Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Góp Y Việc Phê Bình Chỉ Trích Đấu Tranh

13/09/200700:00:00(Xem: 7515)

Từ đầu năm 2006 đến nay, bất chấp sự ngăn chặn, đánh phá tàn bạo do CSVN gây ra, cuộc tranh đấu cho tự do dân chủ trong nước đã đạt được một số thành quả đáng vui mừng và khích lệ. Biến cố quan trọng nhất là Khối 8406 đã được thành lập ngày 8/4/2006, liên kết các cá nhân tranh đấu riêng lẻ thành một lực lượng đông đảo đầy khí thế. Sau đó, theo chủ trương và đường lối của Khối, một số đảng phái, tổ chức khác được thành hình, trong đó có Liên Minh Dân Chủ Nhân Quyền Việt Nam. Hiện nay dù bị CSVN quyết tâm tiêu diệt, Khối 8406 cùng các đảng phái, tổ chức nói trên vẫn tồn tại, ngang nhiên hoạt động, và đang là một đe dọa lớn cho chế độ độc tài.

Sau đợt tổng đàn áp của CSVN kể từ tết Đinh Hợi (cuối tháng 2-2007) nhằm tiêu diệt các mầm mống dân chủ, cuộc tranh đấu trong nước bắt buộc phải co cụm để củng cố, phối trí lại. Việc lùi một bước khi gặp ngăn trở và tạm thời im lặng chờ thời cơ thuận lợi để phát triển là chuyện tất yếu và khôn ngoan. Nhưng điều này đã bị một số người bi quan chỉ trích, ảnh hưởng đến khí thế trong ngoài. Vô tình họ tiếp tay cho chế độ độc tài hạ uy tín phong trào.

Họ cho rằng những người phản kháng trong nước thiếu khôn ngoan, thiếu nền tảng, quá vội vàng, cần thận trọng, khéo léo, bí mật hơn. Điều đó rất đúng. Nhưng họ cần thấy rằng trong hoàn cảnh hiện nay, đâu phải cứ muốn bí mật là bí mật được, muốn chờ đợi là chờ đợi được. Họ nên biết rằng trong nỗ lực kiểm soát gắt gao của cộng sản, nếu quá sợ lộ bí mật thì các nhà tranh đấu sẽ chẳng dám bàn nhau chuyện gì và chẳng làm được việc gì. Họ khó có thể gặp mặt nhau để bàn chuyện vì ở quá xa nhau hay vì bị công an theo dõi ngày đêm. Họ có thể hẹn nhau ở quán cà phê, nhưng đôi khi vừa ngồi vào bàn thì họ đã bị công an mời về trụ sở "làm việc" với mục đích duy nhất là để họ không gặp được nhau bàn chuyện "đất nước". Bàn nhau trên Internet cũng không được vì đường ADSL của họ thường bị cúp. Chỉ có cách dễ nhất và đôi khi duy nhất là bàn nhau trên điện thoại di động, bất chấp công an nghe lén.

Trong hoàn cảnh nghiệt ngã ấy, muốn thành lập một tổ chức đấu tranh mà cứ chờ đợi cho hoàn chỉnh thì có thể chẳng bao giờ thành lập được... Những người chỉ trích không thấy được các nhà dân chủ đã phải làm việc như thế nào, và phải phản ứng nhanh như thế nào mới có được những thành quả hiện nay. Nếu cứ thận trọng, khôn ngoan và chờ đợi hoàn chỉnh hay chín mùi theo kiểu những người chỉ trích đòi hỏi, thì rất có thể đến nay vẫn chưa có Khối 8406 hay một tổ chức nào cả. Vì tổ chức nào manh nha cũng đều phải thành hình trong tình thế gấp rút. Vừa cùng quyết định thành lập một tổ chức nào thì công an có thể đã biết. Do đó, nếu không chớp nhoáng tuyên bố thành lập tổ chức ấy trước khi công an kịp thời ngăn chặn, thì chưa biết đến bao giờ tổ chức ấy mới ra được và cũng có thể sẽ không bao giờ ra được. Sự việc chưa hay vừa tuyên bố thành lập tổ chức đã bị công an tóm cổ là nguy cơ phải chấp nhận nếu muốn thành lập tổ chức. Điều đó không nhất thiết là do thiếu suy nghĩ hay kém thận trọng. Đừng thấy bị đàn áp, bị mất mát hay thiệt hại mà tức khắc đổ lỗi cho người thế này kẻ thế kia, chỉ gây chia rẽ và tạo nên bực bội. Việc khai sinh thành công các tổ chức trong hoàn cảnh nghiệt ngã như thế, và việc họ vẫn tiếp tục hoạt động được sau khi bị CS thẳng tay tiêu diệt cần được xem là những thắng lợi quan trọng, đáng vui mừng và khích lệ. Không nên chỉ trích những sơ xuất hay thiếu sót tất yếu mà các tổ chức tự phát khó hay không thể tránh được.

Việc chỉ trích vô tội vạ đương nhiên cũng có chút hiệu quả tích cực là giúp các nhà đấu tranh trong nước suy nghĩ và rút kinh nghiệm cho tương lai. Tuy nhiên, trước khi những chỉ trích ấy được công khai phổ biến thì chắc chắn họ đã phần nào rút được bài học khôn ngoan khi hậu quả bất lợi xảy đến cho đại cuộc rồi. Việc phổ biến chỉ trích ấy gây hại nhiều hơn tạo lợi như đã có nhiều bài báo phân tích.

Thiết tưởng trước khi phê bình hoặc chỉ trích, ta nên tỏ thái độ cảm thông và khích lệ các nhà đấu tranh. Họ hầu hết là những người "tay ngang", chưa hề được đào tạo để tranh đấu. Do lòng yêu nước và ý thức trách nhiệm trước tình trạng đau thương của đất nước, họ đã tự nguyện và tự phát dấn thân bất chấp nguy hiểm cho bản thân và gia đình họ. Đó là điều quý hiếm chưa mấy ai làm. Họ chỉ học được cách tranh đấu khi thật sự tranh đấu, học cách đối phó với bạo lực khi phải "làm việc" với công an theo kiểu "cứ rèn đi đã, rồi anh sẽ thành thợ rèn"... Những vấp ngã, mất mát, thiệt hại bước đầu vì thiếu kinh nghiệm sẽ là bàn đạp cho những bước kế tiếp. Nguyễn Xuân Tân trong "Dậy mà đi" đã viết: "Ai chiến thắng không hề chiến bại" Ai nên khôn không khốn một lần""

Đúng ra đối tượng chính cần góp ý hơn cả chính là những người - có khả năng tranh đấu hữu hiệu và khôn ngoan hơn những người đang dấn thân hiện nay - lại không chịu nhập cuộc. Không nhập cuộc đã đành; tệ hơn nữa, họ cứ đứng ngoài để chỉ trích - thay vì khích lệ và yểm trợ - những người đang gian khổ dấn thân bằng chính mạng sống, sự an nguy của họ. Phê bình chỉ trích như thế chả mất mát hay nguy hiểm gì cho họ, vừa dễ dàng hơn dấn thân vào cuộc rất nhiều, vừa được nổi tiếng và thậm chí được nhiều người hiểu là đã góp phần vào đại cuộc. Cuộc chiến đấu cho tự do dân chủ hiện nay cần có thật nhiều người dấn thân hơn là những người đứng bên ngoài nói xuông (*).

Để đối phó với bộ máy kềm kẹp của nhà nước, cuộc tranh đấu trường kỳ, bất bạo động này thường mang tính tự phát và sáng tạo. Hai tính chất này mặc nhiên chứa một số điểm yếu cần được yểm trợ nhiều mặt, kể cả góp ý. Vì vậy phong trào dân chủ trong nước mong mỏi những đóng góp hữu hiệu để kịp thời khống chế các chỗ yếu, phát huy những điểm mạnh, nhất là cần sự dấn thân cụ thể hơn của những anh em trẻ và những người có lòng, nhiều kinh nghiệm và hiểu biết.

Canada, ngày 10/9/2007

(*) Xem thêm bài: "Những dụ ngôn thời cộng sản" của Nguyễn Chính Kết, đăng trong bán nguyệt san Tự Do Ngôn Luận, số 12, ngày 01/10/2006.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Điều làm tôi khâm phục và ngưỡng mộ anh hơn hết là ý chí và niềm đam mê văn chương của anh rất mạnh mẽ. Stroke thì mặc stroke, anh ráng tự tập luyện bàn tay và trí óc bằng cách gõ những bài văn thơ trên phím chữ của máy vi tính thay vì những cách tập therapy thông thường mà các bác sĩ và y tá ở bệnh viện yêu cầu.
Nguyễn Công Trứ không chỉ là một con người có tài văn và võ mà ông còn là một người có tài kinh bang tế thế (trị nước cứu đời). Được vua cử làm Dinh điền sứ (1828), ông đã có sáng kiến chiêu mộ dân nghèo, di dân lập ấp, khai khẩn đất hoang, đắp đê lấn biển, lập lên hai huyện mới Tiền Hải (thuộc tỉnh Thái Bình) và Kim Sơn (thuộc tỉnh Ninh Bình).
Một số chuyên gia lập luận rằng chúng ta đang "hiện diện trong việc thành lập" một kiến trúc an ninh mới cho Ấn Độ -Thái Bình Dương, bằng cách dựa vào tên cuốn hồi ký của Dean Acheson, một trong những kiến trúc sư chiến lược của Hoa Kỳ nhằm ngăn chặn vào những năm của thập niên 1940. Có lẽ chúng ta cũng như cả khối AUKUS và hội nghị thượng đỉnh của bộ Tứ (Quad) cũng đều không giúp chúng ta tiến rất xa trên con đường đó. Trong khi cả hai đều báo hiệu sự phản kháng ngày càng tăng đối với lập trường ngày càng quyết đoán của Bắc Kinh, nhưng vẫn còn những khoảng trống đáng kể trong nỗ lực nhằm khai thông các tham vọng của Trung Quốc.
Thông tin chống đảng trên Không gian mạng (KGM) đang làm điên đầu Lãnh đạo Việt Nam. Tuy điều này không mới, nhưng thất bại chống “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong Quân đội, Công an và trong đảng của Lực lượng bảo vệ đảng mới là điều đáng bàn.
Có anh bạn đồng hương và đồng nghiệp trẻ, sau khi tình cờ biết rằng tôi là dân thuộc bộ lạc Tà Ru (tù ra) bèn nhỏ nhẹ khen: Không thấy ai đi “cải tạo” về mà vẫn lành mạnh, bình thường như chú! Chưa chắc đó đã là lời chân thật, và dù thật thì e cũng chỉ là câu khen trật (lất) thôi! Nói tình ngay, tôi không được “bình thường” hay “lành mạnh” gì lắm. Tôi ít khi đề cập đến những năm tháng lao tù của mình, giản dị chỉ vì nó rất ngắn ngủi và vô cùng nhạt nhẽo.
Trước hết nói về thị trường địa ốc ở Trung Quốc hiện chiến 25-30% GDP – so với 9% GDP ở Mỹ năm 2006 tức là vào lúc cao điểm trước cuộc khủng hoảng địa ốc 2007-08. Nhà đất chiếm 80% tài sản của dân Tàu (so với 40% ở Mỹ). Người Hoa không có nhiều cơ hội đầu tư vào cổ phiếu hay trái phiếu như ở Hoa Kỳ nên để dành tiền mua nhà nhất là khi giá nhà tăng liên tục từ 30 năm nay (trừ những lúc giá cả khựng lại trong ngắn hạn như vào năm 2014.) Ngành địa ốc ở Trung Quốc nếu suy sụp trong một khoảng thời gian dài sẽ ảnh hưởng đến GDP, và trực tiếp tác động lên dân chúng vốn dựa vào giá nhà như khoảng đầu tư lớn nhất trong đời chuẩn bị cho cưới hỏi, hưu trí hay gia tài để lại con cháu. Cho nên Bắc Kinh vô cùng thận trọng quản lý khủng hoảng địa ốc để không nổ bùng trở thành bất mãn xã hội như trường ở Mỹ năm 2007 vốn dẫn đến Donald Trump và Bernie Sander năm 2016 và 2020. Khủng hoảng kinh tế nguy hiểm ở chỗ từ một đốm lửa nhỏ trong chớp mắt lây lan thành trận cháy rừng, lý do nơi tâm lý
Lời người dịch: Chủ nhật vừa qua, Chủ tịch Tập Cận Bình đã kêu gọi Đài Loan gia nhập Cộng hòa Nhân dân Trung Quốc, điều mà Tổng thống Thái Anh Văn đã bác bỏ rõ ràng. Vào tuần trước đó, Trung Quốc đã nhiều lần điều máy bay chiến đấu đến vùng nhận dạng phòng không của Đài Loan. Hiện nay, Lầu Năm Góc đã thừa nhận rằng các giảng viên Mỹ đang bí mật huấn luyện cho quân đội Đài Loan.
Trước khi đội Việt Nam gặp đội Tàu China trong giải đấu chọn đội đại diện Châu Á dự World Cup Qatar 2022 ở bảng B ngày 7 tháng 10 năm 2021 thì báo chí quốc tế đưa ra nhiều nhận xét nhưng tổng quát là trình độ 2 đội coi như ngang ngửa nhau. Đội nào cũng có cơ hội thắng đội kia.Tuy vậy, cũng có vài ý kiến lo ngại rằng yếu tố chính trị sẽ xen vào chuyện thể thao- một trận đấu mang nhiều ý nghĩa danh dự của quốc gia.
Sau 2 năm vật lộn với dịch Covid-19, tình hình kinh tế Việt Nam đang đứng trước viễn ảnh u tối nhất kể từ khi Đổi mới 35 năm trước đây (1986). Theo Tổng cục Thống kê Việt Nam thì: “Tổng sản phẩm trong nước (GDP) quý III/2021 ước tính giảm 6,17% so với cùng kỳ năm trước, là mức giảm sâu nhất kể từ khi Việt Nam tính và công bố GDP quý đến nay. Trong đó, khu vực nông, lâm nghiệp và thủy sản tăng 1,04%; khu vực công nghiệp và xây dựng giảm 5,02%; khu vực dịch vụ giảm 9,28%.“
Ngược lại, những biến cố dồn dập đủ loại trong COVID-19 mở ra cuộc đấu tranh chính trị mới: đòi quyền được sống còn, có thuốc trị cho tất cả, đi lại an toàn, đó là một cái gì thiết thực trong đời sống hằng ngày và không còn chờ đợi được chính quyền ban phát ân huệ; nó khiến cho người dân có ý thức là trong các vấn đề nội chính, cải tổ chế độ là cần ưu tiên giải quyết. Người dân không còn muốn thấy vết nhơ của Đồng Tâm hay tiếp tục qùy lạy van xin, thì không còn cách nào khác hơn là phải có ý thức phản tỉnh để so sánh về các giá trị tự do cơ bản này và hành động trong gạn lọc. Tình hình chung trong việc chống dịch là bi quan và triển vọng phục hồi còn đấy bất trắc. Nhưng đó là một khởi đầu cho các nỗ lực kế tiếp. Trong lâu dài, dân chủ hoá là xu thế mà Việt Nam không thể tránh khỏi. Cải cách định chế chính trị và đào tạo cho con người để thích nghi không là một ý thức riêng cho những người quan tâm chính sự mà là của toàn dân muốn bảo vệ sức khoẻ, công ăn việc làm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.