Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Kết Quả Hội Nghị Người Việt Ở Nước Ngoài: Cuộc Họp Nhạt Nhẽo, Không Có Thực Chất

25/11/200900:00:00(Xem: 3887)

Kết Quả Hội Nghị Người Việt Ở Nước Ngoài: Cuộc Họp Nhạt Nhẽo, Không Có Thực Chất  

Bùi Tín
Một cuộc họp "lớn" người Việt ở nước ngoài với chính quyền trong nước vừa diễn ra từ ngày 21 đến ngày 23-11 ở Hànội. Báo trong nước sính dùng chữ nghĩa huênh hoang cho rằng đây là "Hội nghị Diên Hồng" (!) thời đổi mới.
Cuộc họp này, mục đích thật sự là gì " thái độ người Việt nước ngoài ra sao " nay đã kết thúc, kết quả ra sao, có thành sự kiện lớn, "cú hích" đáng kể "
Trước hết tại hội nghị, chính quyền trong nước vẫn tránh né 1 vấn đề cơ bản nhất. Vì sao có hiện tượng thuyền nhân hồi 1975 - 1980, để số người Việt ở nước ngoài tăng vọt, - nay lên gần 4 triệu - , với một số khá lớn bà con ta bỏ xác trong đại dương"  Chính quyền trong nước chưa bao giờ nhìn nhận ngay thẳng bi kịch lớn này, chưa có một lời nhận tội, nhận lỗi, nhận sai lầm hay khuyết điểm, hay chí ít là tỏ ra làm tiếc, hối hận, hay nhận phần trách nhiệm của mình đã để xảy ra sự kiện bi thảm dân tộc chứ từng có này.
Tại sao Nhật hoàng, thủ tướng Nhật biết cúi đầu xin lỗi nhân dân châu Á và thế giới về những tội ác chiến tranh, cả đến Giáo hoàng cũng xin lỗi nhân dân châu Âu và thế giới vì từng cộng tác với phát xít Hit-le trong thế chiến 2.
Còn chính quyền cộng sản Việt nam, ngược lại, còn rắp tâm thực hiện việc phá các tấm bảng, mộ chí và di tích kỷ niệm các thuyền nhân bỏ mình trên biển và trong các trại tỵ nạn ở Nam Dương, Mã lai... Thế là coi bà con là "núm ruột nối dài", là "anh chị em ruột thịt", là "tình đồng chủng, nghĩa đồng bào " ư " Thế là "đại đoàn kết", là "bỏ qua quá khứ, nhìn tới tương lai" ư " Như vậy mà dẫn đến Hội Nghị Diên Hồng mới được ư "
Chỉ cần đặt vấn đề xem qua cuộc hội nghị lớn này, Bộ chính trị 14 người hiện nắm trọn quyền sinh sát của đất nước, không chia sẻ cho một ai khác, tóm trọn cả 3 quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp, nắm trọn quyền chuyên chính và dụng cụ đàn áp : quân đội, công an, cảnh sát, toà án, nhà tù, - 14 người không hề được dân bầu qua một lá phiếu nào, -  hiện coi trọng hay khinh rẻ bà con ta ở nước ngoài "  Hãy xét họ qua việc làm chứ không qua lời nói. Chỉ cần xét cho kỹ : họ coi trọng con người hay coi trọng của cải của bà con ta ở hải ngoại. Họ trọng Người hay trọng Của, như sách kinh điển của người xưa về ứng xử giữa con người với nhau hay đặt ra.
Nếu trọng Người, bộ chính trị cộng sản và bộ máy của họ ắt nhân dịp này tỏ ra trọng chất xám, lắng nghe mọi ý kiến xây dựng ngay thật, đối thoại bình đẳng với bà con ta, thẳng thắn công nhận những sai lầm, minh bạch giải tỏa những băn khoăn vướng mắc của bà con ta trên tinh thần quý trọng, tin cậy nhau trong đại gia đình Việt nam thuận hòa, êm ấm. Suốt những ngày qua không hề có biểu hiện nào như thế !
Tiết mục quan trọng nhất là nghe ông chủ tịch nước đọc diễn văn dài thòng kiểu đại ngôn, rồi nghe một thứ trưởng trưởng ban Người Việt ở nước ngoài đọc báo cáo chỉ kể lể những điều hay ho tốt đẹp, toàn một màu hồng, nhằm cuối cùng là kêu gọi đông đảo bà con ta mang thật nhiều tiền của trở về.
Xong phần chính ồn ào, các đại biểu được chia nhỏ để cùng nhau "trao đổi, đối thoại" với đại diện chính quyền, thực tế là 2 bên khen ngợi, tâng bốc nhau, theo kiểu mặc áo thụng vái nhau như trên sân khấu, mọi chuyện êm ả, dĩ hoà vi quý ! Để còn ăn nhậu, cụng ly, xem nhảy múa, nghe ca hát, trao tặng phẩm ...  
Nếu trọng Người, họ đã không có những biểu hiện cao ngạo của người thắng trận, của kẻ cầm quyền như thế. Vẫn là thái độ kiêu căng vô lối của kẻ tài giỏi tuyệt đối(!), không cần nghe ai, ngăn cản phản biện, chỉ có một chiều dạy bảo, ban ơn, ban phát bằng khen, huân chương; những điều này, chỉ có những người thiếu nhân cách và thiếu tự trọng mới có thể cúi đầu tiếp nhận.


Do chính quyền trong nước vẫn một mực không trọng con Người, không tôn trọng Nhân quyền, không tôn trọng quyền Dân chủ Tự do  của người Việt trong và ngoài nước, do đó trong hội nghị đã không hề có đối thoại bình đẳng, không hề có giải đáp thỏa đáng vô vàn thắc mắc chính đáng của các đại biểu, của bà con ta về lãnh thổ, lãnh hải, hải đảo, về bảo vệ ngư dân, về chống tham nhũng, về khai thác bô-xít, về viện IDS, về mạng Tia Sáng, về Nghị quyết 97 ...
Vẫn là thái độ trịch thượng một chiều, đảng cho biết đén đâu thì được biết đến đó. Biết trước điều đó, nên tuyệt đại đa số bà con gốc Việt ở nước ngoài vẫn thờ ơ, ngán ngẩm ngay từ trước cuộc họp; cũng do đó chính quyền cộng sản vừa qua chỉ huy động nổi  một phần cực nhỏ chất xám, hiểu biết, kỹ thuật, kinh nghiệm và quá ít ỏi tiền của (chỉ chừng 2 tỷ đôla đầu tư của 4 triệu người (!) trong hàng mấy chục năm qua),  trong khi  vốn liếng của bà con ta là cực kỳ phong phú, phải nói là vô tận, là khổng lồ, như một kho vàng ròng cực quý của cả 2, 3 thế hệ người Việt hải ngoại, tất cả vẫn ở ngoài tầm huy động của chính quyền độc đoán.
Nhân dịp này, cần chỉ rõ chiếc đũa thần đang nằm trong tay Bộ chính trị Hànội để đánh thức kho báu vô tận ấy, nhưng họ đã bỏ qua thời cơ. Chỉ cần 14 con người ấy - trên đỉnh cao quyền lực tuyệt đối - tỏ ra thật lòng đặt quyền lợi nhân dân lên cao nhất, khiêm tốn nhìn nhận những lầm lẫn thiếu sót, trả lại cho xã hội quyền tự do công dân như hiến pháp quy định, để xã hội ta được hưởng mọi quyền tự do như đông đảo nhân dân các nước khác, chỉ cần như ở Thái lan, Nam Dương hay Phi luật Tân chẳng hạn, có tự do bầu ứng cử và tự do báo chí như ở các nươc ấy, thì chuyện thần kỳ sẽ xảy ra ngay.
Lúc ấy, chỉ lúc ấy, bà con ta sẽ tự khắc rủ nhau mang mọi tài sản về nước để giúp quê hương, Tổ quốc, không chút e ngại đắn đo;  chất xám, tri thức, tay nghề, kinh nghiệm, vốn kinh doanh hàng tỷ, hàng chục tỷ đô la, hằng vài chục tỷ đôla cũng không quá khó, sẽ đổ về nước để bù lại bao thời gian đã mất, để bù lại bao thời cơ bị bỏ lỡ, để cho Tổ quốc Việt nam thật sự "RA KHƠI" và thật sự "CẤT CÁNH" , thu hẹp nhanh những cách biệt đáng tủi hổ so với các nước láng giềng và cả các nước văn minh. Không được vậy thì "ra khơi", "cất cánh" chỉ là ảo giác, nói cho vui, để vỗ tay, để lừa nhau, cho nhau ăn bánh vẽ ...
Văn hoá Việt nam cũng là ở đó. Cuộc hội nghị này đã có riêng một diễn đàn về Văn hoá Dân tộc. Nhưng diễn đàn này đã bỏ qua một vấn đề văn hoá cấp bách, quan trọng là làm sao đưa chế độ thống trị của duy nhất một đảng chuyển lên một nấc văn minh cao hơn là chế độ dân chủ của toàn dân, với tiêu biểu là lá phiếu tự do của người công dân được suy nghĩ tự do, lập hội tự do theo hiến pháp. Bởi vì không có gì vô văn hoá, phản văn hóa hơn là người Việt nam với nhau lại cậy độc quyền về quyền lực để tịch thu quyền tự do của nhau, của bà con ruột thịt của mình, thống trị anh chị em cùng chung máu thịt chỉ vì lợi ích phe nhóm, đảng phái riêng, với những cuộc bầu cử tiền chế "đảng chọn, dân giả vờ bàu" nhàm chán, đáng hổ thẹn mà vẫn cứ làm để thành trò cười !.
Cuối cùng, do Người là vốn quý nhất, Người làm ra của, nên nếu khinh Người mà trọng của thì cuối cùng sẽ mất sạch cả Người lẫn của, để trắng tay và đổ vỡ, như chế độ xô viết ở Liên xô cũ, như "chủ nghĩa xã hội hiện thực" bất nhân phi nghĩa chà đạp quyền tự do công dân, từng vang bóng một thời ở Đông Âu và sụp đổ 20 năm trước.
Qua cuộc họp nhạt nhẽo, hình thức, thiếu thực chất vừa qua, có thể rút ra kết luận là nếu chế độ độc quyền đảng trị vẫn chứng nào tất nấy, khinh thị con người, khinh thị sự thật và lẽ phải, khinh thị nhân dân, chỉ mong huy động tiền bạc của bà con gốc Việt, thì cuộc họp người Việt ở nước ngòai, dù có hơn 1 ngàn hay mấy ngàn người  dự, chỉ là phung phí công sức, thời gian và tiền của của đất nước, kết quả ít ỏi, nghèo nàn, không tạo nên một "cú hích" cần thiết nào cho sự nghiệp phát triển đất nước, là lẽ đương nhiên.
Danh nghĩa "Hội nghị Diên Hồng" càng thêm nhạt nhẽo, vô duyên và mỉa mai vậy !
Bùi Tín, Paris 24-11-2009
(Tác giả Bùi Tín còn có trang blog ở http://www.voanews.com/Vietnamese/)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
GS-TS Nguyễn Mạnh Hùng: ”Nó (bài viết) không giải thich rõ được làm sao có nhà nươc pháp quyền khi tư pháp không độc lập; làm sao có dân chủ nếu chỉ có một đảng, không có cạnh tranh chính trị và dân không có quyền chọn lưa người đại diện…”
Tôi xin gửi lời chúc tốt đẹp nồng nàn đến tất cả quý Phật tử đang cử hành ngày Đại lễ Vesak, một sự kiện thiêng liêng đối với hàng triệu người Phật tử trên thế giới. Khi chúng ta tôn kính ngày Đản sinh, Thành đạo, và Niết bàn của Đức Thế Tôn, thì giáo lý của ngài có thể truyền cảm hứng cho tất cả chúng ta. Và khi từng gia đình con người chịu khổ đau do ảnh hưởng cơn đại dịch COVID-19, thì bài kinh Phật nhắc nhở chúng ta rằng: “Vì muôn loài chúng sinh bị bệnh, nên ta cũng bệnh.”
Trước đây, các cuộc đụng độ giữa Israel và Palestine đã thường diễn ra tại Jerusalem và Dải Gaza. Các yếu tố tác động khẩn thiết cho mối xung đột là tình trạng đe dọa cưỡng chế trục xuất các gia đình Palestine hoặc các buổi lễ kỷ niệm của Do Thái giáo tại Tempelberg. Thực ra, chiến cuộc còn bắt nguồn từ các sự kiện lịch sử khác mà các xung đột về thành phố Jerusalem và điện thờ Tempelberg đóng một vai trò chính cho sự leo thang.
Đọng trên hoa, trên lá, giọt sương năm xưa gợi ra cõi trong vắt, bình an, đẩy hồn ta vào chốn không bến không bờ, mênh mông, tịch mịch. Những đêm không trăng sao, ta cũng thấy trong cõi mịt mùng sự an hòa, tĩnh mịch ấy. Nhưng cõi tịch mịch của thăm thẳm trời đêm thì lạnh lẽo, vô hồn. Cõi mênh mông cảm từ giọt sương có phơn phớt nắng mai, thấp thoáng màu lá, màu hoa, bao giờ cũng ấm áp, man mác niềm vui nhẹ nhàng, thanh thoát như sương khói, như tơ. Giọt sương quen thuộc, thân yêu ấy đã biến mất, đã trôi vào quá khứ cùng lịch sử của vũ trụ mất rồi. Dù vẫn giữ hình thái, dung nhan của muôn triệu năm trước, giọt sương hôm nay đang mang trong lòng một sự ồn ào khủng khiếp. Vô lượng vi phân tử, sóng radio của điện thoại di động mang theo những lời thủ thỉ thân yêu, gay gắt tranh luận, ầm ầm giận dữ, đắng cay nhiếc móc, nỉ non than thở, tiếng khóc, tiếng cười, nỗi bi thương, cơn cuồng nộ – đủ món hỉ nộ ái ố – … điệp điệp, trùng trùng lướt qua giọt sương liên miên từ lúc nó chào đời
Các cuộc xung đột giữa Do Thái với Palestine cùng khối Ả Rập là vấn đề nan giải cho Hoa Kỳ lẫn thế giới bởi Do Thái không hề nhượng bộ, luôn có những hành động cứng rắn và trả đũa tàn bạo. Cuộc xung đột hiện nay xảy ra khi Do Thái trục xuất sáu gia đình Palestine tại Đông Jerusalem, là điều mà Do Thái từng bước thực hiện với người dân Palestine từ nhiều năm qua.
Tôi yêu những nông dân thôn Hoành, tôi yêu những nông dân Dương Nội. Yêu cái hồn của đất – nơi con người đang phải đối mặt với phong ba bão táp; nơi con người bước trên nghịch cảnh bằng sự cao quý và khí phách của riêng mình. Tôi có một niềm tin vững chắc rằng lòng tử tế và sự dũng cảm của họ sẽ lan toả và lan rộng.
Từ Văn phòng Viện Tăng Thống, tuy chỉ tồn tại trên danh nghĩa, trong phận sự bảo trì ấn tín của Viện Tăng Thống, kế thừa tâm nguyện của Đức Đệ Ngũ Tăng Thống qua phú chúc di ngôn của Ngài trước ngày thị tịch; chúng tôi trên nương tựa uy đức Tăng già và đạo lực gia trì của Chư tôn Trưởng lão, kính gởi đến Chư tôn Hòa Thượng, Chư Thượng tọa, Đại đức Tăng-già nhị bộ, cùng tất cả bốn chúng đệ tử, tâm nguyện Bồ-đề được thể hiện qua các kỳ họp đã nêu, ước mong tất cả bằng Bồ-đề nguyện và Bồ-đề hành, bằng đức lực, trí lực, và tài lực, với hằng tâm và hằng sản, đồng tâm nhất trí góp phần công đức vào sự nghiệp hoằng pháp lợi sanh mà Chư Thánh Đệ tử, Lịch đại Tổ sư, bằng hùng lực và trí tuệ, bằng từ bi và nhẫn nhục, khoan dung, trải qua vô vàn gian nan chướng duyên trở ngại, đã mang ngọn đèn chánh pháp đến những nơi tăm tối, cho những ai có mắt để thấy, dựng dậy những gì đã sụp đổ, dựng đứng những gì đang nghiêng ngả.
Ngày Phật đản sanh là ngày vui, ngày thiêng liêng và trọng đại của nhân loại. Dù là với truyền thống nào, tông môn pháp phái nào, dù ở quốc độ nào… Người con Phật cũng đều hoan hỷ và thanh tịnh thân tâm để tưởng niệm đức Phật.
Thì tôi cũng nói cho hết lẽ như thế. Chớ bao nhiêu lương dân ở Văn Giang, Dương Nội, Thủ Thiêm, Lộc Hưng… đang sống yên lành mà Đảng & Nhà Nước còn có thể nhẫn tâm biến họ thành những đám dân oan (vật vã khắp nơi) thì cái chính phủ hiện hành có xá chi đến những khúc ruột thừa ở Cambodia.
Bàn về kinh tế không thể không nhắc đến tiền. Tiền không mua được hạnh phúc nhưng không có tiền thì…đói. Tiền mang lại tự do (có tiền mua tiên) hay biến con người thành nô lệ đồng tiền. Con nít lên 3 đã biết tiền dùng để mua bánh kẹo, vậy mà các kinh tế gia giờ này vẫn không đồng ý chuyện tiền để làm chi!
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.