Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
EagleBrand-Vietbao-1230x152-12042022-viet

Giáng Sinh Và Những Thân Phận Không Nhà

16/12/200800:00:00(Xem: 6328)

Giáng Sinh và Những Thân Phận Không Nhà
Từ thiện mùa giáng sinh.


Chân Quê


Đêm 24, tháng 12 năm nay sẽ là sinh-nhật thứ 2008 của Đức Giê-Su Kitô.  Ngài được Đức Bà Maria hạ-sinh vào năm thứ nhất Dương-lịch (A.D: thời-đại của Thiên-Chúa). Cả thế-giới lấy ngày này làm mốc thời gian tính theo lịch Tây-phương. 
Hai chữ Christmas theo tiếng La-Tinh phát-âm là  "Christ-tê-mê-sê" mang nghĩa là Thánh-Lễ  của Thiên-Chúa "Mass of Christ".  Người Việt-Nam ta thường gọi là:  "Ngày Lễ Mừng Chúa Giáng-Sinh"; dần già theo thời-gian được nói tắt thành: "Giáng-Sinh".
Thực ra lịch-sử mừng Lễ "Chirstmas" đã có từ hơn 4000 năm xưa, trước khi Chúa Giê-Su sinh ra.  Mùa Lễ này kéo dài trong vòng 12 ngày.  Ở Bắc-Âu, dưới thời Đế-quốc La-Mã, vì ngày ngắn đêm dài nên dân chúng đã lấy ngày 25, tháng 12 Dương-lịch hằng năm để mừng một buổi Lễ gọi là: "Ngày Của Mặt Trời Bất Bại".  Trong ngày này mọi người dân La-Mã ăn chơi trác táng gây ra nhiều tội lỗi đưa đến những hậu-quả vô cùng đáng tiếc.  Sau này, Giáo-Hội Công-Giáo hoàn-vũ thấy thế nên đã biến cải thành ngày "Con Trời Bất Khả Bại".  Lịch-sử cho rằng từ năm 98 Dương-lịch người ta mới bắt đầu ăn mừng Lễ Giáng-Sinh.  Mãi đến năm 150 Dương-lịch, Giám-Mục La-Mã là Julius đệ I mới chính thức công-nhận ngày 25, tháng 12 Dương-lịch hằng năm là ngày sinh-nhật Chúa Giê-Su.
Trong đêm Giáng-Sinh, hình ảnh Ông Già Noel cũng không thể thiếu được.  Đây chính là Thánh Nicholas;  Giám-mục thế-kỷ thứ IV.  "Santa Clause' là chữ viết tắt của "Saint Nicholas".  Vì các trẻ nhỏ Bắc-Âu ngày xưa không phát-âm được nguyên chữ "Nicholas" nên gọi tắt thành "Clause".   Theo sưu-tầm và biên khảo trong cuốn sách "Điển Ngữ Các Thánh" của Cố Linh-Mục Hồng-Phúc (Dòng Chúa Cứu-Thế):  Thánh Nicholas là Giám-Mục Myer ở Tiểu- Á vào thế-kỷ thứ IV, có thể Người đã tham-dự vào công-đồng "Nicê" năm 325 chống lại lạc thuyết "Arius" và bị giam cầm trong cuộc bắt bớ dưới thời vua "Diocletien".  Truyện thần-kỳ cho rằng Thánh Nicholas đã làm cho ba em nhỏ bị ám sát sống lại sau khi ông chủ quán giết và cho vào thùng muối thịt và chuyện Người bỏ ba túi vàng vào những chiếc vớ phơi treo trên lò sưởi của nhà ông hàng xóm nghèo hèn, vì ông muốn gả chồng cho con nhưng không có của hồi môn nên được Santa Clause giúp.  Tục lệ treo vớ trên lò sưởi để nhận quà Noel cũng bắt nguồn từ đây.  Lễ nhớ của Thánh Nicholas là ngày 6, tháng 12 Dương-lịch.  Người xưa cũng kể cho các trẻ nhỏ rằng Santa Clause trong đêm Giáng-Sinh thường chui vào ống khói để phát quà. 
Riêng truyện thần-thoại về chú Nai Mũi Đỏ tên Rudolph và một đàn nai kéo xe cho Ông Già Noel bay trên những chặng đường mây dài từ vùng Bắc-cực (Northpole) đi khắp nơi phát quà cho trẻ nhỏ được bắt nguồn từ một bài thơ mang tên: "The Night Before Christmas" (Đêm Trước Giáng-Sinh) viết bởi Clement Clarke Moore, năm 1882.  Như một món quà của thi-sĩ này tặng cho trẻ con trong mùa Giáng-Sinh năm ấy.
Về việc gửi thiệp mừng Giáng-Sinh cho nhau được bắt đầu trong thời kỳ hưng-thịnh của Anh-quốc.  Tấm thiệp đầu tiên được một họa-sĩ người British (Anh) tên John Horsely thiết-kế. Nói về một gia-đình có: con trẻ, cha mẹ và ông bà đang nâng ly mừng Lễ Giáng-Sinh.  Bên cạnh đó là cảnh phân phát thức ăn, quần áo cho người nghèo đói.  Phía dưới có hàng chữ:  "A Merry Christmas and A Happy New Year".
Tại Hoa-Kỳ, người ta ước tính hằng năm có hơn 1.9 tỷ (1.9 billion) tấm thiệp của gia-đình, bạn hữu gửi cho nhau.  Số thiệp này hơn cả tổng số thiệp người ta gửi tặng nhau trong mùa Lễ Tình Yêu (Valentine's Day).  Trong khoảng thời-gian từ Lễ Tạ-Ơn (Thanksgiving) đến Lễ Giáng-Sinh, ngày 19 tháng 12 là ngày mà các Bưu-Điện trên toàn quốc bận rộn nhất với việc chuyển thiệp và quà Giáng-Sinh cho dân chúng.
Mỗi năm có khoảng 30 triệu cây Thông tươi (Christmas tree) được tiêu-thụ trên toàn quốc Hoa-Kỳ.  Tiểu-bang Oregon đứng đầu về nơi trồng và sản xuất Cây Giáng-Sinh, hằng năm với lợi nhuận thu được khoảng 143 triệu Mỹ-Kim.  Thời-gian trồng một Cây Giáng-Sinh cao được 6 ft. ( 180cm) phải mất 7 năm.  Cây có độ cao trung bình mất 4 năm, còn cây lâu đời nhất là 15 năm trồng.
Trong khi đó nước Tàu đứng đầu về sản-xuất cây thông giả trên toàn thế-giới.  Theo tài-liệu của Bộ Thương-Mại Hoa-Kỳ "US Commerce Department" có hơn 80% cây thông giả để trưng bày trong mùa Giáng-Sinh ở nước Mỹ xuất xứ từ Trung-Quốc.
Phong tục tặng quà trong mùa Giáng-Sinh khởi nguồn từ câu chuyện trong Kinh-Thánh nói vể ba nhà Thông Thái (Ba Vua) tìm đến máng cỏ hang lừa, (nơi Chúa Giê-Su sanh ra) để tặng châu báu, nhũ-hương và mộc-dược mừng sinh-nhật Chúa.
Thống-kê cho biết mùa Giáng-Sinh 2008 năm nay.  Vì tình-hình kinh-tế suy thoái, hơn 46% người Mỹ sẽ gửi tặng quà cho nhau ít hơn năm ngoái.


Nói đến ý nghĩa của mùa Lễ Giáng-Sinh chắc hẳn ai trong chúng ta cũng liên tưởng đến hình ảnh một gia-đình có ông Bố dìu người Mẹ bụng mang dạ chửa, không cửa không nhà, lâm bồn hạ sinh hài nhi trong một đêm đông băng giá nơi máng cỏ hang lừa.  Cảnh cơ hàn của những người vô gia cư không những đã có từ 2008 năm trước mà vẫn còn nhan nhản ngay tại trong nước Việt-Nam, sau cuộc chiến trường kỳ khốc liệt, nay được mệnh danh đang trên đà "Cực-Kỳ" phát triển.  Bên cạnh những nhà cao tầng đang thi nhau xây cất, những tụ-điểm ăn chơi với đủ thứ khoái lạc trên cõi đời này.  Những biệt-thự nguy nga tráng lệ có vô số kẻ hầu người hạ, với những ly rượu đắt giá nghìn vàng, phòng xem phim lộng lẫy, tráng lệ… Là những mảnh đời cùng khổ, là những thân-phận thấp hèn, bé mọn nhất trong xã-hội.
Và chính ngay tại Hiệp-Chủng-Quốc-Hoa-Kỳ, một cường-quốc trên toàn thế-giới, giữa lòng thành-phố mang tên "Thiên-Thần" (Los Angeles) là đầy dẫy những kẻ vô-gia-cư chui rúc dưới các hầm cầu, ngõ hẹp tối tăm.  Có người bị chết vì quá lạnh, chết vì những thanh-niên Mỹ vô ý thức khinh khi đánh đập, châm lửa đốt họ vô cùng tàn nhẫn, dã man.  Chết vì sự vô tình của những trái tim con người băng giá. 
Mùa đông lại trở về California. Một Tiểu-Bang được coi là thời tiết ấm áp, điều hòa nhất nước Mỹ.  (Tuy cũng có những đêm dài lạnh dưới không độ bách-phân "Celsius".).  Những người Việt-Nam quen thuộc với miền nhiệt đới đã tìm đến đây định cư sau biến cố 1975.  Họ chăm chỉ làm ăn, buôn bán, từ hai bàn tay trắng.  Biến những cánh đồng dâu thuộc thành phố Westminster của Tiểu-Bang này thành khu Bolsa Mini Mall, nơi tập trung đầu tiên của những thương-hiệu do người Việt làm chủ. Cho đến ngày hôm nay, qua hơn ba thập-niên.  Cùng với thế hệ con cháu sinh trưởng ở Mỹ, Cộng Đồng người Việt đã thực sự khôn lớn, trưởng thành.  Nhờ công khó của Cha-Mẹ.  Các em đã và đang là những Nghị-Viên, Dân Cử, những Bác-Sĩ, Kỹ-Sư, Luật-Sư, Thương-Gia… Biến khu "Little Saigon" (Saigon Nhỏ) thành một vùng rộng lớn, bao gồm nhiều thành-phố khác như: Garden Grove, Santa Ana, Fountain Valley, Anaheim…trở nên trù phú với những khu thương mại, những văn-phòng mang bảng hiệu Việt-Nam. 
Bên cạnh những thành công, theo luật bù trừ của đời sống, phải có những khiếm-khuyết, dị-tật. Nhưng tỷ lệ này may mắn là rất nhỏ, (chưa tới một phần trăm).  Chúng tôi muốn nói đến những người Việt-Nam Vô-Gia-Cư (Homeless). Vì bị thân-nhân ruồng bỏ, vì đam mê bài bạc, ghiền rượu, ma-túy...  Vì thất chí và vì rất nhiều lý do tâm lý khác, có khi vì thiếu niềm tin trong cuộc sống.  Họ trở thành không cửa, không nhà, có người mất cả trí khôn, lang thang trên những hè phố, họ bị xua đuổi, ruồng rẫy, khinh bỉ.  Họ bị coi là những kẻ lười biếng, vô dụng.
Dưới mắt chúng tôi, những người Vô-Gia-Cư là những người đáng thương, cần được quan tâm hơn bao giờ hết, với quan niệm rằng: chúng tôi đã có lần Vô-Gia-Cư và Vô-Tổ-Quốc (Homeless and Countryless) sau những chuyến vượt-biên, vượt biển để trở thành kẻ ly-hương nơi đất lạ xứ người. Hơn thế nữa, nhận ra được lằn ranh giới giữa chúng tôi và những người Vô-Gia-Cư này rất mong manh, như một sợi chỉ… Điển hình là câu chuyện gia đình một người quen Việt-Nam:  "anh P. có một vợ và hai con, nhà đẹp, xe sang.  Họ làm được rất nhiều tiền, sau những giờ cật lực kiếm tiền, họ phải tìm đến những thú tiêu khiển bậc nhất, quý phái nhất,   để bõ những giây phút căng thẳng, vật vã với của cải thế- gian, những hộp đêm rạng rỡ tiếng cười, những tiệc tùng linh-đình đầy lời chúc tụng, tâng bốc nhau đến tận mây xanh, những chai rượu mạnh đắt tiền, những áo quần sang trọng, nữ trang hào nhoáng… Thế  rồi chỉ trong một cuối tuần thâu đêm suốt sáng tại sòng bài, anh P. trở thành trắng tay.  Chị P. làm đơn ly dị, mang hai con theo người đàn ông khác.  Từ đó anh thất chí, nghiện ngập cho quên đời rồi trong một sớm một chiều anh đã trở thành kẻ Vô-Gia-Cư không ai thừa nhận."
Sau những giờ làm việc, chúng tôi thường lái xe đến những vùng có người Homeless, bất kể là Mỹ trắng, Mỹ đen, người Mễ hay Việt-Nam, để tặng họ áo ấm, bánh mì, trái cây và nước uống. 
Như bao mùa Giáng-Sinh qua, năm nay chúng tôi lại tổ chức cho họ tiệc sinh-nhật mừng Chúa ra đời.  Bằng những phẩm vật cá-nhân, không quyên góp của ai và bằng tình-thương chân-tình từ đáy con tim đến những kẻ lạnh lẽo đêm đông không nhà, chúng tôi muốn gửi đến họ lòng chia xẻ giữa con Người với con Người.  Như câu hát chúng tôi thường nghêu ngao:
"Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng.  Để làm gì anh biết không"""  Để gió cuốn đi… Chỉ để gió cuốn đi…"
Chân Quê (mùa Giáng-Sinh 2008)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Một phong trào biểu tình chống chế độ và chống Xi, do dân chúng và phần đông giới trẻ, sinh viên các Đại học, phát động hôm 24/11/22, nhiều người cho là lớn nhứt từ 33 năm nay. Dân chúng các thành phố lớn, sinh viên từ nhiều Đại học xuống đường tố cáo biện pháp ác ôn « Zéro Covid » của Xi chống dịch Vũ Hán là giết người, trong lúc thế giới cũng chống dịch nhưng không ai làm như vậy...
Coi như là hết thuốc! Bây giờ thì tôi hiểu thế nào là một nhà tù lớn. Tuy không có chấn song nhưng kẻ ở bên trong cũng hoàn toàn bị cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài...
Đến hôm nay thứ sáu 2 tháng 12 giải túc cầu thế giới năm 2022 đã đi được nửa đoạn đường. Cũng như bất kỳ một cuộc tranh đua thể thao nào phải có kẻ thắng người thua. Kẻ thắng thì vui mừng hớn hở vì đã đem lại vinh quang cho xứ sở và dân tộc mình. Kẻ thua thì viện lý do nầy hay lý do khác vì mình đã bị xử ép để tránh sự chỉ trích của những người hâm mộ. Nhưng đó là những sự kiện thường tình lúc nào cũng xẩy ra.
Bài này sẽ phân tích về một số ý chỉ trong hai hội đầu trong Cư Trần Lạc Đạo Phú của Vua Trần Nhân Tông (1258-1308), người sáng lập dòng Thiền Trúc Lâm. Bài phú này có 10 phần, chữ xưa gọi là 10 hội, chỉ ra đường lối của Thiền Trúc Lâm.
Một người nghĩ rằng, người kia làm chuyện lầm lỗi, vì muốn chống đối, người này làm chuyện có lỗi để gây tiếng vang, phản đối lại sự lầm lỗi của người kia. Vậy thì ai có lỗi? Và lỗi nào nặng hơn? Có lẽ, bạn đọc nghĩ rằng, tôi đang muốn nói về chuyện luật tử hình. Lý luận này: một kẻ cố ý giết người, hoặc giết nhiều người, cần phải đền tội bằng cái chết. Mắt đền mắt. Răng đền răng. Đúng và hữu lý. Nhưng lý luận kia: Trong xã hội văn minh, trừng phạt là thứ yếu, giáo dục, cải thiện người xấu trở thành tốt mới là mục tiêu nhân bản. Người phạm tội, có quyền được hưởng, ít nhất, một cơ hội để hối lỗi, để trở thành người tốt hơn. Cả hai lý luận đều đúng. Có lý luận thứ ba: Giết người là có tội, dù là lý do gì, ngoại trừ phải tự vệ trong tình trạng khẩn cấp. Như vậy, khi tòa án kết tội tử hình, chính tòa án (luật pháp, thẩm phán, và công tố viên) đã phạm tội giết người.
Dư âm cuộc cách mạng Mùa Xuân Ả Rập năm 2010 ở Trung Đông, Bắc Phi châu và sự tan rã của Thế giới Cộng sản ở Nga năm 1992, đang là mối lo hàng đầu của đảng CSVN, sau hơn 35 năm đổi mới. Dưới lăng kính bảo vệ an ninh quốc gia, nhà nước Cộng sản Việt Nam (CSVN) coi mọi phản ứng của dân trong cuộc sống, kể cả các hoạt động đòi dân chủ, tự do và nhân quyền v.v… đều là “diễn biến hòa bình” nhằm phát triển “cách mạng mầu” để lật đổ đảng CSVN...
Cuộc chiến hiện nay tại Ukraine, chẳng cần nói nhiều, đã là một bài học rất lớn cho Hoa Kỳ, và có lẽ nó sẽ được dùng làm chuẩn mực cho những xung đột trong tương lai giữa Hoa Kỳ và các thế lực thù địch trên thế giới...
Vậy bằng cách nào mà cuốn tạp chí BK, số cuối cùng (phát hành vào ngày 20 tháng 4 năm 1975) đã không bị ném vào mồi lửa, không trở thành giấy gói xôi, không bị thu hồi, tịch thu, tiêu hủy” và vẫn có thể xuất hiện “nguyên con” trên trang web của Tạp Chí Thế Kỷ 21 vào ngày 2 tháng 4 năm 2017? Đây là câu hỏi mà qúi vị lãnh đạo của chính phủ hiện hành ... cần “suy ngẫm” để có thể ban hành những nghị quyết, hay nghị định đỡ ngớ ngẩn (và lạc hậu) hơn chút xíu...
✱ Reuters: Nga đang hy vọng rằng đảng Cộng hòa kiểm soát Quốc hội - Chính quyền Biden sẽ gặp khó khăn trong việc thúc đẩy Quốc hội thông qua các chương trình viện trợ cho Kyiv. ✱ Military: Các nhà vận động hành lang làm việc cho các nhà thầu quốc phòng, đã từng làm việc cho chính phủ liên bang trước đây - cựu Bộ trưởng Quốc phòng Mark Esper đã từng làm việc văn phòng quan hệ chính phủ của Raytheon. ✱ Al Jazeera: Nhiều dự luật trong quá khứ, đã được Hạ viện và Thượng viện thông qua trong nhiều thập kỷ mà không bị thất bại. ✱ Bilderbergmeetings Co. UK: Chính quyền Biden đã coi Nga và Trung Quốc là đối tác trong thách thức đối với “trật tự thế giới”- Sự cạnh tranh toàn diện với Trung Quốc đang trở thành một nguyên tắc trong các chính sách kinh tế, đối ngoại và an ninh của Hoa Kỳ...
Nhiều người nghĩ ngay đến con số 18 tỷ kiều hối USD chuyển về Việt Nam năm 2021. Đó thật ra không phải là điều nên mất thời gian bàn tính vì đó là một thực thể không thay đổi được. Những người gởi có những lý do riêng không ai lay chuyển được và người Việt trong nước đều muốn nhận những đồng tiền gởi về. Nhưng còn những món tiền khổng lồ khác từ những chương trình viện trợ đủ mọi kiểu cho dân VN từ những chính phủ Âu-Mỹ mà người dân không hay biết, những nguồn tài trợ đã từ lâu bị thất thoát, hoặc cả biến mất mà không ai đặt câu hỏi. Đây là một địa hạt cần soi giọi.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.