiều tình cảm lưu luyến khi chúng tôi lên xe trở về Nam. Ông già người Tày, ngày trước đã vứt ra đường mấy củ sắn nóng khi chúng tôi đi qua, ngày nay chắc không còn nữa, mộ ông ở đâu cho tôi về thắp nén hương cho ông, đặt vào tay con cháu ông chút quà gọi là nhớ ơn Phiếu Mẫu. Tôi sẽ xin viếng thăm bếp lửa của những nhà sàn của thượng du nhả khói để xin hơ hai bàn tay giá lạnh của một ngày đã xa lắm, mà tôi thường mơ ước trong những buổi chiều mùa đông thất thểu cùng toán tù trên đường về trại.
Như tôi còn nghe được những tiếng kêu cứu trong đêm khi lán tù có người bệnh cần cấp cứu. Như tôi còn hình dung lại bạn bè của tôi, những con ma đói hiện hình, những đêm “ngồi đồng”, phê bình, kiểm thảo, cắn xé nhau dưới ngọn đèn leo lét, như những oan hồn từ địa ngục hiện về.
Cho tôi tìm lại con đường dốc “bá thở” mỗi ngày chúng tôi phải đi qua, vất vả, chán chường và lấm lem. Cho tôi về lại con suối trong veo đã cho chúng tôi giặt giũ được phiền muộn trong chốc lát. Cho tôi tìm lại được những vạt giường tre của mỗi thằng tù bề ngang sáu tấc, những đêm trăn trở vì giá buốt, bụng xép, thân ve và trăn trở vì nỗi nhớ nhà. Cho tôi tìm lại ngọn đồi sỏi đá, nơi mà bạn bè tôi đã được đem đến trên chiếc xe bò vùi thân bởi người tù hình sự, không biết có còn bia mộ gì không, bạn đã trở về miền Nam chưa hay thân xác đã tan biến vào lòng đất mà oan hồn còn vướng vất đâu đây!
Bây giờ những nhà tù bằng tre lá do bàn tay của chính những người tù miền Nam dựng nên có lẽ đã không còn nữa. Những nhà tù bây giờ đã kiên cố, vững chãi hơn cùng với chế độ, muốn chế độ mạnh phải xây nhiều nhà tù và tuyển dụng thêm nhiều công an cai tù hơn nữa. Ba Đen, đứa con lai đen bất hạnh của hai dòng máu Việt-Phi Châu không biết đã qua đến nhà tù thứ mấy mươi" Những đứa trẻ được đưa vào trại “cải tạo” qua những lần công an lùng bắt cho đủ chỉ tiêu, đã quên hẳn tên cha mẹ, trú quán, không có một nơi để về, bây giờ đã ra sao"
Tôi nghĩ một ngày nào đó, tôi sẽ về thăm lại nhà tù cũ. Tất cả chắc đã đổi thay, lán trại, cây cối, ruộng nương, núi rừng và cả những người dân ở đó. Ba mươi năm là một thời gian quá dài của một đời người và với những đổi thay, nhưng có lẽ còn quá ngắn để làm cho một người tù cũ như tôi quên được những ngày tháng ấy. Tôi sẽ không đánh lên một “tiếng kẻng tù gắt gỏng” mà tôi không bao giờ muốn nghe lại, dù một lần, tôi muốn có một tiếng chuông chùa nơi ấy, sẽ âm vang đến núi rừng để lên tiếng gọi những linh hồn oan khuất. Đã bao nhiêu người đã nằm lại trên núi rừng Việt Bắc cho tôi có mặt nơi này hôm nay.
Trở lại những nơi này, tôi sợ lòng mình quá yếu đuối, tôi làm được gì cho bạn bè, chiến hữu ngoài những dòng nước mắt. Giá mà trên trái đất này không còn một nơi nào gọi là nhà tù nữa.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.