Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
EagleBrand-Vietbao-1230x152-12042022-viet

Sống Thảnh Thơi Giữa Dòng Đời Điên Đảo

11/04/200900:00:00(Xem: 6255)
Sống thảnh thơi giữa dòng đời điên đảo
Tuyết Mai
Đời sống cũng như xã hội là một hổn hợp, bao gồm nhiều người  tốt lẫn người xấu. Nếu  chúng ta chỉ yêu thích cái tốt, ghét cái xấu, nếu chúng ta để mình lệ thuộc vào cảm xúc, thì đời sống tinh thần của mình rất bấp bênh, bất an vì sự vui buồn mình bị lệ thuộc vào những đối tượng xấu tốt trong xã hội, hoàn cảnh bên ngoài. Nếu mình có thể chấp nhận cái xấu  cũng như cái tốt thì từ vị trí bị động mình trở thành người chủ động. Tâm "không phân biệt", "không cố chấp" sẽ là thanh gươm chém đứt những dây tơ phiền muộn lằn nhằn đang cuốn quấn chằng chịt tâm hồn ta.    Tâm tịnh  thì thế giới  tịnh. Mình có thể tạo cho mình một đời sống an lạc, hạnh phúc giữa dòng đời trùng điệp khổ đau. 
Người  giàu có cái khổ của người giàu, người  nghèo có cái khổ của người nghèo. Hãy can đảm phân tích,  nhìn thẳng vào những phiền muộn đang ẫn  náo sâu thẳm trong tâm tư mình. Sự thật đời là một cuộc nội chiến, dằn co dai dẳng trong nội tâm, giữa những được mất, hơn thua, thắng bại, vinh nhục, hữu danh, vô danh, ước vọng và lo âu…ít nhiều gì cái khổ cũng vướn mắc với "Cái Tôi",  "Cái của Tôi",  "Cái Tự Ngã Của Tôi". Với đời sống vật chất ở hải ngoại, phần nhiều chúng ta không khổ vì nghèo đói mà vì tham, sân, si…Vì vậy nếu không có một số vốn liếng, tư lương về mặt tinh thần, tâm linh để làm điểm tựa, để quay về nương tựa, nếu cứ buông thả mình trôi lăn theo những cám dỗ vật chất,  tham vọng,  thì đời sẽ là một gánh nặng.
Kẻ gánh nặng là người. Cầm lấy gánh nặng lên (chấp thủ) là khổ đau. Đặt gánh nặng xuống (buông xả) là hạnh phúc.  
Đời sống của chúng ta là nối kết của những giây phút hiện tại, mỗi bước chân chúng ta đi trên cuộc hành trình, chính là cuộc hành trình. Kinh Phật có dạy "không có con đường đi đến hạnh phúc, mà hạnh phúc chính là con đường" (There is no way to happiness, happiness is the way). Quá khứ đã qua, tương lai chưa đến.  Vị sư chân chính nào, ở chùa nào cũng  khuyến khích phật tử hãy quán niệm và suy tư một cách sâu sắc về  "Hạnh phúc hiện tại". Hạnh phúc đang có trong từng hơi thở, trong từng bước chân chúng ta  đi. Hạnh phúc không phải là một điểm, phải đạt đến đó xong rồi, mới có thể có an vui,  hạnh phúc.
Cho nên ai chờ đến lúc hấp hối rồi mới  niệm Phật, cầu xin Đức Phật A Di Đà đến tiếp độ về cõi cực lạc thì đó là một quan niệm rất sai lầm. Đừng đợi đến khi khát nước mới đào giếng. Nếu trong đời sống hiện tại này lòng ta đầy dẫy tham lam, sân hận mà mong mỏi khi chết Phật A Di Đà sẽ đến rước, sẽ bay vèo qua cõi cực lạc, điều này không thể có được. Cũng đừng bao  giờ chờ đợi một ngày nào đó khi công việc đã xong, có nhiều tiền rồi, có nhà cửa rồi, con cái học hành xong rồi…lúc đó mới  có thể có an vui, hạnh phúc. Nghĩ như vậy cũng không đúng. Để có một đời sống hạnh phúc, chúng ta hãy tịnh hóa trong từng hơi thở, trong từng bước chân ngay ngày hôm nay, dù đời đang gặp nhiều  khó khăn, thiếu thốn, khổ cực, đủ mọi thứ bất đắc ý. Đây là pháp môn "Hiện tại Lạc Thú" hay  "Hiện Pháp Lạc Trú", tức là an trú trong từng khoảnh khắc, từng ý nghĩ, từng việc làm, từng bước đi trong đời sống hiện tại.  Cố nhiên chúng ta cũng có nhiều dự tính tương lai, nhưng không nên để cho những vọng tưởng điên đảo bốc cháy, thiêu đốt con người mình.
 Tu để làm gì" để được giải thoát"  hãy " giải thoát" mình  ra khỏi những trăn trở, khổ đau, phiền muộn trong giờ phút hiện tại này bằng cách khắc phục những sân hận và xóa tan những ý niệm bám víu  vào "cái tôi" và tham dục.
 Mục tiêu tối hậu của con người vẫn là mong muốn có một đời sống an lạc, hạnh phúc. Thử phân tích  cái khổ, phần nhiều chúng ta khổ vì mong muốn vạn vật hiện hữu và thường hằng, bất biến. Nhưng "vô thường"( đổi thay) và "vô ngã" (không có tự tính, duyên hợp ) là chân lý.  Theo Đạo Phật thì vạn vật không có một thực thể riêng biệt,  mà do duyên họp, đủ duyên thì tạo thành, hết duyên thì mất. Căn bản triết lý của Đạo Phật là chữ "Không" (Sắc tức thị không, không tức thị sắc). Chữ KHÔNG trong Đạo Phật không có nghĩa là đối lập với "CÓ", mà là không định, luôn biến dịch, thay đổi. Vạn vật do duyên hợp tạo thành nên sự hiện  hữu rất mong manh, có đó rồi mất đó, có cũng như không.

Chúng ta mong muốn người  thân, tình yêu, danh vọng, tiền tài, sự nghiệp…sẽ tồn tại mãi mãi với thời gian, nên khi đối diện với đổi thay, với mất mát chúng ta rất là đau khổ. Nếu quán chiếu thấy được  "khổ", "vô thường" và "vô ngã" là chân lý, thì sẽ bớt khổ.
Làm sao phát triển được lòng từ bi"  thương được người đáng ghét"  quý  được người đáng khinh" Phải suy tư như thế nào để thấy được "tính không", để "không phân biệt", không có thái độ và cảm xúc khác nhau trước cái tốt và cái xấu"  Tư duy như thế nào để thấy tất cả hiện  hữu được biểu thị là "không", tất cả chỉ  là cõi mơ, huyễn ảo"
Kinh sách có đưa ra thí dụ về "sóng" và "nước đại dương". Cả hai cùng có bản thể là nước,  cái khác biệt là sự biểu hiện của nó. Sóng trồi lên , hụp xuống theo chuyển động của gió - mà thôi. Vì vậy về mặt hiện tượng, sóng và nước khác nhau,  nhưng về mặt bản thể,  sóng và nước như nhau. Con người trong xã hội cũng vậy, có hình tướng, có tâm tính khác nhau vì nghiệp duyên hoặc vì hoàn cảnh sống khác nhau, nhưng trong mỗi người đều  có "tính bản thiện", máu của ai cũng màu đỏ, nước mắt của ai cũng có vị mặn, ai cũng mong muốn hạnh phúc và sợ khổ đau.  Suy ngẫm thật kỹ về những thí dụ này, chúng ta sẽ mở rộng lòng bao dung, độ lượng  hơn. Càng quan  sát, càng phân tích mọi người, mọi việc chung quanh qua cái nhìn  "cái tôi đang là"  sẽ đưa tới sự phân biệt, chẳng hạng người này không giống tôi, người này tốt, người kia xấu, kẻ thấp hèn, người người cao thượng…sự phân biệt đưa tới cảm xúc thương, ghét, ưa thích, khó chịu…"Cái tôi" luôn chia rẻ giữa mình và người. Càng phân biệt , càng cố chấp,  càng làm cho mình rối ren, khó khăn, bất an,  tinh thần căng thẳng…Điều này làm cho mình mất đi sự bình yên nội tại, mất đi khả năng " sống tự tại", sống hạnh phúc giữa dòng đời điên đảo.
 Ai thấy rõ được những sự thực trên với trí tuệ thì người đó sẽ tự giải thoát mình, sẽ không bị lao chao vọng động, trầm luân giữa dòng đời trùng điệp khổ đau.  Đây là con đường đi tới thế giới thanh tịnh hay Niết Bàn ở thế gian.
Tóm lại cuộc đời này có ba dấu ấn chính là KHỔ, VÔ THƯỜNG (luôn đổi thay) VÀ VÔ NGÃ (không có thực thể riêng biệt mà do duyên hợp). Suy ngẫm thật kỹ những điều này sẽ giúp chúng ta có cái nhìn chính xác về cuộc đời và bản chất của cõi ta bà.  Chỉ cần luôn luôn tâm niệm ba điều đó thôi cũng giúp chúng ta thoát được vòng tay cảm dỗ của ma vương, khổ đau. Mình sống ở đâu mà tâm mình không chấp ngã, không hơn thua, không dành giựt và sống từ bi hỷ xả, thứ tha, bao dung, độ lượng thì ở đó mình có an lạc, hạnh phúc, và sự hạnh phúc đó là có thực và vĩnh cữu.
Niết Bàn không phải là nơi chốn có không gian vật lý, cũng không phải là cảnh trời ở cõi vô hình,  sau khi mất chúng ta mới có thể tới đó được. Niết bàn cũng không phải là nơi dành riêng cho Trời Phật thần thánh mà Niết bàn có ở thế gian. Ai cũng có quyền đến đó để thọ hưởng sự an lạc thảnh thơi, nếu chúng ta có được một  tâm thanh tịnh tuyệt đối, có một trí tuệ sáng suốt , không vướn mắc với cái "Tôi", cái "Của Tôi" và cái "Tự Ngã Của Tôi". Khi cởi bỏ được  tự ngã độc tôn, sống với tâm xả ly, vô niệm, không phân biệt, không cố chấp, sẽ không còn biên giới  giữa ta và người, tình thương sẽ bừng nở. Chúng ta sẽ tắm mát trong dòng hạnh phúc, sống tự tại giữa cảnh đời trùng điệp khổ đau của nhân gian.
  Đức Phật thành Đạo trên mặt đất, Ngài thọ hưởng Niết Bàn ngay dưới cội Bồ Đề, ngay khi máu còn đang chảy, tim vẫn còn đập và hơi thở vẫn còn vào ra như bao người trên thế gian này. Chúng ta đang ở Niết Bàn hay đang ở Địa Ngục (trần gian), đang khổ đau hay đang hạnh phúc  là ở  sự chọn lựa thái độ,  "chấp thủ" hay "buông xả" của chúng ta mà thôi.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Theo Phật Học Từ Điển của Thiện Phúc, “Chánh Niệm (Sammasati/Phạn, Samyaksmrti/ Sankrit, Right mindfulness /Anh Ngữ ) là , ”Nhớ đúng, nghĩ đúng là giai đoạn thứ bảy trong Bát Thánh Đạo. Nhìn vào hay quán vào thân tâm để luôn tỉnh thức.
Người dân Nam Bộ thường phê bình kẻ nói một đường làm một nẻo là “xạo ke”. Sau ngày 30/04/1975, đảng Cộng sản thu đất nước về một mối, nhưng không làm như đã hứa khiến dân Nam Bộ lại phải gọi Nhà nước Xã hội Chủ nghĩa là “xạo hết chỗ nói”...
Một phong trào biểu tình chống chế độ và chống Xi, do dân chúng và phần đông giới trẻ, sinh viên các Đại học, phát động hôm 24/11/22, nhiều người cho là lớn nhứt từ 33 năm nay. Dân chúng các thành phố lớn, sinh viên từ nhiều Đại học xuống đường tố cáo biện pháp ác ôn « Zéro Covid » của Xi chống dịch Vũ Hán là giết người, trong lúc thế giới cũng chống dịch nhưng không ai làm như vậy...
Coi như là hết thuốc! Bây giờ thì tôi hiểu thế nào là một nhà tù lớn. Tuy không có chấn song nhưng kẻ ở bên trong cũng hoàn toàn bị cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài...
Đến hôm nay thứ sáu 2 tháng 12 giải túc cầu thế giới năm 2022 đã đi được nửa đoạn đường. Cũng như bất kỳ một cuộc tranh đua thể thao nào phải có kẻ thắng người thua. Kẻ thắng thì vui mừng hớn hở vì đã đem lại vinh quang cho xứ sở và dân tộc mình. Kẻ thua thì viện lý do nầy hay lý do khác vì mình đã bị xử ép để tránh sự chỉ trích của những người hâm mộ. Nhưng đó là những sự kiện thường tình lúc nào cũng xẩy ra.
Bài này sẽ phân tích về một số ý chỉ trong hai hội đầu trong Cư Trần Lạc Đạo Phú của Vua Trần Nhân Tông (1258-1308), người sáng lập dòng Thiền Trúc Lâm. Bài phú này có 10 phần, chữ xưa gọi là 10 hội, chỉ ra đường lối của Thiền Trúc Lâm.
Một người nghĩ rằng, người kia làm chuyện lầm lỗi, vì muốn chống đối, người này làm chuyện có lỗi để gây tiếng vang, phản đối lại sự lầm lỗi của người kia. Vậy thì ai có lỗi? Và lỗi nào nặng hơn? Có lẽ, bạn đọc nghĩ rằng, tôi đang muốn nói về chuyện luật tử hình. Lý luận này: một kẻ cố ý giết người, hoặc giết nhiều người, cần phải đền tội bằng cái chết. Mắt đền mắt. Răng đền răng. Đúng và hữu lý. Nhưng lý luận kia: Trong xã hội văn minh, trừng phạt là thứ yếu, giáo dục, cải thiện người xấu trở thành tốt mới là mục tiêu nhân bản. Người phạm tội, có quyền được hưởng, ít nhất, một cơ hội để hối lỗi, để trở thành người tốt hơn. Cả hai lý luận đều đúng. Có lý luận thứ ba: Giết người là có tội, dù là lý do gì, ngoại trừ phải tự vệ trong tình trạng khẩn cấp. Như vậy, khi tòa án kết tội tử hình, chính tòa án (luật pháp, thẩm phán, và công tố viên) đã phạm tội giết người.
Dư âm cuộc cách mạng Mùa Xuân Ả Rập năm 2010 ở Trung Đông, Bắc Phi châu và sự tan rã của Thế giới Cộng sản ở Nga năm 1992, đang là mối lo hàng đầu của đảng CSVN, sau hơn 35 năm đổi mới. Dưới lăng kính bảo vệ an ninh quốc gia, nhà nước Cộng sản Việt Nam (CSVN) coi mọi phản ứng của dân trong cuộc sống, kể cả các hoạt động đòi dân chủ, tự do và nhân quyền v.v… đều là “diễn biến hòa bình” nhằm phát triển “cách mạng mầu” để lật đổ đảng CSVN...
Cuộc chiến hiện nay tại Ukraine, chẳng cần nói nhiều, đã là một bài học rất lớn cho Hoa Kỳ, và có lẽ nó sẽ được dùng làm chuẩn mực cho những xung đột trong tương lai giữa Hoa Kỳ và các thế lực thù địch trên thế giới...
Vậy bằng cách nào mà cuốn tạp chí BK, số cuối cùng (phát hành vào ngày 20 tháng 4 năm 1975) đã không bị ném vào mồi lửa, không trở thành giấy gói xôi, không bị thu hồi, tịch thu, tiêu hủy” và vẫn có thể xuất hiện “nguyên con” trên trang web của Tạp Chí Thế Kỷ 21 vào ngày 2 tháng 4 năm 2017? Đây là câu hỏi mà qúi vị lãnh đạo của chính phủ hiện hành ... cần “suy ngẫm” để có thể ban hành những nghị quyết, hay nghị định đỡ ngớ ngẩn (và lạc hậu) hơn chút xíu...
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.