Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Những Cảm Xúc Trong Chương Trình: 10 Năm Tưởng Niệm & 40 Năm Aâm Nhạc Lê Uyên Phương

28/11/200900:00:00(Xem: 5015)

Những Cảm Xúc Trong Chương Trình: 10 Năm Tưởng Niệm & 40 Năm Aâm Nhạc Lê Uyên Phương

Ca sĩ Lê Uyên.(Photo: Đại Dương)

 

 

 

 

 

 

 

Chiếc ghế A19 dành cho Nhạc Sĩ Phương trong buổi diễn.(Photo: Đại Dương)

Đòan Hưng 
Chiều Chủ Nhật 22/11/2009, tôi là một khán giả của chương trình nhạc kỷ niệm 10 năm ngày mất của nhạc sĩ Phương và 40 năm âm nhạc Lê Uyên Phương. Ngồi trong một góc của khán phòng, tôi im lặng cảm nhận lại những bài hát Lê Uyên Phương trong thế giới của riêng tôi. Trong âm nhạc, người hát, người chơi đàn, rồi khán giả được quyền sáng tác lại ca khúc mà mình yêu thích bằng cách diễn đạt của riêng mình. Những cảm xúc của người nghe đôi khi là sự đồng cảm, đôi khi lại không giống với tâm tình của tác giả khi sáng tác. Điều này không quan trọng. Có được cảm xúc trong âm nhạc đã là hạnh phúc rồi.
Rất nhiều ca sĩ đã hát lại những ca khúc Lê Uyên Phương trong phần đầu của chương trình.  Phần cuối Ca Sĩ Lê Uyên mới ra sân khấu để hát và kể chuyện cùng khán giả. Câu chuyện về anh thầy giáo Lộc từ những sáng tác đầu tiên, cho đến khi thành đôi để cặp song ca Lê Uyên Phương ra đời. Từ Đà Lạt, xuống Sài Gòn, rồi sang đến Cali. Và đến ngày nhạc sĩ Phương nhắm mắt từ giã vợ con, gia đình, bè bạn…
Tôi được nghe lại những các ca khúc mà tôi đã từng nghe, từng hát, hoặc từng đàn cho bạn bè hát. Vũng Lầy Của Chúng Ta, Cho Lần Cuối, Tình Khúc Cho Em, Chiều Phi Trường, Dạ Khúc Cho Tình Nhân, Đêm Chợ Phiên Mùa Đông, Lời Gọi Chân Mây, Hãy Ngồi Xuống Đây, Khi Xa Sài Gòn… Có một điểm thật kỳ lạ: tôi không chú ý nhiều lắm đến ca sĩ và ban nhạc. Tôi không nhớ rõ là Tuấn Ngọc, Diễm Liên, Công Thành & Lynn, Anh Dũng, Ngọc Lễ & Phương Thảo đã hát bài gì. Khi những bài hát này vang lên, tôi có cảm giác đang nghe trong đầu giọng hát và tiếng đàn guitar của Lê Uyên Phương trong cuộn băng cassette Lê Uyên Phương đầu tiên mà tôi có cách đây đã hơn 20 năm. Đó là cuộn băng cassette thâu lại album "12 Tình Khúc Lê Uyên Phương"  từ trong cuộn băng cối Akai có từ trước 1975. Tôi rung cảm lại những cảm xúc thưở xa xưa mà tôi đã từng có với những ca khúc ấy. Tôi còn nhớ rõ âm thanh của cuộn băng đó bị rè. Phần nhạc đệm chỉ là một cây đàn guitar của anh Phương. Vậy mà những âm thanh đó không thể nào phai nhòa trong ký ức của tôi cho đến tận ngày hôm nay. Sức sống của nghệ thuật đích thực mạnh mẽ như vậy đó…
Có lúc tôi phải thầm hát theo ca sĩ trên sân khấu. "… qua đi, qua đi những cơn mê, tình buồn chồng chất lê thê…" (Vũng Lầy Của Chúng Ta), "…Nhìn suốt kiếp như chết mòn, nhìn hấp hối thương đau. Ngày mai ta không còn thấy nhau..." (Cho Lần Cuối). Lúc đó, tôi nhớ lại cảm giác của thằng sinh viên thất tình năm nào, cầm cây đàn hát nghêu ngao nhạc Lê Uyên Phương cho vơi đi nỗi buồn. Tôi nhớ lại hình ảnh một người bạn trong ngày cuối cùng ở Việt Nam trước khi đi đòan tụ ở Mỹ, cô đã hát chung bài Cho Lần Cuối với bạn bè mà nghẹn giọng.  Còn nhiều cảm xúc và hình ảnh cũ về lại trong ngày hôm đó lắm lắm. Mỗi bài hát của Lê Uyên Phương là một chuyến xe đem kỷ niệm về. Lúc đó tôi lại nghe vang trong đầu giọng hát của bạn bè tôi, của chính tôi nhiều hơn là giọng hát của người ca sĩ. Tôi đang sống lại những phần đời đã qua…


Khi Ca sĩ Lê Uyên xuất hiện trên sân khấu, tôi nghĩ là mình đang nhìn lại hình ảnh của chị trên đài truyền hình Sài Gòn gần 40 năm trước. Aâm nhạc của Lê Uyên đã không có tuổi thì người ca sĩ cũng không có tuổi. Tôi nghe chị hát lại Hãy Ngồi Xuống Đây, Dạ Khúc Cho Tình Nhân, Vũng Lầy Của Chúng Ta… mà quên để ý đó là giọng hát live của chính chị bây giờ hay là giọng hát thổn thức của Lê Uyên trong cuộn băng cassette của tôi có hai mươi năm trước. Khái niệm về thời gian đã bị bỏ qua…
Đêm hôm đó, chị Lê Uyên dành chiếc ghế số A19 cho nhạc sĩ Phương, để nếu anh có về lại thì được ngồi nghe vợ và bạn bè hát nhạc của mình. Tôi không nghĩ vậy. Tôi mường tượng thấy hình ảnh của anh trên sân khấu, với cây đàn guitar, đang đàn và hát cạnh chị Lê Uyên. Làm sao anh có thể trở thành khán giả trong một đêm nhạc như vậy" Những khán giả yêu nhạc Lê Uyên Phương có thấy anh ngồi ở ghế khán giả bao giờ đâu" Cái ghế của anh, nếu anh có về, sẽ là cái ghế ở trên sân khấu, cùng với cây đàn guitar, cùng chị Lê Uyên. Sẽ là chỗ của anh vẫn ngồi trong tim người hâm mộ…
Tác phẩm Đưa Người Tuyệt VọÏng được nghe hai lần trong buổi chiều hôm ấy. Một lần là do ca sĩ trẻ Văn Trường Phúc hát. Một lần là qua tiếng hát Lê Uyên trong phần nhạc nền của đọan phim đám tang  của nhạc sĩ Phương muời năm trước. Tôi không cầm được nước mắt khi nghe lại bài hát trong bối cảnh này.  Tôi không biết anh làm bài hát này trong hòan cảnh nào. Tôi nghĩ rằng anh viết nó cho đám tang của chính mình. Nếu có dịp gặp anh để hỏi, chắc là anh sẽ cười và gật đầu…
Cảm nhận của tôi lan man chỉ có vậy… Và tôi nghĩ cũng có nhiều người cũng có cảm xúc giống như tôi…
Trong buổi trình diễn kỷ niệm 40 năm âm nhạc Lê Uyên Phương và 10 năm tưởng niệm nhạc sĩ Phương, những yếu tố trung gian như ca sĩ, ban nhạc, kỹ thuật sân khấu… được bỏ qua. Thay vào đó là những phút giao cảm trực tiếp và chân thành giữa khán giả và tác giả. Chúng ta còn chờ đợi gì hơn thế nữa trong nghệ thuật âm nhạc"
 Trong một buổi chiều, những ca khúc Lê Uyên Phương và chính ca sĩ Lê Uyên tự nhiên  không có tuổi. Người nghe như sống trong thời gian không phân biệt giữa quá khứ và hiện tại. Người nghe không phân biệt được âm nhạc của Lê Uyên Phương 40 năm trước và bây giờ. Chúng ta còn chờ đợi gì hơn thế nữa trong nghệ thuật âm nhạc"
Nửa thế kỷ đã trôi qua từ ngày tác phẩm đâù tay của Lê Uyên Phương ra đời. Tôi còn ngồi đây để nghe và hát nhạc Lê Uyên Phương. Thêm nửa thế kỷ sắp tới sẽ là năm 2059. Lúc đó chắc tôi sẽ không còn trên cõi đời. Nhưng tôi chắc chắn một thứ sẽ vẫn tồn tại. Đó là cái tên Lê Uyên Phương và những tình khúc của Lê Uyên Phương…

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nghệ An vừa bắn pháo hoa, vừa tổ chức đủ thứ lễ lạc/tiệc tùng, vừa lái những chiếc “ô tô xịn ngoại quốc bóng nhoáng,” và vừa xin cứu đói. Nghệ An ngày nay, nói nào ngay, chỉ là hình ảnh của một Việt Nam thu nhỏ. Em ơi, từ phương xa, làm sao chúng ta biết được “bi chừ bên nớ ra răng!”.
Giới khoa học QT, cũng như nhà cầm quyền TQ, đều ngầm biết rằng, tìm thấy nguồn gốc vi rút SARS-CoV-2 cũng là cơ hội để tìm ra manh mối có bàn tay người nhúng vào nguồn gốc thảm trạng hay không.
Bình trà cạn rồi mà chưa nghĩ ra được điều gì đáng đồng tiền bát gạo về hạnh phúc nhưng mình cảm thấy một điều rằng: Hạnh phúc là suối nguồn chung hưởng. Hạnh phúc đâu phải chỉ là khi đạt được điều mong muốn một mình.
Tiêu biểu cho chính sách đàn áp không chối cãi được là Đảng đã bức tử Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (Phật giáo Ấn Quang), từ sau ngày 30/4/1975, cho đến ngày Đức Đệ ngũ Tăng thống Thích Quảng Độ qua đời ngày 22/2/2020. Lý do Giáo hội này bị cho vào sổ đen, bị kiểm soát và bị ngăn cấm hoạt động vì các Tu sỹ Lãnh đạo nhất quyết không giải thể để gia nhập Tổ chức Giáo hội Phật giáo Việt Nam của nhà nước.
Thời Pháp thuộc, ở Nam kỳ nhiều người đều nghe danh Đơn Hùng Tính. Người cho là anh hùng hảo hớn, kẻ nguyền rủa đó là tên cướp tàn bạo, ác ôn. Những người biết chuyện lại liệt anh ta vào hàng “Đại ca” của giới giang hồ. Mà thật vì Đơn Hùng Tính là tay Anh Chị có dưới tay một số đàn em trung thành, chết sống có nhau, cùng nhau đi đánh người cướp của.
Như trong cuộc Hội luận sáng hôm nay, Thầy Thích Như Điển cũng như các diễn giả cùng phân tích và thảo luận rằng, khi tham khảo và phân tích những nhận định của Thầy Tuệ Sỹ trong Thư Chúc Tết, đường bay của Phật giáo là phương trời cao rộng của con chim đại bàng có đôi cánh: Cánh xuất gia và cánh tại gia. Nên dẫu bay tới phương trời nào và trong hoàn cảnh ra sao cũng không lo cánh mềm, lạc hướng.
Không tính đại dịch Covid-19, bão tuyết tại Texas là thiên tai đầu tiên trong nhiệm kỳ tổng thống của TT Joe Biden, người cần chứng tỏ là một cấp lãnh đạo quốc gia như thế nào trong tình trạng khẩn cấp quốc gia. Đây là cơ hội và một phép thử để người dân thấy được ông quan tâm đến họ ra sao, cũng như khả năng đối phó của ông và nội các thế nào.
Một cách tổng quát, mục đích của nền giáo dục là đào tạo con người tương lai cho đất nước. Khi đã xác định được mục đích đào tạo con người như thế nào, thì tất cả những phương tiện liên hệ cần thiết được xử dụng để đạt được mục đích đã nêu ra. Cụ thể là nội dung giáo dục, phương pháp giảng dạy, sách giáo khoa, thành phần giáo chức, học cụ, thời khóa biểu ghi số ngày, giờ cho những môn học. Chế độ chính trị nào thì có triết lý giáo dục của nó.
Dư luận, trong cũng như ngoài nước, cứ tha hồ mà dậy sóng. Sóng gió trong những tách nước trà nào có ảnh hưởng chi nhiều. Giới lãnh đạo CSVN (chắc chắn) sẽ còn tạo ra nhiều thách thức ngang ngược và bạo ngược khác nữa, trong những ngày tháng tới, như họ đã từng làm từ hơn hai phần ba thế kỷ qua. Câu hỏi đặt ra là dân tộc này sẽ còn cam chịu để cứ bị tiếp tục “thách thức” thêm bao lâu nữa?
Thiên tai là vấn đề khoa học chứ không phải câu chuyện chính trị nên cần giải quyết bằng khoa học cùng các chính sách mang tính khoa học và chiến lược. Nó không thể biến mất nhờ những lời nói dối hay đổ lỗi cho nhau. Nếu Texas không học bài học này thì đợt lạnh dài ngày hơn trong lần tới sẽ là một đại họa cho chính những người dân tiểu bang này.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.