Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Đọc Bài ‘Lộ Trình Chông Gai: Bà Hillary Clinton’

08/05/200800:00:00(Xem: 11054)

Từ hôm 29 tháng 4, người viết đã đọc bài này, và đọc đi đọc lại. Càng đọc, càng thấy anh ách. Tính viết bài góp ý liền một khi, nhưng vì đang trong tinh thần u ám của Tháng Tư Đen, nên chào thua, nín luôn. Nhưng rồi, khi những đám mây kỷ niệm về Tháng Tư Đen dần tan đi, thì những ý tưởng bài viết cũ lại lẩn quẩn trở lại, cảm thấy không viết không được, nhất là vì tinh thần của Lục Vân Tiên, "giữa đường thấy chuyện bất bằng, chẳng tha", thấy một "người đẹp" bị đánh tả tơi, mà không xắn tay áo vào "cứu bồ", thì ăn không ngon, ngủ không yên. Cho nên, cũng dựa vào cái thể chế Tự Do của xứ Mỹ này mà viết vài hàng, gọi là "góp ý", hoàn toàn về phương diện ý tưởng của bài báo, không phải chỉ trích tác giả. Bởi nguyên tắc tranh luận của xứ này, các bên tranh cãi tha hồ tìm lý luận để đả phá Ý Tưởng của bên địch, nhưng tuyệt nhiên, không đụng đến cá nhân hay đời tư của đối phương. Bên nào phải dựa vào đời tư của đối phương ra để tìm cách triệt hạ thì đương nhiên coi là thua, vì có đuối lý, mới phải moi đến cá nhân người ta ra làm lợi khí của mình. Vậy, xin đi vào đề nhé: Dựa trên nguyên tắc viết báo đang được áp dụng tại Hoa Kỳ, bài viết về Clinton nói trên đã vi phạm quá nhiều nguyên tắc của một bài báo chuyên môn.

1-Võ đoán (A priori assumption): Tác giả viết: "Cuộc chạy đua vào Tòa Bạch Oc phía Dân Chủ cho đến giờ đã đi đến bế tắc hoàn toàn." Thế nào là bế tắc hoàn toàn" Cả hai ứng cử viên vẫn đang tiếp tục tiến tới, không có triệu chứng bỏ cuộc vì quá khó khăn, hay vì đã biết chắc mười mươi là thua. Chỉ khi nào cuộc tranh cử bị khựng lại vì lý do gì mà không giải quyết được, mới gọi là "bế tắc hoàn toàn". Cho đến nay, cuộc tranh cử vẫn đem lại những nụ cười, những hy vọng cho cả hai bên, làm sao nói Bế Tắc" Tác giả lại viết: "Bà đã có một ước hẹn với ông chồng từ cách đây hơn hai mươi năm, để hai người giúp đỡ lẫn nhau, sao cho cả hai sẽ làm tổng thống. Chồng trước, vợ sau." Định đề này ác liệt quá! Xin làm ơn dẫn chứng sự chuẩn bị từ hai mươi năm trước của hai vợ chồng" Ai nghe" Ai thấy" Ai làm chứng chuyện hai vợ chồng bàn luận với nhau" Không có ai hết! Ý tưởng này hoàn toàn do sự suy đoán và tưởng tượng.

Tác giả còn viết: "Bà lớn tiếng đánh bóng quá trình và kinh nghiệm chính trị của mình, nhưng trên thực tế, bà chưa đề nghị được một dự luật nào trong tám năm làm thượng nghị sĩ." Tác giả có đọc báo tiếng Anh, chắc cũng nên đọc trang nhà của Thượng Nghị Sĩ Hillary và đếm số dự luật mà bà đệ trình trước khi võ đoán như thế. Rồi tác giả còn kết luận ngay một câu xanh rờn: "bà sẽ thua McCain vào tháng Mười Một này. McCain làm tổng thống và đến năm 2012, sẽ quá già, và bà Hillary lúc đó ra tranh cử nữa và sẽ có nhiều hy vọng thắng hơn." Câu khẳng định này còn bạo hơn Nostradamus. Xin chờ xem.

2-Suy đoán "sau cái này, tất phải sinh ra cái kia" (Post hoc, ergo propter hoc): "Nhưng chiến thắng của bà chẳng những không giải quyết gì mà trái lại làm cho viễn tượng của Đảng Dân Chủ thêm tối tăm." Câu này có hai vấn đề: chiến thắng của Bà Hillary và viễn tượng tối tăm của Đảng Dân Chủ. Hai sự việc này, nếu có, không liên hệ gì với nhau. Tại sao vì sự chiến thắng ấy lại làm cho Đảng Dân Chủ bị thảm họa" Và tối tăm như thế nào" Câu này cũng là một loại giả thiết không thể chứng minh.

3-Tiếu lâm và diễu cợt (Humor and Ridicule):
"Nhưng bà chịu khó nhún nhường, đi năn nỉ, ỉ ôi dân New York, và dân New York cuối cùng cũng chấp nhận bà." Và "Sau khi đắc cử thượng nghị sĩ,  bà đã khiêm tốn chấp nhận vai trò "em út", đi theo các thượng nghị sĩ thâm niên hơn để học nghề, mặc dù trước đây những người này vào tòa Bạch Oc đều phải cung kính cúi chào đệ nhất phu nhân." Cả hai câu này vừa vi phạm nguyên tắc Tiếu Lâm và Diễu Cợt không hợp lý vừa chứng tỏ người viết võ đoán. Thế nào là năn nỉ, ỉ ôi" Bà có ca bài "con cá nó sống vì nước" không" Thế nào là chấp nhận vai trò em út" Bà có cung kính cúi chào "dạ, dạ, thưa các anh các chị.. Cho em theo với!" không"

3-Đặt ra một câu hỏi kỳ quặc (Begging the question) để khích động độc giả: "Cái lỗi, hay nói đúng hơn, cái điểm bất lợi lớn nhất của bà là cái tên Clinton…... Nghe khó chịu quá! Bộ thế giới này hết người rồi sao" Ong Bill Richardson, thống đốc Mexico .. lên tiếng ấm ức than phiền, Bush, Clinton, Bush, Clinton, còn chúng tôi thì sao"" Câu hỏi này thật quái dị! Ở cái xứ Tự Do này, ai có khả năng thì cứ ghi danh tranh cử, lịch sử hên-xui-may-rủi mà có mấy cái tên trùng hợp liên tiếp nhau, đâu phải là lỗi của cá nhân tranh cử" Tên cha sinh, mẹ đẻ đặt ra thì có lỗi gì chứ" Và, thế giới thì có ăn nhằm gì với cuộc bầu cử này" Ong Bill gì đó, nếu có tức mình vì thua cuộc, thì hỏi dân chúng ấy! Sao lại đổ lỗi cho cái tên Clinton"

4-"Phịa" không đúng với thống kê (Lying with Statistics): Sau khi liệt kê một lô lỗi lầm của cựu Tổng thống Clinton từ vụ Monica, tác giả viết: "Các lãnh tụ lớn của đảng Dân chủ, vì quyền lợi chung của toàn đảng, đã phải cắn răng đứng ra bảo vệ cho Clinton khỏi trở thành phế đế." Nếu mọi người nhớ không lầm, thì khi sự việc nổ ra, một số các lãnh tụ Dân Chủ trở mặt hoặc né đạn, giữ khoảng cách với Tổng Thống. Ông đã được "tha Tào" là vì công tố viên độc lập không đủ khả năng thuyết phục dư luận và Tối Cao Pháp Viện là việc bãi nhiệm cần phải được thi hành,cho nên không đủ túc số bãi nhiệm, chứ làm gì có việc "các lãnh tụ lớn của đảng Dân Chủ .. cắn răng đứng ra bảo vệ cho Clinton!" Có bao nhiêu người tình nguyện viết báo, họp báo, hay phát ngôn để bảo vệ Tổng Thống" Tác giả còn phịa thêm khi viết: "Cho đến bây giờ, họ vẫn còn ghi nhớ, và lại còn nghi ngờ bà Clinton sẽ tiếp tục chính sách "phản đảng" này. Ngay cả cựu tổng Thống Carter, cựu phó Tổng Thống Al Gore, chủ tịch đảng Ho ward Dean và chủ tịch Hạ viện bà Nancy Pelosi cũng nghiêng về phía Obama, tuy chưa đến độ công khai lên tiếng hậu thuẫn." Nếu chưa công khai lên tiếng, thì tác giả không thể nào biết được tư tưởng của người ta. Ở xứ này, điều gì cũng có ghi chép bằng tay hay bằng máy.. Không thể khơi khơi dựng chuyện lên như thế được.

5-Tấn công cá nhân (Ad hominem): "Ở nơi bà, người ta thấy hình ảnh một người đàn bà nhiều tham vọng, cứng rắn, thủ đoạn, sẵn sàng làm và nói bất cứ gì (kể cả nói láo), khóc và cuời bất kể lúc nào, để đạt được mục tiêu. Có người đã vặn vẹo tên của bà từ Hillary qua Hitlery để nhắc nhở lại hình ảnh một Hitler của Đức Quốc Xã." Câu này nặng ký quá! Vừa mang tính chất "phịa", vừa mong dùng hình ảnh xấu xa để làm chấn thương đối thủ, nhất là dùng hình ảnh Hitler. Có thực sự bà Hillary xấu xí đến như vậy không" Có ác độc ngang với Hitler không" Đã giết bao nhiêu người" Tù đầy, gông cùm bao triệu dân" Kỳ thị, trù dập dân tộc nào" Cứ theo ý tác giả, thì người đọc tưởng tượng ra một nhân vật kinh khiếp, dễ sợ, chứ không phải một Đệ Nhất Phu Nhân sang cả, hiền hòa, tuy đanh thép nhưng tâm hồn lại đầy nhân bản, nói chuyện toàn về quyền lợi của dân chúng, của thiên hạ, của thế giới, chú trọng đến dân nghèo, bảo hiểm y tế toàn dân, thuế cao, xăng đắt, nỗi vất và của quân nhân và gia đình, và nhân quyền cho mọi người. Bà đã là người được dân Việt Nam yêu mến, khi ra đường Sàigòn đi dạo, không có đầy vệ sĩ chung quanh, chỉ thấy toàn những cái bắt tay nồng nhiệt. Bà nói chuyện với mọi người như là bạn với tất cả chân thành. Một khi Bà thắng cử, người ta tin rằng vấn đề quan hệ với Việt Nam sẽ thay đổi có lợi cho dân Việt.
Tóm lại, nói nhỏ cho tác giả nghe nhé, thiệt ra, những câu tố cáo cá nhân trên, vì viết bằng tiếng Việt cho người Việt đọc, chứ nếu được dịch ra, đưa cho báo Mỹ, hoặc tới tay ban tham mưu của Bà Thượng Nghị Sĩ này, và nếu ban tham mưu của bà buồn buồn đưa ra Ba Tòa Quan Lớn về tội mạ lị, thì .. mười phần đến chín, người khóc là tác giả, chứ không phải là bà Hillary! Vì cái tội phỉ báng kinh khiếp này, ít nhất cũng phải bồi thường tiền triệu, nếu bà Hillary đúng thật là người đàn bà ghê gớm thế!
Thôi, viết tới đây cũng đủ, nói nữa sợ vạ miệng! Có điều, trước khi rút lui, người viết muốn góp ý rằng: Cổ võ cho gà nhà có phương pháp thì mới hy vọng thắng, còn nếu cứ phang đại những gì mình nghĩ ra mà không cần lý luận, không cần phương pháp, e rằng, có "ép phê" ngược đấy. Như ông mục sư kỳ thị chủng tộc kia, không những không làm cho Obama kiếm được nhiều phiếu hơn, mà còn làm cho người ta nghĩ tới Osama...

Chu tất Tiến.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Mọi cuộc cách mạng luôn luôn có cái giá riêng của nó. Riêng cái thứ cách mạng (thổ tả) của những người cộng sản Việt Nam thì đòi hỏi mọi người đều phải trả cái giá (hơi) quá mắc mà thành quả – xem ra – không có gì, ngoài tộc ác!
Mùa hè năm 2022, Hoa Kỳ đã chứng kiến một sự thay đổi đáng kể về cách đa số các thẩm phán Tối Cao Pháp Viện luận giải về Hiến pháp.Vào cuối nhiệm kỳ, tòa án đã bác bỏ quyền phá thai theo hiến pháp lâu đời, mở rộng quyền sử dụng súng và phán quyết rằng tôn giáo có thể đóng vai trò lớn hơn trong các tổ chức công cộng.
Bài này được viết theo lời đề nghị của bạn Tâm Thường Định --- một nhà giáo, một huynh trưởng Gia Đình Phật Tử, và là một nhà văn trong nhóm chủ biên Tạp chí Phật Việt --- rằng “nhờ anh viết bài gì để giúp hoằng pháp.” Bản thân người viết không có đủ tầm nhìn để viết về những suy nghĩ chiến lược; việc đó xin để các bậc tôn túc như Thầy Tuệ Sỹ và nhiều vị khác suy nghĩ. Trong khi đó, trong và ngoài nước đang có hàng ngàn bậc thiện tri thức, ở cả tứ chúng tăng ni cư sĩ, nơi người muốn học Phật có thể tìm nghe pháp, tìm học pháp, cũng như đã có hàng trăm ngàn bài viết giá trị về Phật học trên mạng… do vậy bài này sẽ dựa vào Kinh Phật để nói về một đề tài ít được chú ý: thiền tập với pháp ấn, câu hữu với định. Pháp định nơi đây sẽ tập trung vào sơ thiền. Những sai sót có thể có, xin được sám hối.
Hiến pháp có một giá trị tự tại, nghĩa là, không cần quy chiếu hay trưng dẫn các luật khác để tạo ra giá trị chấp hành...
Lâu nay ta thường nghe nói thanh niên là rường cột của Quốc gia, nhưng tuổi trẻ Việt Nam thời Cộng sản đã xuống cấp trên mọi phương diện từ thể chất đến tinh thần và từ gia đình ra xã hội. Vậy đâu là nguyên nhân?
Rõ ràng toàn là những đòi hỏi quá đáng và … quá quắt. Ngay đến bác Hồ mà còn không bảo vệ được cả vợ lẫn con, bác Tôn cũng chỉ có mỗi một việc làm là… sửa xe đạp cho nó qua ngày đoạn tháng thì bác Quang biết làm sao hơn và làm gì khác được?
✱ VOA: Trên cương vị tổng thống, ông Trump đôi khi chia sẻ thông tin, bất kể mức độ nhạy cảm của nó. Ông ngẫu hứng cung cấp thông tin bảo mật cấp độ cao cho bộ trưởng ngoại giao Nga ✱ VOA: Những tài liệu này cần được bảo mật là việc rất nghiêm trọng- đặc biệt là đối với Mar-a-Lago, những khách nước ngoài ở đó - tạo ra một mối đe dọa đến an ninh quốc gia ✱ VOA: John Kelly khởi động một nỗ lực để cố gắng hạn chế những người có quyền tiếp cận ông Trump tại Mar-a-Lago, nhưng nỗ lực này thất bại khi Trump từ chối hợp tác...
Hôm thứ Sáu 23-9 trên tạp chí Project-Syndicate, nhà báo Laurence Tubiana cho rằng không có gì là hay, là tốt một khi châu Âu theo đuổi chính sách đa phương hóa theo tiêu chuẩn hai mặt (double standard) trong cuộc chiến Ukraine, vì cộng đồng Âu còn nhiều vấn đề ưu tiên giải quyết...
Đại Hội Đồng Liên Hiêp Quốc lần thứ 77 đã khai mạc tại New York hôm 20-9-2022, trong bối cảnh thế giới đối mặt với hàng loạt khủng hoảng, đang bị chia rẽ vì nhiều vấn đề: Cuộc chiến Ukraine, khủng hoảng khí hậu, mất an ninh lương thực, khủng hoảng năng lượng, và nạn dịch Covid-19 vẫn chưa chấm dứt...
Truyện dài chống tham nhũng, lãng phí ở Việt Nam đã được thi hành từ Trung ương xuống địa phương, nhưng tham nhũng cứ trơ ra là vì sao? Thắc mắc này không phải đến thời Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng mới có mà từ khuya lắm rồi, ít nhất cũng từ khóa đảng VII thời ông Đỗ Mười làm Tổng Bí thư (28 tháng 6 năm 1991 - 26 tháng 12 năm 1997). Nhưng tại sao tình trạng này cứ kéo dài mãi và không có dấu hiệu suy giảm mà còn biến chứng, lan nhanh mặc dù nhà nước đã tung ra nhiều biện pháp phòng ngừa và chữa trị...
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.