Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Cuộc Chạy Đua Vào Toà Bạch Ốc: Nhật-ký Đi Vận-động

15/09/200800:00:00(Xem: 10196)

Hình lớn (trái qua phải): Bà Cindy và ông John McCain, Nguyễn Ngọc Bích, Kristine Phan và Peter Su (người Trung-hoa). Hình nhỏ, ở trên và bên trái: Cô Kristine Phan, NNB và anh Stephen Fong. Hình nhỏ, ở trên, bên phải: Peter Su, ông Nguyễn Quốc Khải, anh Shandon Phan Quốc Cường.

Cứ tưởng với kinh-nghiệm đã từng đi vận-động (trong tư-cách nhỏ nhoi của một cảm-tình-viên) cho ông Reagan lên làm tổng-thống rồi lại đi vận-động (thất bại) cho nhiệm-kỳ 2 của ông Bush cha (tôi thuộc thành-phần được gọi là “Bush-Quayle alumni”), tôi đã biết khá nhiều về cách tổ-chức và sinh-hoạt chính-trị ở xứ này nhằm đưa một ứng-cử-viên ra tranh cử vào Toà Bạch Ôc.

Thứ Bảy, 13/9/2008

Thế nhưng hôm nay thứ Bảy, 13/9, tôi đến “tổng-hành-dinh vùng” (“regional headquarters”) của Cuộc vận-động đưa liên-danh McCain-Palin vào Toà Bạch Ốc tháng 11 này thì thật là ngỡ ngàng.  Cả văn-phòng (nằm ở số 1235 S. Clark Street trong Crystal City, Arlington, không xa phi-trường Reagan National mấy) nghe như một cái tổ ong, có hàng chục bàn dài, mỗi bàn ba máy điện-thoại, và ở mỗi máy điện-thoại lại có một tình-nguyện-viên đang ngồi gọi những người có khả-năng bầu cho đảng Cộng-hoà năm nay.  Trước mặt mỗi người là một danh-sách 23 tên người với đầy đủ địa-chỉ và số điện-thoại.  Người tình nguyện được huấn luyện để theo một bản vấn-lục (questionnaire) khá đơn giản bắt đầu bằng: “Xin chào Ông/Bà, tôi tên là ________, một tình-nguyện-viên trong cuộc vận-động cho Ông John McCain vào Toà Bạch Ốc.  Nếu Ông/Bà cho phép, chúng tôi xin được hỏi mấy câu sau đây…”

Có tất cả 5-6 câu hỏi khá dễ trả lời nhưng sẽ giúp ta biết là người bên kia đường dây điện-thoại có là cảm-tình-viên với ông McCain (hay không) để ta tính trước được phần nào những người có thể hay chắc chắn sẽ bầu cho liên-danh McCain-Palin trong hơn sáu tuần nữa.  Cứ gọi xong một tên là ta có quyền gạch ở bên cạnh với kết-quả ghi vắn tắt và khi gọi xong 23 người thì ta ra đánh đổi lấy một tờ khác, nếu ta còn xí oách.  Mỗi tình-nguyện-viên như vậy làm việc khoảng 2-3 tiếng một lần, thường là một hai ca như vậy một tuần.

Trông tưởng không có gì hay cũng đơn giản thôi nhưng để ý kỹ, ta mới thấy người Mỹ làm gì cũng khoa-học.  Người tình nguyện đến ký tên vào một cuốn sổ, gặp người phối-hợp (volunteer coordinator), người này chỉ-định cho ta một “station” (chỗ ngồi làm việc, có điện-thoại), chỉ cho ta thủ-tục và cách làm việc (phỏng vấn, ghi nhận v.v.), làm đến đâu là ghi nhận đến đó, và cuối buổi là ta đã có một bản kết-quả thật rõ ràng: gọi được bao nhiêu người, bao nhiêu người trả lời thuận, bao nhiêu người thuộc đảng khác hay không nhận điện-thoại v.v.  Cách làm này, người ta gọi là “canvassing,” đi suốt một dọc không để sót ai.  Trong khi một số tình-nguyện-viên ngồi trong nhà gọi điện-thoại thì cũng lại có nhóm khác đi gõ cửa từng nhà vận-động tương-tự.

Một điều làm tôi khá ngỡ ngàng: Tôi nghe người ta nói là tuổi trẻ đa-phần theo ông Obama vì ông này đưa ra được một cái nhìn rộng vào tương-lai, đánh thức được phần lý-tưởng trong mỗi chúng ta.  Nhưng chỉ cần liếc qua toàn phòng, ta sẽ thấy ít nhất 3/4 là những thành-phần trẻ, có em chỉ khoảng mười mấy hai mươi tuổi thôi, nhất là nhóm đi làm canvassing bằng cách gõ cửa nhà người ta.  Hỏi ra, các em lại cũng không phải là người ở Virginia nữa mà nhiều em ở tận bên Maryland hay DC.  Hỏi tại sao các em sang bên này thì người hướng dẫn các em, một thanh-niên da đen (lại một bất ngờ nữa!) khá hoạt-bát nói: “Vì Virginia là một ‘battleground state’ (một tiểu-bang còn đang ở trên bàn cân, cần phải dồn sức vào vận-động ở đây thì may ra mới ăn chắc), như chính ông McCain đã nói, nên các em tình nguyện đi từ Maryland và DC sang đi gõ cửa các nhà.”  Tôi phục sát đất!  Đúng là các em làm vì một lý-tưởng chứ không phải chỉ biết khư khư có họ hàng bà con mình, bạn bè mình, làng xóm mình hay tiểu-bang của mình!

Động-lực từ đâu mà có"

Tôi tự hỏi: Động-lực nào đã làm cho các em có tinh-thần như vậy"  Và tôi thử trả lời: Có lẽ ở xứ này người ta không sợ làm hay tham-gia chính-trị!  Vì chính-trị chính là huyết-mạch của một xã-hội tự do, dân-chủ.  Nếu ai cũng thờ ơ về chính-trị thì trách sao được có người hay có đảng sẽ ra lợi-dụng lòng tin, lòng yêu nước của chúng ta"  May thay là ở xứ này, người dân vẫn còn tin tưởng là việc tham-gia của mình vào một tiếng nói chung là điều có lợi cho quốc gia, dân-tộc.  Nói cách khác, họ chưa sợ nhau, sợ bị “đâm sau lưng chiến-sĩ” như trong một số xã-hội nhỏ nhen hơn!

Tôi không có ý nói nước Mỹ hay người Mỹ khác ta nhiều!  Họ cũng là người như tất cả chúng ta mà thôi, cũng hỷ nộ ái ố như ai!  Song có điều khi ông McCain nói “Country First!” (“Quốc gia trên hết!”) thì điều này có ý nghĩa đối với người dân bình-thường ở Mỹ, cũng tựa như ông John F. Kennedy năm xưa, khi nhậm chức Tổng-thống, đã nói: “Don’t ask what your country can do for you!  Ask what you can do for your country.” (“Đừng hỏi quốc gia có thể làm được gì cho mình!  Mà hãy hỏi mình có thể làm được gì cho quốc gia mình!”)

Lý-tưởng như thế này bao giờ cũng có sức hấp dẫn đối với tuổi trẻ.  Cuộc đời họ đẹp quá, hãy còn nhiều hứa hẹn quá để họ đã trở thành những kẻ khuyển-nho (“cynical”)!  Và một xã-hội chỉ tiến được khi kêu gọi đến lý-tưởng và tiềm-năng vô bờ bến của tuổi trẻ!

Thế nào là một “hiện-tượng”"

Do đó mà khi ông McCain, 71 tuổi, người ứng-cử-viên Tổng-thống già nhất từ trước đến giờ, chọn bà Sarah Palin, 44 tuổi, đương-kim Thống-đốc Tiểu-bang Alaska, làm người phó cho ông nhiều tiếng vui mừng đã reo lên!  Thêm vào đó, bà lại còn là phụ nữ, lần đầu tiên trong lịch-sử có một ứng-cử-viên Phó-tổng-thống là phụ nữ trong Đảng Cộng-hoà!

“Hiện-tượng Sarah Palin” đã được tôi (ký tên Tâm Việt) phân-tích từ thứ Hai tuần rồi (mồng 8/9).  Có người bảo tôi vì thiên vị hay đúng hơn, là người của Đảng CH nên “ca” bà ta lên trời mây như vậy là cũng dễ hiểu!

Nhưng lạ thay, bốn ngày sau, báo Washington Times số ra ngày thứ Sáu và thứ Bảy (12 và 13/9/08) lại viết ngay trên trang nhất về “phenomenon” Sarah Palin, nghĩa là dùng ngay ngôn ngữ của tôi.  Hiển-nhiên làm tôi khá hãnh diện!

Nhưng thế nào thì mới được gọi là một “hiện-tượng”"  Tôi xin nhường lời cho báo Washington Times: Trong vòng có hai tuần (đúng 14 ngày) kể từ ngày bà Palin được chọn làm ứng-viên Phó-tổng-thống cho ông McCain, có tất cả là 7.737 bài báo viết về cuộc đua vào Toà Bạch Ốc.  Trong gần 8 nghìn bài đó, bà Sarah Palin được nhắc đến như một yếu-tố quan-trọng trong câu chuyện trong 60% các trường-hợp, hơn cả ông McCain (được nhắc đến trong 52% các bài ấy).  Về phía Dân-chủ, ông Obama được nhắc đến như một nhân-vật nổi trong 22%, nghĩa là chưa được 1 bài trên 5, còn ông Joe Biden, ứng-viên Phó-tổng-thống của ông Obama, thì chỉ được có 2%.

Có thể vì thế chăng mà văn-phòng vận-động cho liên-danh McCain-Palin ở Crystal City hôm nay đã nhộn nhịp hẳn lên, như có một sinh-khí mới hoàn-toàn"  Có thể vì thế chăng mà chúng tôi còn đang thăm thú, chuyện trò với các tình-nguyện-viên thì ông McCain và bà Cindy bỗng xuất-hiện.  Vì tôi đứng ngay ở cửa, và có lẽ cũng vì ông nhận ra tôi khi bước vào (trong quá-khứ, cá-nhân tôi đã từng nhiều lần đến văn-phòng ông ở Thượng-viện để vận-động cùng với bà Khúc Minh Thơ của Hội Gia-đình Tù-nhân Chính-trị VN và bác Lê Văn Ba, chủ-tịch Liên-hội NVTD vùng Hoa-thịnh-đốn, cho dự-luật đón nhận các H.O cũng như sau này cho các con H.O trên 21 tuổi, được gọi là “the McCain children”) nên ông vồn vã bắt tay tôi.  Bà Cindy cũng vậy.  Sau khi đi một vòng bắt tay nhiều người và ngỏ lời cám ơn sự vô vị lợi của tất cả, ông bà McCain sửa soạn bước ra cửa thì tự-nhiên, ông dừng lại và nói: “Để cho tôi chụp một bức hình với các bạn VN của tôi.”  Đó là lý-do vì sao có tấm hình đi kèm với mấy trang nhật-ký này.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Những bộ óc siêu đẳng của con người tạo ra trí tuệ nhân tạo được thể hiện qua máy móc. Những ứng dụng của trí tuệ nhân tạo đã phục vụ đời sống con người ngày càng tốt đẹp hơn. Khoa học thần kỳ nầy đã được áp dụng trong mọi sinh hoạt của con người hầu hết trong mọi lãnh vực.
Trước sự kiện lịch sử sau hơn một ngàn năm Bắc thuộc mà Việt Nam, một nước nhỏ so với Trung Quốc hùng mạnh, rộng lớn với dân số đông gấp trăm lần đã không bị đồng hóa mà vẫn giữ được độc lập, nên một số sử gia Việt Nam và ngoại quốc đã rất ngạc nhiên. Theo họ, có lẽ nước ta đã nhờ nhiều lý do như ngôn ngữ, tôn giáo, địa thế và dân Việt có một truyền thống và nghị lực vững mạnh, v.v. Riêng G.S. Ngô Nhân Dụng, trong tác phẩm nghiên cứu lịch sử “Đứng Vững Ngàn Năm” đã cho rằng: “Sau ngàn năm Bắc thuộc mà dân tộc Việt Nam không bị đồng hóa, sau cùng lại dựng được một quốc gia độc lập; đó là một phép lạ lịch sử”.
GS-TS Nguyễn Mạnh Hùng: ”Nó (bài viết) không giải thich rõ được làm sao có nhà nươc pháp quyền khi tư pháp không độc lập; làm sao có dân chủ nếu chỉ có một đảng, không có cạnh tranh chính trị và dân không có quyền chọn lưa người đại diện…”
Tôi xin gửi lời chúc tốt đẹp nồng nàn đến tất cả quý Phật tử đang cử hành ngày Đại lễ Vesak, một sự kiện thiêng liêng đối với hàng triệu người Phật tử trên thế giới. Khi chúng ta tôn kính ngày Đản sinh, Thành đạo, và Niết bàn của Đức Thế Tôn, thì giáo lý của ngài có thể truyền cảm hứng cho tất cả chúng ta. Và khi từng gia đình con người chịu khổ đau do ảnh hưởng cơn đại dịch COVID-19, thì bài kinh Phật nhắc nhở chúng ta rằng: “Vì muôn loài chúng sinh bị bệnh, nên ta cũng bệnh.”
Trước đây, các cuộc đụng độ giữa Israel và Palestine đã thường diễn ra tại Jerusalem và Dải Gaza. Các yếu tố tác động khẩn thiết cho mối xung đột là tình trạng đe dọa cưỡng chế trục xuất các gia đình Palestine hoặc các buổi lễ kỷ niệm của Do Thái giáo tại Tempelberg. Thực ra, chiến cuộc còn bắt nguồn từ các sự kiện lịch sử khác mà các xung đột về thành phố Jerusalem và điện thờ Tempelberg đóng một vai trò chính cho sự leo thang.
Đọng trên hoa, trên lá, giọt sương năm xưa gợi ra cõi trong vắt, bình an, đẩy hồn ta vào chốn không bến không bờ, mênh mông, tịch mịch. Những đêm không trăng sao, ta cũng thấy trong cõi mịt mùng sự an hòa, tĩnh mịch ấy. Nhưng cõi tịch mịch của thăm thẳm trời đêm thì lạnh lẽo, vô hồn. Cõi mênh mông cảm từ giọt sương có phơn phớt nắng mai, thấp thoáng màu lá, màu hoa, bao giờ cũng ấm áp, man mác niềm vui nhẹ nhàng, thanh thoát như sương khói, như tơ. Giọt sương quen thuộc, thân yêu ấy đã biến mất, đã trôi vào quá khứ cùng lịch sử của vũ trụ mất rồi. Dù vẫn giữ hình thái, dung nhan của muôn triệu năm trước, giọt sương hôm nay đang mang trong lòng một sự ồn ào khủng khiếp. Vô lượng vi phân tử, sóng radio của điện thoại di động mang theo những lời thủ thỉ thân yêu, gay gắt tranh luận, ầm ầm giận dữ, đắng cay nhiếc móc, nỉ non than thở, tiếng khóc, tiếng cười, nỗi bi thương, cơn cuồng nộ – đủ món hỉ nộ ái ố – … điệp điệp, trùng trùng lướt qua giọt sương liên miên từ lúc nó chào đời
Các cuộc xung đột giữa Do Thái với Palestine cùng khối Ả Rập là vấn đề nan giải cho Hoa Kỳ lẫn thế giới bởi Do Thái không hề nhượng bộ, luôn có những hành động cứng rắn và trả đũa tàn bạo. Cuộc xung đột hiện nay xảy ra khi Do Thái trục xuất sáu gia đình Palestine tại Đông Jerusalem, là điều mà Do Thái từng bước thực hiện với người dân Palestine từ nhiều năm qua.
Tôi yêu những nông dân thôn Hoành, tôi yêu những nông dân Dương Nội. Yêu cái hồn của đất – nơi con người đang phải đối mặt với phong ba bão táp; nơi con người bước trên nghịch cảnh bằng sự cao quý và khí phách của riêng mình. Tôi có một niềm tin vững chắc rằng lòng tử tế và sự dũng cảm của họ sẽ lan toả và lan rộng.
Từ Văn phòng Viện Tăng Thống, tuy chỉ tồn tại trên danh nghĩa, trong phận sự bảo trì ấn tín của Viện Tăng Thống, kế thừa tâm nguyện của Đức Đệ Ngũ Tăng Thống qua phú chúc di ngôn của Ngài trước ngày thị tịch; chúng tôi trên nương tựa uy đức Tăng già và đạo lực gia trì của Chư tôn Trưởng lão, kính gởi đến Chư tôn Hòa Thượng, Chư Thượng tọa, Đại đức Tăng-già nhị bộ, cùng tất cả bốn chúng đệ tử, tâm nguyện Bồ-đề được thể hiện qua các kỳ họp đã nêu, ước mong tất cả bằng Bồ-đề nguyện và Bồ-đề hành, bằng đức lực, trí lực, và tài lực, với hằng tâm và hằng sản, đồng tâm nhất trí góp phần công đức vào sự nghiệp hoằng pháp lợi sanh mà Chư Thánh Đệ tử, Lịch đại Tổ sư, bằng hùng lực và trí tuệ, bằng từ bi và nhẫn nhục, khoan dung, trải qua vô vàn gian nan chướng duyên trở ngại, đã mang ngọn đèn chánh pháp đến những nơi tăm tối, cho những ai có mắt để thấy, dựng dậy những gì đã sụp đổ, dựng đứng những gì đang nghiêng ngả.
Ngày Phật đản sanh là ngày vui, ngày thiêng liêng và trọng đại của nhân loại. Dù là với truyền thống nào, tông môn pháp phái nào, dù ở quốc độ nào… Người con Phật cũng đều hoan hỷ và thanh tịnh thân tâm để tưởng niệm đức Phật.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.