Giờ Lịch Sử Đã Điểm: Cứu Dân Oan Biểu Tình

13/07/200700:00:00(Xem: 6477)
Suốt 32 năm thống trị tám mươi triệu đồng bào Việt Nam, Nhà cầm Quyền Hà Nội  đã dùng chính sách lao tù , bắt bớ  đễ  đe dọa, đàn áp dã man những người dân đứng lên đòi  quyền sống  tự do, công bằng.. . Nay thì tức nước vỡ bờ, người dân đã bị ức ép  đến nỗi  không còn sợ  bị tù đày, bị đánh đập, hành hung nữa,  hằng ngàn người dân quê Việt Nam đã rầm rộ kéo nhau về Saigon biểu tình  đòi trả lại đất đai bị chính  quyền cướp giật.

Đến hôm nay cuộc biểu tình đã kéo dài gần hai mươi ngày, nhiều người đã quá mòn mõi vì hoàn cảnh sống  khó khăn, thiếu thốn thức ăn, nước  uống, đang  cần sự hỗ trợ của đồng bào ở hải ngoại…kính mời quý vị theo dõi cuộc nói chuyện của Tuyết Mai  và một nông dân tham gia biểu tình…

PV TUYẾT MAI: Thưa Dì Tư  cháu là Phóng Viên Tuyết Mai từ Hoa Thịnh Đốn, Hoa Kỳ muốn hỏi thăm Dì về tình hình đồng bào từ các tỉnh về Saigon  biểu tình khiếu kiện  nhà đất. Thưa Dì bây giờ là khoảng 8 giờ tối ở Saigon, ngày Thứ Tư  11 Tháng 7,  hiện có bao nhiêu người còn ở  lại đây biểu tình.

DÌ TƯ : Dạ bây giờ ở đây còn trên ba trăm năm chục người,  bây  giờ đang bị trời mưa quá đó cô, ban ngày đông người hơn. Trời mưa quá bà con  tản lạc để kiếm chỗ trú ẩn, nghỉ ngơi , không còn tập trung đông ở đây lúc này . Mấy hôm trước có người từ Hà Nội kéo về rất đông, cũng trên dưới một ngàn người, nhưng lâu ngày thì bà con gặp nhiều khó khăn về vấn đề kinh tế  (tiền bạc)  nên người ta cũng về bớt.

PV TUYẾT MAI:  Bà con từ tỉnh nào về và tỉnh nào  có đông người nhất, đồng bào ở Miền Trung có vô biểu tình không"

DÌ TƯ: Dạ theo tôi biết là tổng cộng có mười tỉnh tham dự đó cô,  như Tiền Giang, Kiên Giang, An Giang,  Bến Tre, Bình Thạnh, Bình Dương, Trà Vinh, Long An, Hậu Giang, Đồng Tháp…Trong đó có tỉnh Tiền Giang là đông nhất, hai trăm mấy chục người.  Hôm qua thì tỉnh Kiên giang có kêu gọi đồng bào về để giải quyết nên có một số về, nhưng cũng còn một số ở lại.  Bà con về rồi bị gạt,  họ sẽ trở lại.
Như Thứ Hai, Thưa Ba  vừa rồi  đồng bào về đây  đông dữ lắm,  nhất là hôm 28- 29- 30/6  và  1 – 2/7 là đông nhất,  trên  một ngàn người,  không có chỗ chen chút,  đông nhất là bà con ở Tiền Giang.  Lúc đó người ta nghe phái đoàn chính phủ từ Hà Nội vô  giải  quyết. Nhưng mấy bữa rài Quốc Hội đóng cửa, và  bà con cũmg quá mõi mòn với hoàn cảnh sống thiếu thốn khó khăn, nên đã về bớt để nghỉ ngơi rồi đem lương thực lên trở lại.

Ở ngoài Bắc và ngoài Trung người ta cũng vô biểu tình, nhưng người từ những tỉnh  ngoài đó vô thì ít, vì xa xôi. Mỗi tỉnh chỉ vài ba chục người thôi,  khi ra đi  họ bị công an bắt, thậm chí công an tới tận nhà canh nhà canh cửa nên bà con không dám đi .

PV TUYẾT MAI: Bà con ai bị cướp đất, cướp nhà uất ức thì tự động kéo về văn phòng này đề khiếu  kiện hay có một sự tổ chức biểu tình ở  cấp làng xã không"

DÌ TƯ: Thí dụ như trong nhóm của tôi là có sáu chục người đi,  thì sáu chục người cùng hội  ý với nhau, muốn đòi hỏi kêu gào điều gì đó thì viết, vẽ lên tấm bảng lời  kêu gào của mình chứ không có ai tổ chức.. Tỉnh nào lo tỉnh nấy, chứ không có tập trung, không ai lãnh đạo gì cả.

PV TUYẾT MAI: Thường thì bà con bị cướp nhà cướp đất trong trường hợp nào"

DÌ TƯ: Có những chương trình lấy đất để làm thủy lợi  hay đào kinh này kia,  rồi chính quyền chẳng bồi thường, mấy ông  chính quyền lấy đất đó của dân  bán hay cất nhà cho vợ bé…

PV TUYẾT MAI:  Bà con tụ tập  lại đây ngồi chờ  cấp trên giải quyết vấn đề mất đất đai của họ  hay có hoạt động , la hét,  phản đối  chính quyền cướp của cướp nhà , phẫn nộ đòi chính quyền phải trả lại"

DÌ TƯ: Dạ chúng tôi có làm  dữ lắm, như là  khi Quốc Hội đóng cửa không cho dùng nhà vệ sinh,   bà con cũng mua giấy quấn lại làm loa  la lên đòi Quốc Hội phải mở cửa, và giăng tấm biểu ngữ  đòi Ôn g Chủ Tịch Nước, Thủ Tướng Chính Phủ phải  cứu xét, phải trả lại sự công bằng, trả lại đất đai… Kêu gào vậy chứ chẳng có ai ra giải quyết gì cô à!

PV TUYẾT MAI:  Tới nay bà con biểu tình qua ngày  thứ hai mươi rồi, hoàn cảnh sống, sức khỏe của đồng bào như thế nào"

DÌ TƯ: Dạ bây giờ chuyện đói khát thì rất là đói khát, nhất là vấn đề nước nôi, đã bao nhiêu ngày rồi nên kinh tế (tiền bạc ) rất là yếu kém, nhất là bây giờ đang là mùa mưa, bà con chỉ ngồi chen chút thôi chứ không có chỗ nằm được, rất là khổ. 

PV TUYẾT MAI: Chị nói rõ  một bữa ăn cần bao nhiêu tiền"

DÌ TƯ: Cô à , bà con mình ở đây ăn là chỉ để sống thôi , một bữa ăn là sáu ngàn đồng (40 cents) đối với những người có sức thì sáu ngàn đồng ăn không  đủ , no hay không no gì thì cũng bỏ bụng vậy  thôi chứ không thể có  thêm được nữa cô.

PV TUYẾT MAI:  Hiện nay có tổ chức nào tiếp tế hỗ trợ bà con  ăn uống không"

DÌ TƯ: Dạ hồi chiều này , ở ngoài có cứu trợ được năm thùng mì. Mấy bữa trước có người mua bánh mì , mua xôi bắp cho nhưng công an nó vây, nó bắt bớ, đánh đập , khó dễ  mấy người đến tiếp tế , thành thử ra họ không dám đi lại đây . Thí  dụ họ muốn cho thì họ quăng vô , mà  hồi chiều này chở năm thúng mì thì hơi rườm rà, họ bị công an  bao vây. Bà con  mình cũng đói  khát quá rồi  nên cũng liều  mạng nhào ra cứu những người tiếp tế , bà con mình cũng la hét lên, chống đối. Công an  ghi bản số xe những người tiếp tế, rồi bà con mình đưa những người đó về tới nhà cho được an toàn.

Bây giờ bà con  mình đang đói, nếu có có ai  cứu trợ thì bà con mình rất là mang ơn. Khi có xe đến cứu trợ đến, nếu  biết truớc thì bà con ở đây sẽ chủ động, nhiều lần cứu trợ trước, những người cứu trợ bị công an đánh đập, hành hung.

PV TUYẾT MAI: Theo Dì nhu cầu đồng bào cần giúp đỡ hiện giờ là tiền để mua thức ăn, nước uống phải không"  

DÌ TƯ: Nếu mà bà con ở nước ngoài có lòng hảo tâm thì  giúp cho bà con ở đây có được sự sống qua ngày,  thức ăn và nước uống  đang thiếu  thốn lắm cô ..  nhìn chung thì bà con mình thiếu thốn lắm.

PV TUYẾT MAI: Thành phần trong  đám  biểu tình,  có nhiều đàn ông hay đàn bà,  ở lứa tuổi nào"

DÌ TƯ: Phần đông người biểu tình là đàn bà lớn tuổi , từ bốn  mươi tuổi trở xuống thì ít hơn. Đàn ông  ít hơn đàn bà.  Cô bác lớn tuổi chịu sương chịu  gió không nỗi nên bị bịnh cảm rất là nhiều .

Trước đây có cây xăng kế bên, nó mở cửa cho bà con vô nằm nghĩ đỡ một chút, còn bây giờ chỉ nằm ở trước  mái hiên, không đủ chỗ nên nằm ra đường , rồi mua vãi che ngoài lộ. Lúc trời mưa dầm Tháng Bảy như bây  giờ bà con bị ướt át, khổ lắm. Ở trong còn nghỉ ngơi được chút đỉnh chứ  ở ngoài  thì chỉ ngồi suốt đêm,  vì đâu có chỗ  khô đâu mà nằm cô.

PV TUYẾT MAI: Công an có làm khó dễ , hành hung người biểu tình  hay họ chỉ có mặt ở đó để canh giữ không cho tiếp tế"

DÌ TƯ: Dạ nó cũng đánh đập người ta chảy máu, nên khi bà con biết ai đến  tiếp tế thức ăn thì bà con cũng cùng nhau đứng ra bảo vệ cho tới cùng. Như hồi chiều có người đem tiếp tế mấy thùng mì mà công an  làm dữ lắm, ghi số xe…bà con mình cũng ra đấu tranh dữ dội lắm.

PV TUYẾT MAI: Cho tới nay thì những người đại diện chính quyền có ai tới đây quan sát,  thăm  hỏi nguyện vọng của đồng bào hay hứa hẹn gì không"

DÌ TƯ : Hôm trước thì có đại diện chính quyền  tỉnh Tiền Giang và công an lên để rước dân về. Đã nhiều lần họ gạt chứ không giải quyết gì vì vậy bà con mình thất vọng lắm, nên nằm đây để chờ. Còn chính  quyền ở Saigon thì không thấy ai ra nói một điều gì cả  cô à!

PV TUYẾT MAI:  Theo tôi đựợc biết thì vấn đề khiếu kiện này đã có nhiều năm rồi, nhưng sao lần  này có sự tập  hợp quá đông đảo như vầy, có phải vì chế độ quá thối nát, lòng dân quá phẫn uất mà  không còn sợ chính quyền nữa , không còn sợ  tù đày nữa, hay có người đứng ra tổ chức"

DÌ TƯ: Chính quyền bưng bít lắm, báo chí ở nhà đâu có ai dám viết  tin tức gì, nhưng nhờ đồng bào có nghe, theo dõi các đài, nhất là đài Chân Trời Mới… rồi người này cho số điện thoại kêu gọi người kia, lan ra  cả tỉnh,  đông quá đông, rồi tỉnh này lan ra tỉnh kia,   từ chỗ đó bà con mình tập trung  kéo nhau về và nhờ  đông đảo  nên công an có làm khó khăn nhưng nó làm không lợi với đám biểu tình  cô à.

PV TUYẾT MAI: Dì có muốn nhắn lời gì với  bà con ở hải ngoại không"

DÌ TƯ:  Tôi thay  mặt bà con ở đây,  thưa nếu đồng bào có lòng hảo tâm , thì xin  giúp đỡ đồng bào ở nhà  để có phương tiện kinh tế (tiền bạc) tiếp tục đấu tranh đòi hỏi chính quyền trả lại sự công bằng và đất cát cho công dân. Chúng tôi yêu cầu  cường quốc Mỹ lên tiếng mạnh mẽ để giúp đỡ cho đồng bào Việt Nam.

CHÚ NĂM :  Chú Năm cũng người Tiền Giang , đứng bên cạnh xin được gởi lời đến  Tổng Thống Bush, các Cộng Đồng Quốc Tế , những ngưòi Việt yêu nước, những nhà hảo tâm và các tôn giáo… xin  nói lên lời để giúp đỡ cho đồng bào Việt Nam, chứ bây giờ  bị sức ép (của Chính Quyền CSVN) càng ngày càng  mạnh, người dân chúng tôi không dám ra ngoài đường đi, sợ tụi nó bắt cốc và đánh đập dã man. Tụi nó,  một số là côn đồ , tàn nhẫn vô nhân đạo, nó đánh đập chúng tôi tàn nhẫn. Tôi quyết chiến đấu tới hơi thở cuối cùng. Nhờ đồng bào trong và ngoài nước hỗ trợ giúp đỡ chúng tôi , dân chúng tôi hết sức là mòn  mõi.

(Tới câu cuối cùng, giọng Chú Năm nghẹn ngào , nói không nên lời, nên cuộc điện đàm  phải chấm dứt)). Bọn nó trù dập, đối xử rất tàn  nhẫn với bà con,  xin Tổng Thống Bush , những cộng đồng Người Việt tha thiết với đất nứơc quê hương lên tiếng mạnh mẽ, vận động với quốc tế giúp đỡ cho bà con chúng tôi … những ngày sắp tới … có được những ngày thanh thản…

Thưa quý đồng hương,

Chế độ  Cộng Sản ở Đông Âu bị sụp đỗ  khởi nguồn  từ những cuộc biểu tình của hằng ngàn công nhân. Có phải đã đến lúc Cộng Sản VN sụp đỗ, khởi từ những cuộc tình của hằng ngàn nông dân từ các tỉnh Miền Nam"

Danh sách các hội đoàn,  đoàn thể hỗ trợ cuộc biểu tình  của nông dân trong nước  mỗi ngày một dài thêm… đây quả là một tin mừng. Nhưng, ủng hộ bằng tuyên ngôn, bằng những lời tố cáo CS suông chưa đủ. Người dân biểu  tình đang gặp nhiều khó khăn về vật chất lẫn tinh thần, thiếu thốn thức ăn, nước uống , mùn mền, chăn chiếu…

“Máu chảy ruột mềm” , “một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ”, “Bầu ơi thương lấy bí cùng, tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”,  những câu ca dao này  tuy  mộc mạc, đơn giản, nhưng nó hàm xúc một ý nghĩa tình người vô cùng sâu sắc… hãy tưởng tượng cảnh một cụ già  mất hết đất đai ông bà để lại, quá uất ức lên Saigon biểu tình mà không tiền bạc, đói,  khát,  không chỗ tựa lưng, lạnh lẽo, ốm đau  giữa cơn mưa tầm tã Tháng Bảy…

Xin hãy thể  hiện tình thương dào dạt trong tim mình bằng hành động , bằng sự đóng góp thiết thực để chia  sẻ…cho đồng bào mình…có được những ngày…thanh thản …

Ngân phiếu đóng góp xin đề: Ủy Ban Yểm Trợ Dân Chủ Quốc Nội, gởi về:

12522 Brohurst St # 4
Garden Grove CA 92840

Chủ Tịch của Ủy Ban Yểm Trợ  Dân Chủ Quốc Nội là Cựu Tướng Lý Tòng Bá.

Muốn biết thêm chi tiết xin gọi về :

(714) 719-9443

(951) 360-0909

(702) 300-4424

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tại sao rất ít người Việt đọc sách Việt? Tôi muốn nói đến sách văn chương, sách triết học, sách khoa học. Đây là ba nguồn kiến thức, tư tưởng lớn của nhân loại. Nếu lấy ra hết ba loại hiểu biết này, con người chỉ là đàn bò nhai lại và tranh cãi. Nếu một người không có hiểu biết nào từ ba nguồn cung cấp trên, người đó không thể khác hơn con bò. Tuy nhiên, việc này không bao giờ xảy ra.
Hôm thứ Sáu 13/1/2023 vừa qua, Tổng thống Hoa Kỳ Joe Biden tiếp Thủ tướng Kishida Fumio của Nhật Bản tại phòng Bầu Dục Tòa Bạch Ốc. Chương trình nghị sự của hai nguyên thủ quốc gia hẳn phải đề cập đến hiểm họa an ninh từ Trung quốc, mà cả hai quốc gia trong thời gian những năm gần đây đều đặt lên trọng tâm hàng đầu
Làm sao để giữ vững tư tưởng trong Quân đội và Công an là vấn đề sống còn năm 2023 của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN). Lý do vì năm con Mèo (Quý Mão) có Hội nghị Trung ương giữa nhiệm kỳ Khóa đảng XIII, dự trù vào khoảng tháng Sáu, để bỏ phiếu tín nhiệm các cấp Lãnh đạo từ Trung ương xuống địa phương. Cuộc bỏ phiếu này sẽ là cơ hội cho các cấp tranh đua, chạy chức, chiếm quyền lãnh đạo. Và kết quả cuộc bỏ phiếu này sẽ đặt nền tảng cho Đại hội đảng khóa XIV để bầu lên Tổng Bí thư và Bộ Chính trị mới nhiệm kỳ 2026-2031...
Chứ chả lẽ cái chết thảm thiết của bà Cát Hanh Long và của hàng bao nhiêu triệu lương dân khác nữa (ở khắp ba miền đất nước, từ hơn nửa thế kỷ nay) thì đất/trời có thể dung tha được hay sao?
✱ Lê Đức Thọ: Bây giờ về phần thỏa thuận chúng tôi đã đồng ý, chúng ta sẽ tiến hành như thế nào? ✱ Kissinger: Để tránh nhầm lẫn, chúng tôi sẽ đánh máy lại từ tiếng Anh của chúng tôi và ông có một bản sao của bản văn. Chúng tôi sẽ nỗ lực tận tâm nhất để đảm bảo rằng mọi thứ chúng ta đã đồng ý đều được hợp nhất. ✱ TT Thiệu: Nếu chúng tôi không thể ký thỏa hiệp này trước cuộc bầu cử, thời liệu Hoa Kỳ có cần phải công bố cho người dân biết rằng họ vẫn có ý định ký kết thỏa hiệp này không? ✱ TT Nixon: Tôi phải có câu trả lời của ông (TT Thiệu) trước 1200 giờ Washington, ngày 21 tháng 1 năm 1973...
Sau 13 năm, cuối cùng thì Bác sĩ David Sinclair và các đồng nghiệp đã tìm được câu trả lời cho câu hỏi: Điều gì thúc đẩy quá trình lão hóa? Trong một nghiên cứu được công bố trên tạp chí Cell vào ngày 12 tháng 1 năm 2023, Sinclair, giáo sư di truyền học và đồng giám đốc của Paul F. Glenn Center for Biology of Aging Research tại Trường Y Harvard (Harvard Medical School), đã phác họa ra một chiếc đồng hồ lão hóa, khi ta vặn chiều kim là có thể đẩy nhanh hoặc đảo ngược quá trình lão hóa của các tế bào.
Lời báo động muộn màng này cũng đã giúp tôi hiểu ra lý do mà sư Minh Trí – sau khi xuất gia, từ bỏ mọi hoạt động chính trị, đã hết lòng tận tụy chăm lo cho những lớp học Việt Ngữ, ở Kampuchea, cho đến… hơi thở cuối!
Trong bài viết sau đây, Henry Kissinger đã cảnh báo về một cuộc thế chiến mới có thể xảy ra và phương cách tốt nhất là tìm cách tạo cho Nga một cơ hội đàm phán trong danh dự. Ý kiến của Kissinger còn nhiều điểm chưa thuyết phục, cần được thảo luận sâu xa hơn...
Trong hơn ba năm - chính xác là 1,016 ngày - Trung Quốc đã đóng cửa với cả thế giới. Hầu hết sinh viên nước ngoài rời khỏi đất nước khi bắt đầu đại dịch. Khách du lịch đã ngừng đến tham quan. Các nhà khoa học Trung Quốc đã ngừng tham dự các hội nghị nước ngoài. Các giám đốc điều hành người nước ngoài bị cấm quay trở lại công việc kinh doanh của họ ở Trung Quốc. Vì vậy, khi Trung Quốc mở cửa biên giới vào ngày 8 tháng 1, từ bỏ những tàn tích cuối cùng của chính sách “không covid”, việc đổi mới tiếp xúc thương mại, trí tuệ và văn hóa sẽ có những hậu quả to lớn, mà phần nhiều là lành tính.
“Đến hẹn lại lên” là chuyện thông lệ, không có gì đặc biệt, nhưng lãnh đạo mà cũng chỉ biết làm đến thế thì dân lo. Chuyện này xẩy ra ở Việt Nam vào mỗi dịp cuối năm khi các cơ quan đảng và chính phủ tổng kết tình hình năm cũ để đặt kế hoạch cho năm mới. Ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đảng, người có quyền lực cao nhất nước, cũng đã làm như thế. Nhưng liệu những điều ông Trọng nói có phản ảnh tình hình thực tế của đất nước, hay ông đã nói tốt để đồng hóa mặt xấu?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.