Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Diễn Đàn Độc Giả – Hoàng Tuấn Phụ Trách

14/09/200800:00:00(Xem: 797)

Diễn Đàn Độc Giả – Hoàng Tuấn phụ trách

Phê Bình-Chỉ Trích Hay  Đánh Phá-Phá Hoại!"

Trần Viết Trình - Email@....

So với trên tám chục triệu dân trong nước, con số ba triệu người Việt quốc gia ở hải ngoại chỉ là một con số NHỎ nhưng lại chính là mối lo sợ LỚN của bạo quyền cộng sản Việt Nam. Thật vậy, đây là một cộng đồng trải rộng khắp năm châu, đầy đủ thực lực từ nguồn chất xám, khả năng tài chánh đến vai trò chính trị. Tinh thần đoàn kết của người Việt hải ngoại là mối lo lớn nhất của tập đoàn cộng sản Việt Nam. Muốn đánh bại cộng đồng người Việt hải ngoại cách tốt nhất là phá thối và gây chia rẽ nội bộ. CSVN tung ra Nghị Quyết 36 với những mỹ từ "đóng góp, xây dựng và phát triển quê hương tổ quốc" nhưng mục đích chính là lừa bịp, mua chuộc và phá hoại cộng đồng dưới nhiều hình thức. Hà Nội đặt vấn đề phá hoại cộng đồng lên hàng đầu và đã chi ra nửa tỷ dollars cho chương trình kiều vận và phá hoại qua nghị quyết này. Các toà đại sứ cộng sản được cấp những ngân sách khổng lồ để thi hành nghị quyết. Chúng tổ chức những đội ngũ cán bộ để len lỏi vào cộng đồng, đảng phái, đoàn thể, các cơ sở của người Việt hải ngoại như báo chí, truyền thanh, truyền hình, hoặc dùng tiền để mua chuộc từ cá nhân đến tập thể trong các tổ chức này để chúng theo dõi, bôi xấu, hù doạ, chụp những chiếc mũ cộng sản cho những ai mà Hà Nội cho là thành phần cực kỳ phản động, có hành động gây phương hại cho chế độ của chúng. Đây mới chính là trọng tâm và là mặt chìm của nghị quyết 36!
Chụp mũ là một thủ đoạn của cộng sản. Đối với cộng sản là một thượng sách, vừa ít tốn kém mà lại tạo được nhiều kết quả mà chúng mong muốn. Hành động này là nghề nghiệp của những tên cán bộ công an núp bóng trong hàng ngũ tỵ nạn. Bất cứ ai có tên trong sổ đỏ và thuộc thành phần 'cực kỳ phản động' mà CSVN không thể hù doạ hay mua chuộc thì cứ chỉ thị cho tay chân bộ hạ đội ngay lên đầu họ một cái nón cối thật lớn là xong chuyện. Vì cộng sản thừa biết rằng, cộng đồng người Việt Tự Do hải ngoại không những căm thù bọn cộng sản chính hiệu mà còn xa lánh, bài trừ và tẩy chay những tên tay sai nối giáo cho giặc nên cứ việc chụp mũ cộng sản lên đầu người nào thì, không nhiều thì ít, danh dự người đó cũng sẽ bị tổn thương. Một khi Hà Nội chỉ thị phải đánh một nhân vật nào thì ta phải nghĩ rằng người đó là cái gai trước mắt mà chúng cần phải thanh toán, cần phải nhổ bỏ, cần phải tách rời người đó ra khỏi cộng đồng người Việt.
Đây là sách lược "Chống - Chống Cộng", một sách lược nguy hiểm của cộng sản với mục đích làm suy yếu hàng ngũ những người đấu tranh cho Dân Chủ ở hải ngoại nhầm phá hoại tinh thần đoàn kết quốc gia cũng như gây hoang mang chia rẽ hầu làm mất uy tín những nhân vật chống cộng. Tuy nhiên, không phải ai cũng sợ chiếc nón cối. Một số người chống cộng nhiệt tình và có lý tưởng từ trong huyết thống không bao giờ sợ cái nón cối đánh gục họ. Đối  với những người này, càng bị chụp mũ họ càng đứng dậy, đứng hiên ngang tiếp tục con đường đấu tranh.
Mấy năm gần đây nhiều báo điện tử được CSVN tung tiền lập ra để nhằm phục vụ cho mục đích đánh phá của chúng. Vô số diễn đàn được dựng lên với âm mưu đen tối. Cộng Sản áp dụng song song hai thể loại. Thể loại chửi lộn hạ cấp với ngôn từ gay gắt, chửi bới, mạ lị tục tĩu và thể loại ra vẻ trí thức, có dàn bài, có bố cục và tiêu đề hẳn hoi. Nhiều bài viết xuất hiện với những tác giả lạ mặt lạ tên, phân tích tình hình chính trị, văn hóa, và sinh hoạt của những người chống Cộng, để mò mẫm, tìm ra những khe hở của những nhân vật đó, rồi hạ bệ họ. Ví dụ như có  một nhân vật chống cộng triệt để nọ đã viết "Chiến tranh đã chấm dứt vào tháng 4-1975, khi Bắc Việt hoàn tất cuộc giải phóng miền Nam bằng võ lực". Lập tức, có một bài viết lên án, kết tội nhân vật này đã xử dụng danh từ "giải phóng", đề cao cộng sản, và gán ghép nhân vật này là "tay sai cộng sản". Và cũng có  người chỉ vì phát biểu hay viết mà xử dụng một vài chữ không thích hợp, ví dụ như mình không phải là người miền Bắc lại xử dụng những từ của người miền Bắc như "buồng giam", ''bố", "ngô" , ... lập tức đang từ hàng ngũ chống cộng lại biến thành cộng sản. Mới đọc qua bài phê bình, người đọc sẽ có cảm tưởng như người phê bình là một người chống cộng kiên định. Nhưng thật ra, nếu để ý kỹ, sẽ thấy người phê bình đó, không bao giờ cho một câu đả kích chế độ cộng sản, mà chỉ phân tích, nhằm bôi bẩn và triệt hạ nhân vật kia mà thôi. Đọc kỹ hơn, chúng ta sẽ thấy tất cả những ai bị phê bình, đều là những người chống cộng triệt để bằng hành động chứ không chỉ bằng lời nói. Như vậy, kẻ phê bình kia, chỉ qua một bài viết tầm thường, đã cố tình loại ra khỏi vòng chiến những nhân vật chống Cộng thứ thiệt, còn những kẻ "chống" cộng bằng mồm đó, chưa hề có một hành động chống cộng nào ngoài mấy bài viết lẻ tẻ, lên án phe ta kịch liêt. Những bài viết gây hoang mang loại này tác hại hơn việc chụp mũ hạ cấp. Ngôn từ, dĩ nhiên, trí thức hơn phương pháp chụp mũ bừa bãi. Người đọc không tinh ý sẽ cảm thấy bài viết có giá trị. Nếu không bình tỉnh, người đọc sẽ rơi vào mê hồn trận để một là nhập cuộc cùng đánh phá, chống lại phe ta, hai là nhụt chí, chán nản, và bỏ cuộc. Nếu bình tỉnh, giữ im lặng, không để bị rơi vào bẫy chia rẽ, không nhiều thì ít, người bị đánh phá cũng thấy phần nào mất đi nhuệ khí và lấy làm buồn lòng. Công việc chống cộng cũng vì đó mà mất đi một ít sức mạnh, tiêu hao một ít nỗ lực và bớt đi một số nhân lực. Rồi thì cuối cùng cộng sản cũng có lợi.
Hiện có rất nhiều tên xuất hiện thường xuyên trên những trang báo điện tử công cụ của CSVN cũng trên những diễn đàn ảo nhưng sự thật chỉ một vài cá nhân núp dưới tên giả, đôc giả để ý sẽ nhận biết ngay qua phong cách xử dụng từ ngữ và lối hành văn của họ. Không gì lạ hơn ngoài việc lặp đi lặp lại những giọng điệu trước sau như một, đánh hết người này đến người khác, bóp méo sự thật và chưởi bới đến nơi đến chốn. Các tay chân bộ hạ của CSVN núp bóng người tỵ nạn thường xử dụng nhiều tên ảo, dùng những lời hạ cấp, thô tục trên các diễn đàn, email, để chưởi bới và hăm doạ. Phương thức này không được hoàn hảo lắm vì những lời hăm doạ chưởi bới dưới tên giả không gây xáo trộn cộng động bằng những tác giả có thật. Người đọc nghe thường không chú ý, nhưng nghe mãi cũng thấm vào đầu. Đó là chiến thuật tuyên truyền của cộng sản, nói đi nói lại, nói tới nói lui mãi, không nhiều thì ít, thế nào cũng còn lưu lại trong đầu người nghe. Kết quả cộng sản đã thắng bằng lối tuyên truyền cố hữu, không mất một viên đạn mà sát hại cả đàn chim.
Lưu ý là một số báo điện tử có những bài bản với nội dung kêu rất to như  "Vạch mặt bọn Cộng Sản gian manh đang núp bóng Người Quốc Gia-Tỵ Nạn", "Những ổ rắn độc của Việt gian cộng sản tại hải ngoại", ... lại chính là một kho đạn vĩ đại chuyên cung cấp bom đạn đánh phá những nhân vật cùng những cơ quan truyền thông báo chí chống cộng hàng đầu và tiêu biểu, không chừa một ai. Người đọc, nếu bản tính cả tin, có thể sẽ nghĩ rằng những kẻ phê bình kia là người chống cộng triệt để và tự nhiên giảm bớt sự ủng hộ người bị phê bình. Rồi một đồn mười, mười đồn một trăm, tự nhiên một nhân vật chống cộng sẽ bị loại ra khỏi vòng chiến. Nếu không bị loại, thì cũng bực mình, nản chí mà bỏ cuộc. Tự dưng chúng ta lại lọt bẩy của Việt Cộng.
Điều tệ hại nhất là một số ít người trong cộng đồng thiếu suy nghĩ, thiếu phán xét, thiếu tìm hiểu nạn nhân để chận đứng và vạch trần âm mưu của cộng sản. Nhờ vào những việc làm thiếu suy nghĩ của những người này mà cộng sản đã phân tán và loại được một số người mà chúng liệt vào laọ 'cực kỳ phản động' và nguy hiểm trong hàng ngũ chống cộng hải ngoại. Như vậy vô tình hay hữu ý những người này đã nối giáo cho giặc. Chúng ta cần phải tìm hiểu, nghiên cứu thật chính xác về đời tư, quá trình hoạt động của đối tượng để tránh việc xét đoán lầm người. Việc vạch mặt chỉ tên những tên cộng sản nằm vùng phá hoại cộng đồng là một việc phải làm của tất cả mọi người Việt Quốc Gia.

*

Hữu hiệu hóa việc giúp đỡ THƯƠNG PHẾ BINH VNCH

Hoàng Nguyên - Phố Nắng QLD

Kính thưa quý vị. Trong bài viết về từ thiện mang tựa đề "Không cho một cắc", đệ có viết là chỉ có 2 giới người ở VN mà đệ giúp đỡ, đó là thương phế binh VNCH và những người đang tranh đấu cho tự do, dân chủ cho VN. Lý do là vì đệ không kỳ vọng nhà nước CSVN giúp đỡ họ và thương phế binh VNCH là những ngươi đã hy sinh, còn các nhà đấu tranh là những người đang mạo hiểm, hay đang hy sinh cho chính nghĩa của chúng ta. Như vậy, chủ trương giúp đỡ thương phế binh (TPB) VNCH của đệ đã được xác định.
Song nếu bây giờ có ai đó đưa cho đệ một triệu đô la, biểu gởi về cho TPB VNCH, đê thật không biết phải làm sao. Tại sao đệ lại lúng túng" Để giải thích lý do làm đệ lúng túng, xin trở lại một cuộc phỏng vấn mà đệ đã thực hiện cách đây vài năm trên đài 4EB với nhóm Viet Vision.
Những khó khăn về mặt phương thức. Cách đây vài năm, một tổ chức, tên Viet Vision ở Brisbane, có quyên góp để giúp đỡ các em học sinh nghèo ở VN. Tiền gom vô đã không phải đễ, mà phân phối cho minh bạch, cho đúng đối tượng, để người tặng được thỏa mãn, để kẻ tị hìềm không có cớ để tấn công, thì càng khó hơn bội phần. Những câu hỏi đệ đặt ra trongcuộc phỏng vấn Viet Vision là:
- Lấy tiêu chuẩn nào để định là nghèo"
- Làm sao mình ở ngoại quốc mà biết được ai ở VN nghèo"
- Dựa trên phương thức chọn đối tượng như thế nào để người ta thấy là mình khách quan, không phải mang tiền quyên được cho bà con của mình"
Anh bạn đại diện cho Viet Vision hôm ấy trả lời là dựa vào sự giới thiệu của một người thầy giáo mà anh ta quen. Có thể có vị sẽ đồng ý với cách làm việc này, song với đệ, những chuyện liên quan đến tiền bạc thì cần phải có tiêu chuẩn rõ ràng hơn, không thể chỉ đơn thuần tin tưởng qua một quan hệ cá nhân như vậy.
Còn nhớ khi đệ học năm thứ nhì đại học, chương trình có một môn dạy cách làm điều nghiên. Đề tài đệ chọn là "Cạo Gió", trong đó, đệ phải chọn ít nhât là một trăm người để phỏng vấn lấy dữ kiện (data) và đã bị ông thầy "quần"" te tua. Trong các cuộc điều nghiên, điều quan trọng và khó khăn bậc nhất là chọn "sample", nghĩa là chọn đối tượng để mình phỏng vấn, bởi vì phải tránh "bias", nghĩa là tránh thiên kiến, để được thật khách quan. Có chọn đối tượng một cách khách quan thì kết quả cuộc điều nghiên mới chính xác và mới có giá trị.
Kính thưa quý vị. Trở lại với việc giúp đỡ TPB VNCH thì nếu đặt đệ vào vị trí phân phối tiền từ thiện, đệ cũng sẽ phải nghĩ đến việc làm sao chọn cho đúng đối tượng và cũng sẽ tự hỏi những câu hỏi đã đặt ra với Viet Vision.
- Làm sao mình biết chính xác người nhận là TPB VNCH"
- Mình sẽ chọn TPB với tiêu chuẩn (tàn phế) nào để tặng"
- Có nên chỉ dựa vào lời giới thiệu của một người nào đó rồi tặng hay không"
- Chỉ chú trọng vào một nhóm TPB nào đó rồi tặng hoài hay có cách nào khác để phân phối rộng rãi một cách công bình"
- Làm sao để chứng minh với người cho là không có một đồng nào thất thoát mà không ai có thể bắt bẻ hay nghi ngờ"
Tổ chức minh bạch và chặt chẽ để giúp đỡ hữu hiệu. Kính thưa quý vị. Nếu số tiền quyên góp là nhỏ và cuộc quyên góp không có tính cách trường kỳ thì có lẽ tiêu chuẩn làm việc có thể đơn giản, lỏng lẻo hơn. Nhưng với những hoạt động quyên góp có tính cách dài hạn, với số tiền càng lớn, thì tổ chức càng phải chặt chẽ, minh bạch, chính xác. Ban tổ chức cần phải công khai hoá:
- Tiêu chuẩn chọn đối tượng.
- Phương pháp chọn đối tượng.
- Phương thức phân phối tiền từ thiện.
- Cách thức người tặng tiền phối kiểm lại việc làm của Ban Tổ Chức.
Có lẽ còn có những điểm khác cần phải được minh bạch hóa nhưng ít nhất những điểm trên phải được thực hiện một cách thoả đáng thì một tổ chức từ thiện dài hạn mới đáng được tín nhiệm. Cách làm việc không có tổ chức chặt chẽ sẽ tạo khe hở, đầu tiên là khiến người đáng nhận được sự giúp đỡ lại không nhận được mà kẻ không đáng nhận lại được hưởng lợi và kế đến là khiến cho kẻ xấu miệng dèm pha.
Đối với một những đối tượng như một viện mồ côi, một trường học, người mù trong một làng chẳng hạn thì cách chọn đối tượng tương đối dễ dàng, vì đối tượng đã sẵn gom vào một tập thể xác định. Trường hợp TPB VNCH thì có lẽ khó khăn hơn nhiều, vì hình như hiện nay ở VN, ở từng địa phương, chưa có một hội, một tập thể có tổ chức chính thức của TPB VNCH.
Do đó, trước tiên đệ đề nghị các Ban Tổ Chức từ thiện nên công khai hóa những điểm cần công khai nêu trên (tiêu chuẩn, phương thức chọn đối tượng, phân phối và kiểm soát). Thứ đến, để tránh sự lạm dụng, để tránh sự bất công cho người nhận sự giúp đỡ, người cho tiền từ thiện cũng nên hỏi cho biết những điểm này trước khi đóng góp. Cuối cùng, và xa hơn nữa, để tập thể TPB VNCH được giúp đỡ một cách dài hạn hữu hiệu hơn, có lẽ ở VN cần thành lập những tập thể TPB VNCH một cách chính thức.
Việc giúp đỡ TPB VNCH là bổn phận của người Việt yêu chính nghĩa Cộng Hòa. Việc bảo đảm không có khe hở để cho người ta lợi dụng cũng góp phần quan trọng giúp đỡ cho TPB VNCH. - Trân trọng, Nguyễn văn Hoàng (Hoàng Nguyên, hoang4eb@gmail.com)

*

Vui một phút, nhục cả đời

Sinh viên tình nguyện - Diễn Đàn Internet@

LGT: Lá thư sau đây, được phổ biến rộng rãi trên các Diễn Đàn internet, của một "Sinh viên tình nguyện". Qua nội dung lá thư, quý độc giả sẽ thấy được CSVN kìm kẹp, kiểm soát, sử dụng sinh viên chặt chẽ như thế nào, và tàn phá tâm linh của sinh viên ra sao. Hy vọng, qua lá thư, quý độc giả sẽ thấy được, với sinh viên trong nước CS còn kìm kẹp như vậy, đủ biết, với du sinh ra hải ngoại du học, CSVN còn kìm kẹp và kiểm soát chặt chẽ đến đâu. Qua đó, quan niệm lôi kéo du sinh là một quan niệm nguy hiểm cho cả du sinh lẫn cả cộng đồng chúng ta.


Bạn đọc thân mến! Tôi là sinh viên tình nguyện, không Công giáo (xin được giấu tên gọi, tên trường, tên lớp). Thưa các bạn, tôi cũng như bao bạn trẻ, như bao sinh viên khác, tôi cũng yêu hoà bình và công lý. Tôi cũng đau khi có kẻ khác đến chửi bới nhục mạ, đến phá nhà, đến đập phá đình chùa của chúng tôi. Tôi cũng như các bạn của tôi đã bị ghi danh, dưới một tổ chức gọi được là “sinh viên tình nguyện” để đi phá nhà thờ Thái Hà vào đêm 15.11.2008 vừa qua, dưới sự lãnh đạo của quận Đống Đa.
Khi được gọi đến làm việc với cán bộ quận Đống Đa, tôi có nhiều thắc mắc, thì chỉ nhận được câu trả lời “đây là chỉ thị của cấp trên”. Tôi còn nói với lãnh đạo của quận là “cháu sợ vào đó họ biết mặt cháu họ sẽ thù, nên cháu không đi đâu”. Lãnh đạo quận nói: “không sợ gì hết, sức mạnh và quyền lực trong tay chúng ta. Nếu còn cố tình không đi thì sẽ báo cáo vào nhà trường để đuổi học” và họ còn nói tiếp: “vì đây là nghị quyết của UBND thành phố, nên chúng ta cứ làm và khi nào có quyết định chúng ta lại tiếp tục thực hiện”.
Nghe đến đây, tôi không còn lựa chọn nào khác, buộc phải nghe và làm theo chỉ đạo của họ, vì tương lai của tôi, vì manh áo, bát cơm. Tôi đành phải nhắm mắt lại để bước chân vào vũng nước thải, mặc dù vẫn biết là nó hôi thối, nó sẽ bẩn chân, nhưng đành phải nhắm mắt làm liều. Sau khi đi đập phá về, tôi nhận được 100.000 đồng và kèm theo một bữa nhậu, họ nói là bồi dưỡng ban đêm. Từ ngày tới đập phá nhà thờ Thái Hà đến nay, đã trôi qua gần một tháng, mà lương tâm tôi không ngày nào được yên. Nên tôi viết lên đây mấy dòng để bạn đọc hiểu cho tôi, chỉ vì bát cơm manh áo, chỉ vì tương lai đời tôi, nên tôi đã buộc phải làm cái việc trái với đạo đức, trái với lương tâm con người, để cho phù hợp với thứ “đạo đức của đảng”. Làm việc đó, đã để lại cho tôi hậu quả là lương tâm day dứt không để tôi được yên. Tôi nhận được 100.000đ và một bữa nhậu cũng thích, thấy vui, nhưng chỉ lúc đó thôi, giờ đây nghĩ lại, tôi thấy nhục cả đời, vì mình đã nhận những đồng tiền nhơ bẩn, ăn những miếng không trong sạch.
Tôi viết những lời này là theo lương tâm chỉ dẫn tận đáy lòng, mong bạn đọc hiểu cho hoàn cảnh của tôi. Nếu tôi là người theo đạo, tôi cũng sẵn sàng tử vì đạo để bảo vệ chân lý lẽ phải, bảo vệ danh dự, bảo vệ nhà thờ của tôi, bảo vệ cho cấp trên của tôi. Nếu vì Chúa, vì Đức Cha Kiệt mà phải hy sinh mạng sống thì đâu có tiếc. Tôi thực sự hối hận, là sinh viên tình nguyện, là đoàn viên thanh niên cộng sản HCM, đã làm những việc bỉ ổi, vô liêm sỉ đó. Tôi nhận thấy thanh niên tình nguyện của đảng cộng sản muôn đời xấu hổ vì làm tay sai của một số kẻ được gọi là đảng viên, ăn trên ngồi chốc, bóc lột nhân dân, làm lợi cho cái túi của họ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.