Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

UB Bảo Vệ Người Lao Động VN Gây Quỹ Giúp Thợ Trong Nước

22/11/200700:00:00(Xem: 5263)

Từ trái: Cựu thẩm phán Nguyễn Cao Quyền, bà Jackie Bông Wright, ông Trần Nhật Kim.

Virginia.- Máu chảy ruột mềm! Trong hoàn cảnh của những người lao động VN đình công thiếu thốn và  những gia đình nạn nhân của vụ  sập cầu Cần Thơ là  những trạng huống rất thương tâm, tràn đầy nước mắt,  để có phương tiện giúp đỡ những nạn nhân vụ sập cầu Cần Thơ cũng như  giúp đỡ những người lao động  trong hoàn cảnh khốn khó, Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động đã tổ chức một buổi gây quỹ   vào lúc 7 giờ tối ngày 16 Tháng 11, 2007 tại Nhà hàng Lucky Three, Falls Church, VA.

Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam - vùng Hoa Kỳ, được thành lập vào Tháng Hai, 2007, với Giáo Sư Nguyễn Quốc Khải là Chủ Tịch,  Cựu Thẩm Phán Nguyễn Cao Quyền là Phó Nội Vụ, Bà jackie Bong Wright là Phó NgoạiVu.; Ông Trần Nhật Kim là Tổng Thư Ký, cùng với Nhà Văn Trương Anh Thụy…nhằm mục đích bảo vệ quyền lợi của công nhân, giới lao động ở Việt Nam.

Trong phần  giới thiệu về sinh hoạt của Ủy Ban,  Cựu Thẩm Phán Nguyễn Cao Quyền, Phó Nội Vụ cho biết,  vào cuối Tháng  Mười năm 2006, một Hội Nghị Quốc Tế về Quyền Công Nhân tại Việt Nam đã nhóm họp tại Warsaw, Thủ Đô của Ba Lan. Hội nghị mang tính cách quốc tế vì đã đựơc tổ chức bởi những người Việt Nam dân chủ đến từ khắp nơi trên thế giới. Họ thuộc nhiều tổ chức, cộng đồng, đảng phái, nhưng đã đến với tư cách cá nhân từ 12 quốc gia, trong đó có Mỹ, Canada, Anh , Pháp, Bỉ, Đức, Thụy Sĩ, Hòa Lan, Úc, Nga, Tiệp Khắc, và Ba Lan.

Hội nghị được bảo trợ bởi những Tổ Chức Cách Mạng Ba Lan, mang tính biểu tượng như Công Đoàn Đoàn Kết (Solidarmôc), Ủy Ban Bảo Vệ Công Nhân (KOR) và Viện Padereswki. Sau hai ngày hội họp , thảo luận  tại trụ sở Quốc Hội Ba Lan, Hội Nghị đã cho ra đời một tổ chức lấy tên là “Ủy ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam”   vào ngày 30 Tháng 10, 2006. Ủy Ban có trụ sở chính ở tại Warsaw. Chủ Tịch là Ông Trần Ngọc Thành, hiện đang cư ngụ, sinh sống tại thành phố này.

Hội nghị đã chọn Warsaw làm nơi hội họp vì trong cuộc cách mạng dân chủ năm 1989 tại Đông Âu, Công Đoàn Đoàn Kết đã trở thành biểu tượng của Dân Chủ - Tự Do. Và chính từ quốc gia cựu cộng sản này, Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam, sau khi thành lập, đã gửi lời chào mừng tới “Công Đoàn Độc Lập” đầu tiên của Việt Nam, thành lập tại Hà Nội trước đó mười ngày.

Công đoàn Độc Lập và UYBVNLDDVN ra đời vì từ hai mươi năm qua, từ ngày "đổi mới”, Tổng Liên Đoàn Lao Động của CSVN đã bất lực trong việc bảo vệ quyền lợi vật chất cũng như tinh thần của công nhân. Sự bất lực này dẫn đến một phong trào đình công sôi nổi từ năm 1995 đến nay. Hơn 1,500 vụ đình công đã được ghi nhận và hiện tượng đình công tiếp tục gia tăng với đà hội nhập kinh tế toàn cầu.

Ông Nguyễn Cao Quyền  nói, công nhân là lực lượng phát triển chủ yếu của đất nước, do đó, họ phải được chăm sóc và bảo vệ. Với những chương trình trợ giúp ngắn  hạn và dài hạn, trong 12 tháng qua UBBVNLDDVN đã được anh chị em công nhân trong nước biết đến khá nhiều. Họ được UB cố vấn về mặt pháp lý, yểm trợ về mặt tinh thần,  đôi khi về mặt vật chất. Những lãnh đạo công nhân ở VN  không còn cô đơn trong cuộc đấu tranh vì biết sau lưng họ còn một  khối ba triệu đồng bào hải ngoại lúc nào cũng yêu thương sẳn sàng đùm bọc, bên cạnh họ lúc nào  cũng có cả một hệ thống Công Đoàn Quốc Tế sẵn sàng dang tay tiếp đón và hậu thuẫn.

Theo Ông Quyền, trong hoàn cảnh nghiệt ngã hiện tại khi mà chế độ độc tài CS chưa chịu ngưng tay reo rắc đau thương và hành hạ dân tộc thì sự yểm trợ của hải ngoại cho anh chị em lao động trong nước là vô cùng cần thiết. Khẩn cấp nhất vào 1úc này là việc cứu trợ hơn 50 người chết trong vụ sập cầu Cần Thơ. Họ là những công nhân xấu số, những gia đình vô cùng tội nghiệp, nạn nhân của một chế độ độc tài, thối nát, tham nhũng và bất lực.

Ông Trần Nhật Kim, Tổng Thư Ký Ủy Ban cho biết, đường hướng hoạt động chung của Hội là một đường dài. Ủy Ban sẽ hướng dẫn người lao động trong nước hiểu biết quyền lợi của người công nhân trên phương diện pháp lý. Bên cạnh Ủy Ban cũng sẽ vận động với quốc tế  hỗ trợ và bảo đãm quyền lợi cho người lao động trong nước, để người công nhân có được tiếng nói, đòi hỏi quyền lợi chính đáng của họ.

Hiện đời sống của người công nhân ở Việt Nam rất tội ngiệp, có khi phải làm mười mấy giờ một ngày, không được nghỉ ngơi, không đựơc trả tiền phụ trội, còn bị áp bức. Phần nhiều người lao động Việt Nam luôn bị chủ nhân bóc lột, đối xử bất công và bị chà đạp. Họ không được bảo hiểm, nên khi bị tai nạn thì gia đình của họ phải lâm vào hoàn cảnh rất thương tâm.

Tổng Liên Đoàn Lao Động Việt Nam, được gọi là “Công Đoàn” , ăn lương của giới chủ nhân vì thế họ không bao giờ bảo vệ quyền lợi công nhân. Luật lao động của CSVN năm 1994 không đứng về phía công nhân.

Điều luật năm 2006 của CSVN cũng cấm một số công ty, một số xí nghiệp không được đình công và đặc biệt cấm người công nhân không được biểu tình. Vì vậy  Ủy ban BVNLDDVN có nhiệm vụ sẽ giúp đỡ công nhân tranh đấu trong những trường hợp này.

Mục tiêu chính, khẩu hiệu của Ủy ban là “Cơm Áo và Tự Do” cho người lao động trong nước. Song song với  hoạt động hỗ trợ người lao động, Ủy ban cũng sẽ vận động với các tổ chức quốc tế quan tâm quyền lợi của người công nhân.  Ủy ban sẽ đưa ra những hành động bóc lột cũng như chà đạp nhân phẩm của người lao động VN và buộc CSVN  phải thi hành những điều khoảng trong công ước quốc tế.

Ủy ban theo dõi để biết một số công ty ngoại quốc đã đầu tư ở VN và sẽ thường xuyên liên lạc với các công ty và công nhân trong nước. Nếu công nhân trong nước bi áp bức, thì Ủy Ban vùng Hoa Kỳ hay những ủy ban khác trên thế giới sẽ lên  tiếng đòi hỏi công ty đó phải nghiêm chỉnh theo đúng luật pháp.

Được biết trong buổi gây quỹ này Ủy ban đã thu được trên tám ngàn mỹ kim.  Hy vọng sau  một thời gian hoạt động,  Ủy Ban sẽ phát triển, được nhiều đồng bào tiếp tay thì ủy ban có phương tiện tài chính giúp đỡ những người lao động trong hoàn cảnh khốn khổ, nhất là Ủy Ban rất mong mỏi  trong tương lai, có giới trẻ gia nhập.  Cpvw.usa@gmail.com

Muốn biết thêm chi tiết hay liên lạc với Ủy Ban BVNLDDVN xin vào www.baovelaodong.com.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Sau ngày 30/4/1975, nếu phe chiến thắng đã có những chính sách mang lại sự hoà giải quốc gia, đối xử nhân bản với bên thua trận, thay vì cải tạo học tập, càn quét và thiêu huỷ văn hoá miền Nam, đánh tư sản mại bản, thì đã không có hàng triệu người bỏ nước ra đi và người Việt sẽ chẳng mấy ai còn nhớ đến một đất nước của quá khứ, tuy chưa hoàn toàn tự do dân chủ nhưng so với Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam thì người dân đã được tự do hơn bây giờ rất nhiều.
Tất nhiên phải “thành công” vì đảng một mình một chợ, không có ai cạnh tranh hay đòi chia phần. Nhưng việc đảng chọn cho dân bầu chỉ để tuyên truyền cho phương châm “ý đảng lòng dân”, trong khi người dân không có lựa chọn nào khác mà buộc phải đi bỏ phiếu để tránh bị làm khó trong cuộc sống.
Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại.
Những bà mẹ Việt xưa nay rất chơn chất thật thà, rất đơn sơ giản dị cả đời lo cho chồng con quên cả thân mình. Sử Việt nghìn năm đương đầu với giặc Tàu, trăm năm chống giặc Tây. Những bà mẹ Việt bao lần âm thầm gạt lệ tiễn chồng con ra trận, người đi rất ít quay về. Những bà mẹ âm thầm ôm nỗi đau, nỗi nhớ thương da diết.
Trước công luận, Eisenhower lập luận là cuộc chiến không còn nằm trong khuôn khổ chống thực dân mà mang một hình thức chiến tranh ủy nhiệm để chống phong trào Cộng Sản đang đe doạ khắp thế giới. Dân chúng cần nhận chân ra vấn đề bản chất của Việt Minh là Cộng Sản và chỉ nhân danh đấu tranh giành độc lập cho Việt Nam; quan trọng nhất là phải xem ông Hồ chí Minh là một cánh tay nối dài của Liên Xô. Đó là lý do cộng đồng quốc tế cần phải tiếp tục hỗ trợ cho Pháp chiến đấu.
Dù vẫn còn tại thế e Trúc Phương cũng không có cơ hội để dự buổi toạ đàm (“Sự Trở Lại Của Văn Học Đô Thị Miền Nam”) vào ngày 19 tháng 4 vừa qua. Ban Tổ Chức làm sao gửi thiệp mời đến một kẻ vô gia cư, sống ở đầu đường xó chợ được chớ? Mà lỡ có được ai quen biết nhắn tin về các buổi hội thảo (tọa đàm về văn học nghệ thuật miền Nam trước 1975) chăng nữa, chưa chắc ông Nguyễn Thế Kỷ – Chủ Tịch Hội Đồng Lý Luận, Phê Bình Văn Học, Nghệ Thuật – đã đồng ý cho phép Trúc Phương đến tham dự với đôi dép nhựa dưới chân. Tâm địa thì ác độc, lòng dạ thì hẹp hòi (chắc chỉ nhỏ như sợi chỉ hoặc cỡ cây tăm là hết cỡ) mà tính chuyện hoà hợp hay hoà giải thì hoà được với ai, và huề sao được chớ!
Lời người dịch: Trong bài này, Joseph S. Nye không đưa ra một kịch bản tồi tệ nhất khi Hoa Kỳ và Trung Quốc không còn kiềm chế lý trí trong việc giải quyết các tranh chấp hiện nay: chiến tranh nguyên tử có thể xảy ra cho nhân loại. Với 8000 đầu đạn hạt nhân của Nga, khoảng 270 của Trung Quốc, với 7000 của Mỹ, việc xung đột hai nước, nếu không có giải pháp, sẽ là nghiêm trọng hơn thời Chiến tranh Lạnh.
Kính thưa mẹ, Cứ mỗi tháng 5 về, nước Mỹ dành ngày Chủ Nhật của tuần đầu tiên làm Ngày của Mẹ (Mother's Day), ngày để tôn vinh tất cả những người Mẹ, những người đã mang nặng đẻ đau, suốt đời thầm lặng chịu thương, chịu khó và chịu khổ để nuôi những đứa con lớn khôn thành người.
Khoảng 4.500 người đã được phỏng vấn, trong đó có khoảng 700 người gốc Á. 49% những người được hỏi có nguồn gốc châu Á đã từng trải qua sự phân biệt chủng tộc trong đại dịch. Trong 62 phần trăm các trường hợp, đó là các cuộc tấn công bằng lời nói. Tuy nhiên, 11% cũng bị bạo hành thể xác (koerperliche Gewalt) như khạc nhổ, xô đẩy hoặc xịt (phun) thuốc khử trùng.
Nguyệt Quỳnh: Anh còn điều gì khác muốn chia sẻ thêm? Trịnh Bá Phương: Trong cuộc đấu tranh giữ đất, nhóm chúng tôi đã tham gia các phong trào khác như bảo vệ cây xanh, bảo vệ môi trường, tham gia biểu tình đòi tự do cho các nhà yêu nước, tham gia các phiên toà xét xử người yêu nước bị nhà nước cộng sản bắt giam tuỳ tiện. Và hướng về biển đông, chống sự bành trướng của Bắc Kinh khi đã cướp Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam! Và mới đây là phản đối bè lũ bán nước đã đưa ra dự luật đặc khu và dự luật an ninh mạng.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.