Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Giáng Sinh Và Những Thân Phận Không Nhà

16/12/200800:00:00(Xem: 6048)

Giáng Sinh và Những Thân Phận Không Nhà
Từ thiện mùa giáng sinh.


Chân Quê


Đêm 24, tháng 12 năm nay sẽ là sinh-nhật thứ 2008 của Đức Giê-Su Kitô.  Ngài được Đức Bà Maria hạ-sinh vào năm thứ nhất Dương-lịch (A.D: thời-đại của Thiên-Chúa). Cả thế-giới lấy ngày này làm mốc thời gian tính theo lịch Tây-phương. 
Hai chữ Christmas theo tiếng La-Tinh phát-âm là  "Christ-tê-mê-sê" mang nghĩa là Thánh-Lễ  của Thiên-Chúa "Mass of Christ".  Người Việt-Nam ta thường gọi là:  "Ngày Lễ Mừng Chúa Giáng-Sinh"; dần già theo thời-gian được nói tắt thành: "Giáng-Sinh".
Thực ra lịch-sử mừng Lễ "Chirstmas" đã có từ hơn 4000 năm xưa, trước khi Chúa Giê-Su sinh ra.  Mùa Lễ này kéo dài trong vòng 12 ngày.  Ở Bắc-Âu, dưới thời Đế-quốc La-Mã, vì ngày ngắn đêm dài nên dân chúng đã lấy ngày 25, tháng 12 Dương-lịch hằng năm để mừng một buổi Lễ gọi là: "Ngày Của Mặt Trời Bất Bại".  Trong ngày này mọi người dân La-Mã ăn chơi trác táng gây ra nhiều tội lỗi đưa đến những hậu-quả vô cùng đáng tiếc.  Sau này, Giáo-Hội Công-Giáo hoàn-vũ thấy thế nên đã biến cải thành ngày "Con Trời Bất Khả Bại".  Lịch-sử cho rằng từ năm 98 Dương-lịch người ta mới bắt đầu ăn mừng Lễ Giáng-Sinh.  Mãi đến năm 150 Dương-lịch, Giám-Mục La-Mã là Julius đệ I mới chính thức công-nhận ngày 25, tháng 12 Dương-lịch hằng năm là ngày sinh-nhật Chúa Giê-Su.
Trong đêm Giáng-Sinh, hình ảnh Ông Già Noel cũng không thể thiếu được.  Đây chính là Thánh Nicholas;  Giám-mục thế-kỷ thứ IV.  "Santa Clause' là chữ viết tắt của "Saint Nicholas".  Vì các trẻ nhỏ Bắc-Âu ngày xưa không phát-âm được nguyên chữ "Nicholas" nên gọi tắt thành "Clause".   Theo sưu-tầm và biên khảo trong cuốn sách "Điển Ngữ Các Thánh" của Cố Linh-Mục Hồng-Phúc (Dòng Chúa Cứu-Thế):  Thánh Nicholas là Giám-Mục Myer ở Tiểu- Á vào thế-kỷ thứ IV, có thể Người đã tham-dự vào công-đồng "Nicê" năm 325 chống lại lạc thuyết "Arius" và bị giam cầm trong cuộc bắt bớ dưới thời vua "Diocletien".  Truyện thần-kỳ cho rằng Thánh Nicholas đã làm cho ba em nhỏ bị ám sát sống lại sau khi ông chủ quán giết và cho vào thùng muối thịt và chuyện Người bỏ ba túi vàng vào những chiếc vớ phơi treo trên lò sưởi của nhà ông hàng xóm nghèo hèn, vì ông muốn gả chồng cho con nhưng không có của hồi môn nên được Santa Clause giúp.  Tục lệ treo vớ trên lò sưởi để nhận quà Noel cũng bắt nguồn từ đây.  Lễ nhớ của Thánh Nicholas là ngày 6, tháng 12 Dương-lịch.  Người xưa cũng kể cho các trẻ nhỏ rằng Santa Clause trong đêm Giáng-Sinh thường chui vào ống khói để phát quà. 
Riêng truyện thần-thoại về chú Nai Mũi Đỏ tên Rudolph và một đàn nai kéo xe cho Ông Già Noel bay trên những chặng đường mây dài từ vùng Bắc-cực (Northpole) đi khắp nơi phát quà cho trẻ nhỏ được bắt nguồn từ một bài thơ mang tên: "The Night Before Christmas" (Đêm Trước Giáng-Sinh) viết bởi Clement Clarke Moore, năm 1882.  Như một món quà của thi-sĩ này tặng cho trẻ con trong mùa Giáng-Sinh năm ấy.
Về việc gửi thiệp mừng Giáng-Sinh cho nhau được bắt đầu trong thời kỳ hưng-thịnh của Anh-quốc.  Tấm thiệp đầu tiên được một họa-sĩ người British (Anh) tên John Horsely thiết-kế. Nói về một gia-đình có: con trẻ, cha mẹ và ông bà đang nâng ly mừng Lễ Giáng-Sinh.  Bên cạnh đó là cảnh phân phát thức ăn, quần áo cho người nghèo đói.  Phía dưới có hàng chữ:  "A Merry Christmas and A Happy New Year".
Tại Hoa-Kỳ, người ta ước tính hằng năm có hơn 1.9 tỷ (1.9 billion) tấm thiệp của gia-đình, bạn hữu gửi cho nhau.  Số thiệp này hơn cả tổng số thiệp người ta gửi tặng nhau trong mùa Lễ Tình Yêu (Valentine's Day).  Trong khoảng thời-gian từ Lễ Tạ-Ơn (Thanksgiving) đến Lễ Giáng-Sinh, ngày 19 tháng 12 là ngày mà các Bưu-Điện trên toàn quốc bận rộn nhất với việc chuyển thiệp và quà Giáng-Sinh cho dân chúng.
Mỗi năm có khoảng 30 triệu cây Thông tươi (Christmas tree) được tiêu-thụ trên toàn quốc Hoa-Kỳ.  Tiểu-bang Oregon đứng đầu về nơi trồng và sản xuất Cây Giáng-Sinh, hằng năm với lợi nhuận thu được khoảng 143 triệu Mỹ-Kim.  Thời-gian trồng một Cây Giáng-Sinh cao được 6 ft. ( 180cm) phải mất 7 năm.  Cây có độ cao trung bình mất 4 năm, còn cây lâu đời nhất là 15 năm trồng.
Trong khi đó nước Tàu đứng đầu về sản-xuất cây thông giả trên toàn thế-giới.  Theo tài-liệu của Bộ Thương-Mại Hoa-Kỳ "US Commerce Department" có hơn 80% cây thông giả để trưng bày trong mùa Giáng-Sinh ở nước Mỹ xuất xứ từ Trung-Quốc.
Phong tục tặng quà trong mùa Giáng-Sinh khởi nguồn từ câu chuyện trong Kinh-Thánh nói vể ba nhà Thông Thái (Ba Vua) tìm đến máng cỏ hang lừa, (nơi Chúa Giê-Su sanh ra) để tặng châu báu, nhũ-hương và mộc-dược mừng sinh-nhật Chúa.
Thống-kê cho biết mùa Giáng-Sinh 2008 năm nay.  Vì tình-hình kinh-tế suy thoái, hơn 46% người Mỹ sẽ gửi tặng quà cho nhau ít hơn năm ngoái.


Nói đến ý nghĩa của mùa Lễ Giáng-Sinh chắc hẳn ai trong chúng ta cũng liên tưởng đến hình ảnh một gia-đình có ông Bố dìu người Mẹ bụng mang dạ chửa, không cửa không nhà, lâm bồn hạ sinh hài nhi trong một đêm đông băng giá nơi máng cỏ hang lừa.  Cảnh cơ hàn của những người vô gia cư không những đã có từ 2008 năm trước mà vẫn còn nhan nhản ngay tại trong nước Việt-Nam, sau cuộc chiến trường kỳ khốc liệt, nay được mệnh danh đang trên đà "Cực-Kỳ" phát triển.  Bên cạnh những nhà cao tầng đang thi nhau xây cất, những tụ-điểm ăn chơi với đủ thứ khoái lạc trên cõi đời này.  Những biệt-thự nguy nga tráng lệ có vô số kẻ hầu người hạ, với những ly rượu đắt giá nghìn vàng, phòng xem phim lộng lẫy, tráng lệ… Là những mảnh đời cùng khổ, là những thân-phận thấp hèn, bé mọn nhất trong xã-hội.
Và chính ngay tại Hiệp-Chủng-Quốc-Hoa-Kỳ, một cường-quốc trên toàn thế-giới, giữa lòng thành-phố mang tên "Thiên-Thần" (Los Angeles) là đầy dẫy những kẻ vô-gia-cư chui rúc dưới các hầm cầu, ngõ hẹp tối tăm.  Có người bị chết vì quá lạnh, chết vì những thanh-niên Mỹ vô ý thức khinh khi đánh đập, châm lửa đốt họ vô cùng tàn nhẫn, dã man.  Chết vì sự vô tình của những trái tim con người băng giá. 
Mùa đông lại trở về California. Một Tiểu-Bang được coi là thời tiết ấm áp, điều hòa nhất nước Mỹ.  (Tuy cũng có những đêm dài lạnh dưới không độ bách-phân "Celsius".).  Những người Việt-Nam quen thuộc với miền nhiệt đới đã tìm đến đây định cư sau biến cố 1975.  Họ chăm chỉ làm ăn, buôn bán, từ hai bàn tay trắng.  Biến những cánh đồng dâu thuộc thành phố Westminster của Tiểu-Bang này thành khu Bolsa Mini Mall, nơi tập trung đầu tiên của những thương-hiệu do người Việt làm chủ. Cho đến ngày hôm nay, qua hơn ba thập-niên.  Cùng với thế hệ con cháu sinh trưởng ở Mỹ, Cộng Đồng người Việt đã thực sự khôn lớn, trưởng thành.  Nhờ công khó của Cha-Mẹ.  Các em đã và đang là những Nghị-Viên, Dân Cử, những Bác-Sĩ, Kỹ-Sư, Luật-Sư, Thương-Gia… Biến khu "Little Saigon" (Saigon Nhỏ) thành một vùng rộng lớn, bao gồm nhiều thành-phố khác như: Garden Grove, Santa Ana, Fountain Valley, Anaheim…trở nên trù phú với những khu thương mại, những văn-phòng mang bảng hiệu Việt-Nam. 
Bên cạnh những thành công, theo luật bù trừ của đời sống, phải có những khiếm-khuyết, dị-tật. Nhưng tỷ lệ này may mắn là rất nhỏ, (chưa tới một phần trăm).  Chúng tôi muốn nói đến những người Việt-Nam Vô-Gia-Cư (Homeless). Vì bị thân-nhân ruồng bỏ, vì đam mê bài bạc, ghiền rượu, ma-túy...  Vì thất chí và vì rất nhiều lý do tâm lý khác, có khi vì thiếu niềm tin trong cuộc sống.  Họ trở thành không cửa, không nhà, có người mất cả trí khôn, lang thang trên những hè phố, họ bị xua đuổi, ruồng rẫy, khinh bỉ.  Họ bị coi là những kẻ lười biếng, vô dụng.
Dưới mắt chúng tôi, những người Vô-Gia-Cư là những người đáng thương, cần được quan tâm hơn bao giờ hết, với quan niệm rằng: chúng tôi đã có lần Vô-Gia-Cư và Vô-Tổ-Quốc (Homeless and Countryless) sau những chuyến vượt-biên, vượt biển để trở thành kẻ ly-hương nơi đất lạ xứ người. Hơn thế nữa, nhận ra được lằn ranh giới giữa chúng tôi và những người Vô-Gia-Cư này rất mong manh, như một sợi chỉ… Điển hình là câu chuyện gia đình một người quen Việt-Nam:  "anh P. có một vợ và hai con, nhà đẹp, xe sang.  Họ làm được rất nhiều tiền, sau những giờ cật lực kiếm tiền, họ phải tìm đến những thú tiêu khiển bậc nhất, quý phái nhất,   để bõ những giây phút căng thẳng, vật vã với của cải thế- gian, những hộp đêm rạng rỡ tiếng cười, những tiệc tùng linh-đình đầy lời chúc tụng, tâng bốc nhau đến tận mây xanh, những chai rượu mạnh đắt tiền, những áo quần sang trọng, nữ trang hào nhoáng… Thế  rồi chỉ trong một cuối tuần thâu đêm suốt sáng tại sòng bài, anh P. trở thành trắng tay.  Chị P. làm đơn ly dị, mang hai con theo người đàn ông khác.  Từ đó anh thất chí, nghiện ngập cho quên đời rồi trong một sớm một chiều anh đã trở thành kẻ Vô-Gia-Cư không ai thừa nhận."
Sau những giờ làm việc, chúng tôi thường lái xe đến những vùng có người Homeless, bất kể là Mỹ trắng, Mỹ đen, người Mễ hay Việt-Nam, để tặng họ áo ấm, bánh mì, trái cây và nước uống. 
Như bao mùa Giáng-Sinh qua, năm nay chúng tôi lại tổ chức cho họ tiệc sinh-nhật mừng Chúa ra đời.  Bằng những phẩm vật cá-nhân, không quyên góp của ai và bằng tình-thương chân-tình từ đáy con tim đến những kẻ lạnh lẽo đêm đông không nhà, chúng tôi muốn gửi đến họ lòng chia xẻ giữa con Người với con Người.  Như câu hát chúng tôi thường nghêu ngao:
"Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng.  Để làm gì anh biết không"""  Để gió cuốn đi… Chỉ để gió cuốn đi…"
Chân Quê (mùa Giáng-Sinh 2008)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Liên quan đến cuộc bầu cử Quốc Hội Đức 2021 trước đây tôi đã giới thiệu lần lượt ba ứng cử viên: Scholz của SPD, Laschet (CDU) và Baerbock (Xanh). Nhưng trong những tháng qua có khá nhiều tin giật gân nên để rộng đường dư luận tôi lại mạn phép ghi ra vài điểm chính bằng Việt ngữ từ vài tin tức liên quan đến cuộc bầu cử 2021 được truyền thông và báo chí Đức loan tải.
Năm 17 tuổi, đang khi học thi tú tài, tôi bỗng nhiên bị suyễn. Căn bệnh này – vào cuối thế kỷ trước, ở miền Nam – vẫn bị coi là loại nan y, vô phương chữa trị. Từ đó, thỉnh thoảng, tôi lại phải trải qua vài ba cơn suyễn thập tử nhất sinh. Những lúc ngồi (hay nằm) thoi thóp tôi mới ý thức được rằng sinh mệnh của chúng ta mong manh lắm, và chỉ cần được hít thở bình thường thôi cũng đã là một điều hạnh phúc lắm rồi. If you can't breathe, nothing else matters!
Một người không có trí nhớ, hoặc mất trí nhớ, cuộc đời người ấy sẽ ra sao? Giả thiết người ấy là ta, cuộc đời ta sẽ như thế nào? Ai cũng có thể tự đặt câu hỏi như vậy và tự cảm nghiệm về ý nghĩa của câu hỏi ấy. Sinh hoạt của một người, trong từng giây phút, không thể không có trí nhớ. Cho đến một sinh vật hạ đẳng mà chúng ta có thể biết, cũng không thể tồn tại nếu nó không có trí nhớ. Trí nhớ, Sanskrit nói là smṛti, Pāli nói là sati, và từ Hán tương đương là niệm, cũng gọi là ức niệm, tùy niệm. Nói theo ngôn ngữ thường dùng hiện đại, niệm là ký ức. Đó là khả năng ghi nhớ những gì đã xảy ra, thậm chí trong thời gian ngắn nhất, một sát-na, mà ý thức thô phù của ta không thể đo được.
Ba mươi năm trước tôi là thành viên hội đồng quản trị của một cơ quan xã hội giúp người tị nạn trong khu vực phía đông Vịnh San Francisco (East Bay) nên khi đó đã có dịp tiếp xúc với người tị nạn Afghan. Nhiều người Afghan đã đến Mỹ theo diện tị nạn cộng sản sau khi Hồng quân Liên Xô xâm chiếm đất nước của họ và cũng có người tị nạn vì bị chính quyền Taliban đàn áp. Người Afghan là nạn nhân của hai chế độ khác nhau trên quê hương, chế độ cộng sản và chế độ Hồi giáo cực đoan.
Bà Merkel là một người đàn bà giản dị và khiêm tốn, nhưng nhiều đối thủ chính trị lại rất nể trọng bà, họ đã truyền cho nhau một kinh nghiệm quý báu là “Không bao giờ được đánh giá thấp bà Merkel”.
Hai cụm từ trọng cung (supply-side) và trọng cầu (demand-side) thường dùng cho chính sách kinh tế trong nước Mỹ (đảng Cộng Hòa trọng cung, Dân Chủ trọng cầu) nhưng đồng thời cũng thể hiện hai mô hình phát triển của Hoa Kỳ (trọng cầu) và Trung Quốc (trọng cung). Bài viết này sẽ tìm hiểu cả hai trường hợp. Trọng cung là chủ trương kinh tế của đảng Cộng Hoà từ thời Tổng Thống Ronald Reagan nhằm cắt giảm thuế má để khuyến khích người có tiền tăng gia đầu tư sản xuất. Mức cung tăng (sản xuất tăng) vừa hạ thấp giá cả hàng hóa và dịch vụ lại tạo thêm công ăn việc làm mới. Nhờ vậy mức cầu theo đó cũng tăng giúp cho kinh tế phát triển để mang lại lợi ích cho mọi thành phần trong xã hội. Giảm thuế lại thêm đồng nghĩa với hạn chế vai trò của nhà nước, tức là thu nhỏ khu vực công mà phát huy khu vực tư.
Gần đây, chỉ một tấm ảnh của nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ – Nicole Gee – ôm em bé người Afghan với thái độ đầy thương cảm thì nhiều cơ quan truyền thông quốc tế đều phổ biến và ca ngợi! Nhân loại chỉ tôn trọng sự thật, trân quý những tâm hồn cao thượng và những trái tim biết rung động vì tình người – như nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ, Nicole Gee – chứ nhân loại không bao giờ thán phục hoặc ca ngợi sự tàn ác, dã man, như những gì người csVN đã và đang áp đặt lên thân phận người Việt Nam!
Tôi vừa mới nghe ông Trần Văn Chánh phàn nàn: “Cũng như các hội nghề nghiệp khác, chưa từng thấy Hội nhà giáo Việt Nam, giới giáo chức đại học có một lời tuyên bố hay kiến nghị tập thể gì liên quan những vấn đề quốc kế dân sinh hệ trọng; thậm chí nhiều lần Trung Quốc lấn hiếp Việt Nam ở Biển Đông trong khoảng chục năm gần đây cũng thấy họ im phăng phắc, thủ khẩu như bình…”
Thế giới chưa an toàn và sẽ không an toàn chừng nào các lực lượng khủng bố trên thế giới vẫn còn tồn tại, một nhà báo, cựu phóng viên đài VOA từ Washington D.C. nói với BBC News Tiếng Việt hôm thứ Năm. Sự kiện nước Mỹ bị tấn công vào ngày 11 tháng 09 năm 2001 đã thức tỉnh thế giới về một chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo cực đoan đang tồn tại trong lòng các nước Trung Đông. Giờ đây, sau 20 năm, liệu người Mỹ có cảm thấy an toàn hơn hay họ vẫn lo sợ về một cuộc tấn công khủng bố khác trên đất nước Hoa Kỳ hay nhằm vào công dân Mỹ ở nước ngoài.
Vào ngày 11 tháng 9 năm 2001, những kẻ khủng bố Hồi giáo thuộc tổ chức mạng lưới Al-Qaida đã dùng bốn phi cơ dân sự làm thành một loại vũ khí quân sự để tấn công vào Trung tâm Thương mại Thế giới ở New York và Lầu Năm Góc ở Washington D.C. Các sự kiện không tặc loại này là lần đầu tiên trong lịch sử chiến tranh của nhân loại và đã có hậu quả nghiêm trọng nhất trong lịch sử cận đại.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.