Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thế Vận Hội Trong Kẽm Gai

29/03/200800:00:00(Xem: 6759)

Tắt đèn bịt mũi chạy đua trongThế vận Bắc Kinh...

Năm xưa, khi Tổng thống George W. Bush tuyên bố rằng Hoa Kỳ sát cánh với những người đấu tranh cho dân chủ, rồi xuất hiện tại Việt Nam dưới bức tượng của Hồ Chí Minh, người ta có thể nghi ngờ về khả năng của ban tham mưu đối ngoại của ông.

Sau khi dự thánh lễ tại Hà Nội, ông Bush phải đứng trước thềm của nhà thờ Cửa Bắc mới nhỏ nhẹ tuyên bố rằng Việt Nam cần có tự do tôn giáo! Người ta cho rằng ông không dám làm cách mạng mà chỉ là một chính khách. Và hạng tồi! Việc gì mà phải đến như vậy!

Năm ngoái, tại Thượng đỉnh Sydney của Diễn đàn Hợp tác Kinh tế Thái bình dương APEC, khi ông Buh cho biết rằng mình sẽ tham dự lễ khai mạc của Thế vận hội Bắc Kinh, người ta hết nghi ngờ về khả năng của ban tham mưu đối ngoại của ông. Và kết luận rằng Hoa Kỳ không xứng đáng lãnh đạo thế giới, một kết luận đáng buồn.

Ngày 10 tháng Ba vừa qua, khi cuộc khủng  hoảng Tây Tạng bùng nổ, người ta còn hy vọng rằng Tổng thống Hoa Kỳ sẽ có cơ hội sửa sai để nêu vấn đề với Bắc Kinh về tội đàn áp dân Tây Tạng và bắn tiếng rằng trong hoàn cảnh ấy, ông sẽ khó tham dự lễ khai mạc Thế vận hội 2008. Chờ đợi hoài công, hy vọng hão huyền.

Tất nhiên, những người am hiểu vấn đề vẫn có thừa lý luận để giải thích rằng thái độ của Tổng thống Mỹ là một vấn đề lớn, kết quả của những đắn đo cân nhắc mà người thường không thể hiểu được. Người thường có thể hiểu rằng sự đắn đo ấy phản ảnh những tính toán lý tài ngụy danh thực tiễn. Và không sai!

Mười năm về trước, nhiều người đã khôn ngoan trình bày sự lợi hại của việc chọn Bắc Kinh là nơi tổ chức Thế vận 2008. Rằng thứ nhất, thế giới không hiềm thù gì Trung Quốc. Thứ hai, việc cho xứ này đăng cai tổ chức Thế vận là đòn bẩy, hay cái bẫy, để vì Thế vận mà Bắc Kinh phải hành xử ra chiều văn minh. Rồi từ đó dẫn chế độ độc tài này ra vùng ánh sáng. Một niềm lạc quan vô biên, và không cơ sở.

Kết quả thì nay đã mười mươi.

Chính quyền Bắc Kinh giãn dân, đuổi ra khỏi thủ đô những  phần tử họ coi là "bất hảo". Và lập ra danh sách gần năm chục thành phần không có quyền đi vào tham dự một ngày hội lớn của Tổ quốc xã hội chủ nghĩa. Dân đen thích pháo bông thì cho xem pháo bông chào mừng ngày "Quang diện Trung Hoa", nhưng qua truyền hình quốc doanh thôi. Lãnh đạo giả thường cho dân ăn bánh vẽ, lãnh đạo Bắc Kinh cũng vậy và bánh vẽ trên màn ảnh! Rồi trước ngày hội lớn thì cả ngàn người đã bị bắt nhốt, báo chí được thanh lọc để sự thật sẽ không thể lọt ra ngoài.

Thế giới muốn đem kỹ thuật tối tân vào để vượt qua bức tường lửa của một nền văn minh ẩn núp sau Vạn lý Trường thành" Cũng dễ thôi! Bắc Kinh mua thiết bị của công ty Thales của Pháp để gây nhiễu âm nhiễu xạ cho các hệ thống phát thanh Tây phương không thể truyền thanh ra ngoài!

Chuẩn bị chu đáo rồi, Thế vận hội Bắc Kinh sẽ được tiến hành trong bóng tối, giữa hàng rào kẽm gai!

Bóng tối vì hệ thống truyền hình NBC không được trực tiếp truyền hình quang cảnh của Quảng trường Thiên an môn. Người Mỹ lý tài sẽ phải xét lại về doanh lợi của tổ hợp G.E., chủ nhân của hệ thống NBC. Một tổ hợp bất xứng về đạo đức và dại dột về kinh doanh khi đâm đầu vào khai thác Thế vận hội Bắc Kinh. Sau đêm mùng tám tháng Tám tại Bắc Kinh, xin hãy theo dõi  trị giá cổ phiếu của G.E. trên thị trường chứng khoán Mỹ!

Đây là Thế vận hội mà các lực sĩ sẽ tranh tài trong hàng rào kẽm gai vì được tiến hành dưới sự kiểm soát chặt chẽ của an ninh và mật vụ. Người ta không chỉ đeo mặt nạ để có thể hít thở không khí trong lành chưa có tại thủ đô một xứ đầy ô nhiễm môi sinh. Mà còn phải chuẩn bị mặt nạ, túi nylông với chanh tươi, để tránh lựu đạn cay của công an vũ trang nhân dân!

Một tái diễn của vụ Thiên an môn 1989.

Nhân loại không thể không biết điều ấy. Biết mà vẫn nhắm mắt thì chỉ vì lòng tham. Hay vì sự nhu nhược, như đã nhu nhược trước Thế vận hội Berlin năm 1936 của chế độ Đức quốc xã, với hậu quả là Thế chiến II, vào năm 1939.

Bây giờ, hãy trở lại chuyện Tây Tạng.

Mùng bảy tháng Ba vừa qua, Bắc Kinh bất ngờ loan tin là đã phá vỡ âm mưu của một nhóm khủng bố Hồi giáo thuộc sắc tộc Đột Quyết. Quân khủng bố muốn cướp máy bay của hãng hàng không Southern China Airlines từ thủ phủ Urumqi của Tân Cương bay về Bắc Kinh, nhằm phá hoại Thế vận hội!

Với "tiền lệ" ấy, ta thừa hiểu Bắc Kinh có khả năng ngụy trang đặc công của họ thành một nhà sư xúi giục thanh niên Tây Tạng biểu tình bạo động tại thủ đô Lhasa của Tây Tạng, nay là một Đặc khu "Tự trị" của Trung Quốc. Hiểu vậy không oan: mươi năm về trước, mật vụ Bắc Kinh đã cải trang thành một nhà sư Tây Tạng vào tới Dharamrala của dân Tây Tạng lưu vong tại Ấn Độ để đâm chết một vị cao tăng và học giả về văn hoá Tây Tạng ngay trong Tu viện!

Nếu nhớ vậy thì ta thấy mục tiêu của những màn ngụy trang và khiêu khích ấy là để dằn mặt tất cả những ai mơ tưởng sẽ vì Thế vận hội Bắc Kinh mà biểu tình phản đối. Mọi mầm mống ly khai hay động loạn sẽ bị diệt trong trứng nước.

Nhưng mưu quá hoá mù.

Lãnh đạo một chế độ vô thần, duy vật và lý tài đánh giá sai phản ứng của dân Tây Tạng, và của thế giới. Kết cuộc thì họ tuột tay rơi vào thế kẹt. Họ phơi bày bản chất độc tài và tàn ác khi đàn áp dân Tây Tạng, mà vẫn không dập tắt được tinh thần đấu tranh của rất nhiều phong trào nhân quyền, dân chủ hay ủng hộ Tây Tạng trên thế giới. Họ lâm thế kẹt nên dù có kết án đức Đạt Lai Lạt Ma - "và tập đoàn" - là có hành vi khủng bố hay xúi giục dân chúng Tây Tạng biểu tình bạo động tại các tỉnh của Trung Quốc thì vẫn không trấn áp được sự phản đối.

Vì vậy, như một đám rước hắc ám của quỹ dữ, đuốc Thế vận đi tới đâu là nơi đó lại bùng lên ngọn lửa đấu tranh! Nhất là của những người chẳng liên hệ gì tới Tây Tạng. Ngày 24 vừa qua, khi ngọn lửa thế vận vừa được nhóm lên tại Athens của Hy Lạp, xuất xứ của Thế vận, thì ba người trong tổ chức "Phóng viên không biên giới" đã xuất hiện với lá cờ đen và năm vòng thế vậh là năm cái còng! Ngoài đất Tây Tạng, thì Bắc Kinh, Cam Túc, Thanh Hải và Tứ Xuyên đều có người biểu tình, ngoài lãnh thổ Trung Quốc thì đâu đâu cũng có sự phản đối, kể cả của các lực sĩ Thế vận.

Họ đấu tranh vì công lý và lương tâm, chứ cũng chẳng hưởng được gì của cộng đồng Tây Tạng vỏn vẹn có hơn trăm ngàn người lưu vong tại hải ngoại! Đức Đạt Lai Lạt Ma không có dự án này hay hợp đồng kia để mua chuộc giới đầu tư! Trong cuộc đua giữa thiện và ác, ngài chỉ có nụ cười và lời khuyên là đừng bao giờ rời bỏ căn tánh từ bi của mình.

Một số lãnh đạo trên thế giới có hiểu ra thông điệp ấy.

Tổng thống Pháp Nicolas Sarkoxy đã sáng hơn ông Bush khi lên tiếng rằng mình có thể xét lại việc tham dự lễ khai mạc Thế vận. Thủ tướng Anh, Ba Lan hay Đức cũng ngỏ lời mời và hứa hẹn tiếp đón đức Đạt Lai Lạt Ma. Quốc hội Âu châu còn phản ứng dữ dội hơn khi nêu vấn đề là sẽ thảo luận về việc có nên tẩy chay Thế vận Bắc Kinh hay không.

Ngoài thành phần lãnh đạo chính trị, rất nhiều tổ chức vô vụ lợi của dân chúng thế giới và những khôi nguyên giải Nobel đều đã lên tiếng phản đối Bắc Kinh.

Đâm ra đám rước Thế vận tưởng là sẽ đưa Trung Quốc vào thế giới văn minh bỗng như bị tạt nước!

Trước sự bẽ bàng ấy, lãnh đạo Bắc Kinh đầy bản lãnh tráo trở có thể sẽ tương kế tựu kế.

Họ khơi dậy tinh thần chủ quan và bài ngoại của Hán tộc mà giải thích rằng thế giới thù nghịch bên ngoài đang có hành vi phá hoại Thế vận vì thù ghét Trung Hoa. Rằng đảng Cộng sản Trung Quốc mới là lực lượng kiên cường bảo vệ quốc thể quốc thống. Tức là tự thủ vai nghĩa hiệp và khai thác tinh thần ái quốc của người Hoa để vừa hóa giải thất bại của Thế vận vừa chuyển sự bất mãn của quần chúng về những chuyện kinh tế xã hội chồng chất ở bên trong vào đối tượng bên ngoài. Và nhân đó hăm he các cơ sở đầu tư hay thông tin ngoại quốc về hậu quả kinh doanh đầy bất lợi sau này, nếu đánh đu với tinh... Tây Tạng!

Ngày xưa, Trung Quốc thời Từ Hy Thái hậu đã từng dùng thủ đoạn khơi dậy tinh thần bài ngoại với vụ loạn "Quyền phỉ" của Nghĩa hoà đoàn. Mà cuối cùng thì nhà Đại Thanh vẫn sụp đổ!

Giữa thiện và ác, thế giới có thể chọn lựa, từng người trong chúng ta cũng vậy.

Chọn lựa đầu tiên là tìm hiểu để biết phân biệt thiện ác. Đã biết rồi thì phải cho đại diện dân cử của mình ở địa phương biết rõ lập trường, hầu ở mọi nơi, từ những hội đồng thị xã tới cấp tiểu bang và liên bang, chính quyền Hoa Kỳ biết rõ quan điểm của mình. Và phải cho các doanh nghiệp Mỹ đang làm ăn tại Trung Quốc hiểu rõ lập trường của giới tiêu thụ: chúng tôi không thể là đồng lõa của tội ác.

Còn trò chơi Thế vận" Ta có muốn là kẻ vỗ tay cổ võ một màn bịp bợm gian ác không"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Thì tôi cũng nói cho hết lẽ như thế. Chớ bao nhiêu lương dân ở Văn Giang, Dương Nội, Thủ Thiêm, Lộc Hưng… đang sống yên lành mà Đảng & Nhà Nước còn có thể nhẫn tâm biến họ thành những đám dân oan (vật vã khắp nơi) thì cái chính phủ hiện hành có xá chi đến những khúc ruột thừa ở Cambodia.
Bàn về kinh tế không thể không nhắc đến tiền. Tiền không mua được hạnh phúc nhưng không có tiền thì…đói. Tiền mang lại tự do (có tiền mua tiên) hay biến con người thành nô lệ đồng tiền. Con nít lên 3 đã biết tiền dùng để mua bánh kẹo, vậy mà các kinh tế gia giờ này vẫn không đồng ý chuyện tiền để làm chi!
Sau ngày 30/4/1975, nếu phe chiến thắng đã có những chính sách mang lại sự hoà giải quốc gia, đối xử nhân bản với bên thua trận, thay vì cải tạo học tập, càn quét và thiêu huỷ văn hoá miền Nam, đánh tư sản mại bản, thì đã không có hàng triệu người bỏ nước ra đi và người Việt sẽ chẳng mấy ai còn nhớ đến một đất nước của quá khứ, tuy chưa hoàn toàn tự do dân chủ nhưng so với Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam thì người dân đã được tự do hơn bây giờ rất nhiều.
Tất nhiên phải “thành công” vì đảng một mình một chợ, không có ai cạnh tranh hay đòi chia phần. Nhưng việc đảng chọn cho dân bầu chỉ để tuyên truyền cho phương châm “ý đảng lòng dân”, trong khi người dân không có lựa chọn nào khác mà buộc phải đi bỏ phiếu để tránh bị làm khó trong cuộc sống.
Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại.
Những bà mẹ Việt xưa nay rất chơn chất thật thà, rất đơn sơ giản dị cả đời lo cho chồng con quên cả thân mình. Sử Việt nghìn năm đương đầu với giặc Tàu, trăm năm chống giặc Tây. Những bà mẹ Việt bao lần âm thầm gạt lệ tiễn chồng con ra trận, người đi rất ít quay về. Những bà mẹ âm thầm ôm nỗi đau, nỗi nhớ thương da diết.
Trước công luận, Eisenhower lập luận là cuộc chiến không còn nằm trong khuôn khổ chống thực dân mà mang một hình thức chiến tranh ủy nhiệm để chống phong trào Cộng Sản đang đe doạ khắp thế giới. Dân chúng cần nhận chân ra vấn đề bản chất của Việt Minh là Cộng Sản và chỉ nhân danh đấu tranh giành độc lập cho Việt Nam; quan trọng nhất là phải xem ông Hồ chí Minh là một cánh tay nối dài của Liên Xô. Đó là lý do cộng đồng quốc tế cần phải tiếp tục hỗ trợ cho Pháp chiến đấu.
Dù vẫn còn tại thế e Trúc Phương cũng không có cơ hội để dự buổi toạ đàm (“Sự Trở Lại Của Văn Học Đô Thị Miền Nam”) vào ngày 19 tháng 4 vừa qua. Ban Tổ Chức làm sao gửi thiệp mời đến một kẻ vô gia cư, sống ở đầu đường xó chợ được chớ? Mà lỡ có được ai quen biết nhắn tin về các buổi hội thảo (tọa đàm về văn học nghệ thuật miền Nam trước 1975) chăng nữa, chưa chắc ông Nguyễn Thế Kỷ – Chủ Tịch Hội Đồng Lý Luận, Phê Bình Văn Học, Nghệ Thuật – đã đồng ý cho phép Trúc Phương đến tham dự với đôi dép nhựa dưới chân. Tâm địa thì ác độc, lòng dạ thì hẹp hòi (chắc chỉ nhỏ như sợi chỉ hoặc cỡ cây tăm là hết cỡ) mà tính chuyện hoà hợp hay hoà giải thì hoà được với ai, và huề sao được chớ!
Lời người dịch: Trong bài này, Joseph S. Nye không đưa ra một kịch bản tồi tệ nhất khi Hoa Kỳ và Trung Quốc không còn kiềm chế lý trí trong việc giải quyết các tranh chấp hiện nay: chiến tranh nguyên tử có thể xảy ra cho nhân loại. Với 8000 đầu đạn hạt nhân của Nga, khoảng 270 của Trung Quốc, với 7000 của Mỹ, việc xung đột hai nước, nếu không có giải pháp, sẽ là nghiêm trọng hơn thời Chiến tranh Lạnh.
Kính thưa mẹ, Cứ mỗi tháng 5 về, nước Mỹ dành ngày Chủ Nhật của tuần đầu tiên làm Ngày của Mẹ (Mother's Day), ngày để tôn vinh tất cả những người Mẹ, những người đã mang nặng đẻ đau, suốt đời thầm lặng chịu thương, chịu khó và chịu khổ để nuôi những đứa con lớn khôn thành người.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.