Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Cần Làm Rõ Việc Yểm Trợ Người Khiếu Kiện

05/09/200700:00:00(Xem: 8313)

Hình ảnh dân oan.

Những ngày gần đây, báo chí Việt Nam đồng loạt lên tiếng đả kích việc cái gọi là “các thế lực thù địch và bọn phản động lưu vong ở nước ngoài, câu kết với các đối tượng cơ hội chính trị và các phần tử phản động lợi dụng tôn giáo trong nước tiến hành móc nối dùng tiền dụ dỗ, mua chuộc những người khiếu kiện, kích động họ tham gia biểu tình chống đảng, nhà nước, âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân, ở Hà Nội và Tp. Hồ Chí Minh.”

Một lần nữa phải nói rằng việc biểu tình hoặc khiếu kiện (theo cách nói của Việt Nam ) là chuyện hết sức bình thường, ở quốc gia nào cũng có.những người dân kéo đến các cơ quan công quyền để biểu tình (khiếu kiện). Việc này  đã có từ lâu nay, không phải chỉ gần đây mới xuất hiện. Xã hội càng phát triển, càng văn minh, tiếp cận thông tin càng nhiều và đa chiều, thì nhận thức của người dân càng cao, vấn đề biểu tình càng xảy ra.

Điều 69 hiến pháp Việt Nam quy định: “Công dân có quyền biểu tình theo quy định của pháp luật” . Điều 74 quy định: “việc khiếu nại tố cáo phải được cơ quan nhà nước xem xét và giải quyết trong thời hạn pháp luật quy định”. Các công dân này tiến hành biểu tình (khiếu kiên) có trật tự là việc làm hợp pháp, vì các khiếu kiện của họ đã không được các cơ quan nhà nước địa phương giải quyết theo luật định, họ đến đây là đặt niềm tin vào TW đảng, chính phủ rất lớn. Chúng ta đồng cảm với tâm trạng người đi khiếu kiện là bức xúc. Đáng tiếc,  thay vì những việc phải làm của những người đại diện cho công quyền là trân trọng, lịch sự, cởi mở, đối thoại với họ, để cho dân giảm nỗi bức xúc và thấy được nhà nước, TW luôn có trách nhiệm cao với công dân. Nnhưng mọi việc diễn ra làm cho họ bị hẫng hụt, ai lại đi đối xử với họ chẳng khác nào họ mất quyền công dân. Việc không cho tiếp tế thức ăn,đồ uống, đóng cửa nhà vệ sinh, vận động các nhà trọ lân cận từ chối cho nghỉ, phong toả thông tin và người lạ tiếp cận... đó là vô cảm,quay lưng lại với đồng bào mình, trái với luân thường đạo lý, truyền thống “thương người như thể thương thân” của người Việt Nam. Chỉ vì với mục đích làm cho người dân hết chịu nổi cực khổ, phải tự bỏ ra về sớm mà không ngần ngại dùng mọi biện pháp kể cả biện pháp đê hèn nhất để đối xử với đồng bào mình. Hành động đó sẽ tưởng dập tắt được biểu tình.  Nhưng họ đã sai lầm, nó chẳng những không đem lại điều tốt lành gì cho đảng, nhà nước mà còn tạo ra nỗi bức xúc gia tăng cho người dân, tạo ra hố sâu ngăn cách giữa quần chúng nhân dân đối với đảng, nhà nước.

Chính những người này mới là người đã trực tiếp đổ thêm dầu vào lửa chứ không phải “bọn phản động, bọn cơ hội chính trị” như các thông tin ngôn luận của đảng đã chụp mũ cho người ta. Cách đối xử, giải quyết của chính quyền nhà nước vừa qua hoặc là cố ý hoặc là vô tình một lần nữa đã làm cho đảng, nhà nước mất lòng tin với quần chúng nhân dân, tạo ra những nguyên nhân gây mất ổn định xã hội. Có thể đây là do tác nghiệp của những người thực hiện chủ chương của đảng, chính phủ kém, tầm nhìn thiển cận, nên mới đối xử với dân đang ở trong thời điểm nhạy cảm chẳng khác gì như đối xử với bọn lưu manh, côn đồ, xã hội đen.

 Nếu như ai cũng đối xử với họ như chính quyền nhà nước được gọi là “của dân, do dân, vì dân” thì chúng ta tưởng tượng xem những công dân đó họ sẽ tủi nhục như thế nào.  Khi mà họ đang sống dưới chế độ được gọi là “tốt đẹp nhất” mà những công dân này chắc hẳn bản thân họ hoặc ông bà, bố mẹ họ đã từng một thời theo đảng góp phần vào sự nghiệp thắng lợi của đảng trong cách mạng giải phóng dân tộc trước đây, cũng như trong xây dựng “xhcn” ngày nay. Họ có tội gì mà bị cô lập, bao vây, phong toả...

 Nhìn cảnh màn trời, chiếu đất của bà con mình, bất cứ ai cũng phải thức tỉnh lương tâm. Những cử chỉ của những người đi qua cho chai nước lọc, cho ổ bánh mỳ cho thấy tình người với nhau lúc gặp hoạn nạn cho nhau “một miếng khi đói bằng một gói khi no”, nó mới có ý nghĩa làm sao. Cũng như những đồng bào ở mọi miền đất nước của chúng ta, khi gặp khó khăn, thiên tai, địch hoạ. Đồng bào tham gia biểu tình (khiếu kiện) gặp khó khăn, hoạn nạn thì lập tức được đồng bào trong nước cũng như hải ngoại thân ái giúp đỡ, Đó là điều hiển nhiên. Việc giúp đỡ đó tất nhiên phải thông qua các đợt phát động quyên góp ủng hộ và phải có tổ chức hoặc cá nhân đứng ra tổ chức và đưa trực tiếp đến đối tượng được giúp đỡ. Đó là việc làm hợp pháp và đúng với đạo lý. Không hiểu vì sao các phương tiện thông tin đại chúng của đảng, nhà nước lại đi đố kỵ, thậm chí còn quy chụp là bất hợp pháp là sao nhỉ"

 Nhiều bài báo Việt Nam đặt câu hỏi tại sao Hoà Thượng Thích Quảng Độ lại không cứu trợ đồng bào lũ lụt hoặc người dân bị nhiễm chất độc da cam mà đi yểm trợ dân khiếu kiện" Xin thưa rằng đồng bào lũ lụt cũng như những nạn nhân chất độc da cam rất đáng phải trợ giúp song việc đó đã có chính phủ, các tổ chức đoàn thể, các công chức, viên chức mà thường là khấu trừ lương theo các đợt phát động. Tuy chưa thể đáp ứng được nhu cầu, nhưng phần nào đã giảm bớt được những khó khăn trước mắt, còn những người biểu tình (khiếu kiện ) thì sao". Chính quyền nhà nước các cấp đã không những không tạo điều kiện cho họ mà còn gây thêm khó khăn, phong toả sự tiếp trợ từ bên ngoài vì vậy trong hoàn cảnh này họ rất đáng phải được trợ giúp. Mình không giúp được thì thôi chứ thấy người ta giúp đừng nên hằn học, trọc ngoáy đó là bản chất của một tiểu nhân lẽ ra không đáng có ở người làm báo.

Lác đác có vài tờ báo nói rằng người dân đi khiếu kiện không cần sự bố thí của những “kẻ xấu”. Công bằng mà nói không phải bất cứ ai tham gia biểu tình (khiếu kiện) đều là khó khăn, đều rất cần sự giúp đỡ.  Nhưng điều chắc chắn rằng số người đó hẳn là rất ít, còn tuyệt đại đa số là khó khăn vì phần lớn là  nông thôn, Ở xa, họ rất cần sự giúp đỡ, những đối tượng này mang tính phổ biến trong số những người biểu tình (khiếu kiện). Trong thực tế hoà thượng Thích Quảng Độ trực tiếp đến  trợ giúp đã được đồng bào đón chào nồng nhiệt, và họ trân trọng số tiền ít ỏi được trợ giúp đó.

Chắc chắn việc biểu tình (khiếu kiện) ở Việt Nam sẽ con tiếp diễn, vi nó là tự nhiên trong xã hội phát triển. Việc ủng hộ, giúp đỡ đồng bào lúc gặp khó khăn, hoạn nạn cũng là việc làm tự nhiên. Quy chụp cho việc giúp đỡ đó là “mưu đồ chính trị”,  chỉ là mục đích nhằm dập tắt các cuộc biểu tình của công dân, phòng trừ hiểm hoạ đối với một chế độ vốn đã có những bất ổn.

Ủy Ban Yểm Trợ Người Khiếu Kiện

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Liên quan đến cuộc bầu cử Quốc Hội Đức 2021 trước đây tôi đã giới thiệu lần lượt ba ứng cử viên: Scholz của SPD, Laschet (CDU) và Baerbock (Xanh). Nhưng trong những tháng qua có khá nhiều tin giật gân nên để rộng đường dư luận tôi lại mạn phép ghi ra vài điểm chính bằng Việt ngữ từ vài tin tức liên quan đến cuộc bầu cử 2021 được truyền thông và báo chí Đức loan tải.
Năm 17 tuổi, đang khi học thi tú tài, tôi bỗng nhiên bị suyễn. Căn bệnh này – vào cuối thế kỷ trước, ở miền Nam – vẫn bị coi là loại nan y, vô phương chữa trị. Từ đó, thỉnh thoảng, tôi lại phải trải qua vài ba cơn suyễn thập tử nhất sinh. Những lúc ngồi (hay nằm) thoi thóp tôi mới ý thức được rằng sinh mệnh của chúng ta mong manh lắm, và chỉ cần được hít thở bình thường thôi cũng đã là một điều hạnh phúc lắm rồi. If you can't breathe, nothing else matters!
Một người không có trí nhớ, hoặc mất trí nhớ, cuộc đời người ấy sẽ ra sao? Giả thiết người ấy là ta, cuộc đời ta sẽ như thế nào? Ai cũng có thể tự đặt câu hỏi như vậy và tự cảm nghiệm về ý nghĩa của câu hỏi ấy. Sinh hoạt của một người, trong từng giây phút, không thể không có trí nhớ. Cho đến một sinh vật hạ đẳng mà chúng ta có thể biết, cũng không thể tồn tại nếu nó không có trí nhớ. Trí nhớ, Sanskrit nói là smṛti, Pāli nói là sati, và từ Hán tương đương là niệm, cũng gọi là ức niệm, tùy niệm. Nói theo ngôn ngữ thường dùng hiện đại, niệm là ký ức. Đó là khả năng ghi nhớ những gì đã xảy ra, thậm chí trong thời gian ngắn nhất, một sát-na, mà ý thức thô phù của ta không thể đo được.
Ba mươi năm trước tôi là thành viên hội đồng quản trị của một cơ quan xã hội giúp người tị nạn trong khu vực phía đông Vịnh San Francisco (East Bay) nên khi đó đã có dịp tiếp xúc với người tị nạn Afghan. Nhiều người Afghan đã đến Mỹ theo diện tị nạn cộng sản sau khi Hồng quân Liên Xô xâm chiếm đất nước của họ và cũng có người tị nạn vì bị chính quyền Taliban đàn áp. Người Afghan là nạn nhân của hai chế độ khác nhau trên quê hương, chế độ cộng sản và chế độ Hồi giáo cực đoan.
Bà Merkel là một người đàn bà giản dị và khiêm tốn, nhưng nhiều đối thủ chính trị lại rất nể trọng bà, họ đã truyền cho nhau một kinh nghiệm quý báu là “Không bao giờ được đánh giá thấp bà Merkel”.
Hai cụm từ trọng cung (supply-side) và trọng cầu (demand-side) thường dùng cho chính sách kinh tế trong nước Mỹ (đảng Cộng Hòa trọng cung, Dân Chủ trọng cầu) nhưng đồng thời cũng thể hiện hai mô hình phát triển của Hoa Kỳ (trọng cầu) và Trung Quốc (trọng cung). Bài viết này sẽ tìm hiểu cả hai trường hợp. Trọng cung là chủ trương kinh tế của đảng Cộng Hoà từ thời Tổng Thống Ronald Reagan nhằm cắt giảm thuế má để khuyến khích người có tiền tăng gia đầu tư sản xuất. Mức cung tăng (sản xuất tăng) vừa hạ thấp giá cả hàng hóa và dịch vụ lại tạo thêm công ăn việc làm mới. Nhờ vậy mức cầu theo đó cũng tăng giúp cho kinh tế phát triển để mang lại lợi ích cho mọi thành phần trong xã hội. Giảm thuế lại thêm đồng nghĩa với hạn chế vai trò của nhà nước, tức là thu nhỏ khu vực công mà phát huy khu vực tư.
Gần đây, chỉ một tấm ảnh của nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ – Nicole Gee – ôm em bé người Afghan với thái độ đầy thương cảm thì nhiều cơ quan truyền thông quốc tế đều phổ biến và ca ngợi! Nhân loại chỉ tôn trọng sự thật, trân quý những tâm hồn cao thượng và những trái tim biết rung động vì tình người – như nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ, Nicole Gee – chứ nhân loại không bao giờ thán phục hoặc ca ngợi sự tàn ác, dã man, như những gì người csVN đã và đang áp đặt lên thân phận người Việt Nam!
Tôi vừa mới nghe ông Trần Văn Chánh phàn nàn: “Cũng như các hội nghề nghiệp khác, chưa từng thấy Hội nhà giáo Việt Nam, giới giáo chức đại học có một lời tuyên bố hay kiến nghị tập thể gì liên quan những vấn đề quốc kế dân sinh hệ trọng; thậm chí nhiều lần Trung Quốc lấn hiếp Việt Nam ở Biển Đông trong khoảng chục năm gần đây cũng thấy họ im phăng phắc, thủ khẩu như bình…”
Thế giới chưa an toàn và sẽ không an toàn chừng nào các lực lượng khủng bố trên thế giới vẫn còn tồn tại, một nhà báo, cựu phóng viên đài VOA từ Washington D.C. nói với BBC News Tiếng Việt hôm thứ Năm. Sự kiện nước Mỹ bị tấn công vào ngày 11 tháng 09 năm 2001 đã thức tỉnh thế giới về một chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo cực đoan đang tồn tại trong lòng các nước Trung Đông. Giờ đây, sau 20 năm, liệu người Mỹ có cảm thấy an toàn hơn hay họ vẫn lo sợ về một cuộc tấn công khủng bố khác trên đất nước Hoa Kỳ hay nhằm vào công dân Mỹ ở nước ngoài.
Vào ngày 11 tháng 9 năm 2001, những kẻ khủng bố Hồi giáo thuộc tổ chức mạng lưới Al-Qaida đã dùng bốn phi cơ dân sự làm thành một loại vũ khí quân sự để tấn công vào Trung tâm Thương mại Thế giới ở New York và Lầu Năm Góc ở Washington D.C. Các sự kiện không tặc loại này là lần đầu tiên trong lịch sử chiến tranh của nhân loại và đã có hậu quả nghiêm trọng nhất trong lịch sử cận đại.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.