Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
EagleBrand-Vietbao-1230x152-12042022-viet

Tạp Ghi: Rác Và Người

22/12/200800:00:00(Xem: 2149)

Tạp ghi: Rác và Người – Huy Phương

Một cuộc khảo sát về hạnh phúc của Công Ty Nghiên Cứu Tiếp Thị Hoa Kỳ “The Nielsen” cho biết rằng trong 51 quốc gia được nghiên cứu, 48 quốc gia tất cả phụ nữ đều sung sướng hơn đàn ông, còn lại ba quốc gia: Nam Phi, Ba Tây và Việt Nam. Tôi thật không biết gì về đàn bà Nam Phi và Ba Tây nên không đám lạm bàn. Bản tin cũng nói đàn bà Việt Nam khổ hơn đàn ông mà không giải thích hay trình bày cặn kẽ. Điều này dưới mắt một người Việt Nam, nhất là một người ở ngoại quốc, nơi mà người ta tôn trọng phụ nữ, nhìn lại xã hội Việt Nam hiện nay sẽ thấy vấn đề này rất rõ.
Phụ nữ Việt Nam khổ vì đàn ông nhậu nhẹt. Một người đàn ông nào sống trong xã hội CS ở Việt Nam bây giờ mà không biết nhậu thì được coi như không phải... đàn ông. Sau giờ làm việc buổi chiều, từ sở làm họ đi thẳng ra quán nhậu với bạn bè, với thủ trưởng, thủ kho hay với “đối tác” làm ăn, “chén chú chén anh” cho đến một vài giờ sau, “nam nhi tri chí” hơn, thì nửa đêm mới bò về nhà. Không phải giới cán bộ rủng rỉnh xu hào mới nhậu, mà người lao động vất vả suốt ngày, tối chiều cũng nhậu, nhậu cho quên vất vả, nhậu để trốn chạy thực tại. Trong khi đó, người đàn bà làm gì" Họ cũng phải đi ra ngoài làm việc hay kiếm sống, buổi chiều khi chồng đang ngồi quán nhậu thì ở nhà, người vợ phải lo cơm nước, con cái, có khi phải chờ chồng về mới ăn cơm tối. Nếu gặp phải những tay quá chén, bét be về đến nhà là ói mửa thì phải lo dọn vệ sinh, săn sóc chồng, nấu cháo và lôi chồng lên giường. Điều này cũng na ná giống người đàn bà Nhật, ngay cả thời nay. Đàn bà Việt Nam không biết nhậu, không biết ngồi quán, lại phải lo món nhậu cho chồng, chịu đựng những trận nhậu của chồng, tiền bạc gia đình chia sớt vào việc nhậu không ít, khổ là phải.
Than nghèo nhưng cả nước nhậu nhẹt và sản xuất, nhập cảng rượu. Thời xưa chúng ta lên án thực dân Pháp bày trò leo cột mỡ, hội hè, cờ bạc để cho dân chúng quên chuyện ái quốc, chịu nhục đô hộ. Ngày nay, người đã ngồi vào bàn nhậu thì chẳng còn nhớ gì đến người vợ ở nhà, nói gì đến chuyện nhục vinh, chuyện sướng khổ của người chung một nước.
Phụ nữ Việt Nam khổ vì dễ...bán thân. Chúng ta nếu gặp lúc túng quẫn, như lúc Cộng Sản đem xe tăng vào Saigon, chồng đi tù mút mùa, không có công việc làm ăn để sinh sống thì phải nghĩ đến chuyện đem bán một vài thứ vật dụng trong nhà đi để lấy tiền mua gạo. Ngày nay đất nước khốn cùng, nếu trong gia đình không có cái gì đáng giá, nhiều người chỉ còn biết đem vợ hay con gái bán ra ngoại quốc để kiếm tiền. Theo nguồn tin trong nước, hiện nay chúng ta có 16 vạn (160,000) đàn bà đi lấy chồng Đài Loan hay Trung Cộng, đa số là các thiếu nữ thuộc đồng bằng Cửu Long, nhưng trong khi đó, ở tỉnh tây Ninh cũng đã có hơn 10,000 cô dâu Đài Loan. Trong 100 người đi lấy chồng này thì đã có hơn 80 người bị cảnh khổ vì bạc đãi, đánh đập, bỏ đói, bị đưa vào các nhà chứa hay bị các ông chồng bệnh hoạn hành hạ. Đem tấm thân ra chịu bao nỗi đắng cay nhục nhằn để kiếm sống cho gia đình, người phụ nữ không khổ thì ai vào đây mà khổ cho.
Cuối năm 2005, vụ Đoàn nhật Linh, một cô dâu Đài Loan bị chồng hành hạ, đánh đập, bị nhục hình như ngón tay bị đâm, mắt bị bắn giây thun, giở trò dâm loạn, cuối cùng bị đem bỏ ra một bãi rác vắng, đã làm chấn động báo giới Đài Loan và gây phẫn nộ cho người Việt khắp nơi. Chuyện phụ nữ Việt Nam tập họp lại để cho đàn ông Đại Hàn xem mắt lựa chọn hay chuyện các cô gái đứng chiêu hàng trong hồ cá tại Mã Lai, bị bán đấu giá trên “ebay” đã nói lên thân phận người đàn bà Việt Nam hiện nay trong một xã hội thay đổi, mà nhân phẩm phụ nữ ngày càng bị coi rẻ.
Phụ nữ khổ vì có thể bị đem đi...ở đợ. Oshin là tên nhân vật chính cũng là nhan đề một cuốn phim Nhật nói về cuộc đời của một người phụ nữ đi... ở đợ. Ngày nay danh từ này ở Việt Nam rất phổ biến. Có người đi làm oshin cho chính người Việt trong nước, cũng rất nhiều người ra ngoại quốc làm oshin. Đã đem thân đi ở nhà người khác cho người ta sai bảo, làm việc nhà, thì dù có “ăn trắng mặc trơn” cũng làm sao khỏi khổ. Sự hy sinh của nhiều cô gái để giúp cha mẹ trong cảnh khốn cùng hay của những người đành bỏ chồng, bỏ con lại nhà, tình nguyện ra nước ngoài đi giúp việc đã nói thêm một thảm cảnh của người đàn bà Việt sinh ra trong giai đoạn này. Không phải ai ra đi cũng tìm được nơi ăn ở, làm công tử tế mà không thiếu người lại bị hành hạ, đánh đập hay có khi sa chân vào ổ điếm. Sau khi không thể chịu nổi cuộc sống quá cực nhọc hay bị bạc đãi, họ bỏ nhà chủ ra đi để cuối cùng dấn thân vào con đường tủi nhục, mà không hề dám hé môi nói một lời với cha mẹ hay chồng con đang ở quê nhà.


Phụ nữ là thứ đồ chơi cho đàn ông. Nếu vì gia đình túng thiếu, không vốn liếng buôn bán, không có học vấn để mưu sinh trong các cơ quan chính phủ hay công ty, mà chỉ có tấm thân “đàn bà” cha mẹ sinh ra thì phụ nữ Việt Nam cũng đành lấy chuyện trời cho để làm phương kế sinh sống, đó là làm những nghề mà đàn ông có thể trả tiền để hưởng thụ trên hình dáng, sắc đẹp và xác thịt của mình. Xã hội càng đọa lạc bao nhiêu thì những ngành nghề này càng phát triển bấy nhiêu, tạo nên những hình ảnh nhếch nhác, khó coi mà chính quyền, cũng vì lợi nhuận cá nhân hay quốc gia đã làm ngơ, xem như chuyện bình thường không cần phải quan tâm. Nói đến xã hội CS nhem nhúa Việt Nam là nói đến chuyện đàn bà bán thân khắp nơi, từ quán cà phê đầu đường cho đến trong một khách sạn sang trọng nằm ngay giữ thủ đô.
Tại quê nhà, đàn ông cần một người phụ nữ qua đêm để tìm vui quá dễ dàng, đó là chưa nói đến bao nhiêu chuyện mời mọc, cạm bẫy do đàn bà vì cần đồng tiền đã chủ động ở khắp nơi. Đàn ông mua vui ở tửu quán trà đình, ở những chỗ bình dân có mang theo một chữ “ôm” rất phổ biến, mà chỉ trong vòng hai mươi năm nay, chúng ta mới thấy nở rộ trong xã hội này thôi. Càng nhiều tiền, chức vụ càng cao, ngoài vợ, thêm tình nhân, bồ bịch là chuyện thường tình. Ở đây đàn bà trở thành món đồ chơi cho giới đàn ông. Chúng ta cũng biết thêm tệ nạn mãi dâm và liên hệ bừa bãi đã gây nên tình trạng bệnh AIDS dễ dàng lây lan. Theo nguồn tin của Bộ Y Tế thì mỗi năm có từ 1 triệu đến 1,5 triệu phụ nữ mang thai, thì có khỏang 6.000 người bị nhiễm AIDS và gần 2,000 trẻ em bị nhiễm bệnh nầy từ mẹ (chiếm 30% tổng số phụ nữ mang thai nhiễm bệnh).
Bạo hành trong gia đình mà phụ nữ là nạn nhân. Theo bản nghiên cứu của bà Susan Good, đại diện cho Ford Foundation cho biết tại Việt Nam có tỷ lệ từ 20 đến 50% phụ nữ bị bạo hành trong gia đình, từ nông thôn cho đến thành thị. Những lý do được nêu ra là vấn đề trọng nam khinh nữ bắt nguồn từ xa xưa, người đàn bà lại phụ thuộc vào kinh tế của chồng, ít đi ra ngoài xã hội, coi chồng là ông chủ lớn của gia đình (chồng chúa - vợ tôi). Việc hành hạ vợ một phần cũng từ nguyên do sự buông thả rượu chè của nam giới đã nói ở đoạn trên. Ở thôn quê, người phụ nữ không những người đàn bà bị chồng bạo hành mà có khi còn bị cả cha mẹ chồng đánh đập một cách tàn nhẫn.
Nhân “liên hoan các Câu Lạc Bộ phòng chống bạo lực gia đình” tại Hà Nội (vui nỗi gì mà liên hoan!) tại khu trưng bày những dụng cụ dùng trong bạo lực, người ta thấy có những cái chổi tre, cái vồ đập đất, con dao, cái kéo, cái kềm, giây xích chó... mà những ông chồng vũ phu đã đùng để đánh, đập, đâm, ném, trói vợ. Đó là chưa nói đến những lời mạ lỵ, chửi rủa, miệt thị thường xẩy ra trong nhiều gia đình Việt Nam đã gây những tổn thương tâm lý nặng nề cho người phụ nữ. Quốc hội bù nhìn CS Việt Nam (!) đã có hai đạo luật về “bạo lực đối với phụ nữ” đã được thông qua trong hai năm vừa qua, những điều này đâu có thay đổi gì được cho thân phận... đàn bà Việt nam.
Ông Nguyễn Vỹ kêu khổ cho nhà văn An Nam hơi quá lời, người phụ nữ Việt Nam của chúng ta khổ như gì. Khổ mà còn nhục nữa! Nhưng đó là hầu hết những phụ nữ VN nghèo khổ. Còn phụ nữ VN thuộc thành phần lãnh đạo chóp bu CS thì lại trái ngược. Bằng chứng là chiếc xe hơi Rolls-Royce Phantom đắt nhất mà Việt Nam vừa mới đem về giá 1 triệu 300 đô la, thuộc sở hữu của một người đàn bà mang tên Dương thị Bạch Diệp. Chiếc xe “siêu sang”, gắn bảng số tứ quí: 77L- 7777 của Sở Giao Thông Bình Định, nơi chủ nhân chiếc xe này sinh ra và lớn lên.
Nhưng nếu quý ông thấy người phụ nữ Việt Nam quá khổ mà muốn cứu vớt đem sang Mỹ thì sau này xin quý ông cũng đừng bao giờ than vãn rằng ở Mỹ, “đàn ông khổ hơn đàn bà” nhé!
Một cách khá đau xót cho hoàn cảnh người phụ nữ Việt Nam bây giờ, chúng ta không khỏi nhớ lại những câu thơ của Hồ Dzếnh, dù đã cách đây hơn nửa thế kỷ:

Cô gái Việt Nam ơi!
Nếu chữ hy sinh có ở đời,
Tôi muốn nạm vàng muôn khổ cực
Cho lòng cô gái Việt Nam tươi.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.