Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Nỗi Nhục Bán Nước!

17/12/200700:00:00(Xem: 6836)

Có những mối nhục dùng gươm mà rửa

Có những thương đau rồi sẽ mờ phai

Có những cắt chia, mai mốt nối dài

Có những phẫn nộ, tương lai sẽ tỏa

Nhưng có mối nhục không có thể nào rửa

Nhục ngàn đời, trăm thế kỷ không quên

Nhục với giang sơn, đất nước, tổ tiên

Nhục bán nước, nhục tặng dâng đất Mẹ

Vì tấc đất quê hương là thịt da, máu lệ

Của triệu người ngã xuống, bồi lên

Từ đời này qua đời khác triền miên

Gươm gẫy, súng mòn, thương, đao ngập máu

Tiếng hét vang trời, lửa, bom xuyên thấu

Từng tâm hồn vỡ nát tan hoang

Từng chị, từng anh, gục ngã bên đàng

Em thơ khóc trần truồng, không ai dỗ

Núm vú đỏ au, đạn bay lỗ chỗ

Sữa chảy hòa với máu mẹ yêu

Quần áo cứng khô, phơ phất sương chiều

Cánh tay ấy, rời xa thân thể

Chân gẫy, tim què, hồn hoang, ruột xẻ

Chết giữa rừng, giữa chợ, góc biên cương

Trong hoang sâu, núi thẳm, cuối đường

Những thân xác chồng lên nhau như núi

Đang dũng sĩ, bỗng giật mình, ngã chúi

Đang má hồng, bỗng lặng lẽ hồn bay

Đang dân Việt, bỗng dẫm đạp, phơi thây

Hồn tử sĩ chập chờn nơi chiến địa

Vì đâu" Vì ai" Vì mũi dao đâm xỉa"

Không! Không! Không! Vì CHỦ NGHĨA BÁ QUYỀN!

Vì tham vọng bành trướng triền miên

Hết đời này, đời nọ, Bắc Phương gây hấn

Dù bao lần đuổi Nguyên, Mông, Tư Hãn

Diệt quân Thanh, quân Hán chạy dài

Thoát Hoan chui ống đồng sợ tên bắn bên tai

Liễu Thăng rớt đầu, Ải Chi Lăng còn đó

Lê Lợi, Quang Trung, ngựa hồng tung vó

Đánh Mãn Thanh tan xác biên cương

Hưng Đạo chỉ tay, giặc chết đầy đường

Trần Quốc Toản bóp cam thề phục hận

Dân Việt rạng danh, cờ vàng lẫm lẫm

Bao đời xưa, Trưng Triệu huy hoàng...

Vậy mà giờ đây, lại bán rẻ giang san

Ký giấy dâng đất, nhượng biển vàng cho giặc!

Tổ Tiên ơi! Sao đã có phường Trần Ích Tắc"

Còn thêm Phạm Văn Đồng, nhục nhã hàng Tầu"

Còn những Tổng Bí Thư, Chủ Tịch theo nhau

Ngậm miệng, cúi đầu, "Thưa, đại ca, vâng, dạ..

Ngài cứ lấy đi, Hoàng Sa ư" Vâng ạ!

Còn Trường Sa" Xin trịnh trọng dâng Ngài

Miễn sao cho chúng tôi, êm ả cai trị hoài

Đè đầu, cưỡi cổ dân mình, suốt đời suốt kiếp

Bọn chúng có biểu tình, vâng, tôi xin dẹp tiếp!

Sẽ bắt bỏ tù, cái lũ ngu dân!

Thác Bản Giốc ư" Vâng, đã tình nguyện hiến dâng

Nam Quan đó, đã vào tay Ngài rồi ạ!

Ngàn cây số đường rừng, có chi là lạ!

Chỉ có chim kêu, vượn hót hoang đường

Mặc cho chúng la hò, khóc lóc, xuống đường

Đổi căn cước, chúng thành dân Tầu hết ạ!"

Trời ơi! Trời! Nước mắt đâu lã chã"

Máu ở đâu bỗng dàn dụa trái tim"

Muốn hét lên cho vỡ không khí im lìm

Cho toang cả hai vầng Nhật, Nguyệt

Cho đất trời tung ra, tự diệt

Cho lưỡi gươm tung xác quân thù

Cả ngoại thù và kẻ nội thù

Thù người Việt mà mang voi dầy mả tổ!

Chỉ vì lợi quyền mà không còn xấu hổ

Cam tâm mang chữ "NHỤC" đến muôn đời!

Người Việt ơi! Mau đứng dậy đi thôi!

Mau chứng tỏ  máu hùng anh chưa mất

Là cháu con của tổ tiên bất khuất

Là con dân nước Việt oai hùng

Hãy cùng nhau đuổi kẻ thù chung

Mài gươm bén, xuống đường, diệt bạo

Bạo quyền, Bá quyền, đều là cường đạo!

Phải đuổi đi cho dân Việt an lành!

Phải xóa đi chữ "NHỤC" trong sử xanh!

Lấy lại danh dự người Việt Nam anh dũng!

Bạn bè ơi! Anh chị ơi!

Bắc Trung Nam mình cùng chung nòi giống

Cùng hân hoan với lịch sử soi chung

Hãy nắm tay nhau, dẹp lũ tàn hung

Để Mẹ Việt Nam mỉm cười với lũ con chung thủy!

Chu Tất Tiến, tháng 12/2007.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Báo chí tự phong “cách mạng” của Cộng sản ở Việt Nam đã hiện nguyên hình là cái loa tuyên truyền cho đảng để phủ nhận quyền tự do ngôn luận và tự do báo chí của dân. Việc này đã, một lần nữa, được chứng minh vào dịp kỷ niệm 96 năm của điều gọi là “ngày báo chí cách mạng Việt Nam” (21/6/-1925 – 21/6/2021). Ngày 21/6 được chọn để đánh dấu việc ông Hồ Chí Minh đã một mình thành lập và biên tập Báo Thanh niên - cơ quan của Hội Việt Nam Cách mạng Thanh Niên - tại Quảng Châu (Trung Quốc) để truyền bá chủ nghĩa Mác - Lê-nin vào Việt Nam.
Sartre là con người hoài nghi muôn thuở nổi trôi giữa hai cực Hiên Hữu và Hư Vô- L'Être et Le Néant. Chủ thuyết Existentialisme của Jean Paul Sartre là hiện thân của nước Pháp và Châu Âu ở hậu bán thế kỷ thứ XX. Charles De Gaule có lý khi ông bảo Sartre là nước Pháp- "Sartre, c'est la France"./.
Chúng ta nên công nhận rằng "cuộc tranh luận về lạm phát" hiện nay như là những gì mà nó đang là: một dấu vết sai lầm được đặt ra bởi những người tìm cách cản trở những nỗ lực của chính quyền Biden để giải quyết một số vấn đề cơ bản nhất của Mỹ. Thành công đòi hỏi nhiều công chi. Cuối cùng, Hoa Kỳ cũng may mắn có được giới lãnh đạo kinh tế mà họ sẽ không chịu khuất phục trước nỗi sợ hãi.
Trước khi hạ cánh an toàn, Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh đã không quên bầy tỏ sự quan ngại sâu sắc về cái mối tình hữu nghị (rất) mong manh giữa nước ta và nước bạn: “Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung Quốc.”
Hôm nay tôi và quý vị là người được đón nhận ngày lễ quốc gia đầu tiên để ghi nhớ ngày Juneteenth. Chúng ta hãy cùng nhau đi vào lịch sử để ôn và tìm hiểu thêm về ngày này và hi vọng từ đó chúng ta sẽ có những bài học sẽ làm cho cuộc sống ta thêm phần ý nghĩa về tình người cũng như đạo đức.
Cuộc họp thượng đỉnh giữa hai tổng thống Biden và Putin được báo chí quốc tế quan tâm và tin tức về cuộc họp này được loan tải rộng rãi. Phần tóm lược sau dựa vào các bản tin và bình luận của các cơ quan truyên thông Anh, Pháp, Nga và Trung Quốc về cuộc họp này.
Một tiểu tiết khá thú vị được ghi nhận trong cuộc gặp gỡ này là TT Biden đã đến biệt thự Villa La Grande, nơi tổ chức cuộc họp sau Putin. Theo bản tin của VOA Anh ngữ, dù Putin đã đến khá đúng giờ, nhưng đây là sắp xếp chu đáo của các nhân viên Bạch Ốc nhằm ngừa sự tái diễn như TT Donald Trump đã bị Putin cho đợi đến 30 phút trong cuộc họp thượng đỉnh tại Helsinki vào năm 2018, dù trước đó Trump đã đến muộn khi đến họp với NATO hay yết kiến Nữ Hoàng Anh.
Nền âm nhạc Việt Nam đã mất đi những khuôn mặt tài hoa, nhân cách… nhưng, rất may đã gởi lại những ca khúc bất tử. Nhạc sĩ tài hoa của nhân loại Johann Sebastian Bach (1865-1750) cho rằng “Âm nhạc có thể giúp tinh thần rũ sạch mọi bụi trần của cuộc sống thường ngày” nên khi “đầu óc vẩn đục” hãy lắng nghe ca khúc của tác giả đã quý mến để rũ sạch bụi trần.
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.