Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Hoàng Sa Trường Sa Oi!

27/10/200800:00:00(Xem: 8970)

<"xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" /> 

 

Trần Đỗ Cung

 

(Tài liệu tham khảo : “Tướng Đi Đêm” của Trần Nhu; “Tôi thách ông Vũ Dũng“ của Bùi Tín.)

 

1. Đôi giòng lịch sử.

 

Ai cũng biết là Hoàng Sa, Trường Sa là đất nước Việt Nam mà từ bao đời tổ tiên chúng ta đã giầy công gây dựng. Thời Pháp thuộc, năm 1927 tầu De Lanessan đã khảo sát Paracels. Năm 1930 chính quyền Pháp tại Đông Dương đã chính thức cử một phái đoàn đi trên tầu La Malicieuse ra cắm cờ trên quần đảo Spratley. Rồi năm 1933 họ lại cho ba tầu Alerte, Astrobale và De Lanessan ra tận nơi cắm cờ trên các đảo rải rác chung quanh Spratley.

 

Trong thời cận đại chính phủ Việt Nam Cộng Hòa đã nhiều lần xác nhận chủ quyền quốc gia trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Trường Sa được sát nhập vào tỉnh Bà Rịa và Hoàng Sa trực thuộc tỉnh Thừa Thiên. Từ 1956 hải quân Việt Nam Cộng Hòa thường xuyên thám sát hai nhóm quần đảo này. Một trung đội Địa Phương Quân của tỉnh Quảng Nam gồm 40 người chỉ huy bởi một sỹ quan cấp úy đã trú đóng tại đảo Hoàng Sa.

 

2.         Câu chuyện khôi hài.

 

Ngày mùng bẩy tháng 9 năm 1958 Hồ Chí Minh họp Bộ Chính Trị bàn về vấn đề

 

Trường Sa và Hoàng Sa. Hồ nói, « Các đồng chí Trung Quốc đã giúp chúng ta từ đầu đến cuối. Cuộc kháng chiến chống Pháp thắng lợi là nhờ ở họ. Họ cho ta quần áo, súng đạn và cả mì gói giầy dép kim chỉ. Nay họ muốn một vài hòn đảo nhỏ, sao có thể từ chối " Vả lại mảnh đất hoang dã ấy chẳng có gì ngoài cứt chim». Nợ thì trả, sao lại đem đất đai mồ mả tổ tiên ra thế chấp" Vả lại cả cái bộ chính trị ưu việt lại được Nga Xô Viết cố vấn mà không biết các vụ thăm dò dầu khí của Việt Nam Cộng Hòa sao " Hay là Bác Hồ vĩ đại chỉ biết đến cứt chim là hết nước hả " Chỉ khổ cho nước ta bị bọn ngu rước voi về giầy mồ từ lúc tụi chúng dùng cố vấn Ba Tầu chỉ đạo cái vụ cải cách ruộng đất khốn nạn, phưỡn bụng trên ghế bành, gác hai chân bẩn lên bàn, nhổ khạc đờm rãi tùm lum và chỉ đạo cán ngố Việt Minh hò hét. 

 

Sau khi tình hình bên Liên Xô bất ổn lúc Gorbachev đưa ra Glasnot và Perestroika thì Lê Đức Thọ hoảng hốt tìm cách nối lại giao thiệp với Trung Cộng để lấy thế nương tựa trám vào thế lực Nga Xô. Thọ nghĩ đến dùng Võ Nguyên Giáp mà lúc ấy đã nghỉ hưu sau khi đã bị sắp xếp công việc kiểm soát sinh đẻ làm nẩy sinh trong dân gian câu vè, «Khi xưa ông Tướng cầm quân, bây giờ ông Tướng cầm quần chị em!»

 

Thọ đề nghị Giáp đi với phái đoàn thể dục thể thao Việt Nam đi Bắc Kinh tham dự Thế Vận Á Châu. Giáp thoái thác vì đã nghỉ hưu, không còn liên hệ gì với quân đội, không biết gì về ngoại giao mà không rành tiếng Tầu. Thọ vờ vẫn đưa tin tức học hành tốt của con Giáp tuy có những báo cáo của các toà Đại Sứ về một đứa con gái buôn dollars, một đứa khác có quan hệ với người nước ngoài có thể là CIA và cậu con trai Võ Điện Biên ở Đông Đức tuy học giỏi nhưng chưa có điều gì sai trái mà y được biết. Giáp lo lắng cho các con nhưng còn vớt vát đề nghị để Đỗ Mười đi thì Thọ trả lời rằng « Mười đã lú lẫn điên  khùng rồi. Hồi trước ta để anh lẩm cẩm dở mù Phạm Văn Đồng qua Tầu đã chưa bán hết nước là còn may»!

 

Thọ đề nghị Giáp «đi đêm» và dùng Hoàng Văn Hoan làm thông ngôn, đem ba chức vị của mình, đã đội ba cái mũ to tổ bố, Đại Tướng Bộ Trưởng Quốc Phòng, Đại Tướng Tổng Quân Ủy và Phó Thủ Tướng Thứ Nhất, ra bảo kê cho sự giao dịch để ảnh hưởng đối tượng. Giáp là người không phải là vô danh và có đủ tầm vóc nói chuyện với Bắc Kinh để nối lại quan hệ giữa hai anh em cùng trong phe Mác Xít Lê Nin Nít mặc dầu có xích mích ở Cam Bốt và chiến dịch biên giới. Giáp thấy khó nghĩ quá nhưng vì sự đe dọa cho tính mệnh an toàn của các con mình như trường hợp con gái Lê Duẩn Lê Vũ Anh bị chết thảm thương khi đã có ba con với viện sĩ hàn lâm Nga Sô Maslov nên ngậm đắng nuốt cay mà nhận lời.

 

Về đến nhà thì bị bà vơ lên lớp. Bà này tên là Bích Hà là con gái lớn nhà học giả cách mạng Đặng Thái Mai nên kiến thức khá cao. Bà ta nói, «sao ông lại nhận lời. Nên nhớ là trước kia chúng nó đã làm nhục ông nhiều lần rồi. Mà những kẻ nhu nhược nắm vận mệnh quốc gia đã làm mất quá nhiều đất tổ. Nên xem lịch sử Tầu ngày xưa có ghi. Mạo Đôn cướp ngôi lên làm vua. .Mao Đôn tỏ ra nhu nhược với Đông Hồ, biếu ngựa quý rồi nàng Ái Phi cho Đông Hồ khi được đòi hỏi mặc dầu quần thần can ngăn. Nhưng về sau khi Đông Hồ đòi miếng đất hoang giáp giới hai nước thì bá quan tưởng bở liền cũng tâu xin cho. Nhưng Mao Đôn nổi xùng đòi đem xử trảm tất cả vì đất đai dù hoang dã cũng là của tiền nhân để lại sao lại cho được" Sử ta cũng ghi rõ năm 1470 vua Lê Thánh Tông cho hội quân ở Lục Đầu Giang và tuyên bố đanh thép Thiên Nam vạn cổ hà sơn tại. Đến năm 1473 vua còn cương quyết hơn nữa : Nếu dám đem một thước sông một tấc đất của Thái Tổ làm mồi cho quân giặc thì phải tru di ». Giáp kêu nhức đầu quá, cả đêm không ngủ được phải nốc mấy viên thuốc an thần, xin vợ để yên. Bà vợ nằm xóng xoài làm mình làm mẩy thở dài xườn xượt.

 

Đại Tướng lên đường người cao thước mốt lại phát triển chiều ngang, mặc đủ nhung phục rườm rà, ngực trang sức đủ các huy chương cao quý, giây biểu chương lòng thòng, mũ cát kết vành thêu lá vàng chói lọi. Nhưng ông Tướng không được đi phi cơ mà lại phải leo lên xe lửa ì ạch qua một chặng đường giài đến Bắc Kinh. Đến nơi thì chỉ có Hoàng Văn Hoan ra đón không có đội kèn bú-dích nhà binh với toán lính danh dự giàn chào. Thật là tủi nhục thay cho Đại Tướng như phu nhân Bích Hà đã tiên liệu !

 

Có người đã khôi hài nói là mất đất mất biển là hiển nhiên vì Lê Khả Phiêu là hậu duệ của Lê Chiêu Thống nên đã cúi đầu thần phục thiên triếu. Hơn nữa Đỗ Mười là con Hồ Chí Minh mà Hồ Cẩm Đào là em Hồ Chí Minh thì cha chết còn chú và chú thay cha nên phải nghe theo lời chú dậy bảo (đây là lời bàn đặt bầy của những vị ăn không ngồi rồi hoàn toàn vô căn cứ).

 

Giang Trạch Dân thúc dục Lê Khả Phiêu phải thương lượng nhanh, phải ký hiệp ước trên bộ năm 1999 và hiệp ước trên biển năm 2000. Ai đời thương thuyết mà bị gò bó bởi thời điểm! Cho nên khi Giang Trạch Dân bay thẳng đến Đà Nẵng nằm phơi bụng phệ trên bãi bể Tiên Sa trước khi bay đi Sài Gòn họp với các chú Ba Chợ Lớn rồi mới trở ra Hà Nội nói chuyện với các đàn em Việt Cộng thì cũng là phải phép đàn anh vậy ! 

 

 Về mất đất biên giới thì bọn Tầu xua quân đến đâu là đẩy mốc đến đấy. Thác Bản Giốc theo bản đồ Tầu vẽ thì chạy qua đất Trung Hoa. Mặc dầu theo Bùi Tín thì khi thân phụ làm quan tại Hòa Bình anh ta đã nhiều lần cùng các em đem cơm nắm đến ki-ốt ngồi ngắm cảnh nhìn bọn Mán Sơn Đầu và nhận các bọt nước văng từ thác. Không lẽ gió thổi cột 0 km về phía Nam và ải Nam Quan đồ sộ lại cũng bị thổi văng đi mấy trăm mét " Bùi Tín cá cược môt ăn mười với Lê Dũng là Việt Nam mất đậm đất đai cho bọn bá quyền Trung Quốc. Nhưng không thấy được trả lời.

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trước đây, các cuộc đụng độ giữa Israel và Palestine đã thường diễn ra tại Jerusalem và Dải Gaza. Các yếu tố tác động khẩn thiết cho mối xung đột là tình trạng đe dọa cưỡng chế trục xuất các gia đình Palestine hoặc các buổi lễ kỷ niệm của Do Thái giáo tại Tempelberg. Thực ra, chiến cuộc còn bắt nguồn từ các sự kiện lịch sử khác mà các xung đột về thành phố Jerusalem và điện thờ Tempelberg đóng một vai trò chính cho sự leo thang.
Đọng trên hoa, trên lá, giọt sương năm xưa gợi ra cõi trong vắt, bình an, đẩy hồn ta vào chốn không bến không bờ, mênh mông, tịch mịch. Những đêm không trăng sao, ta cũng thấy trong cõi mịt mùng sự an hòa, tĩnh mịch ấy. Nhưng cõi tịch mịch của thăm thẳm trời đêm thì lạnh lẽo, vô hồn. Cõi mênh mông cảm từ giọt sương có phơn phớt nắng mai, thấp thoáng màu lá, màu hoa, bao giờ cũng ấm áp, man mác niềm vui nhẹ nhàng, thanh thoát như sương khói, như tơ. Giọt sương quen thuộc, thân yêu ấy đã biến mất, đã trôi vào quá khứ cùng lịch sử của vũ trụ mất rồi. Dù vẫn giữ hình thái, dung nhan của muôn triệu năm trước, giọt sương hôm nay đang mang trong lòng một sự ồn ào khủng khiếp. Vô lượng vi phân tử, sóng radio của điện thoại di động mang theo những lời thủ thỉ thân yêu, gay gắt tranh luận, ầm ầm giận dữ, đắng cay nhiếc móc, nỉ non than thở, tiếng khóc, tiếng cười, nỗi bi thương, cơn cuồng nộ – đủ món hỉ nộ ái ố – … điệp điệp, trùng trùng lướt qua giọt sương liên miên từ lúc nó chào đời
Các cuộc xung đột giữa Do Thái với Palestine cùng khối Ả Rập là vấn đề nan giải cho Hoa Kỳ lẫn thế giới bởi Do Thái không hề nhượng bộ, luôn có những hành động cứng rắn và trả đũa tàn bạo. Cuộc xung đột hiện nay xảy ra khi Do Thái trục xuất sáu gia đình Palestine tại Đông Jerusalem, là điều mà Do Thái từng bước thực hiện với người dân Palestine từ nhiều năm qua.
Tôi yêu những nông dân thôn Hoành, tôi yêu những nông dân Dương Nội. Yêu cái hồn của đất – nơi con người đang phải đối mặt với phong ba bão táp; nơi con người bước trên nghịch cảnh bằng sự cao quý và khí phách của riêng mình. Tôi có một niềm tin vững chắc rằng lòng tử tế và sự dũng cảm của họ sẽ lan toả và lan rộng.
Từ Văn phòng Viện Tăng Thống, tuy chỉ tồn tại trên danh nghĩa, trong phận sự bảo trì ấn tín của Viện Tăng Thống, kế thừa tâm nguyện của Đức Đệ Ngũ Tăng Thống qua phú chúc di ngôn của Ngài trước ngày thị tịch; chúng tôi trên nương tựa uy đức Tăng già và đạo lực gia trì của Chư tôn Trưởng lão, kính gởi đến Chư tôn Hòa Thượng, Chư Thượng tọa, Đại đức Tăng-già nhị bộ, cùng tất cả bốn chúng đệ tử, tâm nguyện Bồ-đề được thể hiện qua các kỳ họp đã nêu, ước mong tất cả bằng Bồ-đề nguyện và Bồ-đề hành, bằng đức lực, trí lực, và tài lực, với hằng tâm và hằng sản, đồng tâm nhất trí góp phần công đức vào sự nghiệp hoằng pháp lợi sanh mà Chư Thánh Đệ tử, Lịch đại Tổ sư, bằng hùng lực và trí tuệ, bằng từ bi và nhẫn nhục, khoan dung, trải qua vô vàn gian nan chướng duyên trở ngại, đã mang ngọn đèn chánh pháp đến những nơi tăm tối, cho những ai có mắt để thấy, dựng dậy những gì đã sụp đổ, dựng đứng những gì đang nghiêng ngả.
Ngày Phật đản sanh là ngày vui, ngày thiêng liêng và trọng đại của nhân loại. Dù là với truyền thống nào, tông môn pháp phái nào, dù ở quốc độ nào… Người con Phật cũng đều hoan hỷ và thanh tịnh thân tâm để tưởng niệm đức Phật.
Thì tôi cũng nói cho hết lẽ như thế. Chớ bao nhiêu lương dân ở Văn Giang, Dương Nội, Thủ Thiêm, Lộc Hưng… đang sống yên lành mà Đảng & Nhà Nước còn có thể nhẫn tâm biến họ thành những đám dân oan (vật vã khắp nơi) thì cái chính phủ hiện hành có xá chi đến những khúc ruột thừa ở Cambodia.
Bàn về kinh tế không thể không nhắc đến tiền. Tiền không mua được hạnh phúc nhưng không có tiền thì…đói. Tiền mang lại tự do (có tiền mua tiên) hay biến con người thành nô lệ đồng tiền. Con nít lên 3 đã biết tiền dùng để mua bánh kẹo, vậy mà các kinh tế gia giờ này vẫn không đồng ý chuyện tiền để làm chi!
Sau ngày 30/4/1975, nếu phe chiến thắng đã có những chính sách mang lại sự hoà giải quốc gia, đối xử nhân bản với bên thua trận, thay vì cải tạo học tập, càn quét và thiêu huỷ văn hoá miền Nam, đánh tư sản mại bản, thì đã không có hàng triệu người bỏ nước ra đi và người Việt sẽ chẳng mấy ai còn nhớ đến một đất nước của quá khứ, tuy chưa hoàn toàn tự do dân chủ nhưng so với Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam thì người dân đã được tự do hơn bây giờ rất nhiều.
Tất nhiên phải “thành công” vì đảng một mình một chợ, không có ai cạnh tranh hay đòi chia phần. Nhưng việc đảng chọn cho dân bầu chỉ để tuyên truyền cho phương châm “ý đảng lòng dân”, trong khi người dân không có lựa chọn nào khác mà buộc phải đi bỏ phiếu để tránh bị làm khó trong cuộc sống.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.