Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Lạy Trời Mưa Xuống…

25/07/200900:00:00(Xem: 4657)
LẠY TRỜI MƯA XUỐNG…
Huệ Trân
“Lạy trời mưa xuống
Lấy nước tôi uống
Lấy ruộng tôi cày
Lấy đầy bát cơm
Lấy rơm đun bếp.”
Dù có phải là nhà nông hay không, đa số người Việt Nam đều thuộc câu ca dao này vì nó phổ biến qúa! Đang ở thành phố mà gặp khi nắng hạn, mong mưa, nhiều người cũng nhìn trời mà “hát” câu này. Ca dao Việt Nam không chỉ là chữ mà còn chất chứa đầy âm thanh nên dễ thuộc và thuộc nhanh lắm vì cất tiếng lên là có nhạc reo vui, gây rộn ràng cảm hứng.
Tôi chưa cày ruộng nhưng đã từng đun bếp rơm vì thuở nhỏ, mỗi mùa hè lại được cha mẹ cho về quê nội. Đó là những tháng ngày đầy ắp thân thương, thú vị, đầy những khám phá, nghịch ngợm của trẻ con, còn theo tôi suốt đến bây giờ…
Câu ca dao trên bất chợt rạt rào lòng tôi, quyện vào nước mắt! Nước mắt tôi và nước mắt rất nhiều, rất nhiều tấm lòng khắp thế giới quyện về, hòa vào tiếng cười an nhiên của gần 400 tu sỹ trẻ tuổi.
Nước mắt thường là biểu tỏ của buồn khổ, đau thương, còn tiếng cười thường là biểu tỏ của sung sướng, hạnh phúc. Ai cũng biết như thế. Nhưng nước mắt quyện vào tiếng cười mà tôi muốn chia xẻ ở đây lại không hẳn đi theo chiều hướng ấy. Tiếng khóc của rất nhiều tấm lòng khắp năm châu bốn biển hướng về tu viện Bát Nhã, tỉnh Lâm Đồng ở Việt Nam là tiếng khóc uất ức, xót xa cho tình cảnh gần 400 tăng ni sinh trẻ đang bị những quyền lực vô minh đối xử tàn tệ! Còn tiếng cười an nhiên lại chính là tiếng cười hồn nhiên, thanh thản của gần 400 người con Phật đang bị đe dọa, khủng bố, rượt chém, đốt am, tiêu hủy vật dụng cá nhân, cắt đứt mọi nhu yếu tối cần cho sự sống còn …..
Thế có lạ không"
Người trong tù vẫn an lạc, mỉm cười, người bên ngoài lại đớn đau, nhỏ lệ. Phải chăng vì người trong tù đã đạt tới cái tâm Xuất Trần của ngài Tuệ Trung Thượng Sĩ:
“Đã từng vật dục khiến lao đao
Buông hết trần ai thoát khỏi nào
Bên ấy thõng tay siêu Phật, Tổ
Một lần phủi giũ trắng phau phau.”
Đã buông hết mọi vật dục thế gian để chỉ còn nhẹ nhàng cất bước trên đường thênh thang giải thoát thì mọi hình thái mê cuồng náo động bên ngoài có hơn gì những hạt bụi đã phủi bay theo gió. Nên lúc nào mà tâm chẳng vững chãi, nở hoa.
Người ngoài chắn song, nhìn cảnh ấy, chợt hiểu, nên những giọt lệ bi thương đã chuyển thành những hạt kim cương cảm phục. Ngay phút giây giao cảm ấy,  tiếng khóc mới có thể quyện vào tiếng cười để trở thành bản hòa tấu bất tận “Lắng nghe để hiểu. Nhìn lại để thương”.
Khi ta đón nhận được cả cái tốt lẫn cái xấu thì tâm ta mới trở thành đại dương, vì khi biết lắng nghe ta sẽ thấy trong cái xấu kia thế nào cũng còn  ẩn tàng cái tốt. Hãy thương, để giúp cái xấu hiển lộ được cái tốt.
Khi xưa, Đức Phật thường từ chối lời yêu cầu của các đạo sỹ Bà La Môn, xin Đức Phật thể hiện thần thông cho chúng sanh khiếp phục mà tuân theo. Ngài nói, phép lạ không phải là tạo ra bão tố sấm sét hay thành quách ngã nghiêng. Phép lạ là chuyển hóa một người ác thành người thiện, chuyển hóa bằng từ bi và tình thương.

Lịch sử nhân loại đã chứng minh không ít về những con-người-lịch-sử đã nương lời Phật dạy mà tạo phép lạ này. Gần 400 trăm tăng ni sinh cũng đang nương lời Đấng Từ Phụ mà tạo phép lạ. Họ là hình ảnh những Thiện Tài Đồng Tử, còn rất trẻ mà quyết tâm cầu đạo. Họ được các bậc thiện tri thức hướng dẫn cất bước với hành trang là phát khởi Bồ Đề Tâm, yêu mình và yêu người để giải thoát cho mình và cho người. Bằng tình yêu bao la ấy, họ đã khoác áo Như Lai, hành hạnh Như Lai, nương lực Như Lai mới có thể thanh thản tọa thiền trước đoàn người hung hãn vác dao gậy rượt đuổi.
Và phép lạ đã hiện ra.
Hình ảnh chứng minh phép lạ đã lập tức chuyển đi khắp thế giới.
Đó là hình ảnh đoàn người vô minh nhất loạt khựng lại trước hàng trăm pho tượng đang bất động tọa thiền.
Bức ảnh không cần một lời chú thích mà năng lượng chuyển đi đã tạo sự cảm phục khắp nơi.
Nhưng những nhu yếu phẩm vẫn bị ngăn chặn, điện vẫn cúp, nước vẫn cắt, theo mệnh lệnh từ những “đỉnh cao trí tuệ”.
Lương khô dự trữ đang cạn dần nhưng đó chưa phải là điều lo lắng hàng đầu đối với những người quan tâm, nhìn vào từ bên ngoài cánh cửa tu viện Bát Nhã. Cơ thể con người có thể nhịn đói lâu hơn nhịn khát. Nhưng các sư chú tìm cách nối ống dẫn nước tới đâu thì bị đập phá tới đó.
Làm sao để cứu gần 400 con người vô tội khỏi chết khát ngay chính trên quê hương đất mẹ đây"
Nước không chỉ từ lòng đất phun lên mà nước còn từ trên trời rơi xuống. Vậy hãy cầu trời mưa! Hãy cầu trời mưa!
Những giờ ngồi thiền trong bóng đêm, tôi thường thầm khấn, xin mưa hãy rơi trên khung trời Bát Nhã. Tôi khấn xin bằng tất cả thành tâm. “Con xin chịu khát bên đây cho mưa rơi bên đó”.
Tôi phát nguyện, tự ấn định cho mình thời gian năm ngày, mỗi ngày chỉ nhấp 3 lần, cái nắp chai đựng nước. Nếu trong năm ngày khẩn thiết cầu xin mà mưa không rơi trên Bát Nhã có nghĩa là tôi chưa đủ lòng thành! Tôi phải hổ thẹn và tự xử sao cho xứng đáng.
Đến ngày thứ ba của thời gian tự ấn định, sau khi xả thiền, tôi ngồi vào bàn làm việc, mở máy và nhận được điện thư của người bạn ở tận phương trời Âu: “ Sư cô ơi, đêm qua Lâm Đồng mưa! Bát Nhã mưa! Mưa to lắm! Các sư cô bên đó chắc đã hứng được nhiều nước mưa để sống! Cám ơn Trời! Cám ơn mưa! Mừng qúa, sư cô ơi!”
Qua những hàng chữ rối rít, tôi tưởng như có thể nghe thấy tiếng reo vui của người bạn. Tiếng reo này chứng tỏ bạn cũng cầu mưa rơi trên Bát Nhã như tôi. Và chắc chắn, chẳng phải chỉ có bạn, có tôi, mà khắp bốn phương, những ai quan tâm đến trang sử này, có lẽ đều thầm cầu xin trời hãy mưa, mưa thật to, mưa thật nhiều trên vùng đất đang hạn hán tình người!
Lòng thành đã được chứng giám, hay ai đó cạn cợt niềm tin, cho là tình cờ thì cũng được. Nhưng sự tình cờ dễ thương thế này thì cũng đáng cho ta quỳ xuống mà trân quý.
Đêm đó, để trả lời điện thư, tôi hân hoan gõ xuống bài ca dao mới, vừa khởi ý để tặng bạn. Bài cầu mưa của tôi thế này:
“Lạy trời mưa xuống
Cho cây Yêu Thương
Trổ hoa khắp chốn
Dập tắt sân si
Vươn xanh mầm sống
Lạy trời mưa xuống
Lạy trời mưa xuống
Lạy trời mưa xuống …”
Huệ Trân
(Đêm mưa Bát Nhã, tháng bẩy,2009)   

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tại sao trong “toa tàu” vũ trụ đông chật cứng, đám hành khách phân tử, vi phân tử vẫn được tự do chạy tới chạy lui nhanh như chớp? Tìm tòi, suy nghĩ mãi mới thấy lời giải đáp. Nó nằm trong cái hình thể tuyệt hảo của các vi phân tử, phân tử. Hình thể chứa đựng “bí mật” của Tạo Hóa ấy không bị giấu ở chỗ kín đáo, khó tìm. Nó được rải khắp một phòng triển lãm lớn rộng bằng cả bầu trời. Nó là hình dạng của hầu hết các vì sao: Hình cầu.
Báo chí tự phong “cách mạng” của Cộng sản ở Việt Nam đã hiện nguyên hình là cái loa tuyên truyền cho đảng để phủ nhận quyền tự do ngôn luận và tự do báo chí của dân. Việc này đã, một lần nữa, được chứng minh vào dịp kỷ niệm 96 năm của điều gọi là “ngày báo chí cách mạng Việt Nam” (21/6/-1925 – 21/6/2021). Ngày 21/6 được chọn để đánh dấu việc ông Hồ Chí Minh đã một mình thành lập và biên tập Báo Thanh niên - cơ quan của Hội Việt Nam Cách mạng Thanh Niên - tại Quảng Châu (Trung Quốc) để truyền bá chủ nghĩa Mác - Lê-nin vào Việt Nam.
Sartre là con người hoài nghi muôn thuở nổi trôi giữa hai cực Hiên Hữu và Hư Vô- L'Être et Le Néant. Chủ thuyết Existentialisme của Jean Paul Sartre là hiện thân của nước Pháp và Châu Âu ở hậu bán thế kỷ thứ XX. Charles De Gaule có lý khi ông bảo Sartre là nước Pháp- "Sartre, c'est la France"./.
Chúng ta nên công nhận rằng "cuộc tranh luận về lạm phát" hiện nay như là những gì mà nó đang là: một dấu vết sai lầm được đặt ra bởi những người tìm cách cản trở những nỗ lực của chính quyền Biden để giải quyết một số vấn đề cơ bản nhất của Mỹ. Thành công đòi hỏi nhiều công chi. Cuối cùng, Hoa Kỳ cũng may mắn có được giới lãnh đạo kinh tế mà họ sẽ không chịu khuất phục trước nỗi sợ hãi.
Trước khi hạ cánh an toàn, Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh đã không quên bầy tỏ sự quan ngại sâu sắc về cái mối tình hữu nghị (rất) mong manh giữa nước ta và nước bạn: “Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung Quốc.”
Hôm nay tôi và quý vị là người được đón nhận ngày lễ quốc gia đầu tiên để ghi nhớ ngày Juneteenth. Chúng ta hãy cùng nhau đi vào lịch sử để ôn và tìm hiểu thêm về ngày này và hi vọng từ đó chúng ta sẽ có những bài học sẽ làm cho cuộc sống ta thêm phần ý nghĩa về tình người cũng như đạo đức.
Cuộc họp thượng đỉnh giữa hai tổng thống Biden và Putin được báo chí quốc tế quan tâm và tin tức về cuộc họp này được loan tải rộng rãi. Phần tóm lược sau dựa vào các bản tin và bình luận của các cơ quan truyên thông Anh, Pháp, Nga và Trung Quốc về cuộc họp này.
Một tiểu tiết khá thú vị được ghi nhận trong cuộc gặp gỡ này là TT Biden đã đến biệt thự Villa La Grande, nơi tổ chức cuộc họp sau Putin. Theo bản tin của VOA Anh ngữ, dù Putin đã đến khá đúng giờ, nhưng đây là sắp xếp chu đáo của các nhân viên Bạch Ốc nhằm ngừa sự tái diễn như TT Donald Trump đã bị Putin cho đợi đến 30 phút trong cuộc họp thượng đỉnh tại Helsinki vào năm 2018, dù trước đó Trump đã đến muộn khi đến họp với NATO hay yết kiến Nữ Hoàng Anh.
Nền âm nhạc Việt Nam đã mất đi những khuôn mặt tài hoa, nhân cách… nhưng, rất may đã gởi lại những ca khúc bất tử. Nhạc sĩ tài hoa của nhân loại Johann Sebastian Bach (1865-1750) cho rằng “Âm nhạc có thể giúp tinh thần rũ sạch mọi bụi trần của cuộc sống thường ngày” nên khi “đầu óc vẩn đục” hãy lắng nghe ca khúc của tác giả đã quý mến để rũ sạch bụi trần.
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.