Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Ngày Xuân Của Obama

26/01/200900:00:00(Xem: 10797)

Ngày Xuân của Obama

Nguyễn Xuân Nghĩa
...Obama đã mau mắn cầm bỏ túi (khăn Khatag) trước khi...đọc lời tuyên thệ...
Non sông tỉnh giấc mơ huyền...
Do nhiều ngẫu nhiên, khi một vị Tổng thống tuổi Sửu xăn tay áo lo việc triều chính thì tấm lịch cũng bóc qua năm Sửu. Vui như Tết.
Mọi người Mỹ đều mong là Barack Obama thành công. Nếu thất bại, ông chỉ là Tổng thống một nhiệm kỳ - chuyện hết vui mà thật ra cũng nhỏ - nhưng Hoa Kỳ sẽ loạn to vì đang ở vào một khúc quanh cực kỳ hiểm nghèo ở nhiều mặt. Vào ngày đầu năm, ta hãy điểm qua mấy mặt hiểm nghèo ấy để thấy ra bài toán đầu Xuân phơi phới của Obama. Phần đầu nói đến chuyện tương đối - tương đối thôi - đơn giản, là đối ngoại. Phần sau, về chuyện kinh tế thì xin để... ra Giêng!
Đầu năm ai nói chuyện xui bao giờ!
TIÊU SÁI RỒI TIÊU HAO
Từ khi tranh cử đến ngày lãnh đạo, mọi Tổng thống đều phải huy động được hậu thuẫn của nhiều thành phần khác nhau hầu đạt đa số phiếu, trước hết là của cử tri đoàn. Khi tranh cử, nghệ thuật hứa hẹn được tận dụng cao độ, ai ai cũng thấy có mình trong đó. Khi cầm quyền, chuyện hứa hẹn sẽ gây nghẹn ngào vì cầm quyền là phải dung hòa nhiều mâu thuẫn từ hậu thuẫn đa diện ấy. Dễ xảy ra nhất là một chính sách ôn hoà có thể thuyết phục được một số người đông đảo nhưng lại gây phản ứng từ các nhóm cực đoan đã tích cực vận động tranh cử ngay từ những ngày đầu.
Vì vậy, khác hẳn thời tranh cử, mỗi quyết định của Tổng thống tân nhậm đều là một chọn lựa, cân nhắc, và có khi gây vấn đề. Thời tiêu sái đê mê của quyền lực sẽ là thời rất dễ tiêu hao hậu thuẫn chính trị. Barack Obama không thoát khỏi bài toán cổ điển ấy và vì vậy, nếu thấy dư luận phản ứng hay kết án những quyết định đầu tiên của ông, mình không nên ngạc nhiên.
Điển hình là quyết định trong nội một năm tới sẽ đóng trại giam Guantanano. Hoặc pháp lệnh mở rộng tài trợ cho các tổ chức ủng hộ kế hoạch hoá gia đình, trong đó có chuyện phá thai. Dù sao, đây chỉ là loại quyết định nhỏ, nặng tính biểu kiến để thoả mãn cánh tả và còn có thể sửa sai nếu thấy là bất cập. Chúng ta còn thời giờ trở lại hồ sơ Guantanamo - việc đóng cửa một trại tù gây tai tiếng cho Mỹ sẽ ảnh hưởng thế nào tới việc ngăn ngừa khủng bố và bảo vệ nước Mỹ.
Chuyện lớn là các hồ sơ nghiêm trọng khác của Hoa Kỳ. Nhưng muốn thấy ra, hãy nhìn trước vào bộ máy mà ông Obama vừa chỉ định xử lý các hồ sơ này.
QUẢN LÝ HILLARY
Sau khi Barack Obama thắng cử, ta được biết Nghị sĩ Hillary Clinton đã hoàn toàn thay đổi.
Bà nhận lời làm Ngoại trưởng và có thể đã thành tâm từ bỏ ước mơ làm Tổng thống, hoặc ít ra hết dự tính tranh cử Tổng thống vào kỳ tới (2012). Đến kỳ sau, năm 2016 nếu như Oabma thắng hai nhiệm kỳ, thì Hillary đã gần tuổi thất thập cổ lai hy nên hy vọng đắc cử sẽ thành xa vời. Hãy tin rằng Hillary thực tâm phục vụ đất nước trong Nội các Obama.
Nhưng tâm là một chuyện, chí hay trí là chuyện khác.
Hillary là người có tham vọng và ráo riết học bài để hoàn thành trách vụ Ngoại trưởng, nhưng bà cũng đòi hỏi một quyền hạn rộng lớn hơn. Dễ hiểu thôi, ở vòng loại bà là người thắng phiếu cử tri đoàn cao nhất, hơn hẳn ông Phó Joe Biden và các ứng cử viên khác. Quyền hạn rộng lớn có nghĩa là sẽ có sự tiếp cận hoặc phân giải trách nhiệm rõ ràng với Phủ Tổng thống (Tổng thống, Phó Tổng thống, Cố vấn An ninh Quốc gia), bộ Quốc phòng và các cơ quan an ninh. Dường như Tổng thống Obama được hiểu vậy và đồng ý như vậy.
Nhưng ngay lập tức, người ta thấy ra nguy cơ mâu thuẫn.
Tổng thống đã chỉ định hai vị đại sứ phụ trách hai hồ sơ nóng.
Người thứ nhất, Đặc sứ Hoà bình Trung Đông là nguyên Trưởng khối Dân chủ tại Thượng viện, Nghị sĩ George Mitchell. Năm nay 75 tuổi, ông Mitchell đã từng xử lý hồ sơ Israel-Palestine từ 2000 và góp phần hòa giải tại Bắc Ái Nhĩ Lan. Người kia, Đại biểu Toàn quyền về Afghanistan và Pakistan là nhà ngoại giao lão thành Richard Holbrooke. Ông từng khởi nghiệp từ Việt Nam, hai lần làm Phụ tá Ngoại trưởng và đã gói ghém thỏa ước Dayton vãn hồi hòa bình trong vùng Balkans. Ông Holbrooke hơn Phó Tổng thống Biden một tuổi, hơn Tổng thống Obama hai chục tuổi.
Đặc sứ George Mitchell khó thể giải quyết mâu thuẫn Israel-Palestine vì đây là vấn đề không có giải pháp mà Hoa Kỳ khả dĩ đề nghị hay áp dụng. Chuyện ấy, hãy tạm gác một bên, chỉ cần ghi thêm rằng tại khu vực Trung Đông, một nhà ngoại giao dày kinh nghiệm mà không cùng cấp bậc với hai người kia là Đại sứ Dennis Ross, sẽ phụ trách riêng về Iran.
Đại sứ Ross không được Tổng thống Obama, Phó Tổng thống Biden và Ngoại trưởng Clinton long trọng giới thiệu trong ngày 22 tại bộ Ngoại giao nhưng sẽ phụ trách riêng về mối quan hệ với quốc gia trực tiếp liên hệ đến hoà bình Trung Đông. Là người của bộ Ngoại giao sẽ phải tường trình với Ngoại trưởng Clinton, ông sẽ chia sẻ quyền hạn với Đặc sư Mitchell của Tổng thống như thế nào"
Nhân vật được chỉ định cho hồ sơ kia mới đáng chú ý.
Ra khỏi ngành ngoại giao, ông Holbrooke đã hoạt đông hơn 10 năm trên doanh trường Wall Street và thường được nhắc tới như một Ngoại trưởng tương lai trong các Chính quyền Dân Chủ, kể từ nhiệm kỳ hai của Tổng thống Clinton. Điều ấy có nghĩa là ông đã từng nghĩ tới ngày sẽ làm Ngoại trưởng cho Obama, trước khi có chuyện Hillary Clinton nhảy dù vào trụ sở Foggy Bottom của bộ Ngoại giao. Nói nôm na, Holbrooke dày kinh nghiệm hơn cả Ngoại trưởng lẫn Phó Tổng thống cộng lại và nay giữ trách nhiệm là đại biểu toàn quyền của Tổng thống để phối hợp chinh sách Hoa Kỳ trên một chiến trường nóng là Afghanistan và một hồ sơ nóng là Pakistan với hậu quả sẽ lan tới Ấn Độ và cả Liên bang Nga.
Ông sẽ nhận chỉ thị từ ai và phối hợp những gì để tường trình với ai"
Holbrooke là vị Đại diện Đặc biệt (Special Representative for Afghanistan and Pakistan) của Tổng thống Hoa Kỳ nên nhận chỉ thị từ tòa Bạch Cung và phối hợp các hoạt động về quân sự, tình báo, ngoại giao và kinh tế để thi hành một chánh sách thống nhất trên một khu vực nóng nhất thế giới bao trùm từ Trung Á tới Nam Á. Khi ấy, ông sẽ phối hợp thế nào phần vụ của các bộ Ngoại giao, Quốc phòng - kể cả Quân khu Trung ương CENTCOM của Đại tướng David Petreaus - và các cơ quan phụ trách về tình báo, viện trợ, v.v... Ông sẽ báo cáo ra sao cho Ngoại trưởng Clinton, Cố vấn An ninh Quốc gia hay Tổng thống Obama" Còn Phó Tổng Biden, người vẫn tự cho là dày kinh nghiệm ngoại giao" Ông sẽ biểu diễn khả năng nói hớ ở đâu, với ai"
Chúng ta đều biết, một Ngoại trưởng chỉ có thế giá trên trường quốc tế khi là người thân cận nhất với Tổng thống và trong quá khứ, đã xảy ra mâu thuẫn hay dị biệt quan điểm giữa Ngoại trưởng và Cố vấn An ninh Quốc gia khi hai người cần thuyết phục vị lãnh đạo Hành pháp. Ở giai đoạn áp dụng chính sách, mâu thuẫn về trách nhiệm cũng thường xảy ra giữa bộ Ngoại giao và bộ Quốc phòng. Cuộc chiến Iraq thất bại một phần ngay từ hai năm đầu do sự thiếu phối hợp và đùn đẩy trách nhiệm giữa Ngũ giác đài và bộ Ngoại giao trong thời Bush.
Tổng thống Obama có học bài học đó của người tiền nhiệm chưa" Ông là cái trục chính của bánh xe, trung tâm xuất phát mọi chuyển động, qua hai vị đặc cứ. Nhưng Ngoại trưởng Clinton lại không dễ dàng nhượng bộ khi trách nhiệm bị thu hẹp trong các lãnh vực mà quân sự chỉ là một mặt của chính trị.
Vì vậy, trong danh mục đầu tiên về các vấn đề của Chính quyền Obama, có chuyện nhân sự phụ trách về đối ngoại và vai trò then chốt của Ngoại trưởng Clinton. Barack Obama có nhiều biệt tài nhưng rất mỏng kinh nghiệm về ngoại giao và quản trị nhân sự. Nhân sự về ngoại giao có thể thành vấn đề cho ông. Người ta đã thấy ngay điều ấy trong cuộc họp báo của Obama, Biden và Clinton tại bộ Ngoại giao ngày 22 tháng Giêng. Nếu có nghi ngờ, xin cứ xem lại!
Như vậy, chỉ hai ngày sau khi nhậm chức, về hai hồ sơ nóng nhất của Hoa Kỳ thì Obama đã mở ra một bài toán nhức đầu về quản trị - và chính trị nội bộ - với ba vị Đại sứ sẽ phối hợp và cố vấn ông về chánh sách.
Nếu còn hoài nghi, mình có thể vào trang nhà của Tòa Bạch Cung, một webiste được đổi mới hoàn toàn từ ngày ông nhậm chức, để kiểm chứng về khả năng quản trị ấy. Trong mấy ngày Obama phải bung ra vận động kế hoạch kích cầu thì trang nhà của White House vẫn lặng như tờ, không có thông tin gì mới về kế hoạch đang thành hình mỗi ngày. Nói gì tới chuyện ở xa. Dường như ra khỏi vạt áo Obama là một mờ ảo phổ biến. Mà Tổng thống Obama sẽ phải ra khỏi vầng mây ngũ sắc để bước xuống trần thế và tháo gỡ những gút mắc chằng chịt của Hoa Kỳ.
Trong đó có quan hệ Mỹ-Hoa, giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, mát mẻ như một cơn hờn mát.
NHỮNG GÚT MẮC HOA-MỸ
Ngoài lời hứa hẹn - hay hăm dọa, tùy cách nhìn - trong bài diễn văn nhậm chức, rằng Hoa Kỳ sẽ phủi bụi, đứng dậy và tiếp tục lãnh đạo thế giới, Tổng thống Obama chưa phát biểu gì nhiều về mối quan hệ của Hoa Kỳ với các đối thủ tiềm thế và trước mặt, là Liên bang Nga, Trung Quốc hay Iran.
Thế nhưng, đúng ngày ông nhậm chức, Bắc Kinh công bố Bạch thư về Quốc phòng của Trung Quốc!
Trước đây, các phúc trình hai năm được công bố một lần đã xuất hiện vào tháng Bảy, tháng Chín hoặc ba lần vào tháng 12. Năm nay, Bắc Kinh đưa ra một thiệp mừng được phổ biến ngày 20 tháng Giêng, rất đúng thời điểm đăng quang của Obama.
Chưa rõ ông Obama sẽ ứng xử thế nào nhưng chú ý đến việc nhà ngoại giao Kurt Campbell được chỉ định là Phụ tá Ngoại trưởng Đặc trách Á châu Thái bình dương. Ông là người dày kinh nghiệm, muốn củng cố liên minh Mỹ-Nhật và có lập trường uyển chuyển mà không mơ hồ về Trung Quốc. Và hiều tường tận nhiều bài toán của Hà Nội.
Chưa biết quan hệ Mỹ-Hoa sẽ xoay chuyển ra sao - trong đó có vấn đề Bắc Hàn và cả chuyện Việt Nam mà người Việt quan tâm - ta chỉ thấy Bắc Kinh bắn tiếng từ tuần trước là sẽ không bỏ tiền ra mua trái phiếu Mỹ để cứu nguy kinh tế Hoa Kỳ! Thiên triều hờn mát. Một tuần sau, trong buổi điều trần trước Thượng viện để được phê chuẩn làm Tổng trưởng Ngân khố, ông Timothy Geithner nói ngay đến việc Bắc Kinh cố tình hạ giá đồng Nhân dân tệ và gây lệch lạc trong quan hệ ngoại thương. Đấy đã muốn mát thì đây cho mát luôn!
Việc kết ước giữa hai nước, vừa nhu vừa cương, hầu Trung Quốc trở thành một quốc gia biết điều và có trách nhiệm với toàn cầu là mục tiêu Hoa Kỳ theo đuổi từ lâu. Việc đó có thành không khi hai bên đều cần nhau và kỵ nhau"


Nhân đây, có một chi tiết lý thú và ý nghĩa bên lề lễ nhậm chức của Tổng thống Obama mà người viết được biết, và được phép kể lại, từ các bằng hữu bên đảng Dân Chủ.
Hôm đó, ông Obama được một người Mỹ tháp tùng gia đình Đệ nhất Phu nhân Michelle đưa cho tấm khăn lụa trắng của Tây Tạng mà nhân vật này nhận từ đức Đạt Lai Lạt Ma. Khăn "khatag" là biểu tượng của tình hữu nghị Tây Tạng, nhưng từ đức Đạt Lai Lạt Ma, nó còn có ý nghĩa khác về tâm linh. Điều lý thú là thay vì sẽ nhận tấm khăn long trọng gửi về nhà... mới như được đề nghị, ông Obama đã mau mắn cầm bỏ túi trước khi lên khán đài đọc lời tuyên thệ.
Cử chỉ ấy của tân Tổng thống không thể là ngẫu hứng. Nó cũng có nội dung từ tâm linh đến ngoại giao và chính trị mà nhiều người có thể bàn... Và tất nhiên là gây khó chịu cho Bắc Kinh.
Không khác gì việc Obama nhắc đến chiến trường Khe Sanh để tôn vinh chiến binh Hoa Kỳ, dù là sau chiến trường Normandie ông có thể nói đến địa danh Iwo Jima tại Nhật trong Thế chiến II, hoặc Pusan của Chiến tranh Cao Ly, một cuộc chiến bất phân thắng bại nhưng... có chính nghĩa vì tiến hành dưới lá cờ Liên hiệp quốc. Bên kia chiến hào Bắc Hàn là các đơn vị Trung Quốc.
Chuyện Trung Quốc tất là một sự mắc mứu, nhưng dù sao chưa nóng vì xứ này còn muôn vàn khó khăn trong nội bộ. Chuyện Liên bang Nga mới là đề mục nóng vì có thể châm ngòi cho chiến tranh lạnh.
HÂM NÓNG CHIẾN TRANH LẠNH
Liên bang Nga đang cố tranh thủ lại ảnh hưởng đã mất sau khi Liên bang Xô viết tan rã (xin xem lại bài "Barack Obama trong vòng liên hoàn" trên cột báo này vào Thứ Bảy tuần trước). Nỗ lực đó của Thủ tướng Vladimir Putin đang đe dọa các nước Đông Âu - trước tiên là Georgia và Ukraine - đang gây khủng hoảng cho khối Âu Châu và sẽ tạo vấn đề cho Minh ước NATO.
Nó còn cản trở kế hoạch bình định để rút quân khỏi Afghanistan mà Tổng thống Obama coi là một ưu tiên.
Hoa Kỳ cần đường tiếp vận cho Afghanistan để vượt qua những trở ngại xuất phát từ Pakistan. Nga có khả năng kiểm soát hay ngã giá về mấy ngả tiếp vận đó từ Trung Á hay Trung Âu. Tổng thống Obama sẽ trả giá thế nào và đồng minh nào của Mỹ sẽ trả giá đó" Truyển thông Mỹ ít nói là đúng ngày Obama nhậm chức, Đại tướng Petreaus - người thực tế chỉ huy hai chiến trường Iraq và Afghanistan - đã thảo luận với Nga về đường tiếp vận cho các đơn vị Hoa Kỳ và NATO tại Afghanistan. Chuyện cấp bách chứ không thể trì hoãn được vì Pakistan đang muốn khoá cả hai đường, qua Kandahar và đèo Khyber..
Còn một ngả tiếp vận khác vào chiến trường Afghanistan là... Iran, láng giềng ở phía Tây.
Xứ này đã từng kín đáo hợp tác với Hoa Kỳ khi chiến dịch Afghanistan khai diễn: các Giáo chủ Tehran vốn chẳng ưa gì chế độ Taliban ở Kabul và cũng e ngại khủng bố al-Qaeda sẽ có ngày gây loạn tại Iran. Giải pháp hòa dịu với Iran là điều Obama thông báo từ khi tranh cử. Trong lịch sử, Hoa Kỳ đã từng bắt tay kẻ thù và hy sinh đồng minh, Obama không làm mới cái gì hết. Nhưng hợp tác với Iran để nhổ cho sạch nọc al-Qaeda trước khi rút quân khỏi Afghanistan trong năm bảy năm tới là điều không dễ - và không rẻ.
Cái giá phải trả là nhắm mắt cho Iran chế bom nguyên tử"
Trong giả thuyết hợp tác ấy, Trung Đông sẽ ra sao, tương lai Iraq thế nào, Israel sẽ làm gì" Các nước Hồi giáo ôn hòa, thuộc sắc tộc Á Rập và hệ phái Sunni sẽ nghĩ sao về một Iran của sắc tộc Ba Tư theo hệ phái Shia nay có thể giữ thế mạnh tại Iraq và lại có cơ mặc cả với Mỹ về chuyện Afghanistan" Mớ bòng bong quả là khó gỡ cho Chính quyền mới, chưa kể là Moscow, Bắc Kinh hay nhiều thủ đô Âu Châu vẫn có mối quan hệ còn riêng tư hơn với Tehran. Để xúi bẩy.
Ngay trước mắt, sau vụ Gaza, làm sao Hoa Kỳ có thể hòa giải 1) dân Palestine tại Tây ngạn sông Jordan - dưới quyền kiểm soát của lực lượng Fatah và Chính quyền Palestine của Mahmoud Abbas được cả thế giới công nhận với 2) dân Palestine sống chật chội trên dải Gaza - dưới quyền kiểm soát của lực lượng Hamas bị nhiều quốc gia kết án là khủng bố" Nếu không hòa giải được hai khu vực Palestine thì làm sao hoà giải dân Á Rập ở Palestine với dân Do Thái" Và làm sao hoà giải khi mà các lân bang Á Rập đều om xòm cổ võ cho dân Palestine mà thực sự chẳng thiết tha gì đến triển vọng của một quốc gia Palestine độc lập"
Vì vậy mà Đặc sứ George Mitchell có thể lên điểm rất cao của các hãng hàng không với số dậm bay liên lục địa, chứ chưa chắc đã hoàn thành nổi nhiệm vụ. Mục tiêu của Mỹ về Palestine sẽ lại là giấc mơ đã có từ thời Carter đến nay mà vẫn chưa toại. Vậy mà Tổng thống Obama lại đặt hồ sơ này lên hàng ưu tiên cấp bách, lãnh tụ đầu tiên ông điện thoại khi vào tới toà Bạch Ốc là Chủ tịch Mahmoud Abbas!
Ta chưa kể đến tương lai của Mexico - đề tài của một kỳ khác. Xứ này có thể bất ngờ tan rã vì chính quyền sụp đổ trước thế lực quá mạnh của các tổ chức ma túy, là các sứ quân đang hùng cứ mọi nơi và đưa người hay tiền vào tấn công thẳng chính quyền trung ương tại Mexico City. Các sứ quân này chi phối 80% lượng ma túy đang trút vào Mỹ và còn có thể kiểm soát lưu lượng di dân nhập lậu vào Hoa Kỳ!
BẢN ÂU CA ÂU SẦU
Nhiều nước Âu Châu đã che giấu sự đớn hèn của họ đằng sau cái tội hung hăng của Tổng thống Bush, như một cái cớ. Bây giờ, Bush đã đi và Cứu tinh Obama đã giáng thế, họ sẽ nói sao với Mỹ" Không, đặt vấn đề sai rồi, bây giờ Obama sẽ nói sao với các đồng minh Âu Châu đã từng bị Bush coi thường trong nhiệm kỳ đầu"
Hoa Kỳ sẽ hợp tác hay thuyết phục thế nào với các nước của Liên hiệp Âu châu" Trong khối 27 quốc gia này, có nhiều nước là hội viên NATO, có quốc gia chỉ muốn cột tay Hoa Kỳ hay thoả hiệp với Liên bang Nga, nhiều xứ khác thì trông đợi một thái độ cứng rắn hơn của Mỹ và NATO trước đà bành trướng của Putin. Cứng tới cỡ nào thì không gãy"
Muốn thấy ra chuyện ấy, ta cần nhắc tới hai thí dụ.
Một thí dụ nóng - dù xảy ra trước khi Liên bang Nga bắt bí Ukraine và Âu Châu bằng khí đốt vào giữa mùa lạnh - là thái độ của Vaclav Havel, nhà văn, nghệ sĩ và lãnh tụ mà Obama nên học.
Ông Havel là kịch tác gia và trí thức đáng kính của nhóm Hiến chương 77 đã châm ngòi cuộc "Cách mạng nhung" mở đầu cho biến động lịch sử là giải phóng phân nửa còn lại của Âu Châu ra khỏi chế độ Xô viết năm 1989. Từ trong nhà tù Cộng sản, Havel bước ra làm Tổng thống Cộng hoà Tiệp Khắc và khơi dậy giấc mơ của giới trí thức về kỷ nguyên lãnh đạo của văn nghệ sĩ, của "philosopher king", cứ như Barack Obama ngày nay.
Ngày 22, tháng 11, nguyên Tổng thống Havel phát biểu một câu làm cho quốc gia nổi tiếng yêu chuộng trí thức dấn thân vì đại nghĩa, là nước Pháp, phải bực mình.
Trả lời phỏng vấn của tờ La Stampa của Ý, ông Havel phê đương kim Tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy: "nói nhanh hơn nghĩ!" Viết vậy là lịch sự mà chưa đúng: "Sarkozy có khuynh hướng nói mà không nghĩ!" Lý do là vì Nicolas Sarkozy kêu gọi Hoa Kỳ và Liên bang Nga hãy tạm ngưng kế hoạch phòng thủ chiến lược bằng hỏa tiễn đạn đạo. Dùng hỏa tiễn bắn hạ hỏa tiễn.
Chủ trì Minh ước NATO, Hoa Kỳ thời Bush đề nghị thiết lập lá chắn chiến lược tại Cộng hòa Tiệp và Ba Lan để ngăn hỏa tiễn có thể từ các chế độ hung đồ tấn công vào Âu Châu. Chính thức thì để đón bắt hoả tiễn từ Iran. Thực tế - theo suy luận của Nga - là để chặn đứng phi đạn Liên bang Nga bắn vào Âu Châu! Vì vậy, Chính quyền của Thủ tướng Vladimir Putin mới hăm lại là sẽ thiết trí hoả tiễn tại Kaliningrad để bắn hạ hỏa tiễn của NATO tại Ba Lan và Tiệp.
Trong chuyện này, Havel nhắc nhở là Sarkozy đi quá xa, làm ông nhớ lại Edouard Daladier. Daladier là lãnh tụ Pháp đã cùng Anh ký hòa ước Munich với Đức quốc xã năm 1938, khiến Adolf Hitler có cơ hội nuốt chửng xứ Sudeteland của Tiệp Khắc. Diễn cho dễ hiểu: tháng 11 vừa qua, Havel đả kích Pháp là thỏa nhượng với đối thủ phương Đông, khiến các quốc gia nằm giữa như Ba Lan hay Tiệp, sẽ lại bị tấn công và bị hy sinh....
Chúng ta đang vào đầu năm 2009, khi đốm lửa chiến tranh lạnh đang tái nhóm làm Âu Châu và cả thần tượng Obama của Âu Châu ngơ ngẩn bần thần. Nước nào tại Âu Châu sẽ đôn quân vào NATO giúp Obama giải quyết chiến trường Afghanistan" Nước nào sẽ chặn bánh xe NATO trên đà Đông tiến" Nước nào sẽ thỏa hiệp với Liên bang Nga và phá vỡ thế liên kết Âu-Mỹ mà Obama vẫn đề cao" Obama còn những đồng minh nào là khả tín để Hoa Kỳ thực hiện tham vọng lãnh đạo thế giới" Bản Âu-ca của Obama bỗng như lạc giọng.
Thí dụ thứ hai là trong nội tình nước Mỹ.
Ngày 22 vừa qua, khi điều trần trước Ủy ban Tình báo Thượng viện để được phê chuẩn làm Giám đốc Tình báo Quốc gia, Đô đốc Dennis Blair nói thẳng một điều đặc biệt nhạy cảm với nhiều nước Âu Châu: "Dù các đồng minh truyền thống của Hoa Kỳ bất đồng quan điểm (với Mỹ) về một số chánh sách của Mỹ liên hệ đến từng quốc gia hay vấn đề nhất định, Cộng đồng Tình báo (tập thể các cơ quan tình báo Hoa Kỳ) vẫn có thể giúp các nhà làm chánh sách (của Hoa Kỳ) điểm ra nhiều nhân vật lãnh đạo trong và ngoài chính quyền - tại Âu Châu, Á Châu và các nơi khác - có thể cùng chia sẻ tham vọng của Hoa Kỳ về tương lai, và sẵn lòng hợp tác cho mục tiêu chung."
Giải ra bạch văn: Tình báo của Hoa Kỳ đã và sẽ tiếp tục theo dõi tình hình chính trị Âu-Á và tìm ra các nhân vật có thể hợp tác với Mỹ để tiến hành những chánh sách phù hợp với tham vọng của Hoa Kỳ. Trong số các "đồng minh truyền thống" mà Đô đốc Blair nhắc tới, ta nghĩ ngay đến Pháp và Đức chứ không thể là Anh hay Ý tại Âu Châu hoặc Úc hay Nhật tại Á Châu! Nghĩa là Hoa Kỳ chẳng che giấu gì việc sẽ theo dõi kỹ nội tình các xứ này để dự đoán những xoay chuyển lập trường nay mai hầu tìm giải pháp đối phó.
Obama tranh cử trong tinh thần xiết chặt giao tình Âu-Mỹ. Thực tế khi ông cầm quyền lại khác! Các cơ quan tình báo cho ông biết là khác ở đâu. Còn lại, đó là trách nhiệm rất nặng của tân Tổng thống. Sự đời quả là không đơn giản như khi tranh cử!
Mới chỉ điểm sơ, bánh mứt đầu Xuân cho Obama coi bộ rặt nhưng gừng già thiếu đường. Về an ninh, ông dựa vào thành phần cựu trào có nhiều kinh nghiệm, thành tích vả kỷ luật. Nhưng về ngoại giao, ông đang đi vào bãi mìn. Chỉ bịt miệng Biden hay trấn an Clinton cũng đủ mệt, nói chi tới đối phó với Bắc Kinh, Moscow, xử lý với hai khối Âu Châu và vãn hồi hòa bình Trung Đông, hoặc thanh toán chiến trường Afghanistan mà không đi vào một cuộc khủng hoảng tại Nam Á...
Nói gì tới kế hoạch kích cầu kinh tế!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nhưng dân không được ra báo, dù Luật Báo chí không cấm. Cũng không có bất cứ Luật nào cấm dân lập hội mà vẫn bị cấm, chưa cần nói đến lập đảng chính trị đối lập. Cũng không có luật cấm dân biểu tình mà khi biểu tỉnh, dù bất bạo động chống Trung Cộng, cũng bị đàn áp, bắt tù. Trong khi nhà nước CSVN lại trì hoãn ít nhất 4 lần, hay rút lại những Dự luật trình ra Quốc hội liên quan đến hai quyền lập hội và biểu tình.
Theo sau các giải Oscar hay Grammy, thông thường vẫn là vô số tin tức, bình luận và bình chọn về các kiểu mẫu thời trang của các tài tử, ca sĩ đã phô diễn trong đêm trước. Chính trường không quá chú trọng và lấy đó làm đầu nhưng có thời trang hay không? Thưa có. Đó là loại thời trang của biểu tượng, của ý nghĩa, thể hiện sự trí tuệ chứ không chỉ là thời trang của cái đẹp, sang trọng hay lộng lẫy.
Điệp vụ là những hoạt động bí mật do gián điệp thực hiện với mục đích thu thập tin tức về mọi mặt, đồng thời đánh phá các quốc gia đối tượng. Trên thế giới hiện nay có 6 cơ quan tình báo lừng lẫy nhất gồm có: CIA của Mỹ, Cục An ninh Liên bang Nga (FSB), Mossad của Do Thái, MI-6 của Anh và Bộ An ninh Quốc gia của Trung Quốc.
Garth Brooks đã mở cuộc họp qua mạng để giải thích với người hâm mộ về lý do tại sao anh tham gia chương trình nhậm chức trước ngày trình diễn. Đệ Nhất Phu Nhân Jill Biden đã đích thân gọi mời anh. Garth bảo đây là lúc phục vụ quốc gia, nó không có nghĩa là một thái độ chính trị mà là một thái độ của đoàn kết, hàn gắn. Và Garth đã chọn quốc gia lên trên hết mọi chuyện. Sự nghiệp, uy tín, tiền bạc... của mình.
Quyền tự do hiến định là các quyền căn bản của người dân được hiến pháp quy định mà nhà nước pháp quyền có nhiệm vụ phải tôn trọng và bảo vệ. Hiện nay, tại hầu hết các quốc gia dân chủ phương Tây, các quyền này đều được quy định với nội dung giống nhau.
Vào ngày 23 tháng 11 năm 2020, từ trang Facebook của luật sư Jenny Đỗ, tôi tình cờ đọc được lời kêu gọi ủng hộ cho một người bị thương nặng sau khi bị đâm nhiều nhát trong lúc làm việc thiện nguyện tại nhà thờ Grace Baptist Church (San Jose, California). Người vừa gặp chuyện không may một ngày trước đó là Nguyên Phạm, người bạn trẻ với nụ cười hiền lành và ánh mắt sáng ngời.
Thông qua những thời đại đầy thử thách, nước Mỹ đẫ trở nên dày dạn trong ứng xử với mọi thử thách. Hôm nay chúng ta đón mừng thắng lợi, không phải thắng lợi của một ứng cử viên mà là thắng lợi của một Chính nghĩa- Chính nghĩa Dân chủ. Nguyện vọng của người dân đã được lắng nghe. Ý nguyện cua nguòi dân đã được quan tâm. Người Mỹ chúng ta hoc được bài học Dân chủ thật quí giá vào thời điểm này.
Có lẽ cũng không thể quên những đóng góp tích cực từ một số cơ quan truyền thông Việt ngữ, các ký giả chuyên hay không chuyên nghiệp, những dịch giả, các chuyên viên đủ ngành nghề trong cộng đồng gốc Việt, đặc biệt là một giới trẻ năng động và tài ba, cũng đã tham gia tích cực vào việc cung cấp thông tin nhanh chóng và xác thực, dù trong tư cách nghề nghiệp hay chỉ là công dân tự phát.
Sau khi Biển và Chim Bói Cá được dịch giả Tây Hà chuyển sang Pháp ngữ (La Mer et le Matin-Pêcheur) trong một cuộc phỏng vấn dành cho RFA, vào hôm 15 tháng 4 năm 2012, Bùi Ngọc Tấn đã có đôi lời tâm sự về tác phẩm của mình: “Tôi chỉ có thể tóm tắt lại như thế này, đây là sử thi, quyển tiểu thuyết sử thi thời sự tan rã. Tan rã trong hệ tư tưởng, tan rã trong quan hệ sản xuất, nghĩa là tan rã trong ý thức hệ, tan rã trong quan hệ giữa người với người.”
Rât ngỡ ngàng và xót xa khi tôi nghe tin Kiêm Thêm đã ra đi giữa mùa đại dịch. Mấy tuần trước, Thêm còn rủ tôi về nhà Thêm ở Monterey Hills uống bia và ngắm khu vườn nhỏ Thêm đã chí thú vun trồng trong những ngày sống cách ly ở nhà. Tuy từ nơi tôi ở, xuống nhà Kiêm Thêm chỉ cách khoảng 6 giờ lái xe trên đường cao tốc; nhưng con đường xa lộ bây giờ thành dài vô tận trong mùa dịch bệnh đang phải cách ly.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Hôm thứ Tư (27/01/2021), Bộ An ninh Nội địa Mỹ ban bố tình trạng báo động khủng bố toàn quốc do mối đe dọa tiềm tàng từ phần tử cực đoan phản đối ông Joe Biden làm tổng thống.
Hôm thứ Tư (27/01/2021), Thủ tướng Anh Boris Johnson cho biết lệnh phong tỏa ở Anh có thể kéo dài đến ngày 08/03/2021, cùng thời điểm trường học được phép mở cửa trở lại.
Hôm thứ Hai (25/01/2021), thượng viện Mỹ đã phê chuẩn bà Janet Yellen là người phụ nữ đầu tiên lãnh đạo Bộ Tài chính.
Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình cảnh báo nguy cơ "Chiến tranh Lạnh mới" nếu lãnh đạo thế giới không gác lại đối đầu khi phát biểu tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới.
Một đám cháy đã bùng phát tại Viện Huyết thanh ở bang Maharashtra, Ấn Độ, nơi đang sản xuất hàng triệu liều vaccine Covid-19.