Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Gặp Gỡ Giáo Sư Lê Xuân Khoa: Người Việt Ở Mỹ Có Thể Đóng Góp Những Gì Cho Quê Hương Việt Nam Trong Tình Hình Hiện Nay

28/07/200900:00:00(Xem: 7118)

GẶP GỠ GIÁO SƯ LÊ XUÂN KHOA: NGƯỜI VIỆT Ở MỸ CÓ THỂ ĐÓNG GÓP NHỮNG GÌ CHO QUÊ HƯƠNG  VIỆT NAM TRONG TÌNH HÌNH HIỆN NAY

Trong thời gian gần đây, đề tài được nhắc tới nhiều nhất trong cộng đồng Người Việt Ở Mỹ có lẽ là những chuyển biến xấu của tình hình chính trị Việt Nam. Chuyện Trung Quốc lấn chiếm biển Đông. Chuyện Trung Quốc khai thác quặng Bauxite ở Tây Nguyên với nhiều ý đồ chính trị. Chuyện chính quyền Việt Nam hơn bao giờ hết trở nên nhu nhược với chính sách đối ngoại với Tàu, nhưng lại mạnh tay hơn trong chính sách đối nội với phong trào dân chủ, yêu nước của người dân Việt. Nhưng người Việt hải ngọai như chúng ta theo dõi tình hình với niềm xót xa là chính, chứ không biết được mình có thể đóng góp gì cho quê hương trong lúc này.
Trong một bối cảnh như vậy, tôi đã tìm gặp giáo sư Lê Xuân Khoa. Dù  là một người tị nạn rời khỏi đất nước từ 1975, nhưng qua những họat động suốt 30 năm qua ở Mỹ, giáo sư là một trong những người có cơ hội tiếp xúc nhiều nhất với mọi lớp người trong xã hội Việt Nam, từ lãnh đạo chóp bu cho tới dân chúng miền quê. Giáo sư đã cho tôi nhiều ý kiến xác thực về tình hình trong nước, cũng như những gì người Việt hải ngoại có thể đóng góp cho quê hương trong thời điểm “sơn hà nguy biến” hôm nay.
Caption 1: GS Lê Xuân Khoa tại tư gia
Caption 2: GS Lê Xuân Khoa cùng Phái Đòan Văn Bút Hải Ngoại gặp gỡ Phụ Tá Ngoại Trưởng Hoa Kỳ Robert Funset vào năm 1989, trong đợt vận động cho thỏa ước định cư tù nhân cải tạo 
Để viết đầy đủ về những họat động, đóng góp của giáo sư Lê Xuân Khoa đối với cộng đồng Người Việt tị nạn, cần phải có riêng một bài  báo khác nữa. Ở đây chỉ xin tóm tắt một vài điểm chính. Giáo sư đã từng giảng dạy Triết Học Đông Phương, Văn Minh Việt Nam tại các Đại Học Văn Khoa Sài Gòn, Đại Học Đà Lạt, Đại Học Vạn Hạnh… Di tản sang Mỹ ngay biến cố 30-04-1975, ông và gia đình định cư tại Washington DC. Khi sang đến Mỹ, ông đã nhìn trước viễn cảnh lâu dài của một cộng đồng người Việt lưu vong tại Mỹ. Do đó, bên cạnh việc ổn định cuộc sống gia đình, ông cũng làm việc với những tổ chức giúp đỡ người dân tị nạn tại Hoa Kỳ. Duyên may đã đem lại cho ông cơ hội hợp tác với Indochina Refugee Action Center (IRAC), một tổ chức phi chính phủ (NGO) do một nhóm trí thức người Mỹ thành lập vào năm 1979 chuyên vận động về chính sách và chương trình giúp đỡ người tị nạn Đông Dương. Tổ chức này sau đổi tên thành Southeast Asia Resource Action Center (SEARAC). Giáo sư bắt đầu làm việc với IRAC trong vai trò cố vấn về các vấn đề Việt Nam, đến năm 1981 thì ông trở thành Chủ tịch/Tổng Giám Đốc của tổ chức, và giữ chức vụ này cho đến năm 1997 sau khi các chương trình quốc tế về tị nạn Đông Dương đã hoàn toàn chấm dứt. Năm 1996, ông được Trường Cao học Nghiên cứu Quốc tế của Đại học Johns Hopkins mời làm Giáo sư thỉnh giảng và từ năm 2000 làm Học giả ngoại trú của Học Viện về Chính sách Quốc tế cũng thuộc Đại học Johns Hopkins.  
Với vai trò Chủ tịch của IRAC/SEARAC, giáo sư Lê Xuân Khoa đã trở thành cầu nối giữa chính phủ Mỹ và các nước Đông Nam Á, kể cả Việt Nam, trong việc giải quyết vấn đề của người tị nạn Đông Dương giai đọan 1979 đến 1995. Ông có mặt trong hầu hết các họat động có liên quan đến người dân Việt lưu vong, đặc biệt là công cuộc vận động cho người tị nạn được định cư ở Hoa Kỳ, tổ chức và phát triển các hội đoàn tương trợ của người tị nạn. Năm 1989, khi Hội nghị quốc tế Geneva thiết lập Kế hoạch Hành động Toàn diện nhằm  kết thúc chương trình tị nạn Đông Dương thì Trung tâm SEARAC tích cực tranh đấu cho các giải pháp công bằng và nhân đạo qua những chương trình chống thanh lọc bất công, chống cưỡng bách hồi hương, chương trình định cư cựu tù cải tạo (H.O.) và định cư những người bị thanh lọc bất công đã hồi hương (ROVR). Song song với các chương trình ra đi chính thức là chương trình giúp đỡ cho những người đã phải hồi hương để bảo đảm rằng họ trở về nước không bị trù dập và có điều kiện hội nhập trở lại cuộc sống bình thường. Có thể nói GS Lê Xuân Khoa là người gắn liền với lịch sử tị nạn Việt Nam sau biến cố 30-04-1975.
Cũng nhờ sự đóng góp đáng kể vào các cuộc đối thoại giữa hai chính phủ Việt-Mỹ về các vấn đề tị nạn và nhân đạo, GS Lê Xuân Khoa đã có dịp tiếp xúc với nhiều quan chức cao cấp của chính quyền CSVN từ 1989 cho đến thời gian gần đây. Vì thế, ông hiểu khá rõ tình hình trong nước và tính cách của nhiều nhân vật lãnh đạo Việt Nam đương thời. Mỗi chuyến về Việt Nam công tác cho SEARAC hay cho những chương trình nhân đạo của những tổ chức phi chính phủ, ông có nhiều dịp gặp gỡ những người thuộc mọi tầng lớp khác nhau của xã hội. Do đó, cái nhìn của ông về tình hình đất nước luôn luôn được cập nhật hóa, sát với thực tế và không bị phiến diện.
Trở lại với tình hình đất nước Việt Nam hiện tại, GS Lê Xuân Khoa đồng ý rằng những chuyển biến trong năm nay đều theo chiều hướng xấu cho vận mệnh quốc gia, dân tộc. Đảng CSVN hơn bao giờ hết đang càng ngày càng lệ thuộc vào Trung Quốc để củng cố quyền lực và quyền lợi. Các diễn biến ở Biển Đông, mỏ bauxite Tây Nguyên đã chứng minh rõ rệt cho chiều hướng này. Chính phủ Bắc Kinh, tận dụng thời cơ Mỹ và thế giới Phương Tây phải bận bịu đương đầu với cuộc khủng hỏang kinh tế và các vấn đề chính trị và quân sự ở Trung Đông,  đang xác lập ảnh hưởng lâu dài của mình tại vùng Đông Nam Á, mà bước đi chiến luợc được bắt đầu từ Việt Nam. Thế cờ về một “vành đai các chư hầu độc tài” để bảo vệ cho mưu đồ bành trướng của Trung Quốc bao gồm Bắc Hàn, Miến Điện, Việt Nam đang được Bắc Kinh gấp rút hình thành.


Điều tệ hại không kém là để duy trì được sự tồn tại của mình trong “liên minh” này, chính phủ Việt Nam phải mạnh tay hơn trong việc trấn áp dư luận bất mãn của người dân trong nước, đặc biệt các thành viên của phong trào dân chủ và của những trí thức độc lập, vốn ngày càng gia tăng tố cáo và chống đối chủ nghĩa bá quyền của Trung Quốc đang áp đặt lên dân tộc Việt Nam. Ý dân không thể thực hiện được vì nó đi ngược lại với quyền lợi của tầng lớp lãnh đạo. Một Hội Nghị Diên Hồng như 800 năm trước để hỏi ý dân: “…nên hòa hay chiến…” sẽ không có ở thế kỷ 21 này, khi nhà nước chỉ cần tuyên bố: “…vấn đề này thuộc chủ trương lớn của Đảng, nên… miễn bàn!”. Cho đến ngày nào Việt Nam chưa thực sự có dân chủ, thì việc Trung Quốc kiểm soát được tình hình Việt Nam là tương đối đơn giản. Mà người dân đen bây giờ lại bị bưng bít thông tin, sợ biến động mặc dù rất chán ghét chế độ. Cứ so sánh với chính mình 10 năm trước, thấy đời sống có khá hơn, thế là được rồi!
Nếu thế thì vận nước nhà đã được an bài chưa" GS Lê Xuân Khoa cho rằng vẫn còn hy vọng. Thứ nhất là truyền thống yêu nước của nhân dân Việt Nam trước hiểm họa Trung Quốc. Trong thời bình, dân Việt thường chỉ lo cho bản thân và gia đình, nhưng hễ khi phải đối đầu với quân xâm lược, đặc biệt là từ phương Bắc, thì toàn dân sẽ đoàn kết muôn người như một. Thứ hai, ý đồ bành trướng của Trung Quốc không chỉ làm cho người Việt lo ngại, mà cũng là mối quan tâm lớn của nhiều nước trong khu vực. Việc Trung Quốc vẽ bản đồ lưỡi bò để thống lãnh Biển Đông, tận lực khai thác thượng nguồn sông Mekong chỉ vì quyền lợi của riêng mình, bất kể sự sống còn của các quốc gia vùng hạ lưu đã khiến cho khối ASEAN phải nghĩ đến kế họach liên minh đối phó với Trung Quốc. Gần đây Hoa Kỳ  liên tiếp chứng tỏ quyết tâm trở lại Đông Nam Á như Ngoại Trưởng Hillary Clinton đã tuyên bố tại Hội nghị ASEAN, ngay sau đó ra tuyên bố chung với Việt Nam, Thái Lan, Cam-bốt và Lào về sự hợp tác phát triển vùng hạ lưu sông Mekong, trong khi phái đoàn do Tướng Tư lệnh không đoàn 13 của Mỹ có mặt ở Hà Nội để thảo luận chương trình đào tạo sĩ quan và hợp tác không lực giữa hai nước. Ngoài ra, phải kể đến những động thái cùng một chiều hướng của Nhật, Ấn độ, Liên Minh Âu châu và cả Nga nữa, tất cả đều phát xuất từ nhu cầu phải ngăn chặn tham vọng bành trướng quá lộ liễu của Trung Quốc. Thứ ba—đây là điều cần theo dõi nhất—lãnh đạo Việt Nam có thể đang tìm cách ra khỏi vòng kiềm toả của Trung Quốc. Một mặt vì ý thức được lòng bất mãn của nhân dân đang gia tăng mạnh mẽ trước thái độ nhu nhược của chính quyền đối với những hành động chèn ép quá trắng trợn và tàn ác của Trung Quốc, một mặt vì đã nhận được những tín hiệu khích lệ từ các nước Á châu, Hoa Kỳ và cộng đồng quốc tế. Liệu lãnh đạo Việt Nam có đạt được đồng thuận là cần ra khỏi liên minh Trung quốc-Bắc Hàn-Miến Điện và hội nhập thật sự vào thế giới văn minh, dân chủ hay không" Không ai có thể khẳng định được điều gì trong lúc này, nhưng thời gian chờ đợi câu trả lời sẽ không lâu.
Trong khi đó, cộng đồng người Việt hải ngoại có thể đóng góp được gì cho nhu cầu bảo vệ chủ quyền và phát triển đất nước" GS Lê Xuân Khoa nhấn mạnh đến sức mạnh ở trong nước. Không một thế lực bên ngoài nào có thể cải thiện hay thay đổi được chế độ độc tài toàn trị ở Việt Nam. Công việc đó phải được thực hiện bởi người dân trong nước. Điều này chỉ xảy ra khi các thông tin về hiểm họa Trung Quốc được phổ biến sâu rộng tới dân chúng ở mọi miền đất nước. Vì vậy, người Việt hải ngoại nên tiếp tay phổ biến những thông tin cần thiết bằng mọi phương tiện thích hợp, nhất là những lời cảnh báo của những nhà họat động dân chủ, những trí thức độc lập, kể cả những đảng viên sáng suốt.
Quan trọng hơn nữa là công cuộc vận động chính phủ Mỹ và cộng đồng quốc tế khuyến khích và hậu thuẫn cho một quan điểm chung của ASEAN trong những cuộc đối thoại với Trung Quốc về chủ quyền lãnh hải, về quan hệ hợp tác hoà bình. Để cho công cuộc vận động này đạt đựơc kết quả, trí thức người Việt hải ngoại, đặc biệt là ở Mỹ, cần có sự hợp tác của trí thức người Mỹ gốc Á châu-Thái Bình Dương vì họ cũng có chung mối quan tâm về mưu đồ của Trung Quốc đối với quê hương gốc rễ của họ. Đây là những người đã có thói quen sinh hoạt tự do, dân chủ, đã vượt lên khỏi chủ nghĩa quốc gia quá khích và có tầm nhìn quốc tế, do đó sẽ dễ dàng hợp tác và hỗ trợ cho mục tiêu ngăn chặn Trung Quốc dùng Việt Nam làm bàn đạp cho những bước kiểm soát toàn khu vực. Người Mỹ gốc Việt sẽ không cô đơn trong những cuộc tiếp xúc tham khảo với các nhà làm chính sách ở toà Bạch Ốc, Bộ Ngoại giao và Quốc Hội. Nếu trước đây, tiếng nói của người tị nạn Việt Nam đã có ảnh hưởng đến chính sách của Hoa Kỳ và quốc tế, thì ngày nay tiếng nói của những công dân Mỹ gốc Á châu cho một nền hoà bình và thịnh vượng ở Đông Nam Á chắc chắn sẽ được lắng nghe nhiều hơn nữa.   
Theo GS Khoa, đã đến lúc người Việt hải ngoại cần vượt lên khỏi những thành kiến và dị biệt, để phối hợp hoạt động cho mục tiêu chung theo lề lối sinh hoạt thật sự dân chủ. Trí thức người Mỹ gốc Việt, đặc biệt là thế hệ trẻ, cần đứng ra đảm nhận trọng trách đối với quê hương, và cần được sự ủng hộ mạnh mẽ của cộng đồng.  
Chia tay GS Lê Xuân Khoa, đầu óc tôi vẫn còn tiếp tục suy nghĩ. Một nhà trí thức đã bước vào tuổi 80, lý ra nên hưởng nhàn cùng con cháu ở Mỹ mới đúng. Đằng này ông vẫn còn ưu tư với thời cuộc chốn quê nhà. Ngày xưa, vua Trần triệu tập bô lão tòan dân để bàn việc nước. Tinh thần đòan kết đã giúp dân Việt thắng giặc Nguyên Mông. Ngày nay, nhiều bô lão Việt Nam trong và ngoài nước cũng đang tìm cách liên kết với nhau để giúp nước nhà. Nhưng lần này, họ không được triệu tập bởi người lãnh đạo đất nước, mà phải đối đầu với cả thế lực ngoại bang lẫn chính quyền Việt Nam. Liệu sứ mạng cứu nước lần này có phải là nhiệm vụ bất khả thi hay không"""
Không cần đợi câu trả lời cho câu hỏi này, những bô lão Việt như giáo sư Lê Xuân Khoa vẫn đã và đang lên đường tìm đến Hội Nghị Diên Hồng của những người Việt cùng chí hướng…
Vô Kỵ

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.