Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Nỗi Nhục Bán Nước!

17/12/200700:00:00(Xem: 6812)

Có những mối nhục dùng gươm mà rửa

Có những thương đau rồi sẽ mờ phai

Có những cắt chia, mai mốt nối dài

Có những phẫn nộ, tương lai sẽ tỏa

Nhưng có mối nhục không có thể nào rửa

Nhục ngàn đời, trăm thế kỷ không quên

Nhục với giang sơn, đất nước, tổ tiên

Nhục bán nước, nhục tặng dâng đất Mẹ

Vì tấc đất quê hương là thịt da, máu lệ

Của triệu người ngã xuống, bồi lên

Từ đời này qua đời khác triền miên

Gươm gẫy, súng mòn, thương, đao ngập máu

Tiếng hét vang trời, lửa, bom xuyên thấu

Từng tâm hồn vỡ nát tan hoang

Từng chị, từng anh, gục ngã bên đàng

Em thơ khóc trần truồng, không ai dỗ

Núm vú đỏ au, đạn bay lỗ chỗ

Sữa chảy hòa với máu mẹ yêu

Quần áo cứng khô, phơ phất sương chiều

Cánh tay ấy, rời xa thân thể

Chân gẫy, tim què, hồn hoang, ruột xẻ

Chết giữa rừng, giữa chợ, góc biên cương

Trong hoang sâu, núi thẳm, cuối đường

Những thân xác chồng lên nhau như núi

Đang dũng sĩ, bỗng giật mình, ngã chúi

Đang má hồng, bỗng lặng lẽ hồn bay

Đang dân Việt, bỗng dẫm đạp, phơi thây

Hồn tử sĩ chập chờn nơi chiến địa

Vì đâu" Vì ai" Vì mũi dao đâm xỉa"

Không! Không! Không! Vì CHỦ NGHĨA BÁ QUYỀN!

Vì tham vọng bành trướng triền miên

Hết đời này, đời nọ, Bắc Phương gây hấn

Dù bao lần đuổi Nguyên, Mông, Tư Hãn

Diệt quân Thanh, quân Hán chạy dài

Thoát Hoan chui ống đồng sợ tên bắn bên tai

Liễu Thăng rớt đầu, Ải Chi Lăng còn đó

Lê Lợi, Quang Trung, ngựa hồng tung vó

Đánh Mãn Thanh tan xác biên cương

Hưng Đạo chỉ tay, giặc chết đầy đường

Trần Quốc Toản bóp cam thề phục hận

Dân Việt rạng danh, cờ vàng lẫm lẫm

Bao đời xưa, Trưng Triệu huy hoàng...

Vậy mà giờ đây, lại bán rẻ giang san

Ký giấy dâng đất, nhượng biển vàng cho giặc!

Tổ Tiên ơi! Sao đã có phường Trần Ích Tắc"

Còn thêm Phạm Văn Đồng, nhục nhã hàng Tầu"

Còn những Tổng Bí Thư, Chủ Tịch theo nhau

Ngậm miệng, cúi đầu, "Thưa, đại ca, vâng, dạ..

Ngài cứ lấy đi, Hoàng Sa ư" Vâng ạ!

Còn Trường Sa" Xin trịnh trọng dâng Ngài

Miễn sao cho chúng tôi, êm ả cai trị hoài

Đè đầu, cưỡi cổ dân mình, suốt đời suốt kiếp

Bọn chúng có biểu tình, vâng, tôi xin dẹp tiếp!

Sẽ bắt bỏ tù, cái lũ ngu dân!

Thác Bản Giốc ư" Vâng, đã tình nguyện hiến dâng

Nam Quan đó, đã vào tay Ngài rồi ạ!

Ngàn cây số đường rừng, có chi là lạ!

Chỉ có chim kêu, vượn hót hoang đường

Mặc cho chúng la hò, khóc lóc, xuống đường

Đổi căn cước, chúng thành dân Tầu hết ạ!"

Trời ơi! Trời! Nước mắt đâu lã chã"

Máu ở đâu bỗng dàn dụa trái tim"

Muốn hét lên cho vỡ không khí im lìm

Cho toang cả hai vầng Nhật, Nguyệt

Cho đất trời tung ra, tự diệt

Cho lưỡi gươm tung xác quân thù

Cả ngoại thù và kẻ nội thù

Thù người Việt mà mang voi dầy mả tổ!

Chỉ vì lợi quyền mà không còn xấu hổ

Cam tâm mang chữ "NHỤC" đến muôn đời!

Người Việt ơi! Mau đứng dậy đi thôi!

Mau chứng tỏ  máu hùng anh chưa mất

Là cháu con của tổ tiên bất khuất

Là con dân nước Việt oai hùng

Hãy cùng nhau đuổi kẻ thù chung

Mài gươm bén, xuống đường, diệt bạo

Bạo quyền, Bá quyền, đều là cường đạo!

Phải đuổi đi cho dân Việt an lành!

Phải xóa đi chữ "NHỤC" trong sử xanh!

Lấy lại danh dự người Việt Nam anh dũng!

Bạn bè ơi! Anh chị ơi!

Bắc Trung Nam mình cùng chung nòi giống

Cùng hân hoan với lịch sử soi chung

Hãy nắm tay nhau, dẹp lũ tàn hung

Để Mẹ Việt Nam mỉm cười với lũ con chung thủy!

Chu Tất Tiến, tháng 12/2007.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
Nước Úc đã bước vào tiết Thu, khí trời lạnh, những chiếc lá đang đổi sang màu, cơn mưa đầu mùa làm lòng người se lại. Nhận tin báo từ quê nhà Thầy đã viên tịch, lòng con đau nhói vì không về được để đảnh lễ Kim Quan nhục thân Thầy, thọ tang Ân Sư Giáo Dưỡng. Nơi phương trời viễn xứ, con hướng về ngôi Chùa Bình An, Giác Linh Đài tâm tang thọ phục.
Tôi tin vào những điều không thể. Tưởng tượng bạn đang rất căm ghét một con người hay một con vật nào đó. Rồi bỗng dưng một ngày bạn thấy họ là chính mình. Bạn có cảm giác mình biết về họ rõ như biết về những đường chỉ trên bàn tay của mình. Thậm chí, bạn cảm được cái khát khao và thương nó như thương nỗi khát khao của mình ngày nào - đó là cái tình cảm lạ lùng mà tôi dành cho con chuột của con trai tôi.
Nước tìm chỗ trũng thì tiền cũng biết chạy vòng quanh thế giới kiếm lời. Thị trường nhà đất ở Nhật bị sụp vào đầu thập niên 1990 nên tiền chạy sang Đông Nam Á và Đông Âu tìm các con rồng sắp cất cánh. Khi Đông Á và Đông Âu bị khủng hoảng vào cuối thập niên 1990 tiền lại đổ vào Mỹ và Nam Âu bơm thành hai bong bóng địa ốc rồi vỡ tung năm 2007 (Mỹ) và 2010 (Nam Âu).
Tôi tình cờ tìm được ấn bản Lá Thư Về Làng của nhạc sỹ Thanh Bình, do nxb Lúa Mới phát hành, năm 1956. Vào thời điểm đó, tuy chưa đủ tuổi để cắp sách đến trường nhưng tôi cũng đã thuộc lời của nhạc phẩm này rồi vì nghe mấy bà chị và radio hay hát
Thới gian vẫn không ngừng trôi, hết xuân lại hạ, ngày tháng dần qua như nước chảy mây bay, sóng sau đè sóng trước, từng thế hệ lần lượt nối tiếp nhau. Ba chẳng mấy chốc giờ đã lên nội, ngoại. Tóc ba đã bạc trắng mái đầu, mỏi gối chồn chân… Thương ba nhưng đành chịu thôi, quy luật sinh – lão – bệnh – tử có chừa ai đâu!
Khi vừa nhận chức, Tổng thống Joe Biden đã phát biểu rằng dân chúng Mỹ sẽ có thể tụ họp ăn mừng Lễ Độc lập 4/7 trong hè sắp tới. Điều đó chắc sẽ xảy ra vì còn một tháng nữa là đến ngày 4/7, trong khi tiểu bang California là nơi đã có những giới hạn khắc khe nhất nước trong việc phòng chống Covid thì cũng đang mở cửa ra. Nhiều trường phổ thông và đại học đang tổ chức lễ tốt nghiệp, trong giãn cách xã hội và giới hạn khách tham dự là dấu hiệu đáng mừng cho sinh viên học sinh. Giờ N sắp điểm với Covid-19 ở California. Chiến thắng cơn đại dịch trên nước Mỹ cũng đã thật gần.
Nhưng ngặt nổi, cả 3 Văn kiện Cương lĩnh, Điều lệ đảng và Hiến pháp đều tập trung vào một mục tiêu là bảo vệ tuyệt đối quyền cai trị độc tôn và độc tài cho đảng. Cho nên, khi tình trạng “tự diễn biến, tự chuyển hóa” của cán bộ đảng vẫn “tưng bừng hoa lá cành” đe dọa vị trí cầm quyền của đảng và sự sống còn của chế độ thì “bảo vệ nội bộ” cũng chính là giữ cho đảng khỏi vỡ từ trong lòng Chế độ.
Tuần này đã mang đến một sự thay đổi đầy ngạc nhiên trong cuộc tranh luận về dịch Covid. Tổng thống Biden đã ký một sắc lệnh hành pháp ra lệnh cho giới tình báo Hoa Kỳ tái xét cuộc điều tra về nguồn gốc của virus. Lệnh xảy ra sau khi Avril Haines, Giám đốc Cơ quan Tình báo Quốc gia, thừa nhận là chúng ta không kết luận được căn bệnh khởi phát như thế nào.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.